Kênh Truyện, Đọc truyện online, truyện teen full hoàn thành, truyện gay full, tiểu thuyết full
»
»
19:02, 30/01/2016

Oan Gia
✿ Người Đăng: loveBL ✿ Tác Giả:
2.726 Lượt Xem 30 Bình Chọn Truyện Cùng Người Đăng
ĐỌC Chap 1 ĐỌC Chap Mới Nhất


✿ Nội dung truyện Oan Gia

Lời giới thiệu:
Sugimoto Kazuya phải trở về quê hương sau 12 năm để gặp "người bạn thân” mà mình ghét nhất_Miura. Miura của bây giờ chẳng có gì thay đổi, vẫn là một gã đáng ghét như xưa. Thế nhưng Kazuya có làm cách nào cũng không thể gạt hắn được, bị Miura dắt mũi, thế là cả hai phải sống chung với nhau.

Thể loại: Truyện ngắn, BL, Yaoi
Tác giả: Konohara Narise
BẢN DỊCH
Chuyển ngữ: BeniBeni
...................................................................

Chương 1: Gã bạn thân bất trị
.........

Tôi chuyển tàu từ ga Yanase sang tuyến đường sắt tư nhân. Tuyến đường sắt tư nhân nghe thì có vẻ oai, nhưng thực chất là tuyến đường tỉnh lẻ mà số chuyến tàu đi ngang qua nó trong một ngày ít ỏi đến nỗi có thể đếm được trên đầu ngón tay. Bắt được một trong những chuyến đó, tôi_Sugimoto Kazuya bước lên tàu. Trong chuyến tàu nhàm chán đến độ tạo cảm giác một ngày có thể kéo dài đến 30 thậm chí là 40 tiếng, tôi mặc kệ dòng chữ cấm hút thuốc, cho tay vào cặp xách cố mò hộp thuốc lá Caster thứ hai, nhưng thứ muốn tìm lại không thấy đâu. Có nhớ trước khi đi mình đã cho vào rồi nhưng có vẻ tôi nhầm. Tặc lưỡi ngó xuống đồng hồ, so với lần coi mới đây kim đồng hồ còn chưa nhích được 10 phút. Bất chợt thở dài. Đến trạm là xe lửa lại ngừng. Hai ga trước, kể từ khi một hành khách xuống tàu, trong xe tuyệt nhiên không cảm nhận được bất kỳ hoạt động nào của con người. Hành khách trên xe hiện tại chỉ có tôi và một thiếu phụ mới bước vào độ tuổi trung niên ngồi ở băng ghế đối diện hơi chếch qua một chút. Trong sân ga không một bóng người, chỉ có mỗi xe lửa là cứ dừng lại một cách quy củ. Trước mắt vẫn còn lâu lắm, tôi tự lẩm bẩm rồi ngồi thỏm sâu vào chiếc ghế cứng, nhắm mắt lại. Nghĩ lại từ đầu tại sao mình phải hi sinh kì nghỉ hè quý giá để trở về chốn thôn quê này… Trong lúc ngẫm lại nguyên nhân, tôi nhớ đến cú điện thoại của Onodera cách đây hai tuần. Từ năm thứ 4 tiểu học đến tốt nghiệp trung học, tôi và mẹ, cả hai đã phải ăn nhờ ở đậu nhà dì. Ba tôi là người đàn ông dịu dàng nhưng vô dụng, chẳng làm được gì ngoài cờ bạc rồi mượn tiền, cuối cùng là làm khổ mẹ. Không chịu được người chồng như vậy mẹ đã đệ đơn li dị. Chúng tôi vẫn ổn cho đến khi họ li hôn nhưng ba tôi thậm chí không thể trả được tiền bồi thường chứ đừng nói đến các khoản như tiền trợ cấp nuôi con. Quá khó khăn, mẹ tôi đành đến nhờ vả người chị gái sống ở một thị trấn nhỏ tên là Kasumi no mura. Onodera Tomohisa là đứa bạn đầu tiên tôi chơi thân sau khi chuyển đến ngôi trường tiểu học trong làng. Tôi_ đứa trẻ sinh ra ở thành phố, không hay ra ngoài mà chỉ chơi quanh quẩn trong nhà một mình , và Onodera_một thằng nhóc trầm lặng thích ở nhà đọc sách hơn là đù khú với đám bạn, hai đứa có cùng điểm chung nhanh chóng trở nên thân thiết. Cả tiểu học lẫn trung học hai đứa vẫn luôn chơi chung với nhau. Nhưng trước khi vào phổ thông mẹ tái hôn và đưa tôi rời khỏi ngôi làng nhỏ bé ấy. Cách xa nhau rồi nhưng chúng tôi vẫn liên lạc với nhau bằng thư từ hoặc điện thoại, chẳng những thế ba năm sau, tốt nghiệp phổ thông xong Onodera cũng như tôi, thi đậu vào một trường đại học ở trung tâm thành phố. Onodera tốt nghiệp đại học xong thì trở về quê hương và làm việc tại địa phương. Về quê rồi cũng thỉnh thoảng hứng lên gọi điện cho tôi, nội dung toàn là mấy thứ lảm nhảm như nói xấu cấp trên hay chuyện gái gú. Vào giữa tháng 7, khi kỳ thi học kỳ một kết thúc, tôi bất ngờ nhận được cuộc gọi từ Onodera. Ban đầu là nói về cô bạn gái chỉ biết cằn nhằn cậu ấy đang quen, nửa chừng lại chệch hướng sang chuyện về ngôi trường cấp ba tôi đang dạy, rồi lại thành chuyện về hồi trung học. Đang lúc hào hứng kể về chuyện xưa đột nhiên Onodera im lặng.
– Ông sao vậy?
Tôi chắc mẩm là cậu chàng đang suy tư về chuyện bạn gái. Cô nàng là một người chỉ biết đến bản thân mình đã vậy lại còn thích hàng hiệu, không biết Onodera đã phải cống nạp cho cô ta bao nhiêu lần. Với cô gái nông cạn như vậy là tôi thì đã chia tay phứt cho rồi, nhưng có vẻ Onodera vẫn có lý do riêng của mình mãi mà chưa dứt khoát được. Sau một hồi im lặng, Onodera khẽ tặc lưỡi rồi từ từ mở miệng nói.
– Hay là, mày về thăm quê một lần không?
– Sao khơi khơi lại nói thế.
Không nghĩ là tình hình hiện tại với cô ta lại bế tắc đến mức phải cuốn cả bạn thân vào cuộc, tôi cảm thấy lo lắng. Về cơ bản Onodera là anh chàng thật thà sẽ không để chuyện bạn gái sinh ra tranh các cuộc tranh cái ác liệt, nghĩ thế tôi có một dự cảm không tốt.
– Kazuya, từ lúc mày rời khỏi đây đã mấy năm rồi? Cũng gần mười năm mày chưa về quê lần nào phải không?
– Mười hai năm đó cha nội. Lúc đó là ngay trước khi vào cấp ba. Nhanh ghê ha… cứ có cảm giác như mình mới tốt nghiệp trung học có mấy ngày ấy.
Ở phía bên kia đầu dây Onodera khẽ cười. Câu "về thăm quê không” có vẻ như không liên quan đến chuyện bạn gái cho lắm.
– Tụi mình già cả rồi nhỉ. Vụt một cái là ba mươi, sắp thành ông lão rồi.
– Đâu ra mà ông lão chứ. Tự dưng lãng mạn vậy, hay là ông có gì muốn nói hả.
Kẹp ống nghe vào tai, vừa nghe điện thoại vừa chấm bài kiểm tra cuối kỳ. Hiếm khi có bài kiểm tra tệ đến thế, khiến tôi nhức đầu. Cứ đà này điểm bình quân chắc chắn sẽ hạ xuống, rồi số học sinh thi lại sẽ tăng lên cho coi.
– Miura đó mà… , mày còn nhớ chứ hả.
Bàn tay đang chấm điểm đột nhiên khựng lại.
– Nó bị bệnh đó, giờ đang nằm viện …
Không trả lời tôi im bặt. Onodera có vẻ như đang thăm dò phản ứng của tôi, cũng chẳng nói gì.
– Chết rồi hả?
Cảm thấy trong miệng khô khốc, tôi đưa đầu lưỡi lên liếm môi mình.
– Chưa, chết thì chưa đâu nhưng bệnh này dai lắm. Hình như là bệnh mãn tính không trị dứt được. Nghe đâu là hội chứng hư thận. Nó đang học cấp ba thì nghỉ học rồi làm việc ở công trường luôn, nhưng người mắc bệnh hư thận thì đâu làm mấy việc nặng được vì vậy nên nó nghỉ việc rồi. Nếu là công việc hành chính thì còn được nhưng chỉ mới học nửa chừng cấp ba thì khó kiếm việc lắm, hơn nữa sao mà Miura hợp với công việc bàn giấy được, vậy nên nó đang chật vật lắm.

Mời Bạn Đọc Tiếp Tại Trang : Oan Gia ~ Oan Gia - Diễn Đàn Kênh Truyện http://kenhtruyen.com/forum/52-7971-1#ixzz3yjYgwzo5




Vote Điểm :12345

Loading...

✿ Bình luận facebook truyện Oan Gia



✿ XEM CÁC TRUYỆN LIÊN QUAN :Truyện Gay

✿ XEM TRUYỆN KHÁC
ĐĂNG NHẬP
Đăng Ký | Đăng Nhập
Login:
Password:

Kênh Truyện
CHỨC NĂNG

BXH TRUYỆN HOT
TRUYỆN NGẪU NHIÊN
Truyện Teen Sweet
Truyện Teen Sweet
Lượt Xem: 4491
Vô Vọng
Vô Vọng
Lượt Xem: 3746
Nhớ Anh
Nhớ Anh
Lượt Xem: 1479
Shounen-ai & Yaoi Là Gì ?
Shounen-ai & Yaoi Là Gì ?
Lượt Xem: 7525
TRUYỆN FULL
Lên đầu trang
Xuống cuối trang
Loading...
Copyright Kênh Truyện © 2011 - 2019 Kênh Truyện - In Sách Truyện Theo Yêu Cầu
Powered by uCoz -Giao diện Mobile