Kênh Truyện, Đọc truyện online, truyện teen full hoàn thành, truyện gay full, tiểu thuyết full
»
»
18:23, 01/07/2017

[ Phayo] Anh Có Biết?
✿ Người Đăng: Vir_109 Các Truyện Cùng Người Đăng
✿ Tác Giả: Vir
✿ Xem: 225 Lượt ✿ Tổng Điểm Vote: 17 Điểm
ĐỌC Chap 1 ĐỌC Chap Mới Nhất

✿ Thể Loại: Phayo Anh Có Biết, Vir, Phayo



✿ Nội dung truyện [ Phayo] Anh Có Biết?

Cậu và anh vốn là 2 người bạn. Vâng chỉ là bạn thôi mà thật ra chỉ có cậu coi là vậy thôi, vì anh trước giờ luôn coi cậu là cái gai trong mắt. Tại sao ư? Vì cậu học giỏi, thông minh, ngoan ngoãn, hiền lành... hay nói cách khác cậu chính là nhân vật "con nhà người ta" trong mắt ba mẹ anh. Nên anh luôn ghét cậu, tuy cùng một lớp suốt 12 năm nhưng số câu anh nói với cậu chỉ đếm trên đầu ngón tay mà thôi. Việc học 12 năm liền với nhau đối với anh là địa ngục vì ngày nào về cũng bị mẫu thân ca bài ca con cá... Nhưng ngược lại thì cậu lại rất hạnh phúc vì người mà cậu thầm thương trộm nhớ chính là anh. Từ bao giờ ư? có lẽ là năm lớp 7 khi anh là người duy nhất đứng về phía cậu khi cậu bị cả lớp nghi ngờ là kẻ ăn cắp. Vậy tại sao anh là bênh vực cho cậu? Vì tuy anh ghét cậu nhưng qua 7 năm học chung với nhau anh vẫn có niềm tin cậu là 1 người đàng hoàng, trong sáng... Và từ lúc đó trong lòng cậu đã có một chút rung cảm với anh và thứ tình cảm đó ngày một lớn lên trong cậu. Sau 12 năm, đến lúc cậu và anh phải vào đại học những tưởng anh đã thoát khỏi cậu nhưng ko ngờ hai người lại vào cùng một trường, cùng một khoa và... lại cùng lớp. Ngày anh xem danh sách lớp học thì ôi trời... cái tên của cậu - Wayo - đập vào mắt anh, cậu cũng vậy. Hai người cùng một trạng thái nhưng suy nghĩ lại đối lập nhau.
Pha: "Không phải chứ lại học chung với nó sao? Ông trời à không phải ông đang đùa con chứ?"
Yo: "Aaaaaaaaaaaaa lại được học chung lớp với P'Pha rồi yeahhhh".
Các bạn thắc mắc tại sao cùng lớp mà cậu lại gọi anh là P' (anh)? Vì thực ra anh lớn hơn cậu 1 tuổi mà đi học trễ mất 1 năm di 2 nhà khá thân nên cho 2 đứa cùng nhau đi học.
***Ngày nhập học***
Sáng hôm đó cậu dậy rất sớm chuẩn bị đâu vào đó cậu tự nhủ rằng mình phải thật đẹp để tạo thiện cảm với mọi người và đặc biệt là ... ai kia.
Cách đó không xa cũng có một người vẫn đang mơ những giấc mơ đẹp mặc kệ người phụ nữ đứng trước của chửi rủa ko thương tiếc vì anh sắp bị muộn học rồi. Mơ màng tỉnh giấc anh bước vào nhà tắm làm vệ sinh cá nhân, rồi thay đồ, trong chớp mắt con sâu ngủ ban nãy đã thay bằng một chàng thanh niên tuấn tú khiến bao người say đắm. Anh ăn qua loa bữa sáng rồi nhanh chóng đến trường, ngôi trường không xa lắm chỉ tốn cỡ 10' anh đã có mặt tại trường, anh bước vào hàng lớp mình nhìn những người bạn học một lượt, có người lạ, người quen và rồi anh dừng mắt tại một người mà ai cũng biết là ai rồi đó. Học chung nhiều năm nhưng thật sự đây là lần đầu tiên anh quan sát kĩ lưỡng gương mặt của cậu. Gương mặt với nước da trắng, mắt to, chiếc mũi cao thanh tú và đặc biệt là nụ cười dường như tỏa nắng khiến anh ngơ ngẩn. Anh cứ đứng như trời chồng không biết bao lâu cho đến khi có tiếng nói nhỏ nhẹ của một bạn nữ
- "Bên này có ghế trống này bạn ngồi đây đi" - nói rồi cô chỉ vào chỗ trống bên cạnh mình. Còn anh đang lắc đầu vì những thứ mình vừa nghĩ đến rồi cũng đến ngồi ở chỗ trống kia. Qua một hồi nói chuyện anh mới biết cô ấy tên là Prink. Nói là nói chuyện nhưng chủ yếu là cô gái kia nói anh chỉ ậm ừ cho có lệ còn trong đầu anh là những suy nghĩ về cậu trong 12 năm qua.
Thế là buổi chào cờ đầu năm đã kết thúc. Mọi người lại vào nhận lớp. Cô giáo chủ nhiệm bước vào gương mặt khả ái nhưng có chút nghiêm nghị cô mỉm cười chào cả lớp rồi tiếp theo là bai ca nội quy nhà trường rồi bầu lớp trưởng, lớp phó, tổ trưởng... rồi đến xếp chỗ ngồi và cậu và anh lại ngồi chung với nhau. Anh toan lên tiếng xin cô đổi chỗ nhưng bất ngờ thay cậu đã lên tiếng trước:
Yo : "Thưa cô, cô có thể cho em đổi chỗ được không ạ? "
Gv: "Có gì không ổn sao? Sao em lại muốn đổi chỗ? " - cô thắc mắc
Yo: " Do em bị cận nên ngồi đây sẽ không thấy bảng ạ và bạn ngồi trước khá cao nên em cũng khó quan sát"
Gv: " Ừ vậy em ngồi ở dãy ngoài cùng bàn hai được không? " - thấy có lí cô liền chấp nhận đổi chỗ. Và người thế chỗ Yo chính là Prink.
Còn anh ư? Cảm giác lúc này là như bị tạt 1 xô nước lạnh vậy đó. Không hiểu vì lí do gì mà anh lại thấy khó chịu vì không có cậu ngồi bên. Anh rối rắm với những suy nghĩ trong đầu rồi cuối cùng tự giải quyết bằng ý nghĩ "Chắc ngồi chung 12 năm nên thấy thiếu thiếu chắc rồi cũng quen thôi" tự hài lòng với câu trả lời đó, anh lại trở về nét mặt như ban đầu.
Hết giờ cả lớp ra về, như mọi năm anh ngồi yên tại chỗ, gục đầu xuống bàn chờ cậu đến rủ về, ko hiểu vì sao lại thế nhưng dần nó đa. thành thói quen khó bỏ sau ngần ấy năm. 5phút... 10phút... 20phút vẫn chưa thấy cậu đến, lúc ngẩng đầu lên thì thấy trong lớp vắng hoe. Vâng cậu đã bỏ về trước mà không rủ anh. Anh tức giận đi về, suốt quãng đường anh cứ liên tục mắng chửi cậu, làm cậu hắt xì liên tục. Rồi lại tiếp tục với suy nghĩ tại sao lại khó chịu khi cậu không đến gọi mình về cùng, và lại tự trả lời tương tự như ban nãy là do THÓI QUEN.
Ở một nơi khác, cậu và Ming - đứa bạn thân của cậu từ hồi cấp 2 và 3
Yo: "hắt xì... hắt xì"
Ming: "sao hắt hơi mãi thế, cảm rồi à" - vừa nói Ming vừa lấy khăn giấy đưa cho cậu.
Yo: " Tao cũng ko biết sao tự nhiên lại thế chắc cảm thật rồi "
Minh: "Yo này. Mày lại học chubg lớp với Pha hả? "
Yo: "uhm" - cậu trả lời tay khuấy ly nước trong tay, cười buồn
Ming: "Cha cha sướng rồi mà sai mặt mày sầu thảm thế"
Yo: "Sướng gì chứ. Ban nãy cô cho tao và anh ấy ngồi cạnh nhau mà tao lại sợ làm phiền anh ấy nên tao xin chuyển chỗ rồi. haiizz" - cậu buồn bã nói
Ming: "Yêu đơn phương nó vậy đó. Lúc nào cũng buồn thôi. Mà mày có định nói cho pha biết tình cảm của mày ko? "
Yo: "Không đâu, mắc công anh ấy lại chán ghét tao hơn. Tao đang muốn tách mình ra khỏi anh ấy để anh ấy ko khó chịu vì tao nữa" - cậu thở dài. Ming chỉ biết nhìn đứa bạn của mình mà chẳng biết giúp sao.
Hơn 1 tuần đi học cậu vẫn cố tình né tránh anh. Cậu rất khó chịu nhưng vẫn phải ra vẻ là mọi chuyện vẫn bình thường. Anh vì lòng tự tôn cũng vờ như không quan tâm. Cứ thế suốt nửa học kỳ 1 cậu và anh vẫn như 2 người xa lạ, không ai nghĩ 2 người đã học chung tận 12 năm.
------------------
Gv: "Chào các em! Hôm nau cô có một thông báo quan trọng. Sắp tới đây là lễ kỷ niệm 27 năm ngày thành lập trường nên các sinh viên năm nhất sẽ được đi dã ngoại 3 ngày 2 đêm tại một địa điểm do nhà trường quyết định. Các em hãy về nhà chuẩn bị, ngày mốt chúng ta sẽ khởi hành nha. Cô mong trong chuyến đi này thì lớp chúng ta sẽ đoàn kết và gắn bó với nhau hơn. Giờ cô lên văn phòng xem trường thống nhất đi đâu rồi cô sẽ thông báo cho các em" - nói xong cô nhẹ nhàng đi ra. Sau đó là tiếng ồn ào bàn tán của các học sinh trong lớp.
Hai ngày nhanh chóng trôi qua, hôm nay là ngày mà các sinh viên năm nhất trông chờ.
----Nhà Cậu----
Yo: "Aaaaaaaaaaaaa sao mẹ không gọi con dậy sớm" - vâng đó là tiếng thét vang trời của bạn Yo đấy ạ. Vì hồi hộp quá nên cậu đã thức suốt đêm và đây là hậu quả.
Cậu tức tốc làm xong vệ sinh cá nhân rồi thay đồ rồi như bay đến điểm hẹn của trường mọi người đã yên vị trên xe hết rồi. Cậu bước lên xe đảo mắt một vòng thì thấy có 1 chỗ trống mỉm cười bước lại gần chỗ trống đó thif nụ cười tắt hẳn, người ngồi ở đó không ai khác chính là anh, người mà cậu tránh mặt suốt mấy tháng qua. Nhưng vì không còn chỗ nào khác nên cậu đành ngồi đó. Có lẽ cậu không thấy nhưng ai kia đang bất giác nở nụ cười rồi cũng tắt đi nhanh chóng sau khi nghe giọng nói lạ mà quen
Prink: "Yo à bạn cho mình ngồi đây được không? " - đúng! là con mụ nữ phụ đam mỹ đấy.
Cậu và anh đứng hình vài giây. Thì ra cô nàng cũng đến trễ mà xe đã hết chỗ nên cậu đành nhường cô vậy dù sao cũng là con gái. Cậu định đứng lên thì một lực bất ngờ kéo cậu trở lại ghế. Cái người ngồi im từ nãy giờ mới lên tiếng
Pha: "Xin lỗi nhưng cậu có thể đi kiếm chỗ khác được không? Tôi có chuyện muốn nói với Yo nên bạn ấy cần ngồi đây" - anh lạnh lùng nói mà không thèm nhìn lấy cô.
Prink: " Nhưng hết chỗ rồi mà không lẽ cậu bắt mình đứng sao? " - cô bất bình nói.
Yo: " Cậu cứ ngồi đây đi để mình đứng cũng được" - cậu toan đứng lên một lần nữa và lần này cậu bị một lực mạnh gấp đôi ban nãy làm cậu ngã vào ghế, anh nắm chặt tay cậu đến đỏ nghiến răng nói
Pha: "Tôi nói cậu phải ngồi đây" - ang nghiến từng chữ gương mặt như rất tức giận.
Cô giáo giờ mới bước lên xe thấy Prink đang đứng ngoài hàng liền hỏi
Gv: " Hết chỗ rồi hả Prink. Em lên ghế trên kia ngồi với cô nè. Xe sắp khởi hành rồi đó" - không cho Prink cơ hội từ chối cô kéo Prink lên ngồi cùng mình trước khi đi còn nhìn 2 chàng trai của chúng ta với ánh mắt khá tà.
Sau khi mọi người đã yên vị, xe bắt đầu lăn bánh, điểm đến là một ngọn núi cách đó 3 giờ chạy xe.
Đã được 30 phút từ lúc xe lăn bánh, anh và cậu vẫn chưa nói câu gì. Bỗng
Pha: " Cậu thay đổi nhiều quá hơ, ít nói hơn hẳn " - anh nói nhưng không nhìn cậu
Yo: " Có sao, tôi thấy anh mới là người thay đổi đấy chứ " - cậu gọi là anh vì 2 gia đình khá thân nhau nên cậu bị bố mẹ bắt phải gọi Pha là anh. Từ đó cậu luôn gọi anh là anh nhưng không xưng em mà xưng tôi.
Pha: " Tôi thay đổi? Cậu thử nói xem"
Yo: " Bình thường anh luôn khó chịu khi phải ngồi gần tôi và khi nói chuyện với tôi, nhưng bây giờ anh lại là người bắt chuyện trước" - cậu cười
Anh im lặng sau câu nói của cậu, có phần đúng đấy chứ. Anh đổi chủ đề bằng một câu hỏi khác.
Pha: " Sao lại tránh mặt tôi mấy tháng nay? " - giọng anh trầm lại lạ kì
Cậu hơi bất ngờ vì câu hỏi của anh nhưng vẫn cố tình chối
Yo: " Làm gì có chứ, sao phải tránh mặt anh chứ"
Pha: " Vậy sao ra chơi cậu luôn trốn xuống căn tin đến hết giờ mới vào lớp? Tôi xuống căn tin mua đồ, vừa thấy tôi cậu liền chạy đi? Ra về bình thường cậu sẽ gọi tôi cùng về vì tiết cuối tôi hay ngủ quên mà giờ cũng không gọi? Lúc tôi rủ cậu về thì cậu lại kêu là đi với với bạn, đến khi về thì tôi lại thấy cậu ở trên phòng? Thế là sao? Cậu trả lời tôi xem " - anh mất bình tĩnh trước thái độ của cậu. Qua mấy tháng không có sự hiện diện của cậu ở bên, thiếu sự chăm sóc của cậu, anh lại thấy vô cùng nhớ cậu, ban đầu anh chỉ coi là thói quen, nhưng nổi nhớ ấy dần lớn hơn, rồi anh lại cảm thấy khó chịu khi cậu quá thân mật với ai đó, dần dần anh đã nhận ra anh đã yêu cái con người này rồi nhưng vì sự tự tôn, anh không cho phép mình nói với cậu.
Yo: " Tôi.. tôi" - cậu khá bất ngờ với thái độ khó chịu của anh, cũng rất vui mừng vì nhận ra anh cũng quan tâm và chú ý mình. Nhưng cậu không biết sao để giải thích cho anh hiểu nữa. Không lẽ nói là tôi yêu anh, sợ anh ghê tởm nên mới lánh xa anh.
Pha: " Tôi gì mà tôi mau trả lời đi " - anh mất kiên nhẫn
Yo: " Không phải suốt nhiều năm qua anh luôn ghét tôi sao. Tôi như vậy anh nên vui mừng chứ "
Anh nghe xong câu trả lời của cậu liền im lặng, cậu cũng vậy. Cả hai im lặng suốt quãng đường còn lại.
Thoáng chốc đã đến nơi mọi người hào hứng xuống xe nhìn không gian xung quanh. Khung cảnh ở đây vô cùng đẹp, xung quanh bap phủ bởi những ngọn núi, phía xa xa mọi người nhìn thấy 1 dòng thác nước đổ xuống, nhìn rất hùng vĩ, không khí thì vô cùng trong lành, mát mẻ, đánh tan đi mệt nhọc. Tất cả đang thả hồn trong không khí nơi đây thì bị gọi về bởi giọng nói trầm đục của thầy giám thị.
Thầy GT: " Các em tập trung lại theo từng lớp rồi thầy sẽ phổ biến kế hoạch sinh hoạt luôn" - giọng nói ko trầm ấm nhưng khiến cho tất cả răm rắp nghe theo. Nhanh chóng trở về vị trí của lớp mình.
Thầy GT: " Tiếp theo các cô chủ nhiệm hãy đến nhận chìa khóa phòng, một lớp sẽ có 4 phòng mỗi phòng có 4 giường tầng nên các em ko lo thiếu chỗ. Chắc nhiều em thắc mắc sao lại có nhiều phòng thế đúng ko? Thầy sẽ giải thích luôn, vì đây là do trường ta tự xây dựng nên đã tính toán đủ hết rồi, các em yên tâm. Giờ thì các thầy cô đến nhận chìa khóa rồi dẫn học sinh lớp mình về phòng, phân chia như thế nào tùy thầy cô. Các em nghỉ ngơi thoải mái đến 12h thì tập trung tại nhà ăn ở tầng trệt để ăn uống. Đến 5h chúng ta sẽ bắt đầu chuyến tham quan. Các em rõ chưa? "
Tất cả đồng loạt "Rõ!" rồi kéo nhau về phòng.
Cô giáo chia phòng the chỗ ngồi trên lớp nếu 1 nam 1 nữa thì lại đổi nhau. Thế là định mệnh lại cho 2 người chung phòng và chung ... giường.
Sau khi nghe cô dặn dò thêm một số thứ thì mọi người về phòng. Cậu và anh cũng bước vào. Anh định nói gì đó nhưng đã bị cậu chặn lại với lí do cần đi tắm.
Bên trong phòng tắm cậu đang ổn định lại nhịp tim
Bên ngoài thì anh đang vẽ ra 1 kế hoạch chinh phục cậu. Tự cười với kế hoạch đó, anh nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.
Lúc ra khỏi nhà tắm thì cậu thấy anh đã ngủ rồi, thở phào nhẹ nhõm. Cậu nhẹ nhàng leo lên giường nằm kế anh vì ko còn cách khác. Yên vị một chút chuẩn bị ngủ thì 1 cánh tay thò qua ôm chặt lấy cậu, cậu giật bắn người quay qua thì thấy anh vẫn đang ngủ, nhẹ thở phào, cậu cũng không cựa quậy nữa mà nhắm mắt ngủ luôn. Một lúc sau người kia mở mắt, thấy cậu đang ngon giấc trong vòng tay mình nhẹ mỉm cười, đặt lên má cậu một nụ hôn rồi nhanh chóng nhắm mắt ngủ.
---Nhà ăn---
Tất cả mọi người tập trung tại nhà ăn rồi nhanh chóng giải quyết cái bụng đói của mình. Cậu ngồi với Ming, còn anh ngồi với nhóm bạn của Prink.
Ming: "Yo nè, mày với Pha tiến triển sao rồi"
Yo: "Sao gì chứ, mày nhìn bên kia xem, anh ấy với Prink ko phải đang rất vui vẻ sao" - cậu nhìn về phía anh cười buồn.
Ming: " Mày đó, rõ ràng thích người ta mà sao cứ phải che giấu vậy hả? Cứ nói ra 1 lần thử coi có chết ai đâu. Mày phải biết chắc anh ta thích mày hay ko để m còn tìm người khác chứ, ko lẽ m định đơn phương cả đời? "
Yo: " Tao không biết nữa, nếu tao tỏ tình giả sử anh ấy đồng ý thì ko sao, còn nếu anh ấy ko đồng ý thì đã ghét nay càng ghét tao hơn. Lúc đó tao thiệt là ko biết làm sao nữa" - cậu nói nhưng ánh mắt vẫn ko rời khỏi người kia.
Ming: "Thôi thì tùy mày, đừng để sau này hối hận là được. Giờ thì ăn đi" - Ming thở dài nhìn đứa bạn thân của mình rồi quay lại với đĩa cơm của mình.
Sau khi ăn xong, mọi người lại trở về phòng, đánh một giấc đến khi có thông báo.
-----5h tại cổng-----
Thầy GT: " Các em tập trung đông đủ chưa? Chúng ta bắt đầu đi nào! " - tiếng thầy giám thị hồ hỡi.
Mọi người đi theo thầy, một lúc sau thì đến chân một ngọn núi. Mọi người nhìn ngắm sự hùng vĩ của nó, ai cũng muốn thử sức với ngọn núi này. Xui xẻo sao đi được vài bước cậu lại bị trượt chân té và hậu quả là ko thể tiếp tục đi cùng mọi người. Thấy vậy thầy giám thị lên tiếng.
Thầy GT: " Ai có thể đỡ bạn về lại phòng được không? "
Ming toan lên tiếng thì bị anh chặn họng cướp lời
Pha: "Dạ để em" - anh bước đến bế cậu trên tay
Thầy GT: " Uhm, Em đi đi. Nhớ chăm sóc bạn nha" - thầy tỏ ra hài lòng
Anh dạ một tiếng rồi cứ thế mà bế cậu về phòng. Đoạn đường này không quá xa nhưng bây giờ đối với cậu như dài vô tận. Không ai nói câu gì, cậu chỉ lặng lẽ nhắm mắt. Đột nhiên anh dừng lại đặt cậu xuống. Ánh mắt cậu lộ rõ sự ngạc nhiên, ko để cậu lên tiếng, anh hơi hạ thấp người rồi nói: "Leo lên tôi cõng cho nhanh, bế như thế ko thấy khó chịu sao". Cậu ậm ừ rồi leo lên lưng anh. Khoảng cách giữa cậu và anh lúc này rất gần nhau, mùi hương của anh phảng phất trước mũi cậu, cậu cảm thấy rất hạnh phúc.
Đến nơi anh nhẹ nhàng đặt cậu xuống giường, lấy dầu xoa bóp chân cho cậu, cử chỉ vô cùng ân cần, chu đáo.
Yo: " S.. sao anh không ở lại, tôi có thể nhờ Ming mà" - cậu lên tiếng. Động tác của anh bỗng dừng lại, có vẻ hơi khó chịu.
Pha: " Tôi có bệnh truyền nhiễm hay sao mà cậu cứ phải né tôi thế "
Cậu nghe anh nói thế thì lập tức lắc đầu. Anh thấy thái độ của cậu thì mỉm cười.
Pha: " Nếu tôi nói tôi làm vậy vì tôi thích cậu thì cậu thấy sao? "
Cậu hơi bất ngờ vì câu trả lời của anh nhưng nghĩ chắc anh chỉ đùa thôi nên chỉ im lặng. Còn anh thấy cậu im lặng không nói thì mất kiên nhẫn hỏi lại
Pha: " Này! Tôi đang nói với cậu đó. Tôi bảo nếu tôi thích cậu thì sao? Mau trả lời đi chứ"
Yo: " Ừ thì... sao có thể xảy ra được chứ " - cậu chỉ cười, một nụ cười gượng gạo.
Anh nghe câu trả lời lời không mấy hài lòng, lập tức tiến đến đoạt lấy môi cậu, cậu hoảng hốt đẩy anh ra
Yo: " Anh đang là gì vậy? "
Pha: " Tôi đang chứng minh lời nói của mình là thật " - anh khẽ vuốt mái tóc cậu, cười hiền. Gương mặt này cậu chưa bao giờ nhìn thấy, bỗng hạnh phúc vỡ òa, nước mắt cậu bắt đầu rơi. Anh thấy thế thì hốt hoảng vội lau nước mắt cho cậu.
Pha: " Tôi xin lỗi vì đã làm những điều cậu không thích, tôi đã nghĩ cậu cũng có tình cảm tôi. Xem ra chỉ là ảo tưởng. Cậu nghỉ ngơi đi tôi ko làm phiền cậu nữa " - anh quay người định bước đi. Cậu thấy vậy kéo tay anh lại. Anh đứng lại nhưng chưa quay lại nhìn cậu.
Yo: " Anh đừng đi mà. Tôi ... tôi cũng.. có tình cảm với anh " - càng lúc giọng cậu càng nhỏ, mặt đỏ bừng. Anh đã nghe thấy, trong lòng rất vui, nhưng vẫn muốn trêu chọc cậu.
Pha: " Cậu nói gì tôi không nghe rõ "
Yo: " Aisss tôi nói là TÔI THÍCH ANH ĐÓ ... umm... umm" - dứt lời anh chạy đên hôn lấy cậu. Một nụ hôm thật lâu, nụ hôn của sự hạnh phúc.
Quả là một chuyến đi đáng nhớ.
°°°°END°°°
Lần đầu viết one short mong mọi người thông cảm và cho ý kiến để lần sau tốt hơn.
*Yêu cầu ai muốn đem truyện đi hãy xin phép nha.

Mời Bạn Đọc Tiếp Tại Trang : [ Phayo] Anh Có Biết? - Diễn Đàn Kênh Truyện http://kenhtruyen.com/forum/52-15319-1#ixzz4labIu9rE




Vote Điểm :12345

Loading...

✿ Bình luận facebook truyện [ Phayo] Anh Có Biết?



✿ XEM CÁC TRUYỆN LIÊN QUAN :Truyện Gay

✿ XEM TRUYỆN KHÁC
ĐĂNG NHẬP
Đăng Ký | Đăng Nhập
Login:
Password:

Kênh Truyện
CHỨC NĂNG

BXH TRUYỆN HOT
TRUYỆN NGẪU NHIÊN
Tầng 3, Nhà Bên Hồ
Tầng 3, Nhà Bên Hồ
Lượt Xem: 3392
Học Yêu
Học Yêu
Lượt Xem: 2757
Nhớ Anh
Nhớ Anh
Lượt Xem: 1112
Yêu Đơn Phương
Yêu Đơn Phương
Lượt Xem: 4450
TRUYỆN FULL
Lên đầu trang
Xuống cuối trang
CopyrightKênh Truyện © 2011 - 2017Kênh Truyện - In Sách Truyện Theo Yêu Cầu
Powered by uCoz -Giao diện Mobile

DMCA.com Protection Status