Kênh Truyện, Đọc truyện online, truyện teen full hoàn thành, truyện gay full, tiểu thuyết full
»
»
13:45, 21/11/2014

Nhật Ký Của Tôi - Bé Khoai ( Tuyết Tuyết )
✿ Người Đăng: nhungoctuyetmai Các Truyện Cùng Người Đăng
✿ Tác Giả:
✿ Xem: 2006 Lượt ✿ Tổng Điểm Vote: 30 Điểm

✿ Thể Loại:



✿ Nội dung truyện Nhật Ký Của Tôi - Bé Khoai ( Tuyết Tuyết )

* Nhật Ký Của Tôi - Bé Khoai ( Tuyết Tuyết )

- Ngày 9/5/1996

Gió thổi luồn qua cánh cửa lùa vào căn phòng làm lay tấm màn mỏng. Nẳm trong căn phòng nhỏ tôi cảm giác được sự lạnh lẽo và hơi ớn ở sống lưng. Nó gợi cho tôi kí ức đó, một ký ức khó quên.

- Bông! mày lên giường chị lúc nào vậy lần sau chỉ được ngủ ở dưới ghế thôi nghe chưa?

Nó kêu ư ử rồi nhảy từ trên đệm xuống. Cứ thuy thoảng nó lại trèo lên giường và ngủ dưới chân tôi vào lúc nửa đêm như vậy đấy. Nó là con chó của tôi, nó có bộ lông xù trông thật dễ thương, tôi nhặt được nó ở ngoài đường khi đi học về. Lúc ấy nó còn rất nhỏ còn bây giờ nó đã nặng tới 32 ký rồi. Nó ăn khoẻ hơn cả tôi nữa. Nhiều bữa tôi phải ăn ít đi dành phần cho nó. Kể từ ngày nó được nhận nuôi nó luôn tỏ ra ngoan ngoãn và biết nghe lời. Những lúc buồn, nó đến cạnh ngồi và nhìn tôi bằng ánh mắt thông cảm, chia sẻ tôi thương nó lắm.

Nó quả thực rất thông minh, bảo nó làm gì là nó làm theo y như lời tôi nói.

Ngày mai tôi thi học kỳ rồi mà vẫn chưa chuẩn bị được kĩ lưỡng. Tôi dúi đầu vào học nên quên mất cả ăn tối thế là nó cũng phải nhịn theo tôi luôn. Mọi bữa mà đói là nó kêu ư ử cả, nhưng hôm nay chẳng thấy nó ý kiến gì nên tôi quên béng không để ý đến nó

Nửa đêm, tôi vẫn ngồi, còn nó thì ngồi bên cạnh tôi, đột nhiên nó chạy ra ngoài, tôi không để ý lắm. Một lát sau chẳng biết thế nào tôi buồn ngủ quá nên mò mẫm ra đóng cửa và đi ngủ, không nghĩ gì đến nó cả.

-Ngày 10/5/1996

Sáng nay tôi thức dậy muộn hơn mọi hôm, sợ đi học muộn nên tôi vội vàng chuẩn bị và đi đến trường luôn. Hôm ấy tôi làm bài khá tốt, sau khi kiểm tra lại bài, tôi ngồi thẩn thơ nhìn ra sân trường. Đột nhiên tôi nhớ ra là sáng nay không thấy con cún Bông đâu cả và hình như cả đêm qua nó còn chưa về mà tôi đã đóng cửa đi ngủ. Tôi chợt thấy sốt ruột và lo cho nó. Tan giờ thi, tôi về nhà thật nhanh để xem nó đã về chưa. Nhưng khi về tôi kiếm nó mãi mà không thấy nó đâu cả, tôi lo lắm, tôi phát khóc và sốt ruột khi không tìm thấy nó:

- Bông! Bông ơi. . . Bông! Mày ở đâu thế, ra đây đi!

Tôi chạy khắp nơi tìm mà không thấy nó, tôi quay về phòng và khóc nức nở, tôi nghĩ là nó đi lạc hay bị bắt mất rồi. . . những ý nghĩ đó cứ luẩn quẩn trong tâm trí tôi. . .

- Ngày 18/5/1996

Một tuần qua tôi lu bù đầu vào việc thi cử, nhưng tôi không thể tật trung hết sức vào việc học tập. Từ hôm ấy đến giờ, nó vẫn " bặt vô âm tín " không biết giờ nó sao nữa. Thời gian cứ trôi đi một cách chậm rãi, một mình tôi sống trong căn phòng nhỏ lạnh lẽo, cô đơn giống như trước kia.

Trước lúa tôi mất nó, cuộc sống tôi bớt cô đơn hơn nhiều vì có nó làm bạn. Khác hẳn so với lúc mới chuyển đến, cứ mỗi ngày trôi qua không có gì khác ngoài đọc sách, ngồi bên cửa sổ nhìn mấy chiếc lá bàng đỏ rụng ngoài sân và cứ như vậy. . . thời gian cứ thế trôi qua từng ngày, từng ngày. . . Bây giờ chẳng còn nó ở bên, tôi lại nhớ về những kỉ niệm vui: những lúc tôi và nó đùa nghịch chạy nhảy khắp phòng trọ, một căn phòng nhỏ bé nhưng được lấp đầy bằng tiếng cười và niềm vui, nhớ lại cuộc sống vui vẻ ấy, tôi thấy nao nao trong lòng và muốn gặp lại nó. . .

- Ngày 19/5/1996

- Hôm nay là một ngày thật là buồn tẻ.

Sáng nay, trên con đường quen thuộc từ trường về nhà trọ, tôi đột nhiên va phải một " khúc gỗ ". Hắn còn không cả nói lời xin lỗi nữa. Hắn cao hơn tôi nhiều, hắn có cái sống mũi cao, mắt đen và sáng, da trắng với mái tóc rủ quá một góc trán. Tuy nhìn bề ngoài hắn cũng thuộc dạng đẹp trai nhưng mặt hắn lạnh như tiền vậy, đáng buồn quá. Hắn nhìn tôi bằng ánh mắt lướt qua rồi bỏ đi thẳng, nghĩ bực không để đâu được. Nếu không nhầm thì hắn là học sinh mới chuyển đến hơn tôi một tuổi nhưng đó không phải là điều đáng chú ý mà điều tôi quan tâm đó là hắn cầm trên tay toàn là đồ ăn cho vật nuôi, có lẽ là hắn cũng thích vật nuôi như tôi vậy. Điều đó lại làm tôi nhớ đến con cún của tôi ước gì nó trở lại bên tôi như trước kia thì tốt biết mấy. . .

- Ngày 20/5/1996

Hôm trường tôi bế giảng, tôi lại gặp lại hắn, tôi và hắn còn đứng cạnh nhau khi lên nhận giải thưởng trên lễ đài. Hắn cũng trông thấy tôi nhưng hắn không quan tâm tới tôi. Lúc trời mưa to, tôi vẫn đứng chờ xe buýt, gió hơi to nên tôi bị hătj mưa vào người. Đột nhiên, một chiếc xe hơi dừng lại trước mặt, tôi tưởng người ta dừng xe làm gì đó, không ngờ lại chính là hắn. Cánh cửa xe bật mở, hắn nói vọng ra và nhìn tôi:

- Này cô bé! Có muốn lên xe không, tôi cho quá giang không lại ướt hết bây giờ.

Chần chư một lát, chưa kịp quyết định thì hắn với người ra và kéo tay tôi vào xe.

- Nhanh lên nào!

Ngồi trên xe, tôi thấy hơi ngượng, tôi thấy bác tài cứ nhìn tôi chăm chăm qua kính. Tôi thấy hắn lại mua bao nhiêu là đồ ăn cho vật nuôi, tôi tò mò, hắn liền nói:

- Bộ có gì lạ hả!

-. . . Anh nuôi chó hả?

- Ừk! Tôi lượm được nó ở ngài đường, tuy nó đã lớn nhưng cũng rất biết điều!

- Cách đây bao lâu rồi?

- Cách đây khoảng hơn một tuần, khi tôi mới chuyển tới đây.

- Nhà cô bé ở đâu, để tôi đưa về!

- Ngay hẻm phía trước thôi, cho tôi xuống đó được rồi! Trời tạnh mưa rồi mà!

- Vậy cũng được!

Tôi bước xuống xe rồi đi thẳng vào cái hẻm tăm tối và lạnh lẽo. Một câu hỏi của người ấy vọng lại:

- Cô bé tên gì vậy?

- Diễm My!!!

Tôi không ngoảnh đầu lại nhưng cũng nghe tiếng xe hơi đó chạy xa dần.

- Ngày 21/5/1996

Lại nói về chuyện cún Bông, quả là chuyện trùng hợp, nhưng có lẽ sự nhận diện của tôi không được đúng lắm, nhìn anh ta lạnh lùng mà thật ra cũng không tệ lắm.

Sáng nay trường tôi có tổ chức buổi rèn luyện hè của thanh niên tình nguyện của trường, anh ta cũng đến tham gia, rõ rành là con nhà giàu mà lại. đi tình nguyện, anh ta cũng không phải là " công tử bột "

Lúc tôi mang đồ nặng anh ta không nói gì mà chỉ lằn. lặng đến bên tôi cầm lấy đồ trên tay tôi và mang đi. Kể cả giờ nghỉ ăn trưa, anh ta đến ngồi và nói chuyện cùng tôi rất nhiệt tình, tôi nhớ một câu mà anh ta đã hỏi:

- Cô bé cũng thích nuôi chó thì cuối tuần này tôi sẽ mang con cún của tôi cho cô bé mượn vài bữa nhé?

Tôi chần chừ vì câu hỏi ấy. Mà có lẽ anh ấy lấy cớ để tạo ra một cuộc hẹn thì phải? Có lẽ nào. . . điểm hẹn ở công viên nước vào lúc 4h, không biết mình có nên đi hay không, mà anh ấy lại bảo là nhất định sẽ chờ mình đến.

- Khó xử quá! Cứ đi cho xong chuyện, chỉ là một cuộc hẹn bình thường thôi mà.

Thế là sau một buổi tối trằn trọc suy nghĩ, tôi đã quyết địnk đến đó!

- Ngày 22/5/1996

Hôm nay, tôi quyết định rút một ít tiền tiết kiệm của tôi để mua một chiếc váy cho buổi hẹn hò đầu tiên trong đời. Mới vậy mà đã tốn bao nhiêu là tiền của rồi.

- Ôi, mình đang làm cái quái gì thế này, chỉ là một cuộc hẹn bình thường thôi mà, đến chết mất.

Nhưng quả thực từ trước tới giờ làm gì có ai hẹn mình bao giờ đâu. Có lẽ là cuộc hẹn đầu tiên nên tôi mới hồi hộp như vấy.

Hôm nay, khi mua vài thứ về thì bất thình lình ba tôi xuất hiện, ông ngồi chờ tôi trong phòng trọ từ bao giờ, thấy tôi mua nhiều đồ ông cảm thấy không hài lòng lắm, tuy vậy ông chỉ nhắc nhở tôi:

- Con đừng lãng phí quá, hãy tự lo cho bản thân vì ba không thể chu cấp đầy đủ cho con được đâu!

- Vâng!

Tôi chỉ trả lời ba vậy thôi. Ba nuôi tôi từ khi tôi mới lọt lòng, mẹ tôi mất từ khi tôi mới chào đời trong khi bà đang làm nhiệm vụ. Kể từ khi ấy đến giờ ba nuôi tôi ăn học nên người. Cuộc đời tôi lủi thủi một mình, lúc nào cũng cô đơn như vậy, tôi không tâm sự hay nói chuyện với ba nhiều vì ông ấy hay không có mặt những lúc tôi buồn hay vui, ông luôn chỉ và chỉ làm việc, để lo toan tiền học cho tôi. Nhìn ông ấy, tôi lúc nào cũng thấy mình có lỗi nên tôi muốn một ngày nào đó sẽ làm gì đó thật ý nghĩa để làm ông vui lòng và tự hào về tôi.

- Ngày 23/5/1996

Một cô bé đứng giữa dòng người đi lại, một cô bé xinh đẹp thả tóc ngang vai, mặc bộ váy hồng. Anh ấy nhìn tôi và đứng cách tôi giữa một dòng người cắt ngang: 1s. . . 2s. . . 3s, anh ấy bật cười, một nụ cười làm cho tôi cảm thấy hồi hộp và hạnh phúc.

- Cô bé. . . khác quá!

- Khác gì?

- Không có gì - cô bé không định hỏi tên tôi đến khi nào?

- Ờ ha! Vậy anh tên gì?

- Thiên Quyết! Nhớ nhá, đừng có quên cái tên đẹp của tôi đấy!

- Gì chứ! Anh tự tin quá đấy! Mà con cún của anh đâu?

- Nó không được khoẻ lắm nên tôi cho nó nghỉ ở nhà rồi, để bữa khác nhá!

- Thật tiếc quá!

- Tiếc đến thế sao?

Anh ấy nhìn tôi chăm chăm với ánh mắt ấm áp hơn trước rồi. Hai người ngồi trên chiếc ghế băng dài, phía sau là một vườn đầy hoa và cỏ. Nhìn thật thích.

- Tôi có thể tặng món quà này cho cô bé không?

- Gì cơ?. . . Tặng. . . Em!!!

Trước thái độ ngạc nhiên của tôi, anh ấy chẳng chờ câu trả lời của tôi mà đã cầm tay tôi và buộc chiếc khăn gió màu hồng rất đẹp vào cổ tay, xong rồi anh ấy nhìn nó và cười:

- Đẹp lắm! Đừng để nó bay mất nhé!

Một lát sau, tôi mới hiểu và đón nhận tấm lòng ấy một cách chân thành

- Ngày 24/5/1996

Một đợt nghỉ hè dài, tôi bắt đầu công việc giao hàng ở cửa hàng phở. Thuy thoảng tôi cũng rửa chén và lau dọn để kiếm thêm tiền và còn làm thêm giờ nữa.

Vừa mới sáng sớm, bà chủ đã đưa cho tôi hai suất phở và một địa chỉ. Tôi nhanh nhẹn đi giao hàng kịp giờ để khách hàng đi làm. Tới một căn hộ lớn cỡ 200m2, tôi nhấn chuông và chờ đợi. Một người giúp việc mở cổng và đưa cho tôi một đồng 5 trăm nghìn. Ôi trời, số tiền lớn quá, tôi không đủ tiền giả lại nhưng may mà đó là một khách quen của cửa hàng nên tôi được " nợ " đến khi nào tôi lại đến giao phở cho họ để " bù vào chỗ thiếu tiền ". Tôi đang định quay về cửa hàng thì chợt có tiếng người gọi lại:

- Này khoan đã! đợi một chút!

Tôi quay người lại và vô cùng ngạc nhiên, đó chính là. . . Có vẻ như người ấy cũng rất ngạc nhiên:

- Diễm My! Em làm gì ở đây vậy?

- Giao phở!!!

Anh ấy chạy ra và kéo tay tôi vào nhà. Tôi bảo còn việc ở tiệd phở nhưng anh ấy vẫn kéo tôi đi:

- Một chút thôi! Không sao đâu, vào đây tôi cho gặp người bạn của tôi, nhanh lên!

Một con chó. . . màu trắng lông xù đang nằm trên nệm, dường như nó đánh được hơi của tôi, nó bật dậy lao thẳng về phía tôi.

- Ôi! Bông!

Không biết nói gì hơn, tôi gọi nó tha thiết, nó chạy đến và chèo lên người xô tôi ngã ra rồi nó liếm tay, liếm mặt tôi mừng rỡ và sủa mấy tiếng rồi kêu ư ử. Đúng nó rồi, tôi vui lắm, nước mắt tôi cứ trào ra không ngừng vì vui sướng, quả thật là nó. Nhìn cái cảnh ấy Thiên Quyết cũng không khỏi ngạc nhiên.

Tôi ôm nó và vuốt ve nó một hồi lâu. Tôi ở đó một lúc lâu mà quên mất cả công việc. Mãi sau tôi mới quay về tiệm nhưng trong lòng không còn nghĩ gì khác là mong lại đến chiếu hết giờ làm để đến và chơi với nó. Tôi để nó ở nhà anh ấy để cho nó khỏi ốm rồi mới mang nó về.

Cuốn cùng cũng hết giờ, tôi chạy ngay qua nhà ang ấy và mua cho cún một chiếc vòng cổ. Nó có vẻ vui.

- Ngày mai tôi sẽ dẫn cún ra công viên cho nó hít thở khí trời cho mau khỏi bệnh, ta vẫn hẹn gặp ở chỗ ấy nha!

- Vâng!

Dường như cái chỗ " ấy " mới chỉ là nơi hẹn hò đầu tiên mà nó đã trở thành nơi quen thuộc lắm rồi vậy. Tôi mong đêm nay sẽ trôi thật nhanh để đến ngày mai tươi sáng đang chờ tôi phía trước.

~ Ngày 25/5/1996

Chiều nay là ngày thật hạnh phúc đối với tôi.

Chúng tôi chơi đùa với cún rất vui vẻ, từ trước tới giờ, dướng như tôi chưa bao giờ vui như hôm nay. Biết gì không? Anh ấy không lạnh lùng như vẻ bề ngoài đâu. Chúng tôi nói chuyện rất vui vẻ, Thiên Quyết còn nắm chặt tay tôi bước đi dưới hai hàng cây lá rơi xào xạc. Chúng tôi dẫn cún đi bên nhau và ngồi dưới gốc cây cổ thụ anh đã hứa:" Nhất định sẽ nắm chặt tay. . . mãi không buông "

Câu nói ấy khiến tôi thấy có chút gì đó yên bình, một hơi ấm ủ ấp trái tim tôi. Tôi nhìn Thiên Quyết mỉm cười, một ánh mắt mang câu trả lời:" Em sẽ cố. . . để không buông tay anh "

Ngày hôm nay là ngày đáng nhớ, tôi sẽ không bao giờ quên thời khắc tuyệt vời ấy. . .

~ Ngày 26/05/1996 ~

Hôm nay anh ấy đã cứu tôi.

Trên đường tới công viên, tôi mua hai cây kem và thản nhiên bước xuống lòng đường mặc cho " lưỡi hái tử thần đang kề sát cổ". Tôi thấy anh ấy và con Cún đứng bên kia đường, tôi mỉm cười bước tới nhưng đột nhiên anh ấy lại thét lên:

- Diễm My! Cẩn thận!

Một chiếc xe đang lao tới. Hoá ra là vậy, thảo nào anh ấy có vẻ hốt hoảng. Tôi đứng đần người ra đó nhìn chiếc xe lao thẳng tới và đầu óc tôi chẳng nghĩ được gì cả, hai cây kem đã rơi tung toé xuống đường từ khi nào. Trong cái phút giây quyết định ấy, chợt có một vòng tay ôm lấy tôi. . . Thật yên bình. . . Sau đó thì tôi thấy mình nằm trên giường bệnh từ khi nào không hay. Anh ấy nắm lấy tay tôi và hỏi:

- Tỉnh rồi à!

Vừa mới mở mắt đã thấy một gương mặt quen thuộc, anh ấy có vẻ sốt ruột. Vậy là đã thoát chết rồi, tôi ngồi dậy và hỏi:

- Tại sao, lúc đó anh lại phải liều cả tính mạng như vậy, nhỡ không kịp, . . . thì. . .

Anh ấy quát tôi:

- Nói gì vậy! Lần sau đừng bao như vậy nữa, nghe chưa!

Anh ấy sẽ không để tôi chết như vậy đâu, tôi đùa anh ấy một chút mà đã gắt lên rồi:

- Em biết rồi, nhưng em không muốn ai đó hi sinh vì em, nhất là. . .

Thiên Quyết bỗng ôm chầm lấy tôi, thì thầm:

- Đừng rời xa tôi, trái tim này không giả dối và nó cần một nửa làm nó hạnh phúc, đó chính là em, hiểu chứ! Cô bé ngốc!

Tôi hiểu được và cảm nhận được nhịp đập của trái tim ấy. Cả hai trái tim dường như chung từng nhịp đập và hơi thở bằng một nụ hôn ngọt ngào, nồng ấm đến lạ kì.

Thế nào nhỉ, phải nói là tôi cảm thấy mình thực sự vẫn đang sống và tồn tại trên thế gian và cái ý nghĩ " Cuộc sống tẻ nhạt" của tôi đã tan biến từ khi nào không biết.

Thẩn thơ trên con đường mòn sâu vào hẻm, tôi không thấy cái cảm giác chán ngắt như mọi hôm khi về phòng trọ nữa. Thấy tôi về, bà chủ nhà cuống cuồng cả lên:

- Diểm My! Ba cháu bị tai nạn ở công trường, người ta đưa ba cháu đến bệnh viện rồi, ông ấy đang rất nguy kịch, cháu mau về đi!

Nhận được cái tin kinh khủng ấy, tôi hốt hoảng vội thu xếp đồ đạc rồi trở về quê, mặc cho trời sắp tối, tôi đã bắt chuyến xe cuối cùng trong ngày và trải qua 400 cây số mới về tới cái quê hương - nơi tôi sinh ra. Tôi không về nhà mà tới thẳng bệnh viện, các bác sĩ bảo ba tôi hỏng 90% lá gan nên trong vòng hai ngày phải có người hiến gan cho ông thì ông mới có thể sống, vả lại chi phí cũng rất mắc cho dù người ta đã hỗ trợ tiền bảo hiểm.

Tôi quyết định đã đến lúc mình làm việc đáng để làm, để khẳng định tôi là một người sống có nghĩa, để cứu ba tôi và đền ơn công lao ông đã nuôi dạy tôi bấy lâu nay. Ba đã nuôi dạy tôi khôn lớn, mong tôi có cái nghề cái nghiệp mà sinh sống. Vì vậy mà ông đã hi sinh cả bản thân vì tôi, tôi không thể trở thành đứa con có hiếu - tốt nghiệp đại học và kiếm việc làm giống như lời ba tôi vẫn thường răn dạy. Tôi phải cứu sống ba tôi - người thân duy nhất của tôi mặc cho ông có cho tôi là đứa ngốc nghếch, khờ dại và thiếu suy nghĩ. Nhưng cho dù là vậy, tôi vẫn quyết định hiến lá gan của mình cho ông ấy. Tôi cũng đã nghĩ. . . nếu tôi làm như vậy sẽ có người đau lòng, đó chính là Thiên Quyết, người thứ hai mà tôi yêu quý. Nhưng biết thế nào được cái mối tình đầu nó thường hay dang dở như vậy đấy, không phải là tôi muốn nó dở dang như vậy đâu nhưng tôi cũng không thể để ba mình ra đi, tôi biết một sự thật không thể tránh khỏi, sau khi cuộc phẫu thuật thành công, tôi không thể tiếp tục sống sau hai ngày và tiếp đó thì. . . tôi sẽ mãi biến mất vào cõi vĩnh hằng. . .


~ Ngày 27/05/1996 ~

Tôi ở bên cạnh ba tôi suốt đêm để chông chừng ông ấy

Lại lo về số tiền phẫu thuật, lấy đâu ra bây giờ. Tôi năn nỉ bác sĩ cho tôi ít thời gian để kiếm tiền, đột nhiên ông ấy nói:

- Cháu không phải lo gì cả, đã có người thanh toán cả rồi! Nhưng quyết định của cháu, . . . Cháu nên nghĩ cho kĩ.

Ban đầu, thực sự là tôi rất ngạc nhiên khi nghe bác sĩ nói vậy, tôi không hiểu gì cả.

- Là cậu ấy! Cậu ấy là người thanh toán tất cả các khoản.

Nhìn theo ánh mắt của bác sĩ, tôi đã vô cùng ngạc nhiên, đó chính là anh ấy sao. Tạo sao anh ấy lại ở đây, sao anh ấy lại luôn có mặt đúng lúc như vậy. Nhìn kìa, cái thái độ của anh ấy lại còn rất thản nhiên nữa. Tôi đứng ngẩn người ra đó, không biết nói hay hỏi câu gì mặc dù trong đầu tôi cứ tuôn ra bao nhiêu là câu hỏi chưa có đáp án.

Tôi bỗng giật nảy mình khi có cảm giác về một nụ hôn bất ngờ trên trán.

- Anh. . . anh. . .

- Anh không cần em phải trả số tiền ấy đâu, chỉ cần ở bên cạnh tôi là được rồi. Không phải một hai ngày đâu nha. . .

- Là sao?

- Đi theo tôi đi.

Nói rồi Quyết quay lưng bước đi. Biết anh ấy chưa biết chuyện về quyết định của tôi, tôi đã dặn kĩ bác sĩ không được nói chuyện đó cho anh biết. Nếu không, cuộc phẫu thuật sẽ bị ngăn cản ngay. Khó khăn lắm tôi mới thuyết phục được ông ấy giữ bí mật đó cho tôi ít nhất là đến khi cuộc phẫu thuật đã tiến hành thành công, như vậy, tôi đã hạnh phúc rồi.

- My à! Đi nhanh lên em!

- Vâng!

Tôi gửi niềm tin của mình cho bác sĩ và chạy theo Thiên Quyết. Anh ấy chợt bịt mắt tôi bằng một chiếc khăn và dặn:

- Hãy cảm nhận bằng trái tim, em sẽ tự tìm được nơi mình cần đến.

Một câu nói mang một ý nghĩa nào đó mà tôi chưa hiểu được. Thế là anh ấy dẫn tôi đi trên con đường nào đó có vẻ vắng người và xen vào đó tôi nghe thấy tiếng gió thổi qua các tán lá cây và mấy cái lá rơi " cộp" xuống mặt đất, cảm giác tĩnh lặng và có chút " buồn"

- Đến rồi, em ngồi xuống đây đi!

Anh tháo chiếc khăn bịt mắt tôi ra. Giờ đây, trước mặt tôi là cả một cánh đồng hoa ở phía xa xen qua những cái hốc cây, còn xung quanh tôi là cả một cánh rừng chỉ có một con đường xuyên sâu vào trong. . . như biến mất hút khi con đường xa và nhỏ dần như. . . đi tới một nơi thật huyền bí. . . Khung cảnh này thật đẹp, đẹp mê hồn nhưng nó vừa buồn vừa thơ mộng. Tôi ngồi ngẩn người ra nhìn cảnh vật xung quanh mình. Cái khung cảnh này, nó khiến tôi có cảm giác mình đang hưởng thụ những phút giây bình yên nhất, tách hoàn toàn khỏi cái thế giới nhộn nhịp tấp nập ở ngoài kia. Tôi nhắm mắt lại và cảm nhận cái không khí trong lành và dịu mát ở đây, nó giúp tôi quên đi mọi ưu phiền của cuộc sống. . .

- Cảm ơn anh! Em rất biết ơn vì mọi thứ. . .

- Đừng nói những lời đó, nơi này đẹp chứ?

- Vâng! Rất đẹp ạ!

- Tôi mới tìm ra nơi này cách đây chưa đầy một giờ, quê hương em không ngờ lại tuyệt thế này.

Quả thực là từ khi sinh ra tới giờ, tôi chưa từng đến đây, một nơi chẳng xa nhà tôi là mấy, vậy mà. . . đến tận bây giờ tôi mới phát hiện ra nó. Cuộc sống quả là kỳ diệu! Suy nghĩ này tuy hơi muộn nhưng dù sao thì tôi cũng nhận ra nó. Và cũng chính nơi này sẽ là nơi cuối cùng mà tôi có những kỷ niệm đẹp trước khi. . .

- Sao vậy! Sao đần người ra thế, chụp chung vài tấm ảnh nhé?

Tôi vui vẻ nhận lời. Tôi cố tỏ ra là một người hạnh phúc, nhưng chỉ trong hoàn cảnh này thôi. Nhìn Thiên Quyết vui vẻ như vậy, lòng tôi thấy áy náy và quặn đau, những bức ảnh đẹp nhất tôi sẽ giữ trong lòng. . . Anh cầm tay tôi và nói:

- Sau này tôi sẽ đưa em đến đây thường xuyên hơn, được chứ?

Nhìn anh ấy vui vẻ như đứa trẻ vậy, ngộ ghê.

- Nhưng. . . nếu sau này không có em ờ bên, anh đừng đưa ai đến đây nữa nha.

- Nói gì chứ! Em sẽ mãi ở bên tôi mà, em hứa rồi đấy!

- Hứa lúc nào đâu?

- Hứa rồi, tôi không biết đâu nha.

Liệu tôi có tệ quá không, nhìn ang ấy, dựa vào bờ vai ấy mà tôi không thể nói thành lời: " Xin lỗi anh, em phải buông tay anh thôi, chúng ta. . . Không thể. . . nắm tay nhau đi chung một con đường. . . đi tới hạnh phúc. . . "

~ Ngày 28/05/1996~

Hôm nay là ngày quyết định sự sống còn của tôi - ba tôi. Thật là may, hôm nay Thiên Quyết phải về thành phố có việc nên cuộc phẫu thuật diễn ra được " thành công tốt đẹp "

Nằm trên giường mổ chuần bị phẫu thuật, các bác sĩ lại một lằn nữa khuyên tôi. . . tôi cũng đã đắn đo nhưng rồi. . . nhìn ba tôi nằm bên cạnh, một ý chí đã thôi thúc tôi rằng: " My à! Cái tên của mày thật đẹp, vì nó do ba mẹ mày đặt, hãy làm cho cuộc sống này cũng trở nên đẹp như cái tên của mày vậy. Bao năm nay mày đã sống một cách vô vị, tất cả chỉ là một trang giấy trắng mà thôi, bây giờ thì hãy tự hào và viết lên đó dòng chữ " Cám ơn cuộc đời đã cho ta được sống " để cuộc sống này có ý nghĩa hơn. Hãy chết một lần để cứu lấy một linh hồn và một mạng sống. . . để mày không hối hận."

Ca phẫu thuật đã kết thúc được mấy tiếng đồng hồ, nằm trên giường bệnh, tôi nghĩ đến Thiên Quyết, chắc anh ấy nghĩ tôi chỉ chông chừng và chăm sóc cho ba tôi mau khỏi bệnh thôi, dường như anh ấy cũng không cả biết bệnh tình của ba tôi ra sao nữa. . .

Bây giờ, tôi đang ngồi bên ba tôi, trong một màu đen mịt ngoài trời. Cầm đôi tay gầy ốm của ba đã có phần ấm áp hơn trước, hay có lẽ vì tay tôi đã lạnh dần đi cũng chẳng hay. Tôi nghĩ không thể chờ ba tôi tỉnh dậy để nói lời tạm biệt vì chắc ông ấy sẽ không để tôi đi, tôi còn lo sợ một điều khác nữa. . . nếu như anh ấy gặp tôi và phát hiện ra rằng: tôi đã lừa dối. Không thể. . .

Chạm vào đôi má cao của ba, tôi cảm nhận được sự hi sinh của ba, tôi chưa từng được chạm vào má ba tôi như vậy, . . . giọt nước mắt chứa đựng tình yêu của tôi dành cho ba cứ vậy mà lăn dài từng vệt trên má không kìm được, cho dù tôi đã cố lau đi nhưng nước mắt tôi thì nó cứ ngân ngấn và trào ra. . . Tôi muốn nói với ba tôi những điều ân ái mà tôi chưa từng nói với ông, vì tôi ngại, tôi muốn nói rằng: "Ba ơi! Con làm vậy là đúng phải không ba, không phải vì trách nhiệm và nghĩa vụ, mà con làm vậy vì. . . con yêu ba. . . thương ba nhiều lắm. Ba à, ba còn nhớ. . . ngày xưa. . . ba con mình còn ăn chung một bát cháo vì nhà hết gạo không? Ba con mình sống trong nghèo đói một thời, nhưng tất cả. . . những khoảnh khắc khó khăn đến cùng cực mà con luôn cảm thấy vui vẻ vì có ba ở bên, thật là tuyệt phải không ba"

Tôi nhìn ông ấy và nhớ lại khoảng thời gian từ rất xưa, khi tôi còn nhỏ xíu và vẫn nằm trong vòng tay ông ấy. Những kỷ niệm trong kó ức ùa về trong tâm trí, hình ảnh một người ba gầy đang cõng đứa con gái nhỏ nhắn trên lưng đi đến trường mầm non khi con bị ốm, một bàn tay đầy hơi ấm ôm con khi con bị cảm lạnh,. . . quên thế nào được những hình ảnh quen thuộc và ấm áp đó. . .

- Ba ơi, bây giờ dù thế nào đi chăng nữa thì mọi chuyện cũng đã đâu vào đấy cả rồi, thật may quá phải không ạ? Ba hãy nhớ. . . rằng dù con đã đi rồi, cho dù khi ba tỉnh dậy mà không có con bên cạnh ba hãy cứ tiếp tục gắng mà sống thật hạnh phúc nghe ba! Con vẫn yêu ba, luôn ở bên ba và dõi theo. . . Khi ba biết con đã rời xa thì ba cũng hãy coi như không có người con là đứa con gái như con đi ba. Con không muốn thấy ba khóc, vì vậy ba đừng khóc được không ba! Ba đừng trách con vì con thấy hạnh phúc khi làm như vậy mà. Còn nếu ba không thể quên con thì ba cũng đừng buồn mà ba hãy vui lên, bởi một phần của con vẫn đang sống và tồn tại trong ba mà! đúng không ạ? . . . Con mong. . . ba sẽ sống thật hạnh phúc. . . vì con nhé ba! Con chỉ cần nhìn ba sống vui vẻ thôi, là con đã mãn nguyện rồi. . .

Con cảm ơn ba nhiều lắm, cảm ơn về tất cả. . . con yêu ba của con!!! Ba à! Con đi đây!

Trồi tối mịt mù, tôi bước ra khỏi bệnh viện với vẻn vẹn vài bộ quần áo trong chiếc va li nhỏ, mọi cảnh vật im lìm, tĩnh lặng đến ảm đạm. Hình bóng khu bệnh viện, ánh sáng phòng bệnh, mọi thứ, mọi thứ. . . xa dần sau lưng tôi!

~Ngày 29/05/1996 ~

Cô ấy đã lừa dối tôi! Nhưng tôi vẫn yêu cô ấy.

Ngay sớm nay, tôi đã vượt hơn 400 cây số từ khi trời còn chưa hửng sáng để đến thăm cô ấy nhưng. . . một sự thật đã khiến tôi đau lòng. Tất cả những gì để trả lời cho sự ra đi của cô ấy chỉ là. . . một quyển sổ nhật ký.

Tôi đã đọc nó, từng trang một, và rồi cả cái quyết định của cô ấy nó làm lòng tôi như quặn đau. Một cô bé ngây thơ, hồn nhiên và dũng cảm, luôn biết yêu thương gia đình, một người đã từng rất cô đơn nhưng vẫn biết quý trọng giá trị của cuộc sống, hi sinh vì người khác. . . còn nhiều điều tốt đẹp từ cô ấy mà tôi cảm nhận được từ trái tim bé bỏng ấy, nhưng định mệnh đã không cho cô gái mà tôi yêu được tiếp tục sống. . . Tôi biết chỉ vài tiếng đồng hồ nữa là mọi thứ sẽ chấm dứt, cô ấy sẽ chết, chết một cách từ từ. . . Nghĩ đến đó thôi, lòng tôi đã rối cả lên. Cô ấy thật là ngốc, tại sao lại như vậy, sao cô ấy không cho tôi biết sớm hơn, tôi có thể cùng cô ấy vượt qua nỗi đau đến giờ phút cuối cùng, vậy mà cô ấy lại bỏ đi một mình sống nốt khoảng thời gian ít ỏi còn lại để mà đau khổ, cô đơn. . . Đúng là ngốc thật mà.

Tôi tìm cô ấy, tôi chạy khắp những nơi mà chúng tôi thường gặp nhau nhưng. . . Không thấy hình bóng cô ấy đâu cả, những câu nói, những lời tâm tình mà cô ấy viết trong cuốn nhật ký, tôi đọc lên trong tâm trí và đi tìm cô ấy bằng lời con tim mách bảo. Mới cách đây một ngày, chúng tôi vẫn còn vui vẻ bên nhau, vậy mà sao bây giờ lại thế này, cô ấy bỏ đi như thế. . . tôi thật lòng rất sợ khi không gặp được cô ấy, sợ rằng. . .

Tôi chợt nhớ ra tôi đã từng nói với cô ấy rằng " hãy cảm nhận bằng trái tim cô ấy sẽ tìm được nơi cần đến ". Con đường, hàng cây. . . nơi tôi đưa cô ấy đến cách đây không lâu, không lẽ. . . Vậy là tôi tìm đến nơi ấy, nơi có lẽ dành riêng cho chúng tôi. . . Dù đã kiệt sức và mệt mỏi lắm rồi nhưng chỉ cần còn một chút hi vọng cuối cùng thì tôi sẽ không bỏ cuộc.

Thời gian như trôi nhanh hơn, mặt trời đang bắt đầu xuống núi, bóng của hai hàng cây bên đường như nhạt dần vì sắp hết nắng, những tia nắng cuối cùng ngả sang màu cam, phía xa ngọn núi là một khoảng trời màu cam với những đám mây đang lơ lửng. . . Tôi cứ chạy thật nhanh trên con đường ấy. . . đến nơi chúng tôi từng có kỷ niệm đẹp nhất.

Một hình bóng quen thuộc nhỏ nhắn của một cô gái đứng trước tôi phía xa như bất động . Tôi đứng sững lại, mồ hôi toát ra khắp trán, tôi bước từng bước đến đó, một tiếng gọi yếu ớt như mất hoàn toàn sức lực như cố thốt lên một cách ngạc nhiên:

- Anh . . .Thiên. . .Quyết!!!

Đúng là cô ấy rồi, nhưng trông cô ấy xanh xao và hốc hác quá. Tôi như người điên khi trông thấy. . . cô bé, tôi định chạy đến và ôm cô ấy nhưng nhìn cô ấy, chân tôi như chôn xuống đất. Trên khuôn mặt hốc hác đó, những giọt nước mắt lăn dài và chạm vào đôi môi nhợt nhạt như chẳng còn sự sống, đôi mắt cô ấy ứa căng đầy nước mắt và nó sáng lên khi cô ấy nhìn tôi. Nhìn cô ấy tôi không thể mắng cô ấy một trận vì đã lừa dối và bỏ đi như vậy. Đột nhiên cổ họng tôi như có cái gì mắc lại và nuốt không trôi, rồi bụng thì như tức lại mà thấy ức ách trong lòng, không thể kiềm chế nổi nữa, mắt tôi ứa căng và nước mắt cứ thế trào ra. Đột nhiên cô ấy ngã khuỵu xuống đó, tôi chạy đến đỡ cô ấy dựa vào vai, tôi cố thốt lên một câu mà tưởng chừng như cổ họng cứ chẹn lại:

- Em. . . đừng đi. . . đừng đi. . . có được không?

Cô ấy như cố gượng đầu lên nhìn tôi và cười:

- Anh. . . khóc nhìn. . . xấu lắm, đừng. . .khóc nữa!

Tôi vừa cười vừa khóc khi nghe câu nói ấy, tay cô ấy lạnh quá, tôi cầm tay và ôm cô ấy trong vòng tay, cô ấy mới nói:

- Em xin. . . lỗi! Nhưng em sắp phải đi xa rồi, em muốn. . . - chưa nói dứt câu, những tiếng ho liên tục khiến tôi sốt ruột - Em muốn anh vui vẻ ở bên em, chúng ta vui vẻ đến giây. . . phút cuối cùng. . . như vậy. . . em. . . mới ra. . . đi. . . thanh thản!

Tôi cố kìm nén lòng mình và an ủi:

- Được rồi! Nhìn anh này. . . anh đâu có khóc nữa. . .

Diễm My cố dùng chút sức lực tựa cái đầu lên vai và cầm xiết lấy tay tôi rồi cả hai chúng tôi cùng nhìn ra xa nơi hoàng hôn xuống. . . cô ấy chỉ tay về phía ánh nắng cuối cùng và hỏi:

- Nó đẹp quá phải không?

- Ừk! - Tôi nhìn theo tay cô ấy, gật nhẹ đầu. Cô ấy có vẻ xịu xuống:

- Em đã không giữ trọn. . . lời hứa? Em xin lỗi. . . có lẽ chúng ta không nên. . . gặp nhau. . .

- Không sao! Em. . . không có lỗi. . .

- Anh Quyết. . . em. . . em. . . - Cô ấy nhìn vào mắt tôi, một cái nhìn tha thiết, tôi hiểu những gì cô ấy định nói, tôi đặt nhẹ ngón tay lên bờ môi nhỏ nhắn và nói:

- Anh hiểu mà. . . em hãy cứ im lặng, những gì mà chúng ta đã trải qua, anh hiểu con tim em muốn nói những gì, vì vậy em chỉ cần nằm trong taxm anh và im lặng thôi. . .

Phía hoàng hôn, mặt trời bắt đầu chìm sau lưng núi, cánh đồng hoa cũng bắt đầu ngả sang một màu tối hơn vì nắng đã không còn rọi tới nữa, nhưng giữa hai ngọn núi cao, có một khoảng không vẫn còn những tia nắng rọi qua chiếu thẳng vào hai hàng cây và rọi cả vào chúng tôi. . . gió thổi nhè nhẹ trên tán cây, mấy cái lá khô lìa cành lao đao rơi nhẹ xuống mặt đất. . . giống như cô ấy lúc này. . .

- Khi tia nắng cuối cùng biến mất, linh hồn em sẽ đi theo nó vào. . . bầu trời! Cánh cửa. . . đang mở ra, em đã thấy. . . nói đến đây, cô ấy ngước lên nhìn tôi khần cầu:

- Trước khi ra đi, anh có thể. . . hôn em lần cuối, được không anh?

Tôi ghé lại khuôn mặt nhỏ nhắn của cô ấy, nhắm mắt lại và đôi môi tôi hôn nhẹ nhàng lên bờ môi mịn màng của cô ấy, một cảm giác nâng nâng khó tả. . . tôi cứ giữ cô ấy trong lòng, cho dù biết mình không thể. . . Giọt nước mắt cuối cùng chợt lăn dài từ khoét mắt xuống đôi má, bàn tay không nắm chặt lấy tay tôi mà buông thõng xuống đất. . . cùng lúc ấy, tia nắng cuối cùng cũng biến mất, chẳng còn ánh sáng. . . dù chỉ là một chút thôg. Tôi đã khóc. . . nhưng chỉ khóc trong lòng mà không thể bật ra thành tiếng. . . tôi chỉ giữ. . . được một nửa con người cô ấy ở lại. . .
còn linh hồn trong sáng kia, tôi chỉ biết nhìn vào khoảng trời rộng lớn phía xa kia. . . như có một cô gái xinh đẹp đang mỉm cười. . . với tôi. . .



~ Ngày 29/05/2001~

Đã 3 năm kể từ ngày tôi mất cô ấy. Chính cái ngày này tôi đã mất đi người tôi yêu quý nhất trên cõi đời này. 3 năm là khoảng thời gian khá dài để tôi có được một cuộc sống mới. . . nhưng tôi vẫn không quên được. . . lời nói ấm áp của cô ấy. Trước khi ra đi, cô ấy đã viết cho tôi bức thư này, đây là những lời từ sâu thẳm đáy lòng cô ấy. . . tôi sẽ không bao giờ quên. . . cho đến hết cuộc đời. . .

Em xin lỗi! Thiên Quyết!

Số phận đã an bài và em không thể tiếp tục sống. Xin lỗi anh rất nhiều vì đã không cho anh biết về cái quyết định của em, nhưng em phải làm vậy vì không còn cách nào khác, anh hãy tha thứ cho em. . . Anh biết không? Ba em. . . một người ba tuy không tuyệt vời như bao ông bố khác, nhưng đối với em, ông ấy không thể thiếu trong cuộc đời. Từ khi sinh ra trên cõi đời này, ba luôn là người nuôi dạy, chăm sóc em từng chút, cho dù em chưa từng nhận được một câu " Ba yêu con ", dù ba chưa từng đọc truyện hay kể truyện cho em trước khi đi ngủ. . . dù còn nhiều thiếu sót nhưng em biết ông ấy rất thương em và yêu em nhiều, ba đã hi sinh cả cuộc đời để có thể nuôi dạy em thành người. . . em tự hào về ba, nếu có ai hỏi em yêu ai nhất thì em sẽ nói: " là ba". Cuộc đời ngắn ngủi của em, thực sự em thấy thật hạnh phúc khi có anh ở bên, những lúc chơi đùa, dạo phố em đều thấy rất vui vì anh luôn chọc em cười. . . Những kỷ niệm đẹp giữa chúng ta, nhất định em sẽ mang theo, nhưng anh thì khác, anh hãy quên em đi, dù khó khăn nhưng em mong anh sẽ quên em đi thật nhanh, còn nếu không thể quên thì chỉ cần để cho em một góc nhỏ trong trái tim anh là được rồi. . . em sắp đi rồi. . . và bỏ lại sau lưng nhiều điều luyến tiếc. . . À! Anh ơi, còn con Cúng Bông em nhờ anh chăm sóc nó giùm em, cứ coi như nó là món quà em tặng anh vậy. Em không cô đơn đâu, khi em đã rời xa mọi người, hãy sống vui vẻ nhé, khi nào ba em tỉnh lại thì anh hãy gửi ông ấy lời chào tạm biệt và nói với ông ấy rằng: " Con yêu ba nhiều lắm ". Cuối cùng thì em cũng sống một cách ý nghĩa, thật là tuyệt vời khi mỗi người đều được ban một cuộc sống, vậy mà trong suốt thời gian dài, em đã sống vô nghĩa. Ngày mai, chắc ba em sẽ tỉnh dậy, em muốn được nhìn ông ấy vào mỗi sáng và nói chuyện với ba, nhưng điều ước nhỏ nhoi đó không thể trở thành hiện thực. Anh à, em cảm ơn anh rất nhiều, cảm ơn vì tất cả những gì anh đã làm cho em, không biết sau khi anh đọc bức thư này thì em đã thế nào rồi, nếu anh còn giữ bức thư này thì một ngày nào đó, khi đã chết, chắc là anh sẽ đọc lại những dòng thư này và nhớ về quá khứ, anh hãy cứ để nó bay theo gió vào không gian mà đừng giữ lại trong lòng. Bây giờ em phải đi rồi, trong tâm trí em, sẽ mãi khắc sâu hình bóng của anh. . . mãi mãi. . . đừng buồn nhé. . . em chúc anh hạnh phúc bên người anh yêu! Tạm biệt!!!

~Diễm My~

Một lần nữa, sau khi đọc lại bức thư này, tôi đã quyết định làm như lời cô ấy nói, tôi đã đưa bức thư gởi gió bay thật xa. . . để trở về với thực tại.

Bước đi một mình trên con đường nà chúng tôi đã từng đi, cũng chính là nơi cô ấy ra đi, tôi ngồi xuống chiếc ghế băng và ngắm hoàng hôn xuống, bất ngờ, một cô gái đi đến và hỏi:

- Tôi thấy cái này ở đằng kia, lúc tôi đi ngang qua, có phải là của anh không?

Tôi thẫn thờ người và đứng chôn chân, cô ấy. . . giống cô gái này, mà cô gái này. . . giống cô ấy mới đúng. . .

- Anh nói gì thế? - Cô gái cầm tờ giấy đưa cho tôi.

- Đây chẳng phải là bức thư mình vừa mới vứt đi sao?

Cô gái cứ đứng đó nhìn tôi vẻ ngạc nhiên, tôi cũng ngạc nhiên lắm, quả thật tôi vừa quyết định cho qua quá khứ, vậy mà một cô gái giống hệt người tôi yêu, và cô gái ấy giữ bức thư mà tôi đã toan vứt đi, từ đó một cuộc tình mới bắt đầu.

" Tình yêu trở lại "

The End.

Vote Điểm :12345

Loading...

✿ Bình luận facebook truyện Nhật Ký Của Tôi - Bé Khoai ( Tuyết Tuyết )



✿ XEM CÁC TRUYỆN LIÊN QUAN :Truyện Ngắn

✿ XEM TRUYỆN KHÁC
ĐĂNG NHẬP
Đăng Ký | Đăng Nhập
Login:
Password:

Kênh Truyện
CHỨC NĂNG

BXH TRUYỆN HOT
TRUYỆN NGẪU NHIÊN
TRUYỆN FULL
Lên đầu trang
Xuống cuối trang
CopyrightKênh Truyện © 2011 - 2017Kênh Truyện - In Sách Truyện Theo Yêu Cầu
Powered by uCoz -Giao diện Mobile

DMCA.com Protection Status