- Menu
- Tải
- Cười Vui
- Thơ Thẩn
- Truyện Teen
- Truyện Ma
- Tiểu Thuyết
- Truyện Tranh
- Hot +
- Truyện +
- Truyện Khác
- Tiện Ích
|
o0o Hỗ Trợ
o0o Truyện Mới
Xem Nhiều Nhất
|
Kênh Truyện » Truyện Teen » Play boyz [Chap 03]
Tags: , Truyện Cười Truyện Teen Tiểu Thuyết Truyện Ma Tải Game SMS KuteXEM CÁC PHẦN TRUYỆN TIẾP THEOCó người đã nói, thời gian như trôi như gió. Nhưng theo thành ngữ teen hiện nay thì chúng tôi nói là thời gian trôi nhanh như chó chạy ngoài đồng. Ừm, cũng đúng. Thoắt cái đã 1 năm. Bây giờ tôi không còn là con nhóc lớp 11 suốt ngày hàng quán nữa. Tôi phải tập trung vào việc thi đại học. Và cũng nói thêm, việc bố mẹ tôi li dị không khó chấp nhận như tôi nghĩ. Cuộc sống của tôi cứ thế bình dị mà trôi đi, chẳng sóng gió, cũng chẳng nổi bật. Khoảng thời gian đẹp nhất trong cuộc đời mỗi con người là thời học sinh. Tôi thừa nhận, nhất là năm cuối cấp. Tôi không muốn thời học sinh của mình trôi qua 1 cách nhàm chán, điều này đã kéo tôi theo các cuộc ăn nhậu của lớp. Hầu như tất cả các ngày lễ chúng tôi đều tổ chức liên hoan. Hì, ngày 8 tháng 3, ngày 26 tháng 3, ngày 30 tháng 4 mùng 1 tháng 5,... thậm chí ngày 27 tháng 7 chúng tôi cũng tổ chức. Mùa hè năm nay là 1 mùa hè nóng nực. Tôi bắt đầu thấy chán ghét cái sự nóng lên toàn cầu này. Chúng tôi đang tổ chức chia tay lớp. Kì thi đại học vừa kết thúc, khi chưa biết kết quả, chúng tôi phải liên hoan trước đã. Chúng tôi tụ tập ăn uống từ sáng đến tôi, sau đó đi tăng 2 karaoke. Tôi cầm mic, gào thét nhiệt tình bài Tóc Hát cùng 2 con ong trong tổ đội "Tam con ong" của mình. Có gì đâu chứ, người ta bảo hát hay không bằng hay hát mà. Sau một hòi hò hát, rồi chúc rượu liên tục, đứa nào cũng say nhèm. Và bạn biết điều gì xảy ra không? Khi rượu vào, những tình cảm thầm kín trong lòng cũng sẽ được bày tỏ hết ra. A khóc và nói với B rằng "Tớ thích cậu từ hồi năm lớp 10, nhưng tớ không dám nói!", và B ngọt ngào đáp trả "Tớ cũng thích cậu...". Bla bla... Bọn họ khóc, và không chỉ khóc vì tình yêu, mà còn vì tình bạn. Tôi ngồi bên cạnh Hoàng, hắn im lặng từ đầu đến cuối, nhưng hình như hắn say rồi. Hoàng rót rượu ra chén định uống, tôi vội cản lại. "Uống ít thôi, say rồi kìa!" "Kệ anh!" Hoàng cướp lại, tôi đưa chén rượu lên miệng uống sạch. Tôi vốn không uống được rượu, 8 ly trước cũng đủ làm rôi choáng rồi. Hoàng giật lấy chén rượu trên tay tôi đặt xuống bàn. "Uống không được mà còn đòi uống." Hắn đưa cho tôi đĩa bò khô. Tôi đón lấy, ngậm 1 miếng vào miệng rồi ngả người ra ghế. Hoàng cũng ngả người bên cạnh tôi. "Nhỡ em không đỗ đại học thì sao nhỉ?" "Ăn nói vớ vẩn!" Hoàng lầm bầm. "Đồ điên!" Tôi quay sang nhìn hắn cười. Hoàng hơi ngạc nhiên, hắn nhổm dậy nhìn tôi. "Ai điên?" "Anh." "Sao lại điên?" "Không biết." Hắn nhìn chằm chằm tôi, tôi thì cười. Có lẽ lúc ấy tôi say thật. Bên cạnh chỗ tôi ngồi là Thủy và Minh. Thủy thích Minh, tôi và Hoàng cũng nghe thấy. Nhưng Minh từ chối. Bỗng Hoàng đưa ánh mắt nhìn tôi. Tôi không thích người khác nhìn tôi bằng ánh mắt ấy, vì thế tôi lảng tránh. "Gì thế?" "Nếu anh nói anh còn yêu em thì sao?" Tiếng nhạc ầm ầm, ánh đèn màu thay đổi liên tục. Tôi nghe rõ, từng câu từng chữ 1. Hoàng nói với tôi rằng "Nếu anh nói anh còn yêu em thì sao?". "Gì cơ? Nghe không rõ." Tôi giả vờ. Làm ơn, đừng nhắc lại. Em cũng say rồi, em không làm chủ bản thân được đâu. Trái với hi vọng của tôi, Hoàng nói to hơn, rành mạch, và rõ ràng khiến cả đám xung quanh im lặng theo. "Anh nói, anh còn yêu em!" Tôi như khúc gỗ lúc ấy. Cứng đơ, không biết làm gì. Đầu óc tôi còn chưa kịp phản ứng, tôi đã bị hắn "cưỡng hôn" tại chỗ. Rõ ràng, cả đám xung quanh đang gào rũ lên. Và điều khiến chân tay tôi gần như tê liệt là nụ hôn của hắn. Trước đây, khi tôi và Hoàng còn yêu nhau, nụ hôn của chúng tôi chỉ đơn thuần là những cái chạm môi nhẹ nhàng. Tôi chưa bao giờ bị hôn như thế này. Cái lưỡi...cái lưỡi mềm mềm, ươn ướt dần tách môi tôi ra tiến vào trong, rồi quấn lấy lưỡi tôi. Tôi như con búp bê, chỉ mở to mắt ra nhìn nhưng không làm gì được. Là tôi hoa mắt, hay là tôi thấy Huy ở 1 góc phòng đứng bật dậy rồi đi ra ngoài? Hoàng rời môi tôi. Tôi vẫn còn chưa hết ngỡ ngàng vì nụ hôn thật sự lúc nãy, hắn đã nắm lấy tay tôi lôi ra ngoài. "Ê chúng mày đi đâu thế?" Mấy đứa gọi với theo, Hoàng cứ lôi tôi đi, tôi cũng ngoan ngoãn đi theo. Hắn lôi tôi ra ngoài bàn công rồi im lặng không nói gì. Mặt tôi đỏ bừng, 2 tay nắm chặt vạt áo. Lôi tôi ra đây rồi im lặng ư? Tôi định bỏ vào trong, nhưng vừa nắm vào tay nắm cửa đã bị hắn ôm chặt, là ôm từ phía sau. Tôi chưa bao giờ biết lồng ngực của Hoàng lại to và ấm như thế, hay là vì trước đây tôi chỉ ôm Hoàng từ phía sau? "Sao...sao thế?" Đột nhiên tôi nói lắp. Hoàng dụi dụi đầu vào gáy tôi, hơi thở nhẹ nhẹ phả vào cổ tôi khiến mặt tôi đã đỏ nay càng đỏ hơn. "Không sao." "Không sao thì ra đây làm gì?" "Ra đây để ôm em." - Hoàng nói. Từng câu, từng chữ của hắn như khắc sâu vào tâm trí tôi. - "Anh sắp phát điên thật rồi! Anh nhớ em kinh khủng, nhớ không thể chịu được. Chúng ta quay lại nhé!" "Anh say rồi!" Tôi gỡ tay Hoàng ra, nhưng hắn càng ôm chặt hơn. Tôi càng cố gắng gỡ, hắn càng siết chặt. Cuối cùng tôi cũng đầu hàng để yên cho Hoàng ôm. "Anh không say." - Hoàng nhẹ nhàng nói. - "Mà kể cả có say, thì em phải biết là lời của thằng say là lời thật lòng nhất!" "Nhưng..." Tôi muốn nói rằng "Nhưng em không biết tình cảm của em còn như trước hay không nữa.". Chữ "nhưng" vừa mới thốt ra khỏi miệng đã bị nuốt lại. Tôi không đủ dũng khí để nói. Như thế, Hoàng sẽ bị tổn thương. "Nhưng sao?" "Hì, thấy anh nói chuyện lạ thôi." "Lạ như thế nào?" Hoàng nũng nịu, tôi thấy hắn lạ thật mà! "Không biết!" Tôi trả lời vu vơ. Hoàng buông tôi ra, xoay người tôi đối diện với hắn rồi nhìn tôi chằm chằm. Chưa bao giờ tôi thấy hắn như thế này. Có phải, lời của người say là lời thật lòng? "Mình quay lại với nhau nhé!" "Hả?" "Mình quay lại với nhau nhé!" Hắn kiên nhẫn nhắc lại, tôi bối rối không nói. Tôi muốn không? 1 năm chia tay, giờ hắn nói hắn muốn quay lại với tôi. Tôi có nên tin Hoàng thêm 1 lần nữa không? "Mình quay lại với nhau nhé!" Hắn lặp lại lần thứ 3. Tôi biết, Hoàng không phải là người kiên nhẫn. Tôi cũng không biết vì sao lúc ấy mình lại gật đầu nữa. Hắn cười, khi nhìn thấy tôi gật đầu, nụ cười lâu lắm tôi không bắt gặp. Không biết vì sao tôi lại nhớ đến Huy vào lúc ấy. Thật trùng hợp! "Lúc nãy Huy có đến đây à?" Tôi hỏi, sắc mặt Hoàng cũng biến đổi theo. "Ừm." "Nó đến làm gì?" "Ai mà biết!" Hoàng đáp cụt lủn, tôi véo mũi hắn rồi bỏ vào. Hoàng vội vã đuổi theo. "Đi đâu thế?" "Đi vào trong. Không bọn nó tưởng mình đi đánh lẻ thì sao?" Hoàng bật cười chạy theo khoác vai tôi. Y như tôi dự đoán, thấy bọn tôi bước vào, bọn lớp tôi đã gào rũ vỗ tay ầm ĩ. Tôi còn nghe thoáng qua có đứa bảo. "Tao đã nói rồi, 2 đứa nó không xa nhau được đâu!" To be continued... XEM CÁC TRUYỆN LIÊN QUAN
BẤM ĐỂ CHIA SẺ TRUYỆN XEM TRUYỆN KHÁC |
|||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||