Kênh Truyện, Đọc truyện online, truyện teen full hoàn thành, truyện gay full, tiểu thuyết full
»
»
11:53, 23/03/2015

[Gay Oneshot] Ngày Không Làm Gì Cả
✿ Người Đăng: HotBoyHaThanh ✿ Tác Giả:
1.015 Lượt Xem 14 Bình Chọn Truyện Cùng Người Đăng


✿ Nội dung truyện [Gay Oneshot] Ngày Không Làm Gì Cả

Ngày Không-Làm-Gì-Cả (The Doing-Nothing Day)
Đôi lời của tgiả:
One-Shot này được đem lên thớt chặt chém trong quãng thời gian 1 tuần ngắn ngủi bạn Nấm phải căng não ra nhồi Sử nhét Văn vào trước khi vác xác đi thi TN (tiên sư mấy thằng cha già bên Bộ GD!). Nói thật lúc ấy bạn Nấm có một ước ao giản dị và nhỏ bé lắm lắm: (theo Sharpay trong HSM2 là "my simple request”) Một ngày chả-phải-làm-gì, chả phải học năm sinh tháng mất của mấy ba mấy má tác giả mà mình biết sẽ ko-bao-giờ tặng wà sinh nhật hay cúng trừ hạn, chả phải à ơi với cái nùi ‘VN hóa Chiến tranh’ với lại "Xây dựng CNXH mang đặc sắc TQ” (lạy chúa con ghét TQ!), tóm lại một ngày nằm bẹp tại gia ăn đú ngủ nghỉ. Thế là One-Shot
Ngày Không-Làm-Gì-Cả (The Doing-Nothing Day)
ra đời (đương nhiên trong hoàn cảnh bạn Nấm vẫn còn cả nùi nùi Sử VN chưa rớ tới, đó là chưa kể khối lượng môn Văn chất đống đồ sộ) *Ngán ngẩm*

Author: Nấm Đông.

Category: Shounen Ai + Lãng mạn Nhẹ nhàng (Romance) + Hài hước (Humor).

Rating: Có vài chi tiết có-thể-làm-độc-giả-đỏ-mặt (như tgiả), nhưng không xi nhê chi ha: T (13+).

Warning: Fic nói về Đồng tính Nam.

Status: One-Shot.

Summary: 1 ngày Không-Làm-Gì-Cả (recommend cho đôi lứa mọi thể loại)
Sáu giờ mười hai phút sáng.

Cường (thủ thỉ): Bảo ơi…
Bảo (mắt nhắm mắt mở quay qua nhìn): ?
Cường: Hôm nay mình không làm gì ha?
Bảo: … Hở? (vẫn ngái ngủ do dư âm của cuộc ‘mây mưa’ tối hôm trước)
Cường: …
Bảo: Là sao?
Cường: Là… không làm gì cả. Anh không đi làm, còn em không đi học…
Bảo (chu mỏ): Gì vậy cha?
Cường: Thật đó, hôm nay không làm gì đi, chỉ hai đứa mình ở nhà thôi.
Bảo (đã hơi tỉnh): Công việc của ông thì sao?
Cường (vòng tay qua ôm… cái gối): Chị Hương với anh Lâm sẽ cover cho anh!

Nói rồi Cường hồ hởi quay sang chụp lấy cái điện thoại, hăng hái bấm bấm với tốc độ đáng kinh ngạc đối với một người mới ngủ 4 tiếng dậy.

Cường (khẳng định): Bạn tốt nó thế!
Bảo (trợn mắt): Thế còn tui?
Cường: Hôm nay anh dạy lớp em 2 tiết lận mà. Còn mấy cái môn Sử Địa thì năm nào em chả học, có nghỉ thì cũng mượn tập chép bài lại thôi.
Bảo: Nhưng năm nay tui thi Sử Địa đó anh hai! Tui mà rớt Tốt nghiệp chắc đi gặm đất!
Cường: Em dám rớt Tốt nghiệp không? Trường mình 6 năm liền đậu Tốt nghiệp 100% đó em! Em thử rớt coi, được tạc tượng liền!
Bảo (bắt đầu mếu): …
Cường (ôm chặt… cái gối hơn, cười tinh nghịch): Không sao, em mà rớt anh sẽ rước em về làm dâu, đảm bảo không để em thiệt thòi đâu!
Bảo (thút thít): Thì ra… ông hãm hại tương lai của con trẻ có kế hoạch thế à? (hức hức)
Cường (đã bỏ cái gối ra, ôm chầm lấy thứ-cần-ôm, tức đầu bạn Bảo): Đùa thôi mà, nghỉ một ngày không sao đâu, dù gì thì cũng chỉ là chép bài cho qua ngày thôi mà, mai em mượn tập tụi nhỏ anh chép lại cho!
Bảo (thở chậm chậm): Ông chép…?
Cường (mân mê mấy cọng tóc Bảo): Ừ, anh chép.
Bảo: … (dụi đầu vào ngực Cường)
Cường: Nhé, bé ở nhà với anh hôm nay nhé!
Bảo (thở thật nhẹ): …
Cường: …
Bảo: …
Cường: …?
Bảo: …
Cường (bắt đầu thấy tê tay): Bảo?
Bảo: …
Cường (ngao ngán nhủ thầm): Ngủ rồi, ngon ơ luôn! (người đâu dễ ngủ quá, chắc tại mệt, lần sau sẽ rút kinh nghiệm, ‘hành sự’ từ lúc mười giờ vậy)

Rồi anh hơi chỉnh lại cánh tay và cũng nhắm mắt lại, để yên cho tình yêu bé nhỏ kia của mình dắt vào những giấc mơ êm ái mềm mại.

Tám giờ kém mười lăm phút.

Bảo: Dậy đi tên lười! Thầy quái gì mà chả làm gương cho học sinh vậy hả? (tiện thể thẳng chân đá cho một phát)
Cường (khẩn khoản): Ưm em đánh răng trước đi, thầy ngủ một tí nữa thôi!
Bảo: Tí nữa tui đánh răng xong mà không thấy ông dạy là tui cắn lung tung trúng từa lưa đó nha!
Cường (nói thật nhỏ): Ờ thế càng sướng…
Bảo (hầm hầm): Ông nói cái gì đó?
Cường: Ờ dậy liền! (xong mới phát hiện ra mình mới nói một điều trớt qướt với câu hỏi của thằng bé con)
Bảo: Đồ hâm! Dậy đi đó.

Nói rồi Bảo biến mất sau cánh cửa phòng ngủ, Cường được để lại yên ổn với cái ngáp mèo lười và bài tập thể dục buổi sáng không-thể-đơn-giản-hơn của anh: Vươn-vai.




Cường xuất hiện ở cửa phòng tắm…
Cường (nham hiểm): Em làm gì đó?
Bảo (một họng đầy bọt kem đánh răng): Ui ang ánh ăng (= Tui đang đánh răng)

Nói rồi Bảo thấy Cường ôm ghì lấy cậu từ phía sau, một tay đang lần vào cái áo sơ mi bự chảng của Cường đang phất phơ trên người cậu, còn tay kia thì đang miên man suốt dọc đùi non, làm cậu nổi hết cả da gà. Rồi cậu cảm thấy một thứ gì đó vừa quen thuộc vừa xa lạ áp vào lưng dưới cậu nóng hổi, hừng hực và hùng dũng sẵn sàng xung trận. Cậu nhắm nghiền mắt lại, vừa ước họng mình không tràn ngập bọt kem thơm mùi bạc hà, vừa ước sao lúc nãy cậu đừng ỷ lại quá mức vào cái áo dài quá nửa đùi khiến cậu không thèm tròng thêm cái quần chip vào. Ôi cái thói quen sinh lý của nam giới vào buổi sáng…

Bảo (đỏ mặt ú ớ): Ừng… nữa, ối ôm ua ủ ồi! (= Đừng nữa, tối hôm qua đủ rồi)
Cường (cười ranh mãnh): Sao thế? Nữa hả?
Bảo (cố gắng): Đừng nữa, tối đủ ồi! (bắt đầu cảm thấy ướt át kỳ lạ)
Cường: Ủa, tối qua cưng có uống cà phê nữa hả, thảo nào thấy hào hứng quá đi! (cười khoái chí)
Bảo: !?

Bảo quay phắt người lại, nhưng phản xạ của một người mới vừa đc ‘dạo’ lên mây khó mà bằng phản xạ của một người đang cười tỉnh queo bày trò chọc ghẹo người khác. Cường kịp thời đưa cái ly sắt xấp xấp cà phê ra xa hai người, kịp thời trào ra có một tẹo.

Cường: Uầy, mặc dù đây là một phần nước nóng ba phần nước lạnh nhưng trúng người là cũng muốn đi băng đăng chườm đá lắm à nha!
Bảo (đớ họng): Ông… (mặt nhanh chóng đỏ lên)
Cường (châm chọc): Sao thế em yêu? Nghĩ gì bậy bạ thế hả? Mặt thì đỏ chót hà, đầu óc thì đen thui thùi lùi thế thì ai mà thương cho được?
Bảo (mặt chuyển sắc): Ờ tui thế đó, hông cần ai thương hết! (quay ngoắt đi)
Cường (vội ôm): Có anh thương đây nè! (đặt ly cà phê ra một góc)
Bảo: … (giận)
Cường: Đừng quạu nữa, quạu là xấu, mà Bảo của anh là người đẹp quốc tế, không thế xấu được!
Bảo: …

Rồi nhắm lúc Bảo tống hết đám bọt ra khỏi miệng, Cường liền nhấc bổng cậu lên, hướng về phía bồn tắm, mặc cho Bảo la oai oái và phản đối kịch liệt (một cách yếu ớt, so với Cường). Đặt Bảo xuống, Cường lẳng lặng nhìn cậu, mặt nghiêm lại ra điều hệ trọng.

Cường: Còn giận nữa hay không?
Bảo (phụng phịu): Ông càng làm tới tui càng giận!
Cường: Nói thiệt đi!
Bảo: …
Cường: Nói không? Không là tui cởi áo cậu ra đó!
Bảo: …
Cường: Không tin hả? Coi nè (vừa nói vừa cởi áo Bảo ra)
Bảo (quýnh lên): Ờ thì thôi không giận! (thực chất cậu không muốn Cường nhận ra là anh ta đã thực hiện một màn dạo đầu quá hoàn hảo, đủ để cậu phải căng thẳng)
Cường (lăm le cười): Thiệt không?
Bảo (tiu nghỉu): Thiệt mà, không giận ông đâu…
Cường: Ừ trò thế mới ngoan… (tay thoăn thoắt cởi tiếp từng chiếc nút áo ra)
Bảo (trợn mắt, tay chân khua loạn xạ): Á á ông làm gì thế?
Cường (nháy mắt): Nữa nhé?
Bảo: Hả !?
Cường: Mình chưa bao giờ thử bồn tắm mà… (cười tình tứ)
Bảo (yếu ớt): Kỳ cục…





Ly cà phê đã nguội hẳn. Mà điều đó cũng chả sao, bây giờ cả hai người đang ở nhà bếp kiêm phòng ăn, nơi có đầy đủ thiết bị phương tiện làm nóng ly cà phê ấy lại…

Cường: Món trứng ốp la nè bé trai! Thơm phức nha!
Bảo: … (đang cứng họng trợn mắt ngồi nhìn món trứng và ngạc nhiên về độ hoàn thiện của sản phẩm)
Cường: Ăn đi, tí nữa lấy sức mần tiếp! (nháy mắt)
Bảo (nói gần như hét): Cái gì ?! Vậy hôm nay tui bỏ Sử dẹp Địa ở nhà chỉ để làm… nô lệ tình dục cho anh thôi đó hả!
Cường (la thất thanh): Hả? Em nghĩ gì trong đầu thế? Tí nữa là mần việc khác, còn quá trời việc nè: Kèm em học Anh văn nè, trả bài Sử với Văn cho em nè, làm Toán chung nè… (lấy hơi) Hết học rồi tới coi TV nè, dạo net nè, bình loạn chuyện đời nè, chụp hình tự sướng hai đứa nè… (lấy hơi) Học chơi đã đời rồi đi ngủ sớm mai dậy đi học với đi làm bù nè… Trời ơi, ai còn đủ sức hành sự nữa? Từ nửa đêm hôm qua tới… (nhìn đồng hồ, tiện thể lấy hơi) chín giờ sáng hôm nay, chín tiếng mà đâm chọt bốn lần, mỗi lần hai hiệp đó em tôi ơi!
Bảo: Ừ ừ… (tai ù đi, chủ yếu vì âm vực sang sảng và câu cãi cuối của Cường)
Cường (cười ranh mãnh, hạ giọng): Nói giỡn chứ em muốn là được à, nếu là em thì anh còn trâu ngựa chán!
Bảo (đỏ mặt + thẳng tay phang một cái): Trời ơi cái đồ mất nết!
Cường (cười nhăn nhở): Ui da!

Một buổi sáng ngày Không-Làm-Gì-Cả của Cường và Bảo đấy. Nói thế thôi chứ cũng có khối việc để làm nhỉ?

~Hết~

Vote Điểm :12345

Loading...

✿ Bình luận facebook truyện [Gay Oneshot] Ngày Không Làm Gì Cả



✿ XEM CÁC TRUYỆN LIÊN QUAN :Truyện Gay, Đam Mỹ Full

✿ XEM TRUYỆN KHÁC
ĐĂNG NHẬP
Đăng Ký | Đăng Nhập
Login:
Password:

Kênh Truyện
CHỨC NĂNG

BXH TRUYỆN HOT
TRUYỆN NGẪU NHIÊN
TRUYỆN FULL
Lên đầu trang
Xuống cuối trang
Loading...
Copyright Kênh Truyện © 2011 - 2019 Kênh Truyện - In Sách Truyện Theo Yêu Cầu
Powered by uCoz -Giao diện Mobile