Kênh Truyện, Đọc truyện online, truyện teen full hoàn thành, truyện gay full, tiểu thuyết full
»
»
08:56, 21/11/2014

Người Ngồi Chờ Sương Mù
✿ Người Đăng: LMK Các Truyện Cùng Người Đăng
✿ Tác Giả:
✿ Xem: 1392 Lượt ✿ Tổng Điểm Vote: 10 Điểm

✿ Thể Loại:



✿ Nội dung truyện Người Ngồi Chờ Sương Mù

 NGƯỜI NGỒI CHỜ SƯƠNG MÙ

***

Nàng mở cửa bước ra sân. Bầu trời sáng mai vần vũ mây khói và những hạt bụi nước li ti như tơ giăng. Chút se lạnh hiếm hoi ở thành phố phươngNamquanh năm đầy nắng này khiến nàng thoáng nao nao, không biết đang vui hay đang buồn. Có tiếng Cường vọng ra từ gara ôtô:

– Để anh chở em đến cơ quan.

Cường đang chăm chú săn sóc "con Mercedes” mới tậu được mấy tháng nay. Cái dáng lui cui đầy cẩn trọng, trên tay lăm lăm cái khăn lau bên cạnh chiếc xe bóng loáng là hình ảnh quen thuộc của chồng nàng. Nàng nói nhỏ:

– Thôi anh ạ, em không vội, đi xe đạp cũng được.

Nàng mở cổng, chợt sững người trước cây bàng cổ thụ. Những tầng lá rậm rạp đang cháy rực lên màu đồng đỏ trầm tĩnh, tương phản với cái trong trẻo mong manh của những hạt mưa bụi tạo nên những đợt sóng vô hình bóp nhẹ con tim. Nàng chợt thốt lên:

– Ôi, anh nhìn kìa.

– Gì vậy em?

Cường vẫn không ngẩng đầu lên, vẫn nguyên cái dáng săm soi đầy cần mẫn, chiếc khăn vải di di lau nhẹ chiếc gương chiếu hậu. Nàng luống cuống nói:

– À, không có gì.

Rồi hấp tấp dắt xe ra khỏi cổng.

***

Những con phố xôn xao gió, bỡ ngỡ màu áo len thấp thoáng trong dòng người xuôi ngược. Vượt qua nàng là một đôi bạn trẻ, sóng đôi trên hai chiếc xe đạp, áo xanh đồng phục sinh viên. Những tiếng cười trong trẻo rớt lại tạo nên dư âm ngân nga quyến rũ gợi nhớ về một thời đi học xa xăm. Những người trẻ, nàng tự nhủ, có chồng đã bảy năm như nàng thì có còn được gọi là những người trẻ hay không?

Đột nhiên nàng nhớ đến gã, người bạn thời sinh viên của mình. 

Cùng trong một thành phố nhưng từ ngày nàng bất ngờ "theo chồng bỏ cuộc chơi”, có khi vài năm họ mới gặp nhau một lần. Đó là những cuộc hội ngộ của đám bạn bè cũ lúc nào cũng tràn ngập tiếng nói cười và những lời trêu chọc.

Làm sao mình lại nhớ đến gã được nhỉ? Nàng bị thu hút bởi tính cách điềm tĩnh của gã. Cái nhìn có lửa của gã như thấu hết mọi nỗi bối rối và những xao động nhỏ nhất trong sâu thẳm tâm hồn bao giờ cũng khiến nàng chới với.

Trước cổng cơ quan, Liễu vẫy tay gọi nàng, giọng liến thoắng: "Giám đốc bận đột xuất, một đối tác mới của nước ngoài. Cuộc họp dời sang tuần sau”. Nàng thấy nhẹ bỗng. Liễu đề nghị: "Cà phê nghe?”, nàng gật đầu: "Ừ, đến Melody”. Liễu nói: "Chị đạp xe đi trước, em vào lấy tập tài liệu”.

Melody là quán cà phê tĩnh lặng với những dãy bàn kê sát bờ sông và tiếng nhạc thì êm dịu như tỏa ra mênh mang từ những tán cây. Nàng bước vào, xăm xăm đi đến chiếc bàn quen thuộc, tim chợt thót lại, má nóng ran. Gã đang ngồi đó, mơ màng nhìn sang phía bên kia sông.

Gã quay lại, điềm nhiên như mọi sự đã được sắp đặt và chuẩn bị sẵn, gã kéo ghế cho nàng, giọng nói như giấu một tiếng cười: "Trái đất thì nhỏ mà thành phố lại quá rộng. Bao lâu rồi chúng ta chưa gặp nhau?”.

***

Nàng hỏi:

– Anh đi uống cà phê một mình?

Nàng chợt thấy luống cuống, má nóng ran vì câu hỏi ngớ ngẩn của mình. Gã cười nhẹ:

– Lúc nãy thì một mình.

– Anh có chờ ai?

– Chờ ai… em xem kìa…

Gã chỉ tay sang phía những triền núi bên kia sông, những dãy núi đá trập trùng, cây cối thưa thớt, sương chiều từ đỉnh núi tràn xuống mờ mịt. Nàng buột miệng:

– Sương mù…

– Ừ, anh đang ngồi chờ sương mù.

Nàng bật cười nhưng trông gã rất nghiêm túc. Gã đốt thuốc, giọng trầm xuống:

– Mỗi năm có một vài ngày sương mù tràn xuống từ núi. Sương bay mờ mịt trên sông rồi tràn vào thành phố. Vào những ngày đó, có những khoảnh khắc thành phố chợt lung linh hư ảo.

Sương mù dày đặc, không còn nhìn thấy những đỉnh núi được nữa, sương cuồn cuộn đổ xuống các thung lũng và tràn xuống bờ sông. Phía đầu nguồn con sông, thấp thoáng sau những ngọn dừa nước xanh um là vầng mặt trời đỏ ửng như một quả cây chín lựng bồng bềnh trôi. Mấy gộp đá bên kia sông chìm dần trong màu lam nhẹ. Những con thuyền đánh cá như treo lơ lửng trong màn sương, chỉ vang lại những tiếng gõ vào mạn thuyền. Tiếng một bài hát đầy mộng mị: "Bên chân núi, trong căn nhà gỗ, bếp lửa được đốt lên. Lửa rừng rực cháy, tiếng nhạc chung chiêng, vì lửa hay vì rượu. Bên ngoài là sương gió, là thời gian vun vút trôi…”.

Chuông điện thoại vang lên, giọng Liễu hốt hoảng: "Có tập tài liệu em tìm mãi không thấy, chị về gấp cứu em, giám đốc đang nổi giận”. Gã đốt thuốc, mắt đăm đăm nhìn nàng, ánh nhìn như có lửa đốt:

– Bây giờ anh lại uống cà phê một mình.

***

Nàng bước vào sân, Cường cũng vừa đi đâu về, chiếc Mercedes bóng loáng vẫn còn trước sân. Phía sau xe, giọng Cường càu nhàu:

– Thật là một buổi chiều xui xẻo, một gã say rượu đâm thẳng vào xe.

Nàng hốt hoảng:

– Có sao không?

– Chiếc xe đạp thì bẹp gí mà người lại không một chút sây sát. Nhưng chiếc xe của anh, làm thế nào với mấy vết trầy bên hông xe được đây?

Nàng vội vã bước vào phòng, nằm xoài xuống giường nhũn ra như một con sứa biển. Nàng vùi mặt vào gối, cứ vẳng bên tai tiếng hát đầy mộng mị: "Bên ngoài là sương gió, là thời gian vun vút trôi…”

***
.:HẾT:.


Vote Điểm :12345

Loading...

✿ Bình luận facebook truyện Người Ngồi Chờ Sương Mù



✿ XEM CÁC TRUYỆN LIÊN QUAN :Truyện Ngắn

✿ XEM TRUYỆN KHÁC
ĐĂNG NHẬP
Đăng Ký | Đăng Nhập
Login:
Password:

Kênh Truyện
CHỨC NĂNG

BXH TRUYỆN HOT
TRUYỆN NGẪU NHIÊN
TRUYỆN FULL
Lên đầu trang
Xuống cuối trang
CopyrightKênh Truyện © 2011 - 2017Kênh Truyện - In Sách Truyện Theo Yêu Cầu
Powered by uCoz -Giao diện Mobile

DMCA.com Protection Status