Kênh Truyện, Đọc truyện online, truyện teen full hoàn thành, truyện gay full, tiểu thuyết full
»
»
22:50, 06/06/2017

Nhật Kí Tuổi 17
✿ Người Đăng: Vothicactuong Các Truyện Cùng Người Đăng
✿ Tác Giả: TuongVo
✿ Xem: 164 Lượt ✿ Tổng Điểm Vote: 39 Điểm
ĐỌC Chap 1 ĐỌC Chap Mới Nhất

✿ Thể Loại: Nhật Kí Tuổi 17, TuongVo



✿ Nội dung truyện Nhật Kí Tuổi 17

Giới thiệu nhân vât:
Nguyễn Ngọc Hoa: 17 tuổi, năm nay là học sinh lớp 12. Tính cách rất dễ chiu, thân thiện, rất tốt với bạn bè. Tuy nhiên, nếu đã tức giận thì vô cùng đáng sợ. Ước mơ của cô là trở thành một cô giáo dạy Toán.
Lâm Tuấn Kha: 17 tuổi, vừa chuyển đến trường học A. Sở thích của bạn học này chính là đọc sách học về khoa học và xã hội. Ước mơ trở thành một luật sư. Bạn ý không thích ồn ào và khá là ít nói tuy nhiên không hề xấu tính một tí nào.
Mình chỉ giới thiệu nhân vật chính còn những nhân vật khác sẽ giới thiệu sau. Đây là một câu truyện không quá xuất sắc nhưng nó lại chứa đựng những khoảng khắc đẹp của lứa tuổi học sinh, không chỉ đáng yêu mà còn ý nghĩa.

CHAP 1: NĂM HỌC MỚI
Reng... reng... reng... tiếng đồng hồ báo thức reo lên in ỏi báo hiệu một ngày mới bắt đầu cho ai đó đang cuộn mình trong chăn ngủ say. Bị chiếc đồng hồ làm giật mình, cô khẽ mở mắt, lại là cảm giác này cái cảm giác bình yên đến dễ chịu vào mỗi buổi sáng, chỉ là ánh nắng mờ nhạt chiếu qua khe cửa, chỉ là tiếng ríu rít của bầy chim ở ngoài vườn, chỉ là sự man mát của làn gió nhẹ buổi sáng sớm cũng làm cho cô cảm thấy rất hạnh phúc. Khẽ vươn vai lấy lại tinh thần vừa bị thần ngủ say lấy đi tối hôm qua, cô bước xuống giường với một tâm trang vui vẻ:
- Ngày tựu trường đến rồi. Cô khẽ cười nói.
Sau khi vệ sinh cá nhân xong, cô lấy bộ đồng phục mới ra thay, bộ đồ chỉ bao gồm áo trắng và váy xanh ngang gối ngoài ra không có gì đặc biệt nhưng cô vô cùng thích mà chính cô cũng chẳng biết lí do. Không sao cả! Người ta thường nói thích không lí do đó thôi. Hôm nay, cô chọn kiểu tóc đuôi ngựa năng động, thật ra nói cho oai vậy thôi chứ cũng không phải là chọn mà là chỉ có duy nhất một kiểu này ngoài ra cô không biết kiểu nào khác.
- Tuyệt! Đẹp miễn chê.
Ngọc Hoa có một khuyết điểm rất lớn đó chính là rất tự tin. Cô hay bảo:" Tự tin là tốt" thế nên chẳng bao giờ cô để ý mình có tự tin quá đáng hay không. Chuẩn bị xong, cô chạy xuống nhà chào hỏi ba mẹ rồi lấy xe đạp đi học.
- Con không ăn sáng à? Sẽ bị đói đấy. Mẹ cô hỏi.
- Dạ không. Con sẽ ăn sáng ở trường. Con đi học đây. Cô vui vẻ trả lời rồi đạp đi rất nhanh.
- Đi cẩn thận đấy! Mẹ cô vọng theo.
Từ nhà đến trường cô chỉ mất 15 phút đạp xe nên cô đến rất nhanh.
- Wow! Có nhiều người đến rồi. Không biết An Lùn đến chưa nhỉ?
Cô quan sát một vòng rồi đi tìm chỗ đậu xe. Trong lòng có chút oán giận ai đó:
- An Lùn này! Hẹn mình 6h45 bây giờ lại không thấy đâu. Tao mà tìm được mày là biết tay.
Cô xách ba lô lên đi tìm An một vòng trường, đột nhiên đôi mắt dừng lại ở cây phượng có một người đang đứng chụp ảnh tại đó. Có trời mới biết bây giờ cô muốn xé con bạn thân ra làm trăm mảnh như thế nào." Mình thì tốn công tìm nó, còn nó lại chụp ảnh như vậy, nó có xem mình là bạn không?" Cô tự nhủ. Cô vội vàng chạy lại chỗ An đứng thì" Rầm".
- Aaaaa! Đau quá.
Cả cô và người bạn kia cùng va vào nhau ngã xuống đất. "Hình như mình va phải ai rồi'. Cô tự hỏi. Cô chưa kịp đứng lên xin lỗi thì người đó đã đứng lên phủi bụi trên áo. Nạn nhân nhìn cô ngồi dưới đất chưa định thần lại thì đưa tay ra, khẽ cười:
- Cậu không sao chứ? Đứng lên được không?
Cô cảm động rơi nước mắt. "Cái quái gì đang xảy ra thế? Trên đời này có người bị mình đụng mà lại không tỏ vẻ giận dữ lại còn quan tâm mình. Phải xin lỗi thật chân thành mới được." Cô tự nghĩ. Cô nắm lấy tay nạn nhân và được đỡ đứng lên. Ai ai cũng hết sức ngưỡng mộ bạn này, cả cô cũng vậy.
- Xin lỗi nha, mình không cẩn thận lắm. Bạn có sao không? Bạn cũng bị té mà? Cô nói dịu dàng
Woww.. bây giờ mới kịp nhìn kĩ mặt bạn đấy. Mât rất đẹp, lông mi rất dài và bạn ấy cũng cao nữa. Tuy không phải là đẹp trai nhưng cũng đủ làm tim người ta mê mệt... Aaaaa... độ mê trai càng ngày càng cao rồi.
Thấy cô ngơ ngác, nạn nhân liền hỏi:
- Bạn có sao không?
Cô khẽ cười lắc đầu. Nạn nhân bèn tiến lại gần cô nói khẽ vào tai cô.
- Nếu cô bị mù thì mang kính vào nhé! Như vậy không tốt đâu. Đồ lùn.
Nói rồi cậu ta bỏ đi trước anh mắt hâm mộ của mọi người. Còn cô thì bất động. Sao cơ? Mù á? Đeo kính á? Hắn là loại người gì vậy? Giả tạo quá!Và đáng ghét quá!
-Ê! Mày không sao chứ! An đã chứng kiến mọi việc từ nãy giờ thấy cô bị bất động nên chạy lại hỏi.
Cô giật mình cười trừ nói:
- Không sao. Chợt nhớ ra điều gì đó cô nói tiếp. Mày đi đâu bắt tao tìm khắp nơi vậy á. Nếu không tìm mày thì tao cũng không gặp chuyện.
- Ôi! Làm gì ghê vậy? Tao đi chụp hình tí mà.
- Mày hay rồi. Cô bực bội nói. Bây giờ đi tìm lớp thôi không kịp bây giờ.
- Tao tìm rồi. Tao với mày cùng lớp. An hí hửng nói.
- Thật á! Ây, tạm tha cho mày coi như mày có công nhé! Đi thôi.
- Ừ.
Cuối cùng cô và An cũng tìm được lớp. Hai người chọn cùng một cái bàn vào ngồi. An bắt đầu kể chuyện về idol của nó và chuyện nó làm trong mùa hè này, cô nghe mà không kịp xử lí thông tin, nhức cả cái đầu. Đột nhiên, An dừng lại, mặt rất ngạc nhiên. Giựt giựt áo cô, nói:
- Ê!
- Gì? Mày ồn quá! Cô phàn nàn.
- Ồn gì chứ? Mày coi kìa? Hình như là người bị mày va phải? An chỉ tay về phía bàn đầu dãy một.
Cô nhìn theo hướng An chỉ mà lửa giận ùn ùn kéo đến.
- Tên vô duyên như hắn á! Nhìn là ghét rồi.
- Này! Mày va phải người ta, người ta không trách mày, mày lại trách người ta à? Mày mới vô duyên.
- Mày không biết đâu? Cô đập bàn cái rầm. Những đôi mắt từ tám phương chín hướng cứ đặt vào cô và ngay cả đôi mắt hắn nữa. Cô ngại đỏ cả mặt, khẽ nói xin lỗi rồi ngồi xuống.
- Mày sao thế?
- Thôi, không nói với mày nữa. Nhưng hắn không phải người tốt đâu? Cô nói.
- Kệ mày. An bĩu môi.
Một lúc sau, thầy chủ nhiệm đến. Cả lớp đều đứng lên chào thầy. Thầy chủ nhiệm nhìn có vẻ rất hiền và đáng tin cậy, cô có thiện cảm rất tốt với thầy:
- Các em ngồi xuống đi. Thầy xin giới thiệu trước. Thầy là Lê Văn Hà, dạy môn vật lý. Thầy không có yêu cầu nhiều với lớp nhưng thầy mong các em sẽ đoàn kết, chăm ngoan, học tập sôi nổi lên. Bây giờ, các em đã là học sinh cuối cấp rồi, hãy cùng nhau tạo nên những kĩ niệm đẹp nhé.
- Vâng! Cả lớp đồng thanh trả lời.
Cô khẽ nói với An:
- Tớ thấy thầy hợp với môn Văn hơn. Hihi..
- Ừm. An cũng cười khúc khích.
- Được rồi, giờ thầy sẽ xếp chỗ ngồi theo số báo danh và không theo quy luật nào cả, bắt đầu từ tổ 1, thầy đọc tới ai thì mấy em đứng lên và di chuyển nhanh nhé. Thầy bắt đầu đây. Nguyễn Thảo Sương với Trần Hiếu Ngĩa. Lưu Thị Kim Ngọc với Nguyễn Văn Tiến. Nguyễn Ngọc Hoa với Lâm Tuấn Kha....
Cô đứng lên ngồi ở bàn ba tổ 1 như thầy đã xếp và cô cũng thấy hắn tiến lại gần. Cô cúi đầu xuống bàn mà mong hắn đi luôn đừng ngồi ở đây. Tuy nhiên, đời không như mơ, hắn đã đặt mông ngồi xuống cạnh cô. Cho dù biết là mình hỏi dư thừa nhưng cô vẫn hỏi:
- Cậu ngồi xuống đây làm gì?
- Cậu nói rồi. Hắn trả lời lạnh lùng
- Sao tôi nói gì? Tôi nhắc lại cậu ngồi xuống đây làm gì? Cô mất kiên nhẫn.
- Đầu cậu chứa óc lợn à? Tôi lại bàn này là để ngồi. Thấy rồi còn hỏi thế nên mới kêu cậu mang kính đấy. Hắn tự mãn
- Cậu... cậu... cậu đừng quá đáng. Tôi xin lỗi rồi lại rất chân thành. Cậu muốn gì? Đầu cô tỏa ra khói trắng.
- Người cao như tôi không nói chuyện với người lùn hơn mình?
- Sao cơ? Lùn à? Cậu tưởng mình là ai chứ? Bên ngoài thì làm như mình là hoàng tử bên trong là sói hoang. Cậu chỉ đánh lừa được mọi người nhưng đừng hòng qua mắt tôi.
- Vậy à? Lúc đầu cậu cũng bị gạt đấy. Hắn nhìn cô tự đắc.
- Tôi.. không nói với cậu nữa. Cô bực bội nói.
Hắn khẽ cười, không cãi với cô nữa. Còn cô thì tay nắm thành quả đấm thật sự rất muốn đánh vào mặt tự đắc, khinh người của hắn ta. Nhưng điều đau đớn nhất là phải nhịn, cô không biết sau này còn có chuyện gì nữa nhưng trước mắt là không tốt đẹp gì.
Cô cãi tay đôi với hắn xong thì thầy đã sắp xếp chỗ ngồi xong rồi, bây giờ chọn ban cán sự lớp. Cô thì không thích làm ban cán sự lắm nhưng rốt cuộc lại bị thầy cho làm thủ quỹ- một chức vụ rất nguy hiểm. Tâm trạng đã không vui nay lại càng không vui. An thì được làm lớp phó học tập còn tên lớp trưởng lại là gã bốn mắt Lê Minh Nhật - một người lúc nào cũng trang thành tích với cô đã 2 năm rồi và đương nhiên năm nào hắn cũng làm lớp trưởng. Xem ra, năm lớp 12 này cô đã gặp không ít kẻ thù. Kết thúc buổi tụ trường vào khoảng 10h. Sau khi tạm biệt An xong, cô lặng lẽ đạp xe về và khó chịu vô cùng. Tên Lê Minh Nhựt thì không nói nhưng người cô giận nhất vẫn là hắn- cây sào. Một tên khinh người, đáng ghét và tự cao tự đại. Tuy nhiên, cô sẽ không hề biết hắn là cả thanh xuân của cô.
( An là bạn thân của Hoa từ năm cô vào lớp 10. Tính cách của An thì tốt, vui tính tuy nhiên nói nhiều lắm những cũng cực kì điệu nhá.)

Mời Bạn Đọc Tiếp Tại Trang : Nhật Kí Tuổi 17 - Diễn Đàn Kênh Truyện http://kenhtruyen.com/forum/44-15046-1#ixzz4jEnjokpq




Vote Điểm :12345

Loading...

✿ Bình luận facebook truyện Nhật Kí Tuổi 17



✿ XEM CÁC TRUYỆN LIÊN QUAN :Truyện Teen

✿ XEM TRUYỆN KHÁC
ĐĂNG NHẬP
Đăng Ký | Đăng Nhập
Login:
Password:

Kênh Truyện
CHỨC NĂNG

BXH TRUYỆN HOT
TRUYỆN NGẪU NHIÊN
TRUYỆN FULL
Lên đầu trang
Xuống cuối trang
CopyrightKênh Truyện © 2011 - 2017Kênh Truyện - In Sách Truyện Theo Yêu Cầu
Powered by uCoz -Giao diện Mobile

DMCA.com Protection Status