Kênh Truyện, Đọc truyện online, truyện teen full hoàn thành, truyện gay full, tiểu thuyết full
»
»
15:51, 29/12/2014

Người Khăn Trắng Quyển 21: Oan Nghiệt Phần 4
✿ Người Đăng: kenhtruyen Các Truyện Cùng Người Đăng
✿ Tác Giả:
✿ Xem: 644 Lượt ✿ Tổng Điểm Vote: 0 Điểm


✿ Nội dung truyện Người Khăn Trắng Quyển 21: Oan Nghiệt Phần 4

Phần 4
Tác giả: Người Khăn Trắng

Họ gồm bốn người trong một chuyến đi săn nai cuối tuần, một trong những người đó là người Pháp, từng có thời gian mấy năm làm tại đồn điền cao su Đất Đỏ nên khá quen thuộc vùng này. 
Mi-Sen là tên anh ta, là người năng động, hướng dẫn các bạn còn lại rất tỉ mỉ: 
- Vùng này có cả hổ nhưng ít khi xuất hiện ban ngày, đáng ngại nhất là lợn lòi. 
Một người Ấn lai tên Tầm Bi cười bảo: 
- Anh quên nhắc, còn có thứ đáng sợ hơn ở đây, nghe nói đó là những con ma rừng, ma xó gì đó! 
Một người nữa hơi bị chột dạ: 
- Nghe nói còn có ma trành, ma lai ghê khiếp hơn cả ma cà rồng bên Trời Tây. Theo tôi, mình bỏ chuyến đi săn này, đi thẳng lên Đà Lạt chơi còn lý thú hơn. 
Cả bọn cười vang chế nhạo: 
- Thằng cha Mạnh mà chẳng mạnh chút nào, mới nghe đến ma là đã xém... trong quần rồi! 
Họ tuy cười nói có vẻ hăng như vậy, nhưng khi vào đến rừng họ đã có vẻ mất hứng khi anh chàng người Thượng dẫn đường cảnh báo: 
- Có ma thật đó mấy ông! Ở đây vừa xảy ra chuyện một tay xếp đồn điền bị ma làm cho phát điên phát cuồng, đang nằm ở bệnh viện Sài Gòn. 
Anh ta thuật lại chuyện của Béc-na. Vừa nghe tới tên Béc-na tức thì Mi-Sen kêu lên: 
- Đó là con quỷ râu xanh đã từng làm việc với tôi! 
Câu chuyện xoay quanh những gì về Béc-na đã làm cho mọi người quên đi mỏi chân, trời gần đứng bóng thì họ đã tới phía đầu nguồn dòng suối. Mi-Sen hỏi: 
- Giờ này mới tới đây thì liệu xế chiều chúng ta có vào tới chân núi kia không? 
Y-Blen, người dẫn đường quả quyết: 
- Dư sức tới. Ngoại trừ… 
- Còn ngoại trừ gì nữa? 
Anh ta chỉ lên phía chân trời: 
- Ngoại trừ đám mây đen kia đừng đổ xuống bất thường. 
Tỏ ra rành thiên văn, anh chàng Tầm Bi bảo: 
- Mây như vậy thì đến tối cũng chưa mưa, đừng lo. 
Y-Blen lắc đầu: 
- Ông trời của núi rừng khó nói lắm. Nhiều khi không chuyển chút nào mà cũng mưa xối xả. Thôi, cứ nghỉ chân và ăn trưa đi, xong ta đi tiếp. 
Họ bày thức ăn nguội ra và ăn một cách ngon lành vì bụng đói. Ăn xong, nhìn đồng hồ tay, Mi-Sen ra lệnh: 
- Bây giờ đã 12 giờ 30, chúng ta đi ngay cho kịp đến trại của người bạn tôi ở chân núi. Đêm nay ta sẽ ngủ lại ở đó và đi săn đêm, đây là cái thú mà trên đời này không có thú nào bằng. 
Họ chưa kịp cuốn gói thì sấm chớp liên hồi, mây đen giăng kín cả rừng. Y-Blen lắc đầu ngao ngán: 
- Đã nói rồi, trời ở đây là như vậy đó. Cơn mưa này không nhỏ đâu. 
Mọi người che vội tấm bạt lên ở một gốc cây và rút vào đó trú tạm. Mi-Sen làu bàu: 
- Kiểu này làm sao mà tới đó cho kịp trời tối. 
Y-Blen cũng phụ họa: 
- Mưa này nước trên thác đổ xuống mạnh lắm không qua nổi đâu, phải chờ lâu lắm… 
Vượt ngoài dự kiến của họ, cơn mưa đột ngột nhưng kéo dài ngót hai giờ. 
Khi mưa bắt đầu ngớt hạt thì đồng hồ tay của họ đã chỉ sang số 3. Mi-Sen giục: 
- Ta đi cho nhanh lên nào. 
Nhưng Y-Blen xua tay: 
- Không đi ngay được đâu. Ngay phía trước cách chúng ta vài trăm bước chân là đầu nguồn suối nước chảy xiết sẵn sàng cuốn trôi bất cứ vật gì. 
Mi-Sen lệnh: 
- Thì đi vòng sang hướng khác! 
Nhưng anh ta đã lắc đầu: 
- Phải vòng đến nửa đêm mới qua được bởi bên đó là một con sông lớn, dưới đó đầy cá sấu. 
Mấy người kia thất vọng thở dài. Mi-Sen than: 
- Không lẽ đêm nay ngủ ở đây! 
Với kinh nghiệm sinh ra và lớn lên ở rừng núi. Y-Blen gật đầu: 
- Đành vậy thôi. Cũng may, đây là gò cao, chớ không nước cũng sẽ cuốn chúng ta đi mất. 
Trời tối dần... 
Cuối cùng chẳng có cách nào hơn, Mi-Sen đành bảo mọi người: 
- Mắc lều và võng lên, ta ngủ đỡ ở đây. 
Y-Blen đùa: 
- Ở đây không chừng săn nai còn nhiều hơn trên núi! 
Cuộc hạ trại bất đắc dĩ cuối cùng cũng ổn. Mấy anh chàng nhát gan thì rút chung vào một lều, Mi-Sen lều riêng. Y-Blen chỉ mắc võng giữa hai thân cây rồi nằm vắt vẻo trên đó, chẳng cần lều bạt gì cả. 
Mi-Sen dặn: 
- Mọi người cứ ngủ một giấc khi nào có trăng lên thì tôi sẽ gọi, chúng ta làm cuộc đi săn đêm ở đây. 
Có lẽ do trời mới mưa mát và do mệt, nên chỉ lát sau mọi người đã ngủ say, ngoại trừ Y-Blen. Chính cái âm thanh kỳ lạ mà anh ta nghe vọng lại từ xa, đã làm cho Y-Blen trằn trọc mãi. Hồi lâu anh ta lẩm bẩm: 
- Không lẽ lại là nó? 
Nó ở đây là ai thì lúc đó Mi-Sen cũng đã phát hiện, anh ta đến bên Y-Blen hỏi khẽ: 
- Con gì kêu vậy, hổ chăng? 
Y-Blen lắc đầu: 
- Hổ không kêu the thé như tiếng rên tiếng khóc như vậy... 
- Vậy là con gì? 
Giọng Y-Blen nghe sắc lạnh: 
- Không phải con gì mà là người! 
- Người? Mà ai vậy? 
- Là Ma? 
Mi-Sen không bao giờ tin chuyện ma quỷ, anh ta cười khẩy: 
- Dọa mấy thằng kia, chứ dọa tao sao được thằng mọi! 
Y-Blen nghiêm giọng: 
- Tôi nói thiệt, tin hay không là tùy ông. Đêm nay ta không may rồi, bây giờ tùy theo con đó có tới đây không mà thôi. 
Mi-Sen vẫn tự tin: 
- Hãy gọi mấy người kia dậy, ta đi săn. 
Y-Blen ngăn lại: 
- Tôi nói thiệt, ông đi giờ này là gặp nguy. Nó sẽ sẽ… 
Mi-Sen gắt lên: 
- Nó làm gì tao? 
Giọng Y- Blen có vẻ run: 
- Ông không sợ nhưng tôi thì sợ. Cả bản Làng của tôi ở dưới hạ nguồn suối, nay đã bị con ma lai này mà phải đốt nương rẫy chuyển đi hết chỗ này đến chỗ khác. Nó... nó sẽ... 
Mi-Sen vẫn nạt ngang: 
- Con ma lai gì của mày nói, nó sẽ... sẽ... ăn phân của tao là cùng. Đừng hù nữa, hãy dậy đi săn tụi bây! 
Mọi người giờ mới giật mình chui ra khỏi lều. Vừa nghe câu chuyện họ đã hoảng hốt thật sự: 
- Đừng đi săn Mi-Sen. Ta chờ sáng rồi rời khỏi đây ngay đi! 
Y-Blen với vẻ mặt nghiêm trọng, sợ hãi: 
- Những con ma lai sẽ đi ăn phân của các ông thải ra hồi đêm và như vậy là ruột các ông sẽ bị rút ra hết. Các ông không nghe chuyện ma lai rút ruột à? 
Trong lúc Mi-Sen không tin, nhưng mấy người kia thì hoàn toàn tin lời Y-Blen nói. Anh chàng Tầm Bi hoảng hốt chạy ra gốc cây gần đó. Vài người nữa cũng chạy theo, Mi-Sen chẳng biết họ làm gì... lát sau khi trở lại họ thở phào nói: 
- May mà đống phân đi lúc đầu hôm vẫn còn, để mình kịp đào đất chôn đi. 
Một tiếng khóc ghê rợn vọng lại rất gần làm vài người giật bắn lên, ôm chầm lấy nhau. Y- Blen bảo: 
- Chính là nó, con ma chết trôi ở dòng suối trôi về bản của tôi, chính nó. 
Ba người kia kéo theo Y- Blen vào lều, để mặc Mi-Sen đứng lại bên ngoài. Anh chàng nhát gan nhất vừa run lẩy bẩy vừa van lơn: 
- Anh Y-Blen hãy kể cho tụi tôi nghe chuyện con ma lai đó đi. Nó có tới đây không? 
Trầm ngâm một lúc Y-Blen kể: 
- Cách đây hơn hai năm, một hôm dân bản của tôi ra suối lấy nước thì bắt gặp một xác người chết trôi, tay chân bị trói gô lại. Đó là một cô gái người dân tộc... Dân làng tới vớt xác lên định đem chôn thì già làng ngăn lại, nói rằng những cô gái chết oan, chết yểu như vậy không thể chôn trong bản chừng nào tốt chừng nấy. Do vậy xác cô gái đó được mai táng ở phía sâu trong rừng phía bên kia. Xác chôn được hai ngày thì có người đi rừng phát hiện mộ đã bị đào xới, xác bị xé vụng, ruột gan mất hết. Thế là cả bản tôi sợ hãi tột độ, họ kháo nhau rằng, đó là điềm chẳng lành, xác cô gái đã bị ma lai, ma trành rút ruột ăn, rồi thế nào cô ấy cũng về báo oán! 
Dừng lại như để nén sự sợ hãi xuống. Y-Blen kể tiếp: 
- Quả nhiên dân làng tôi liên tiếp có bốn, năm người chết lúc đi rừng, ruột gan bị móc sạch mà chẳng biết nguyên do. Từ đó cả bản phải tản đi những nơi thật xa, vậy mà mãi đến hôm nay vẫn còn sợ bị báo ứng. 
Anh chàng nhát cáy không còn đủ sức nghe tiếp câu chuyện, anh ta đã ngất xỉu lúc nào rồi. Y-Blen và mọi người xúm lại đánh gió, xoa dầu để cứu chữa. Khi anh ta tỉnh lại thì cứ luôn mồm kêu gào phải nhổ lều đi về ngay! 
Nhưng thật lạ lùng, khi mọi người chui ra khỏi lều thì không còn thấy Mi-Sen đâu? 
Chiếc đèn pin và cây súng săn, vật phòng thân của Mi-Sen vẫn còn rơi lại ngay chỗ anh ta đứng lúc nãy. 
Y-Blen hốt hoảng: 
- Không xong rồi! 
Một giọng cười ma quái ở cách đó không xa... 
Cuộc tìm kiếm đã diễn ra gần hết đêm mà chẳng có kết quả. Sáng sớm, khi mọi người đã mệt mỏi, chán nản thì có một già làng xuất hiện ở cuối bìa rừng tre. Ông cụ vừa bước đi vừa khua chiêng và đọc ê a gì đó rất khó nghe. 
Y-Blen và nhóm người đi tìm kiếm chạy vội đến đó. Không thấy dấu vết gì của Mi-Sen mà chỉ thấy xác một con chồn nằm chết, máu me còn be bét. Đặc biệt là phần bụng của nó vỡ toang, trống hoác... 
Y-Blen nhìn cảnh tượng đó, chép miệng: 
- Chính là con ma đó. Nó hành động như vậy với cả người và loài vật. 
Lo lắng cho mạng sống của Mi-Sen, nên quên cả mệt nhọc, họ lại chia nhau đi lùng sục khắp nơi. 
Ở ba nơi nữa, họ lại gặp ba con vật khác mà cái chết cũng đều giống như nhau. 
Trong lúc quá tuyệt vọng thì họ gặp lại già làng. Lần này cụ cầm trên tay không phải là cái chiêng mà là một bộ xương khô, còn cả sọ của một con khỉ đột. Ai hỏi gì cụ cũng không nói mà chỉ trỏ tay vào bộ xương rồi lẳng lặng bỏ đi. 
Chẳng ai hiểu ý cụ muốn nói gì. Chỉ có Y-Blen, sau mấy giây suy nghĩ, anh ta kéo mọi người đi, vừa nói: 
- Ta vượt qua cánh rừng bên kia. 
Và anh ta giải thích thêm: 
- Già làng muốn ám chỉ đến khu rừng sọ khỉ, nơi dân bản tôi đã chôn xác cô gái chết trôi và sau đó trở thành ma lai. 
Nhiều người tỏ ý sợ muốn lùi bước khi nghe nói tới chỗ chôn ma lai. Tuy nhiên Y-Blen đã động viên họ: 
- Ma lai không xuất hiện ban ngày nên ta không sợ. Theo chỉ dẫn của già làng thì có thể Mi-Sen đang ở đó. 
Quãng đường khá xa nên mọi người tới đó thì mặt trời đã lên khá cao. Y-Blen tìm ngay được ngôi mộ đất chôn đã được mấy năm. 
Khi mọi người còn đứng ở xa, không dám lại gần, thì Y-Blen thấy có gì đó khác lạ, anh bước lại và kêu lên khi thấy có một đầu người ló ra từ mộ đất: 
- Mọi người tới đây tiếp tôi với. Mi-Sen ở đây! 
Khi mấy người cố sức cùng với Y-Blen bới đất kéo được Mi-Sen ra thì anh ta đã chết. Xem xét khắp thân thể chẳng phát hiện được vết thương tích gì, một người trong nhóm vốn là bác sĩ đã tạm kết luận: 
- Mi-Sen chết do quá sợ hãi! 
Riêng dân trong bản thì quả quyết: 
- Anh ta chết dưới bàn tay của ma rừng! Mà cũng đáng đời, đã gây ra bao tội ác thì giờ đây phải trả thôi. 
Nhưng một người khác sau khi nhìn rõ mặt Mi-Sen đã thốt lên: 
- Thằng này đâu phải là Béc-na! 
Thì ra có thể Mi-Sen bị chết là do bị lầm tưởng hắn là tay cường dâm đại ác Béc-na ở đồn điền! Nhưng ai đã ra tay? 
Y-Blen kêu lên khẽ cái tên mà suốt đêm qua đến giờ anh ta mới nhớ lại: "Krờ-Lin!”.


Vote Điểm :12345

Loading...

✿ Bình luận facebook truyện Người Khăn Trắng Quyển 21: Oan Nghiệt Phần 4



✿ XEM CÁC TRUYỆN LIÊN QUAN :Truyện Ma

✿ XEM TRUYỆN KHÁC
ĐĂNG NHẬP
Đăng Ký | Đăng Nhập
Login:
Password:

Kênh Truyện
CHỨC NĂNG

BXH TRUYỆN HOT
TRUYỆN NGẪU NHIÊN
Tình Phai
Tình Phai
Lượt Xem: 942
Trót Yêu Em !
Trót Yêu Em !
Lượt Xem: 2406
Bạch Mã Hoàng Tử
Bạch Mã Hoàng Tử
Lượt Xem: 3937
Bất Luân Chi Luyến
Bất Luân Chi Luyến
Lượt Xem: 5179
TRUYỆN FULL
Lên đầu trang
Xuống cuối trang
CopyrightKênh Truyện © 2011 - 2017Kênh Truyện - In Sách Truyện Theo Yêu Cầu
Powered by uCoz -Giao diện Mobile

DMCA.com Protection Status