Tên fic: Sự nhầm lẫn diệu kì. Tên tác giả: cocnon92 Thể loại: tình yêu, HE Rating: 15+ Nguồn: Zing Forum Warning: Không.
Chương I: ƯỚC MƠ TAN VỠ
Trời cao trong xanh với những tia nắng chiếu lên từng tán cây xanh biếc
như những dải lụa tuyệt đẹp của thiên nhiên đang bay lượn giữa bầu trời
bao la. Một cô gái với khuôn mặt xinh xắn, đôi mắt to tròn, trong sáng
ánh lên sức sống căng đầy, nụ cười tươi như nắng ban mai với hàm răng
trắng đều và má lúm đồng tiền bên trái, trông cô như một thiên thần ánh
sáng đang dạo chơi chốn nhân gian. Cô gái mặc chiếc áo phông trắng đơn
giản và chiếc quần đùi màu đen, chân mang đôi dép lê giản dị. Cô đang
cưỡi trên chiếc xe đạp cũ kĩ không nhìn ra nổi màu sắc vốn có của nó. Đó
là một bức tranh tuyệt đẹp của tuổi trẻ đầy sức sống.
Cô gái
đó tên là Nguyễn Như Tuyết - một cái tên rất đẹp. Cô có tên như vậy là
vì khi chào đời da cô trắng như tuyết, môi lại đỏ hồng đáng yêu cho nên
mọi người quyết định đặt tên cho cô là Như Tuyết. Năm nay Như Tuyết mới
18 tuổi, cô vừa trải qua kì thi quan trọng nhất của đời học sinh và
những giây phút hồi hộp, căng thẳng chờ đợi kết quả. Cuối cùng ước mơ
của cô đã thành sự thật, cô đã thi đậu ngành tiếng Anh Thương mại của
trường Đại học Ngoại Thương - trường đh danh giá nhất cả nước. Đó là
thành quả cho sự cố gắng không ngừng suốt 12 năm đèn sách. Cô vẫn còn
nhớ giây phút vừa rồi khi lên bưu điện xã nhận giấy trúng tuyển của đh
Ngoại Thương, cô đã xúc động đến mức đọc đi đọc lại từng chữ trong tờ
giấy đó và rồi ôm chặt nó vào ngực khóc, cô quá hạnh phúc! Cô bỗng thấy
cái nắng của tháng tám không còn khó chịu nữa, mọi thứ trong mắt cô bỗng
đẹp đẽ và lung linh biết bao! Cô tươi cười rồi vội vàng đạp xe về nhà
để báo tin vui cho bố mẹ.
Trên con đường quen thuộc mà cô đã đi
mòn cả dép, hôm nay hàng tre xanh ngát hai bên đường mới đẹp làm sao!
Những cơn gió thổi làm cho cây tre đong đưa va chạm vào nhau tạo ra
tiếng kêu nghe thật êm tai, dễ chịu. Cô bỗng thấy chúng như đang ca hát,
vẫy tay chào cô, chúc mừng cho niềm vui của cô.
Từ xã về đến
nhà khoảng 15 phút đạp xe mà sao lâu quá, cô muốn được ngay lập tức báo
tin cho bố mẹ. Chắc chắn bố mẹ sẽ rất vui sướng và tự hào về cô.
Cuối cùng thì cô cũng đã nhìn thấy ngôi nhà mái ngói nhỏ bé của mình ở
đầu làng. Cô đạp xe về đến sân rồi dựng xe bên cạnh gốc cây khế, sau đó
chạy thẳng vào nhà. Mẹ cô đang trong bếp nấu cơm, còn bố thì đang ngồi
chẻ tre để đan rổ. Cô vội vàng nói cho bố mẹ : " Bố, mẹ! Con đỗ rồi! Con vừa lên xã nhận giấy trúng tuyển. điểm chuẩn là 28, con được 30 điểm!"
Mẹ đang cầm đũa đảo rau nghe cô nói mà rơi cả đũa, bà quá xúc động và
không dám tin nhìn con gái mình. Mắt bà ươn ướt, rồi bà òa khóc như một
đứa trẻ và ôm con gái vào lòng nói" tốt quá rồi! tốt quá rồi! bố nó ơi!"
Bố cô cũng gật đầu sung sướng, bởi vì ông là đàn ông cho nên ông không
thể hiện ra mặt như mẹ nhưng Như Tuyết biết bố vui bởi cô nhìn thấy niềm
vui ánh lên trong đâu mắt sâu thẳm của ông, sắc mặt ông trở nên hồng
hào hơn với những nếp nhăn theo năm tháng đã hằn rõ. Ba người cùng cười
tươi, rồi mẹ cô nhanh chóng nấu xong cơm nước để còn sang nhà họ hàng
khoe.