o0o Đăng Nhập
Đăng Ký | Đăng Nhập | RSS
User
Password
 

o0o Hỗ Trợ

Kênh Game - SMS Kute



Email Nhận Truyện:

Xem Nhiều Nhất
»  Hoàng Tử Lạnh Lùng và Cô Nhóc Lanh Chanh Full (206819/39)
»  Bí Mật Tình Yêu Phố Angel Full 12 Tập (150887/20)
»  Cô Dâu Bỏ Trốn Full (137434/297)
»  Tình Yêu Quí Tộc Full (113637/7)
»  Gái Già Xì Tin Full (110084/132)
»  Hợp Đồng Sinh Baby Full (92880/2)
»  Sẽ Để Em Yêu Anh Lần Nữa Full (87048/10)
»  Bad Boy 18+ Phần 01 (86311/7)
»  ĐôRêMon Chế Tập 01 (85895/14)
»  Tổng Hợp Me Ola Hài Hước Nhất Phần 1 (84303/2)
»  Người Yêu Bằng Tuổi (80396/9)
»  Tiểu Thư Ngổ Ngáo Full (73077/138)
»  Osin Của Hotboy Full (73072/0)
»  Thơ Vui Về Tình Yêu (70741/6)
»  Cô Vợ Nhí 18 Tuổi Full (68725/0)
»  Đại Thiếu Gia Biết Yêu Phần 01 (66118/6)
»  Người Tình Của Đại Ca | [Tiểu Thuyết 18+] (64693/0)
»  Osin đặc biệt Phần 01 (62809/7)
»  Hôn Ước Đáng Yêu 18+ (60581/5)
»  Thiên Thần Của Bóng Đêm - Black Angel (60462/33)
»  Vợ Ơi Là Vợ Full (58662/2)
»  Học Viện Hoàng Gia Full (53868/0)
»  Hoàng Tử Và Cô Bé Lọ Lem Full (52364/33)
»  Bắt Được Rồi, Vợ Ngốc (52238/5)
»  Cô Nàng Lạnh Lùng - Phần 01 (51718/1)
»  Đồ Đầu Gấu ! Tôi Yêu Em (50092/4)
»  Truyện Tranh Hài Hước Troll - Phần 1 (49828/0)
»  Truyện Tranh Hài Hước 18+ Hàn Quốc Toàn Tập (49497/2)
»  Bà Xã Nghịch Ngợm , Em Là Của Anh (48664/3)
»  Đồ Ngốc ! Tôi Là Chồng Của Em !! (48025/10)
»  Định Mệnh !..... Em Là Của Anh (47589/16)
»  Hôn Ước Quái Dị Full (47085/21)
»  Tiểu Thư Đi Học Full (43169/45)
»  Chỉ Có Thể Là Yêu Full (42921/0)
»  Siêu Quậy Trường SM ( Sun and Moon) (42148/6)
»  Truyện Ma Có Thật : Chuyện Kể Dựng Tóc Gáy (39304/0)
»  Tình Yêu Tuổi Teen Phần 01 (38534/2)
»  Siêu Quậy Trường KW Phần 01 (37937/2)
»  Osin đặc biệt Phần 02 (37292/1)
»  Ranh Giới Full 25 Hồi (36640/137)
»  Anh Sẽ Cưới Em Đồ Ngốc À ! (35934/2)
»  Osin đặc biệt Phần 06 - Hết (35437/7)
»  Osin đặc biệt Phần 03 (34683/1)
»  Thừa nhận đi, cậu yêu tôi, phải không ???? (33569/6)
»  Cô Dâu Tỉ Phú Full (33257/49)
»  Ê ! Lùn Anh Thích Em (32984/1)
»  Nhóc Con Dễ Thương, Em Là Của Tôi (32653/0)
»  Đại Thiếu Gia Biết Yêu Phần 02 (32559/1)
»  Osin đặc biệt Phần 05 (32207/0)
»  Osin đặc biệt Phần 04 (31994/0)
o0o Thống Kê

Thống Kê
Kênh Truyện » Truyện Teen » Osin Của Anh Đại Phần 08

10:38:20

Osin Của Anh Đại Phần 08


Chuyên Mục: Truyện Teen | Xem: 6195 | Người Đăng: kenhtruyen | Yêu Thích: 1.0/2

Tags: Osin Của Anh Đại, Truyện Cười Truyện Teen Tiểu Thuyết Truyện Ma Tải Game SMS Kute


XEM CÁC PHẦN TRUYỆN TIẾP THEO


- Wow ngon quá - mắt nó bỗng sáng lên
- Lịch sự chút đi. Có bạn ngồi đó mà cứ như con nít - nó sực nhớ ra. Má nó hơi đỏ.
- Anh ăn luôn nhé
- Ê sao mày phân bì dữ mày
- Gì đây?. Cứ mỗi lần tới giờ ăn là chị gây sự ko hà - thằng Nhân giã vờ đau khổ
- Hứ. Khỏi giã đò đi con. Chị biết hết chiu của cưng rồi - nó cười khuẩy
- Thôi bà nói nhiều quá,ăn đi. Ko tui lủm hết dĩa trứng à nha
- Ăn chớ - nó cười. Tự nhiên ăn uống như ở nhà,như ko có mặt hắn ở đây. Hắn cảm thấy như vậy mới là một gia đình thực sự. Cảm giác này lâu rồi hắn ko được có. Và rất lâu rồi,hắn mong có lại cảm giác ấy lắm.
- Ăn đi ngồi thừ ra chi vậy? - nó gọi hắn
- À ừ - hắn cười. Cái cười ấy làm nó cảm thấy kinh tởm,vì nụ cười của hắn nó đã quá quen rồi.
- Anh ăn trái cây nhá - thằng Nhân tiến lại phía tủ lạnh. Lấy một dĩa có đầy đủ thức ăn ở trên,đặt trên bàn.
- Anh ăn đi
- Chắc sắp mưa - nó nhìn ra ngoài trời
- Trời xanh như thế mưa gì ?
- Đừng có nói móc em như thế chứ. Có bạn chị ở đây thôi chớ ko có thử. Em giết chị liền luôn
- Hô hô hên cho đời tao ghê - hắn cười trong lòng trước thái độ của hai chị em hắn. Sướng thật. Mặc dù ngày nào cũng gây nhau,là chị em nhưng ko đi cùng đường với nhau,luôn đánh nhau nhưng thực sự rất vui. Thực sự đôi bên rất quan tâm lẫn nhau. Và hắn. Hắn cũng rất ganh tỵ với nó về mặt gia đình. Lâu rồi hắn chẳng có hơi ấm của cha mẹ. Hắn luôn phải sống một mình,luôn phải chịu những cảm giác cô đơn. Mặc dù hắn có Tuấn và Vương làm bạn nhưng nổi buồn mà hắn đang phải gánh ấy,cũng chẳng xua đi được mấy. Nhưng bắt đầu từ lúc nào,trái tim của hắn đã ấm lại. Hắn cảm thấy thật hạnh phúc và thực sự vui vẻ !. Có lẽ,từ lúc có nó. Từ lúc nó bước vào trong đời hắn.

- Này bà chằn,tối nay em ko có ở nhà đâu. Ko có người gây gỗ,ko có người nấu ăn bữa khuya. Đừng nhớ thằng em này nha - thằng Nhân dắt chiếc xe quen thuộc của nó ra rồi phóng sau khi nói xong
- Cái thằng quỷ,chị mày sẽ nấu thức ăn cho mày coi - nó hét to
- Này
- Ơ hả?
- Nấu coi chừng bể chén bát,làm đen chảo
- Hứ. Bản cô nương đã ra tay là - nó chưa nói hết thì đã bị hắn cắt ngăn
- Thì tất cả đều ko thể ăn được,phải ko? - hắn cười mỉa mai
- Hứ xem nè - nó hầm hực xuống bếp. Vừa mới xuống,nó phải đi qua đi lại một hồi để suy nghĩ bây giờ nấu món gì. Cách nấu làm sao?. Từ trước đến giờ nó đâu có lăn vào bếp mô mà biết nấu chớ. Nó ôm đầu ngồi một góc. Hắn đi xuống,tựa người vào tường,tay hắn đút hết vào túi quần. Miệng mỉm cười khoái chí. Nó buồn bã thế mà hắn còn cười tươi như thế. Nó càng tức nhưng ko thể làm gì được.
- Đồ vô duyên. Con trai gì mà ko giúp thì thôi,lại còn đứng đó mà cười nữa. Phát ghét - nó lẩm bẩm một mình
- Ghét đến mức độ nào? - hắn nói
- Ặc ặc. Mình nói nhỏ thế mà hắn cũng nghe à - nó nhìn sững hắn
- Hừm - hắn lại cười. Nụ cười trời đánh
- Lo mà làm bữa ăn khuya cho tôi đi,làm nhanh rồi còn về nữa - hắn nói xong thì bỏ mặc nó. Lên trên phòng khách,nằm ngủ thoải mái
- Cái đồ. . . . . . cái đồ mắc dịch,trời đánh. Cái đồ thiên lôi,âm binh,âm tướng - nó rủa thầm hắn. Còn hắn thì hả hê cười
- Hà hà con bé ngu si đần độn óc mít đầu to kia. Để xem nó làm thế nào mà mồm miệng khoa trương như thế - hắn cố ý huýt sáo thật to để chọc tức nó
- Híc,chết mình rồi. Mình nói hơi bị '' Lố '' nên giờ phải làm sao đây? - nó vẫn ngồi đấy than thở. Được một lúc ko thấy nó lên,hắn từ từ đi xuống thì thấy nó vẫn ngồi đấy vò đầu bức tóc. Trông cái mặt bí xị của nó mà hắn càng khoái trong lòng. Ko biết hắn là loại người gì nữa.
- Hừm. Vô dụng thật - hắn trêu nó
- Gì chứ
- Con gái mà ko biết nấu nướng. Tỉ số khéo léo của nhóc chỉ là quả trứng gà tròn quay
- Hừm tên đáng ghét,hắn tưởng hắn hơn mình chắc
- Tránh ra để anh nấu cho xem. Xem rồi học hỏi anh ngen - hắn tiến lại phía nó,đẩy nó sang một bên. Hắn nhanh chóng bắt tay vào công việc,tay hắn thật điêu luyện. Hơn cả chuyên nghiệp ấy chứ. Nó há hốc mồm,mắt ko chớp lấy một lần.
- Tên này biết nấu thật sao trời - nó đứng tưởng tượng đến cảnh hắn chọc cho nó cháy quê cả mặt. Nó rùng mình.
- Này - hắn gọi
- Ơ hả gì?
- Đứng đấy mà mơ với mộng,lấy cái vá coi - tay hắn vẫn lắc chảo đều đều.
- À ừ - nó chạy đi lấy rồi đưa cho hắn. Hắn nói là sẽ nấu ăn nhưng thực ra chỉ muốn hành nó. Suốt lúc hắn nấu,toàn sai vặt hắn. Nào là lấy nước cho hắn uống vì hắn khác,hắn còn biện mình là nếu hắn khác thì sẽ nấu thức ăn ko ngon. Nào là lấy dao,lấy thớt,lấy dĩa,lấy chén bát,rồi còn bắt nó rửa rau,chém cá. Hầu hết hắn chỉ việc nấu thôi,còn tất cả công việc khác hắn đều sai nó
- Cái tên này ta trù cho mi giảm tuổi thọ,chết sớm cho ta đỡ phiền - vừa suy nghĩ vừa bầm thịt nên con dao lở trượt vào ngón tay của nó
- Á - nó kêu lên. Máu từ tay nó chảy ra
- Đúng là vô dụng - hắn nói mà vẫn ko giúp nó lấy một cái
- Hừ cái tên này. Chết đi là vừa - nó bỏ đồ đấy rồi chạy tới tủ thuốc. Băng bó vết thương
- Cái con dao chết bầm kia,cả mày cũng phản tao à - nó giận đỏ cả mặt
- Băng xong rồi vào đây - giọng hắn cất lên làm tan biến dòng suy nghĩ của hắn. Nó lù lù chạy xuống
- Bỏ hết vào hộp,rồi đi về - hắn lau tay rồi đi lên,bỏ một mình nó bơ vơ trong bếp với một đống đồ ăn.
- Hừm,tên này đúng là ác ôn mà - nó tức lắm,ghét hắn đến đời sau vẫn chưa quên. Hắn đứng phía sau nó mỉm cười hài lòng
- Kaka,nhóc càng ngày càng ngoan. Ôsin của ta có khác - hắn vừa đi vừa cười như tên điên. Sau khi cho thức ăn vào hộp,nó phải xách ra xe. Hắn đã ngồi trong xe từ thuở nào rồi,thấy nó. Thế mà hắn cũng vẫn ngồi lì,ko chịu đi xuống giúp nó. Thế là 2 đứa về nhà,trả qua cả ngày bận rộn mệt mỏi với công việc. Hai đứa đều chìm vào giấc ngủ ngàn thu.

- Này - nó lẻn vào phòng,khẽ lay người hắn
- Nói - hắn vẫn nằm lì ở trên giường
- Dậy đi học đi
- Mệt. Muốn ngủ - bỗng nó đi xuống bếp. Lấy hai cái nắp lên phòng hắn,nó mỉm cười đầy nham hiểm. Nó từ từ để hai cái nắp gần tai hắn,đập thật mạnh nó vào nhau. Âm thanh của nó làm điên đảo cả ngôi nhà
- Ax,đứa nào dám phá nhà anh vậy hả? - hắn ngồi dậy,mặt dữ như mặt hổ. Đôi mắt ngó quanh nhưng ko có ai. Chỉ có mỗi nó,hắn trừng mắt nhìn nó
- Hà hà,nhóc dám phá giấc ngủ của anh hả? - hắn cười
- Tại. . . . . tại còn phải đi học,mà anh ko chịu dậy nên tui phải kêu bằng cách này thôi - nó nhắm tịt mắt lại,tư thế chuẩn bị chịu đòn của hắn. Hắn phì cười,nhẹ nhàng đi tới,xoa đầu nó
- Hà hà,mỗi ngày,khi nào đi học nhóc cũng kêu anh bằng mỗi hình thức khác nhau nhé - hắn cười rồi đi vào tolet. Còn nó thì đỏ ửng cả mặt
- Ơ tên này ăn nhầm gì à?. Hôm nay sao hắn hiền thế - nó suy nghĩ rồi đi xuống trước,thấy nó đi qua,hắn liền gọi lại
- Này
- Gì hả?
- Đi tới bàn bỏ hết sách vở hôm nay học môn gì bỏ vào trong cặp cho anh
- Híc,tên này mới sáng đã sai vặt mình rồi - nó để cặp nó xuống,tiến lại bàn hắn
- Oa,hắn là tên cộc cằn kiêu căng chảnh chọe vậy mà bàn học ngăn nắp quá ta - nó bắt đầu sếp xách vở rồi bỏ vào cặp cho hắn. Hắn đứng đó,vừa thay áo vừa mỉm cười hài lòng.
- Xong rồi - nó quay lại cười
- Xuống - hắn bỏ đi trước
- Hừ tên này,ko biết có tính người ko nữa đây - trên tay xách 2 cái cặp nặng chình chịch leo xuống. Cả 2 leo lên xe,rồi đi thẳng tới trường. Hắn thì vừa đi vừa bỏ tay vào túi quần,lại còn huýt sao,nhìn có vẻ yêu đời lắm. Còn nó thì phải lê la xách cái cặp nặng hơn tạ. Mặt nó nhăn phải biết,miệng thì lúc nào cũng bặm lại nhìn hắn. Trong đầu nó,bây giờ toàn lời nguyền đặc biệt giành riêng cho hắn thôi. Tới lớp,hắn và nó thấy cả bọn đang bu đông bu đỏ tại cái bảng.
- Xê ra coi - hắn vừa tới thì lại quát to. Cả bọn nghe giọng hắn,lại giải tán. Ko còn đứa nào đứng 8 nữa. Hắn và nó từ từ đi lên xem
- Thông báo : Hôm nay lớp chúng ta sẽ có thêm một bạn mới.
- Hừm,tin thế này mà cũng bu như bu kiến - hắn nhếch mép cười rồi ung dung đi về chỗ. Nó lại tiếp tục công việc,ì ạch đem cặp xuống chỗ hắn.
- Phù,có hai cái cặp mà làm mình mệt quá - nó ngồi thở phào nhẹ nhõm ở chỗ của nó
- Này bạn - có một thằng con trai,nhìn thật là í ẹ gọi nó. Nó ngó quanh lớp
- Ơ bạn gọi tui hả? - nó nhìn thằng ấy
- À ừ. Tui có chút việc cần tìm bạn. Bạn ra đây với tui chút được ko? - Má thằng ấy bắt đầu đỏ lên
- À ừ - nó vui vẻ đi cùng thằng con trai đó,mà biết đâu. Một cặp mắt,hình viên đạn to bự chản đang chằm chằm dõi theo nó,miệng mỉm cười đầy vẻ tức giận. Hắn định đuổi theo thì T đã nhanh chóng ngăn lại
- Ấy,anh L đi đâu đấy. Ngồi xuống đánh bài với bọn đệ này đi
- Mày tránh ra,tao có việc - hắn hất tay thằng T
- Ê mày - thằng V kêu lại. Nó ko dám cản nên đành uất ức ở lại lớp
- Con người ta tâm sự tình tứ,mày bon chen làm cái quái gì? - thằng V cười. Hắn im lặng,ko nói gì. Chập sau cũng ùa theo cả bọn chơi bài. 10p'' trôi qua,hắn thấy nó hí hửng mỉm cười,má hơi đỏ trông rất yêu. Trên tay còn cầm một hộp quà màu hồng. Dường như ai vừa tặng quà nó hay sao ấy. Từ lúc nó gặp thằng đó về,nó cứ như người mất hồn,cứ ngồi chống tay lên cầm mơ mộng
- Này - Ko biết hắn đã ngồi cạnh nó từ lúc nào
- Ơ hả? - nó giật mình
- Anh đói rồi,nhóc xuống mua bánh mì cho anh ăn đi
- À ừ - nó vừa đi vừa hát
- Hề hề - hắn cười,ko biết bây chừ. Trong đầu hắn đang toan tính điều gì mà thấy hắn cười trông thật khủng khíp.
- Này bồ - con Dương cũng bon chen đi theo hắn
- Hả?
- Tui thấy hình như anh Long thích bồ á
- Thích?. Thôi bồ ơi. Cái tên trời đánh cũng trúng đó mà thích tui á?. Tui bất hành chưa đủ hay sao mà bồ còn nói thế - nó ngán hắn lắm rồi,lúc nào cũng thích sai vặt nó thôi. Hắn làm nó phát chán. Nhìn cái mặt hắn là nó muốn miễn phí cho mấy cú rồi.
- Thế bồ nhường cho tui nhá - con Dương nheo mắt
- Chớ tui có là gì của hắn đâu mà nhường,cứ tự nhiên tấn công đi ha - nó đập vai con D liên hồi như muốn thúc giục nó quen hắn nhanh nhanh để ngày nó tự do được rút ngắn lại. Nó và con Dương tung tăng khuấy động cả cái cănteen.
- Ê ê tụi bây,học sinh mới vô trường kìa - Tiếng hét của thằng con trai làm bao nhiêu ánh mắt của hàng trăm hàng ngàn học sinh phải chăm chú vào trước cổng trường. Với chiếc xe đua màu đỏ,một cô gái với đôi guốc màu hồng,khoác trên mình chiếc váy màu kem vani,tóc ngắn úp vào nhau,thêm chiếc cái có hình cái nơ màu hồn chấm trắng,trông cô bé cứ như búp bê. Một vẻ đẹp của sự trẻ trung,thiếu nữ mà quyến rũ
- Ê con nhỏ đó là ai thế bồ? - nó vừa ăn vừa hỏi
- Tui đâu biết đâu bà. Học sinh mới mà. Ê ê nó đi vô phòng học mình kìa - con Dương bỏ nó vu vơ một mình ở cănteen. Tính nó cũng hay tò mò nên cũng lén lên lớp xem luôn. Cả trường cứ núp ở cửa rồi ở hành lang rình rập. Con bé đi vào lớp nó,ngó tứ tung như muốn kiếm ai đó. Bỗng nó nhìn hắn,nó cười hớn hở rồi bay lại ôm chằm hắn trước bao nhiêu con mắt ngỡ ngàng của bọn con gái
- Nhớ quá nhớ quá
- Chuyện gì đây? - hắn nhìn con bé bằng ánh mắt ko mấy thân thiện. Hắn xua đuổi con bé
- Sao thế?
- Tới đây làm gì?
- Ấy,đừng có lạnh như vậy chớ. Chụt cái nè. Chụt chụt chụt
- Hừ tránh ra coi - hắn hét làm trời đất rung chuyển
- Ấy em,đi mua đồ ăn về rồi đó hả? - nụ cười đẹp đẽ chưa từng thấy của hắn khi bước tới nó. Lại còn thân mật,choàng tay nó trước bàn chúng thiên hạ
- Ơ,ai thế anh Vương? - con nhỏ lắc lắc tay thằng Vương gần đó
- À con nhỏ đó là. . . . .  - Thằng Vương liếc xéo qua hắn. Thấy hắn nháy mắt,hắn hiểu ý nên bao che đồng lõa cho thằng trời đánh ấy.
- À ừ nó là bồ của thằng Long đó em
- Ngày nào 2 đứa nó cũng hú hí hết đó em - thằng Tuấn thêm dầu vào mắm
- Hừ - con nhỏ giận tím cả mặt,nhưng vẫn ra vẻ bình tĩnh,xót xa,đau lòng
- Híc híc,anh à. Anh hứa với em là sẽ bên em mãi mà. Anh sẽ chờ em mà,thế mà anh lại đi quen người khác trong khi em với anh đã từng với nhau. Anh nỡ vậy sao?
- Một tiếng ồ to như sấm vang lên,mắt chữ A và mồm chữ O của tất cả học sinh trong trường nhìn thẳng vào hắn. Còn hắn thì vẫn cứ đứng im như trời trồng,miệng mỉm cười mà mắt đầy lửa. Nó vẫn đứng im,mắt mở to hết mức,mồm há hốc. Như ko tin vào tai mình nữa. Không gian như ngưng động lại và dừng lại ngay tại đây. Một tin trấn động cả toàn trường.

- Hê hê,con nhỏ đó chắc là bồ hắn,vậy mình sắp được thoát rồ haha - nó mỉm cười,ánh mắt tóe sáng
- Con nhỏ đó muốn chết à - hắn nhìn nhỏ như muốn xé nhỏ thành trăm mảnh. Còn nhỏ cứ ngồi đó khóc tỉnh bơ,nó thì đứng đó nhìn rồi mỉm cười một mình. Y như con hâm. Người khác nhìn vào cứ tưởng nó thuộc loại mặt dày,đã cướp bạn trai của người khác giờ lại đứng cười trên nổi đau của họ. Hắn cũng thực sự ngạc trước hành động của nó,nhưng dường như hắn hiểu ra điều gì ấy. Hắn mỉm cười. Nó bổng cất tiếng nói
- Chị ơi,giờ chị yêu ảnh thì em nhường chứ chị đừng làm vậy.
- Chị ơi,chị đứng lên đi - nó giã vờ đi tới,ánh mắt đồng cảm,đỡ người nhỏ. Nó lấy tay phủi phủi bụi trên đồng phục nhỏ,nó khẽ mỉm cười
- Thôi thì cùng là con gái,em nhường cho chị. Ko phải vì em thương hại chị đâu,chị đừng hiểu lầm nhé. Chẳng là em với anh chỉ mới bắt đầu,chưa có tình cảm nên em đâu có quyền cướp ảnh,em nói vậy đúng ko ạ? - nó vẫn nhìn nhỏ,cười thân thiện. Còn nhỏ,hắn cùng tất cả các học sinh khác thì ngớ người ra
- Hà hà,cái con nhóc này muốn thoát khỏi tay mình đây mà. Đâu có dễ - hắn trừng mắt nhìn nó,miệng mỉm cười đầy ác ý. Làm 2 bên bờ vai nó lạnh toát lên.
- Em yêu,sao em lại nói thế. Em nói thế anh đau lòng lắm,em biết ko - hắn khẽ ôm nó từ phía sau,cặp mắt ghen tị và giận dữ của nhỏ luôn ám sát nó. Khiến nó cảm thấy dường như nhỏ muốn băm banh xác nó ra.
- Xin lỗi em nghen,giờ anh có người anh yêu rồi. Em phải tôn trọng anh chứ,phải ko? - hắn nhìn nhỏ mỉm cười,nụ cười của hắn bây chừ thật giả tạo khiến nhỏ lúng túng,ko biết nói gì.
- Hừ,các người đợi đó - nhỏ giận đùng đùng,lửa từ sau lưng bốc vùn vụt.
- Các em về chỗ đi,vào tiết rồi mà - giọng bà cô chủ nhiệm hét lớn làm cả bọn sực nhớ ra,ai nấy về chỗ ngồi. Bà cô đứng trên bục mỉm cười nhìn nhỏ
- Cô xin trân trọng,lớp ta có thêm bạn Huỳnh Ngọc Như Ý - cô chỉ nhỏ. Nhỏ đứng dậy,yểu điệu lên bục
- Xin chào các bạn,tớ là Như Ý. Mong từ nay mọi người sẽ giúp đỡ mình nhiều,mình xin cảm ơn - nhỏ vẫn mỉm cười,đúng là lì mặt mà. Mặt nhỏ nhìn mịn màng,mỏng manh ấy thế mà nó dai thế ko biết.
- Một cô gái biết dựng chuyện,phản bội bạn trai thì có đáng được giúp đỡ ko nhỉ - hắn đứng lên,nhìn thẳng vào đối phương. Hình như hắn biết điểm yếu của nhỏ nên luôn nhắn mạnh từ '' phản bội ''. Nhỏ đứng trên mà tái xanh mặt,bôi tím lại,run rẩy. Ko biết nói gì hết.
- Đương nhiên là phải trừng trị rồi. Làm sao mà giúp đỡ được - tiếng bàn cãi sôi nổi trong lớp khiến nhỏ cứng họng,ko biết chui vào đâu để núp. Những lời nói khinh bỉ,mỉa mai và đầy rủa trách của cả lớp khiến nhỏ tức giận nhưng chẳng biết nói gì hơn. Còn nó thì ngồi đấy ung dung xem phim hài miễn phí,ko tốn tiền thì nó càng khoái xem hơn. Nó còn cỗ vũ nồng nhiệt nữa cơ,nhỏ nhìn nó mà như muốn ăn tươi nuốt sống vậy đó. Nó cũng chẳng vừa,luôn dùng nụ cười giống hắn để cười với nhỏ. Khiến nhỏ bực hơn. Ko biết từ lúc nào nó đã bị nhiễm nụ cười đểu và xem thường người khác như thế,chính nó cũng ko biết nó đang thay đổi nữa. Có lẽ do ở chung với tên ôn dịch ấy nên lâu ngày cũng phải thay cái mới.

- Thôi được rồi,đây là buổi đầu tiên nên em thích ngồi đâu thì cứ thoải mái đi nhé - cô ân huệ cho nhỏ. Nhỏ mỉm cười rồi đi xuống chỗ nó
- Cô ơi em ngồi ở đây được ko ạ? - nhỏ cố hét to
- Ơ nhưng chỗ đó của bạn Ngân mà
- Ko sao đâu ạ,em chuyển qua chỗ bạn Hải ngồi cũng được mà cô - nó cười rồi xách cặp cùng tất cả qua chỗ bên cạnh H,còn nhỏ thì lơn tơn để đồ đạt vào chỗ của nó. Khỏi phải nói,hắn vô cùng tức giận nhưng vẫn giữ nụ cười hiền hậu và lịch lãm với nó
- Nhóc chết với anh - ngồi trong lớp mà 2 đứa cứ nhắn tin qua lại với nhau khiến nhỏ rất bực mình. Nhỏ cố ý làm rơi chiếc điện thoại của hắn để hắn ko phải nhắn tin với nó nữa.
- Này - mắt thì nhìn nhỏ,mồm thì nói mà chân thì đạp lên cái điện thoại đã vỡ vụn như cát
- Hở? - nhỏ vẫn cười tươi như hoa nhìn hắn,ngây thơ như chẳng biết chuyện gì xảy ra
- Cô có biết cô đã làm hư chiếc điện thoại của tôi ko? - hắn lườm nhỏ,nhưng nhỏ vẫn ngước nhìn trên bảng,chăm chú lắm.
- Ồ vậy hả?. Vậy cho Ý xin lỗi bạn nha. Ý hổng thấy cái gì hết - nhỏ còn khuyến mãi cho hắn một nụ hôn gió
- Hà hà,thì ra là vậy. Thế thì tôi thông cảm cho người có mắt như mù. Ko khéo người ta lại nói tôi khó nữa - hắn cười
- Hừ,tên này. Dám ăn nói với mình vậy à - nó gườm hắn. Hắn cũng đâu vừa,suốt buổi 2 ánh mắt chí chóe điện với nhau suốt. Khiến ai cũng khíp sợ,chỉ có nó và H là ngồi cười khúc khích.
- Chắc con nhỏ này khoái lắm đây - H nhìn trên bản mà đầu nghĩ lung tung,ko tập trung tẹo nào. Con Dương bạn nó cũng khẽ cười nhạo bán con nhỏ,làm con nhỏ càng tức. Hai bàn tay nhỏ siết chặt vào nhau,giận đến mức ko biết bao lần nhỏ liếc xéo hắn.
- Tôi ghét ai nhìn tôi bằng con mắt ấy lắm,cô coi chừng đấy. Tôi cũng có thể làm cho đôi mắt của cô ko phải thấy ánh mặt trời bất cứ lúc nào. Cô nên nhớ điều ấy - hắn dọa nhỏ,nhưng nhỏ cũng lì thật,cứ trơ trơ mắt nhìn hắn. Còn chỉ trỏ nữa chứ,gan con nhỏ này hơn cả trời rồi. Từ lúc bắt đầu đến chừ nó luôn quan sát hai đứa rồi thầm cười trong lòng,nó rất khoái thấy hắn bực cũng như hắn rất khoái hành hạ nó vậy. Buổi học kết thúc với tâm trạng buồn chán của hắn,khuôn mặt bí xị vì buồn bã,từ lúc gặp nhỏ,miệng hắn ko ngừng hù dọa,ko biết hắn ngáp mấy cái rồi.
- Mệt mỏi - hắn ngả lưng trên sân thượng của trường. Bịch bịch bịch. Hắn nghe thấy tiếng bước chân của ai đó
- Hừ,lại là con nhỏ - trán hắn nhăn lại

- Lên kêu anh về
- Khỏi,biến đi cho khuất mắt tôi - hắn nói mà mắt vẫn nhắm tịt lại,ko chịu nhìn xem đó là ai
- Haha vậy anh nói tôi biến nhá,thế bữa sau đừng có mà làm phiền tui á - nó cười toe toét,vừa đi vừa hát,chưa bao giờ nó vui như hôm nay. Hắn nhận ra giọng của bé cho nên gấp rút đuổi theo
- Con nhỏ kia - hắn quát.
- Hả?. Anh nói tui biến mà



Tổng Số Bình Luận: 1


0 Lượt 
# 1 - pehue   (02/05/2013 12:15:31)
khó hiểu

BẤM ĐỂ CHIA SẺ TRUYỆN



XEM TRUYỆN KHÁC


Bạn phải đăng ký để đăng bình luận.
[ Đăng Ký | Đăng Nhập ]
Lên đầu trang
Xuống cuối trang

Khu Tải Game Đọc Truyện Dò Xổ SốĐọc Thơ ChếTải Game Điện Thoại Miễn Phí,  Game OfflineGame OnlineGame Kinh ĐiểnỨng Dụng Video XXXVideo Clip 18+ Đọc Truyện : Truyện Teen , Tiểu Thuyết , Truyện Ma , Ngôn Tình , Truyện Gay , Truyện Les , Truyện Sắc Hiệp , Truyện Trinh Thám , Truyện Kiếm Hiệp , Truyện Cười , Truyện Ngắn , Game Online , Game Offline , SMS Kute , Ứng Dụng Mobile

Copyright Kênh Truyện © 2013 - Powered by DMON - Tải Game, Tải Video Điện Thoại