Kênh Truyện, Đọc truyện online, truyện teen full hoàn thành, truyện gay full, tiểu thuyết full
»
»
22:15, 06/12/2016

Song Phương
✿ Người Đăng: luongtinh Các Truyện Cùng Người Đăng
✿ Tác Giả: Lượng Hồ
✿ Xem: 310 Lượt ✿ Tổng Điểm Vote: 30 Điểm
ĐỌC Chap 1 ĐỌC Chap Mới Nhất

✿ Thể Loại: Lượng Hồ, Song Phương



✿ Nội dung truyện Song Phương

Tiếng còi tàu hỏa tu lên liên tục, đầu tàu lao nhanh về phía trước. Nhưng cô gái nọ vẫn lơ đễnh đứng trên đường ray cắt ngang giao lộ. Chiếc cổ trắng ngần xoay lại đối diện với đoàn tàu lao đi vận tốc kinh người. Có tiếng kêu lên thảm thiết. Con tàu lao xuyên qua chỗ cô gái. Lao vút mang theo tiếng sầm sập nặng trịch. Cô như sống lại lần nữa. Trên người trầy sướt loang lổ máu, chân váy và nơi bị cọi sỏi chà xát rách lỗ chỗ. Dường như, cô được cứu. Cô đâu tự sát, chỉ là giận quá hóa điên mà băng qua đường ray, cắt đứt sự đeo bám của người kia. Người còn lại cũng kéo được hồn phách về cơ thể.
-"Cậu điên à? Không lại đi tự sát thế”. Gã đàn ông quát rõ to.
-"Tớ...tớ không định tự sát đâu. Tớ chỉ muốn cắt đuôi cậu”. Trong mắt cô là hoảng loạn. Tay bấu vào khủy tay gã đàn ông.
-"Cậu đã thấy gì rồi?” Gã đàn ông hỏi gắt.
-"Thấy cậu đang...” Cô như đang nhìn thấy lại viễn cảnh đó.
-"Đang gì cơ?” Người đàn ông nắm lấy cô hỏi gấp.
-" Giết...giết người” Cô lẩy bẩy mếu máo.” –Giết Phương Chẩn. Anh trai cậu...máu...máu...khắp nơi người anh ta máu khắp nơi.” Cô như người điên vừa nói vừa run. Nước mắt cứ rơi lả chả.
Người đàn ông nắm lấy cô càng chặt hơn, nhìn vào con người hoảng hốt kia, như thôi miên niệm chú.
-"Tớ không giết hắn. Tớ chẳng giết ai hết. Cậu chỉ nhìn nhầm thôi. Ngoan, đừng nói với ai. Quên đi. Đừng nói với ai cả. Tố Như, đừng nói với ai.”
Cô dần ngừng khóc. Mắt dần nhìn về một hướng. Miệng lặp lại:-" Đừng nói một ai...” Cô bỗng giật mình, cô không nên tỉnh vào lúc này, Phương Ngụy có khi nào sẽ giết cô không. Cô nhìn thấy hắn cầm dao đâm Phương Chẩn. Tại sao? Dù lí do gì, cô vừa mới thoát chết. Cô có thể sẽ chết lần nữa nếu cô tỉnh. Nhìn thấy được nguy hiểm cô quyết định mơ mơ màng màng chạy đi.
Phương Ngụy không đuổi theo. Đôi chân mày nheo lại. Hắn biết Tố Như một lúc nào đó sẽ nói bí mật này cho ai khác nghe, hoặc tố cáo. Hắn để cô đi vì hắn biết kẻ cô tìm đến là người cô tin thưởng nhất. Nhưng kẻ đó lại là đồng phạm với hắn.
Hắn quay lại nơi gây án. Máu vẫn rây vãi khắp nơi quanh nền đất nhà hoang. Hắn nhìn tấm lưng người mặc áo sơ mi trắng. Màn kịch vừa rồi cả hai diễn rất ăn ý. Người mặt áo sơ mi trắng dĩ nhiên chưa chết. Anh ta còn cầm trên tay ly rượu vang đỏ sậm chậm rãi uống. Còn cố ý cho rượu tràn ra miệng, chảy ướt áo. Mục đích màn kịch là muốn cả thế giới này biết, hai bọn họ không tồn tại nữa. Không còn tranh đấu, không còn tôi vì anh, tôi vì em nữa. Sẽ không có bất cứ ai xen vào giữa họ nữa.
-Anh diễn nhập vai thế. Làm Tố Như như hóa điên vậy.
Phương Ngụy với lấy ly rượu trên tay Phương Chẩn, uống nốt chỗ còn lại. Giọng chế giễu kết hợp nụ cười đểu càng tôn lên vẻ đê tiện trên gương mặt tao nhã. Hắn thở dài:
-Giờ bước theo thế nào?
Phương Chẩn nhìn Phương Ngụy bắn ra nụ cười ác quỷ.
-"Giờ anh thành quỷ rồi. Quỷ sẽ biết cách làm cho Duyên Nghị từ bỏ gia nghiệp nhà ta.Bước tiếp theo em nên diễn vẻ mặt tang thương, đau lòng cho anh trai quá cố này. Thật đau thương. Cái này em là được chứ?”
Hắn khó chịu nhíu mày.
-Điều này anh khỏi lo. Ý tôi nói là sao cứ phải là tôi giết anh? Tôi phải thế nào với tội danh giết người đây?
Phương Chẩn cười nhẹ:
-"Anh thà để tự em giết, không muốn trong tay kẻ khác. Tố Như sẽ gặp Văn Dũng, hắn là bác sĩ tâm lý cho Tố Như. Phần công lao và lợi ích chuyện này hắn không lỗ vốn. Tố Như sẽ không khai ra em. Đổi lại, anh muốn am uy hiếp cô ta. Bức đến điên thôi”.
Hắn cười lạnh:
-Anh có cần tuyệt tình như vậy không. Dù gì đi nữa...
Câu chưa dứt đã bị anh áp chế.
-"Em đưng quên đã hứa nhưng gì. Anh nhớ rõ chúng ta đã thỏa thuận: Anh sẽ buông tha tất cả bọn họ, cả mộ Tĩnh Hy. Em sẽ phải theo anh”.
-Không phải tôi vẫn đang nghe anh sao? Anh muốn hủy hoại tôi thì không sao. Để họ yên.
-Một thương nhân luôn biết giữ lời là thương nhân khôn ngoan.
Trong đầu anh lại ghi tiếp câu vừa nói: Em biết không thương nhân luôn giữ lời, nhưng em có biết thương nhân cũng là kẻ lật lọng nhiều nhất phút chót không.

Mời Bạn Đọc Tiếp Tại Trang : Song Phương - Diễn Đàn Kênh Truyện http://kenhtruyen.com/forum/52-13099-1#ixzz4S4tqg0UY




Vote Điểm :12345

Loading...

✿ Bình luận facebook truyện Song Phương



✿ XEM CÁC TRUYỆN LIÊN QUAN :Truyện Gay

✿ XEM TRUYỆN KHÁC
ĐĂNG NHẬP
Đăng Ký | Đăng Nhập
Login:
Password:

Kênh Truyện
CHỨC NĂNG

BXH TRUYỆN HOT
TRUYỆN NGẪU NHIÊN
TRUYỆN FULL
Lên đầu trang
Xuống cuối trang
Loading...
CopyrightKênh Truyện © 2011 - 2017Kênh Truyện - In Sách Truyện Theo Yêu Cầu
Powered by uCoz -Giao diện Mobile

DMCA.com Protection Status