ĐĂNG NHẬP
Đăng Ký | Đăng Nhập
User
Password
 

Kênh Truyện
Thần Tượng Teen
CHỨC NĂNG

Mới   Sex Là Điều Cực Phiền Toái (254/0)
Mới   Yêu Dùm Cô Chủ (202/0)
Mới   Hoàng Tử Đanh Đá Và Công Chúa Chảnh Choẹ (393/0)
Mới   Tiếng Mộng - Đứng Từ Xa Trông Thấy Chó (27/0)
Mới   Trở Về Ai Cập Cổ Đại 3000 Năm Trước (193/0)
Mới   Ngốc Ơi, Lật Bài - Trò Chơi Còn Dài, Nhóc Đừng Vội (209/0)
Mới   Bốn Chàng Đào Hoa (175/0)
Mới   Cuộc Hành Trình Của 3 Nàng Đại Tiểu Thư (254/0)
Mới   Yêu Nhầm Bạn Thân (391/0)
Mới   Tình Nhân 18 Tuổi (432/0)
Mới   Thiên Toán (Cổ Kính ) (79/0)
Mới   Baby, Don't Cry (Chanbaek) (133/0)
Mới   Công Chúa Long Lanh (110/0)
Mới   Ba Nụ Hôn Đổi Lấy Một Đời Chồng (132/0)
Mới   Bánh Xe Định Mệnh (60/0)
Mới   Tình Yêu Của Bộ Tứ Quý Tộc (211/0)
Mới   Sometime I Love You (85/0)
Mới   Chuyện Tình Giữa Hủ Và Trai Thẳng (49/0)
Mới   Ngốc À! Em Yêu Anh (196/0)
Mới   Meo Meo Meo Dịu Dàng Đi Nhé !! (81/0)
Mới   Giao Dịch Thua Lỗ Của Trùm Xã Hội đen (239/0)
Mới   Huyết Phi của Lãnh Vương (193/0)
Mới   Cầu Vồng Sẽ Xuất Hiện Sau Cơn Mưa (51/0)
Mới   Gửi Anh Thằng Tồi À! (142/0)
Mới   Đám Cưới [ N.Y ] (88/0)
Mới   Đồng Lát Với Những Cung Đường Mùa Lộng Gió (26/0)
Mới   Kẻ Thù Học Cùng Lớp (491/0)
Mới   Đệ Tử! Chúng Ta Huỷ Bỏ Hợp Đồng Sư Đồ Nhé Phần 3 (67/0)
Mới   Mái Nhà Bị Thũng (130/1)
Mới   Pha Lê Tím ( N.Y ) (130/0)
Mới   Lão Khùng ở Mỏ Nghé ! (30/0)
Mới   Một Câu Chuyện Ý Nghĩa Kỳ 2 (65/0)
Mới   Truyện Ngắn Tình Yêu Hay Lãng Mạn Cảm Động (547/0)
Mới   Những Truyện Ngắn Tình Yêu Hay Mỗi Ngày (230/0)
Mới   Truyện Ngắn Hay Nhất Tổng Hợp (174/0)
Mới   Chờ Anh Về Nhé ! Anh Hứa... Sẽ Mãi Yêu Em (470/0)
Mới   Những Truyện Ngắn Hay Tổng Hợp (129/0)
Mới   Tạm Biệt Anh Người 2 Mặt À (217/0)
Mới   Nàng Thiên Sứ Của Nắng (123/0)
Mới   Gió, Em Yêu Anh ! (152/0)
Mới   Gió và Chong Chóng (69/0)
Mới   Bí Mật Của Bóng Ma (185/0)
Mới   Yêu Anh Nhé Được Không (534/0)
Mới   Ngọc Tỏa Kinh Tâm (264/0)
Mới   Bất Tử (97/0)
Mới   Yêu Vật !!! (142/0)
Mới   Bản Hùng Ca Lọ Lem (164/0)
Mới   Sẽ Có Một Ngày Chúng Ta Thuộc Về Nhau (196/0)
Mới   Nàng Công Chúa Máu Lạnh (1178/0)
Mới   Mùa Hè Mơ Ước ! Em Yêu Anh !! (387/0)
Mới   Đức Phật Và Nàng (123/0)
Mới   Điện Hạ Thần Biết Sai Rồi (313/1)
Mới   Sự Nham Hiểm Của Tiêu Đồ (176/0)
Mới   Anh Phải Có Em, Nhóc Dâm Đãng (18+) (2037/0)
Mới   Khi Nàng Là Người Và Ta Là... Sói (370/1)
Mới   Tình Yêu Và Thù Hận (258/0)
Mới   Lão Bà Nhà Ta (267/0)
Mới   Câu Truyện Tình Yêu Tuổi Học Trò (426/0)
Mới   Trang Viên Tử Hoa Tập 2 : Thợ Săn Phù Thủy (73/0)
Mới   Dự Án Thần Tượng (132/0)
Mới   Nữ Tướng Quân Đấu Trí Cùng Tam Vương Gia (268/0)
Mới   Này Heo Lười : Tôi Yêu Bà ! (338/0)
Mới   Bản Tình Ca Của Gió (85/0)
Mới   Giấc Mơ Lên Mặt Trời (75/0)
Mới   Gió Thổi Qua Sông (171/0)
Mới   Đồ Ngốc, Anh Yêu Em (376/0)
Mới   Tình Yêu Thì Ra Kì Diệu Như Vậy (158/0)
Mới   Mình Có Nói Với Bạn: I Love You (96/0)
Mới   Tôi Sẽ Giải Thoát Em Khỏi Thế Giới Nhuốm Máu ấy (233/0)
Mới   Nữ Quái Trường Học (596/0)
Mới   Yêu ! Nhưng... Sao Lại Khó Thế ??? (110/0)
Mới   Giọt Máu Tình Yêu ...! (Truyện Ngắn Hay) (523/0)
Mới   Hay Mình Lấy Nhau Em Nhé ? (Truyện Ngắn Hay) (418/0)
Mới   Hoa Hồng Cho Anh (Truyện Ngắn Hay) (156/0)
Mới   Tao Thách Mày Cưa Được Thằng Lớp Trưởng ? (Truyện Ngắn Hay) (488/0)
Mới   Đừng Yêu Em Vô Tâm Như Thế (Truyện Ngắn Hay) (309/0)
Mới   Người Ấy... Ngồi Đối Diện (Truyện Ngắn Hay) (218/0)
Mới   Vì Anh Bất Chấp Yêu Em (Truyện Ngắn Hay) (270/0)
Mới   Why Not Me ?! (127/0)
Mới   Tại Sao Em Không Phải Là Con Gái...18+ (1654/0)
Mới   Tiểu Thuyết Tình Yêu Hay Kỳ 2 (349/0)
Mới   Truyện Tình Cảm Teen Hay Kỳ 2 (371/0)
Mới   Nhóc Lạnh Lùng Thế !!! (1487/0)
Mới   Thiên Thần Và Ác Qủy Đều Là Tôi (861/0)
Mới   Mãn Nguyệt Tình Nhân (368/0)
Mới   Đương Pháp Y Xuyên Việt Thành Ngỗ Tác (254/0)
Mới   Sao Chổi Tiểu Thư (697/0)
Mới   Quay Trở Về Tuổi 17 (279/0)
Mới   Phu Quân Là Thái Giám Tổng Quản (394/0)
Mới   Hồng Đậu (Đường Sương) (133/0)
Mới   Liệu Nỗi Đau Ấy Sẽ Phai ? (254/0)
Mới   Vì Tôi Khờ Nên Mới Yêu Một Cô Ngốc Như Em ! (887/0)
Mới   Đúng Là Đồ ... (299/0)
Mới   Trường Quý Tộc Vampire (Kawa Shool) (1215/0)
Mới   Khoảng Cách Trong Yêu (169/0)
Mới   Run To Love (263/0)
Mới   Này Xấu Xí ! Cô Là Của Tôi (1197/0)
Mới   Hãy Đánh Thức Tôi Dậy Trước Khi Trời Kịp Sáng (221/0)
Mới   Đệ Tử! Chúng Ta Huỷ Bỏ Hợp Đồng Sư Đồ Nhé! Phần 2 (328/1)
Mới   Đệ Tử! Chúng Ta Huỷ Bỏ Hợp Đồng Sư Đồ Nhé! Phần 1 (483/0)
TRUYỆN HOT TUẦN
Hit   Hoàng Tử Lạnh Lùng và Cô Nhóc Lanh Chanh Full (245061/41)
Hit   Bí Mật Tình Yêu Phố Angel Full 12 Tập (208891/27)
Hit   Cô Dâu Bỏ Trốn Full (175631/300)
Hit   Thơ Vui Về Tình Yêu (169546/7)
Hit   Truyện Ma Có Thật : Chuyện Kể Dựng Tóc Gáy (155579/0)
Hit   Tình Yêu Quí Tộc Full (149121/8)
Hit   ĐôRêMon Chế Tập 01 (138207/16)
Hit   Hợp Đồng Sinh Baby (128866/3)
Hit   Tổng Hợp Me Ola Hài Hước Nhất Phần 1 (127806/2)
Hit   Gái Già Xì Tin Full (127672/132)
Hit   Bad Boy 18+ Phần 01 (109941/8)
Hit   Sẽ Để Em Yêu Anh Lần Nữa Full (106242/10)
Hit   Người Yêu Bằng Tuổi (104510/10)
Hit   Osin Của Hotboy Full (96082/0)
Hit   Tiểu Thư Ngổ Ngáo Full (94305/138)
Hit   Người Tình Của Đại Ca | [Tiểu Thuyết 18+] (89150/0)
Hit   Cô Vợ Nhí 18 Tuổi Full (86956/0)
Hit   Hôn Ước Đáng Yêu 18+ (78333/6)
Hit   Đại Thiếu Gia Biết Yêu Phần 01 (77979/6)
Hit   Vợ Ơi Là Vợ Full (77184/2)
Hit   Osin đặc biệt Phần 01 (76432/7)
Hit   Thiên Thần Của Bóng Đêm - Black Angel (75481/36)
Hit   Truyện Tranh Kim Chi và Củ Cải Update Full (74712/1)
Hit   Học Viện Hoàng Gia Full (72547/0)
Hit   Cô Nàng Lạnh Lùng - Phần 01 (70604/1)
Hit   Hoàng Tử Và Cô Bé Lọ Lem Full (66326/34)
Hit   Anh Sẽ Cưới Em Đồ Ngốc À ! (65067/3)
Hit   Đồ Đầu Gấu ! Tôi Yêu Em (62215/4)
Hit   Hôn Ước Quái Dị Full (61514/22)
Hit   Bắt Được Rồi, Vợ Ngốc (61417/5)
Hit   Định Mệnh !..... Em Là Của Anh (60868/16)
Hit   Truyện Tranh Hài Hước 18+ Hàn Quốc Toàn Tập (59953/2)
Hit   Đồ Ngốc ! Tôi Là Chồng Của Em !! (58932/10)
Hit   Truyện Tranh Hài Hước Troll - Phần 1 (56966/0)
Hit   Chỉ Có Thể Là Yêu Full (56952/0)
Hit   Bà Xã Nghịch Ngợm , Em Là Của Anh (56012/4)
Hit   Tiểu Thư Đi Học Full (55553/45)
Hit   Troll Chế Hay - Troll Face Tổng Hợp (55404/853)
Hit   Truyện Cười Pha Tí Sex (18+) (52393/0)
Hit   Ranh Giới Full 25 Hồi (52269/138)
Hit   Siêu Quậy Trường SM ( Sun and Moon) (51895/8)
Hit   Tình Yêu Tuổi Teen Phần 01 (51833/2)
Hit   Siêu Quậy Trường KW Phần 01 (50064/3)
Hit   Trò Chơi Nguy Hiểm: Tổng Tài Tội Ác Tày Trời Full (49822/0)
Hit   Osin đặc biệt Phần 02 (46448/1)
Hit   Thừa nhận đi, cậu yêu tôi, phải không ???? (44730/6)
Hit   Nhật Ký Trong Tù Chế (44441/3)
Hit   Osin đặc biệt Phần 06 - Hết (43638/9)
Hit   Cô Dâu Tỉ Phú Full (43386/52)
Hit   Osin đặc biệt Phần 03 (43154/1)
QUẢNG CÁO
Kênh Truyện »

Đọc Truyện Mới

»

Truyện Teen

»

Thần Tượng Teen



2:21:45
Đọc Truyện Thần Tượng Teen

Thần Tượng Teen

+ Chuyên Mục:

Truyện Teen

| Lượt Xem : 8618 | Người Đăng: Admin | Điểm Rating : 1.5 Điểm trên 2 lượt Bình chọn

+ Tags: Truyện teen, Thần Tượng Teen

Truyện Cười Truyện Teen Tiểu Thuyết Truyện Ma Truyện Gay Truyện 18+ Đam Mỹ



XEM CÁC PHẦN TRUYỆN TIẾP THEO





XEM CÁC TRUYỆN LIÊN QUAN : Truyện Teen


BÌNH LUẬN FACEBOOK TRUYỆN

Thần Tượng Teen




XEM TRUYỆN KHÁC


+ Tổng Số Bình Luận Thần Tượng Teen: 117


1 2 3 ... 11 12 »

0 Lượt 
# 1 - Admin   (08/05/2012 2:22:07)
Thần Tượng Teen

MỘT

Tôi đã chứng kiến vụ bắt cóc Betty Ann Mulvaney.

Đúng ra là tôi và hai mươi ba người khác nữa trong tiết học đầu tiên, môn tiếng Latinh, ở trường trung học Clayton (với tổng số 1.200 học sinh).

Tuy nhiên, khác với mọi người, tôi đã làm gì đó để ngăn chặn việc này. Kiểu như thốt ra câu: "Kurt, anh làm trò gì thế?"

Kurt chỉ đảo mắt một cái. Anh ta bảo: "Thôi nào Jen. Chỉ là đùa thôi mà."

Nhưng mà cái cách Kurt Schraeder giật lấy Betty Ann từ trên bàn cô Mulvaney rồi nhét nó vào cái ba- lô hiệu JanSport của anh ta thật chẳng buồn cười chút nào. Mấy sợi tóc bằng chỉ màu vàng của nó mắc vào khóa kéo ba- lô của anh ta.

Kurt mặc xác. Anh ta cứ tiếp tục kéo khóa.

Lẽ ra tôi phải nói nhiều hơn thế. Lẽ ra tôi nên nói, "Để nó về chỗ cũ đi Kurt".

Thế nhưng tôi đã không làm thế. Tôi không làm bởi vì ... chuyện đó để sau hẵng nói. Hơn nữa tôi biết làm thế cũng chẳng ích gì. Kurt đã tới "high five" (đập tay ăn mừng chiến thắng) với các bạn của anh ta, những kẻ to xác ngồi ở bàn cuối cùng và chỉ học lớp này (lần thứ 2 nhé, họ đã học lớp này năm trước rồi và rõ ràng là không lấy gì làm giỏi giang) với hi vọng sẽ lấy được điểm cao hơn trong bài thi SATs, chứ chẳng phải vì họ có chút hâm mộ nào đối với văn hóa La- tinh hay bởi vì họ nghe nói cô Mulvaney là giáo viên giỏi.

Kurt và lũ bạn của anh ta giấu đi nụ cười tự mãn của họ đằng sau cuốn sách bài tập Paulus et Lucia khi cô Mulvaney bước vào lớp sau hồi chuông thứ hai, với một cốc cà phê bốc khói trên tay.

Sáng nào cũng vậy, cô Mulvaney hát cho chúng tôi nghe "Aurora interea miseris mortalibus almam extulerat lucem referens opera atque labores," (đại thể là: "lại một buổi sáng tồi tệ nữa, thôi thì ta hãy vào làm việc thôi"), rồi cô cầm một viên phấn và bảo chúng tôi chia thì hiện tại của động từ gaudeo, - ere.

Cô không hề nhận ra là Betty Ann đã biến mất.

Phải cho đến tiết thứ ba- cô bạn thân Trina của tôi ở lớp tiếng La- tinh (Trina là tên viết tắt của Catrina: cô nàng cho rằng mình đâu có giống mèo, nhưng tôi không chắc mình có đồng ý về điều này không _Catrina có từ Cat: mèo_) kể lại - cô Mulvaney đang giải thích về phân từ quá khứ thì nhận ra chỗ trống trên bàn.

Theo lời Trina, cô Mulvaney thốt lên: "Betty Ann đâu rồi?" - bằng cái giọng cao chót vót nghe rất buồn cười.

Lúc đó, tất nhiên cả trường đều biết rằng Kurt Schraeder đã tống Betty Ann vào tủ đựng đồ của anh ta. Thế nhưng chẳng ai nói gì cả. Bởi vì ai cũng thích Kurt.

0 Lượt 
# 2 - Admin   (08/05/2012 2:22:25)
Thật ra thì cũng không hoàn toàn như vậy, nhưng bạn hiểu ý tôi đấy. Ý tôi là không nên dây vào những kẻ như Kurt Schraeder. Nếu anh ta muốn lấy con búp bê vải của cô giáo thì cứ mặc kệ anh ta. Bởi vì nếu làm khác đi, bạn sẽ phải ăn trưa một mình bên cạnh cột cờ như Cara Bò Cái hay có nguy cơ bị ném bánh khoai tây vào đầu, hoặc là đại loại như vậy.

Vấn đề là cô Mulvaney yêu quý con búp bê ngu ngốc đó. Hằng năm, cứ vào ngày khai giảng là cô ấy lại mặc cho nó bộ đồ cổ động viên Trường trung học Clayton mà cô ấy đã đặt làm ở cửa hàng may So- Fro.

Và vào lễ hội Halloween, cô ấy mặc cho Betty Ann bộ đồ phù thủy bé nhỏ, với cái mũ chóp nhọn và một cái chổi tí xíu. Rồi đến Giáng sinh, cô hóa trang Betty Ann như là một yêu tinh của ông già Noel. Còn cả bộ đồ mặc cho ngày lễ Phục sinh nữa, nhưng cô Mulvaney tránh gọi ra cài tên đó, bởi vì cái được gọi là sự- tách- biệt- giữa- thần- quyền- và- thế- quyền. Cô Mulvaney chỉ gọi đơn giản đó là váy mùa Xuân của Betty Ann.

Nhưng cái váy đó lại đi kèm với mũ nhỏ đính hoa, có dây buộc dưới cằm và một cái rổ đựng trứng chim cổ đỏ thật mà ai đã tăng cô từ lâu lắm rồi, có thể từ những năm 80 khi một khóa tốt nghiệp xa xưa nào đó đã tặng Betty Ann cho cô Mulvaney. Có thể do họ thấy thương cho cô Mulvaney, bởi vì cô ấy là một giáo viên rất, rất tốt nhưng cô ấy vẫn chưa thể có những đứa con của riêng mình.

Câu chuyện đại loại là như vậy. Tôi cũng không biết có thật như vậy không. Tất nhiên là ngoại trừ việc cô Mulvaney là giáo viên giỏi. Bởi vì đó là sự thật. Và cả việc cô chưa từng có con nữa.

Nhưng chuyện còn lại thì ... tôi không biết nữa.

Điều tôi thật sự biết là, vào lúc này đây, trong tháng cuối cùng của năm lớp 11 của tôi ở trường trung học, (khi bị bắt đi, Betty Ann đang mặc bộ đồ mùa hè, quần yếm và mũ rơm, giống như Huck Finn_một nhân vật nổi tiếng trong các tác phẩm của nhà văn Mark Twain_), và tôi đang ngồi lo lắng vớ vẩn cho con nó. Một con búp bê. Một con búp bê ngu ngốc.

"Bọn họ sẽ không làm hại nó chứ?"- tôi đã hỏi Trina như vậy khi chúng tôi tới lớp hợp xướng cùng ngày hôm đó. Trina sợ tôi không đủ thành tích ngoại khóa trong học bạ bởi vì tôi không thích làm gì ngoài việc đọc sách. Vậy nên cô nàng rủ tôi cùng tham gia đội hợp xướng.

Có điều là hóa ra Trina đã hơi bóp méo ý nghĩa thực sự của nhóm hợp xướng. Thay vì chỉ toàn hoạt động ngoại khóa vui vẻ, hóa ra việc này rất là nghiêm túc. Tôi còn phải thử giọng nữa. Tất nhiên tôi không phải là ca sĩ hát hay nhất thế giới nhưng họ lại đang cần giọng nữ trầm, và vì hình như tôi là giọng nữ trầm, vậy nên tôi được nhận. Những người hát bè giọng nữ trầm chỉ cần là lá la ở cùng một nốt trong khi giọng nữ cao phải hát mọi thang âm và hát thành lời nữa. Vậy nên việc này cũng hay vì về căn bản tôi chỉ ngồi đó, là lá la ở cùng một nốt và đọc sách. Karen Sue Walters, giọng nữ cao đứng đằng trước tôi trên bục biểu diễn có một mái tóc dầy xù tung. Thế là thầy Hall, nhạc trưởng của Những Kẻ Hát Rong- đúng vậy , đội hợp xướng của trường tôi có tên riêng cơ đấy- không thể nhìn thấy tôi đang làm gì.

Thầy Hall đề nghị tất cả tụi con gái mặc áo lót có độn để cho "có sự đồng đều" trong khi chúng tôi biểu diễn. Chuyện này thật vớ vẩn nhưng sao cũng được.Nó khiến cho học bạ của ta trông đẹp hơn. Ý tôi là việc tham dự nhóm hớp xướng ấy. Không phải chuyện áo lót.

Điều mà tôi không chắc mình có bao giờ tha thứ cho Trina không chính là điều múa may này. Nói nghiêm túc đấy. Chúng tôi phải vừa hát vừa múa... thực ra thì cũng không hẳn là múa, mà giống như là huơ huơ hai tay và tôi thì không phải là người hoa chân múa tay giỏi nhất thế giới. Tôi còn không cảm nhận được nhịp điệu...

0 Lượt 
# 3 - Admin   (08/05/2012 2:22:32)
"Nếu bọn họ cắt tai của nó thì sao?" - Tôi thì thầm với Trina. Bởi vì thầy Hall đang làm việc với mấy tay giọng nam cao đứng trên bục cách đó vài bậc. Chúng tôi đang chuẩn bị cho cuộc thi các đội hợp xướng trên toàn bang rất quan trọng có tên gọi là Bishop Luers, và thầy Hall rất căng thẳng về việc này. Kết quả là thầy la hét về cách múa tay của tôi bốn hay thậm chí năm lần mỗi ngày thay vì ba như thường lệ. "Và rồi gửi nó đến cho cô Mulvaney cùng với thư đòi tiền chuộc? Họ sẽ không làm việc gì như vậy, phải không? Cậu có nghĩ thế không. Vì như thế là phá hoại tài sản của người khác."

"Ôi trời ơi," Trina thốt lên. Cô nàng là giọng nữ cao số một và đứng cạnh Karen Sue Walters. Theo như tôi thấy thì, các giọng nữ cao số một đều có vẻ hách dịch. Nhưng tôi chắc điều đó có thể thông cảm được bởi vì họ phải làm tất cả mọi việc như là lên những nốt rất cao đó. "Cậu bình tĩnh lại đi có được không? Đó chỉ là trò đùa thôi mà. Năm nào bọn học sinh năm cuối chẳng giở một trò gì đó. Mà cậu bị làm sao vậy? Cậu đâu có day dứt như thế với em dê đáng thương- nạn nhân năm ngoái."

Trò đùa của lớp sắp tốt nghiệp năm ngoái là đặt một con dê lên nóc nhà thể dục. Tôi còn chẳng hiểu chuyện đó có gì buồn cười. Ý tôi là con dê đó lẽ ra đã có thể bị thương rất nặng.

"Chỉ là...". Tôi không thể nào gạt bỏ hình ảnh sợi tóc bằng chỉ của Betty Ann bị mắc kẹt ở dây khóa kéo ra khỏi đầu mình. "Chỉ là như thế thật là sai trái. Cô Mulvaney rất yêu quý con búp bê đó."

"Sao cũng được," Trina nói. "Nó chỉ là con búp bê thôi mà."

Nhưng tôi chắc chắn rằng, với cô Mulvaney, Betty Ann không chỉ là một con búp bê.

Dù sao thì chuyện này đã dày vò tôi nhiều đến nỗi sau buổi học, khi tôi tới văn phòng của Register - tờ báo trường nơi hầu như ngày nào tôi cũng đến làm việc, không phải để thêm thành tích ngoại khóa, mà bởi vì tôi thật sự thích công việc đó- tôi đã buộc miệng thốt lên ở cuộc họp Ban Biên tập rằng ai đó nên viết bài về vụ này. Ý tôi là Vụ bắt cóc Betty Ann Mulvaney.

"Một câu chuyện,"- Geri Lynn Packard tóm tắt lại- "Về một con búp bê."

Geri Lynn lắc lắc cái lon Coke Diet khi nói vậy. Geri Lynn thích uống Coke Diet khi đã bay hết ga, vậy nên chị ấy lắc cái lon cho đến khi hết ga rồi mới uống. Cá nhân tôi thì nghĩ vị của soda đã bay hết ga là lạ, nhưng nó chưa phải là điều kì lạ nhất về Geri Lynn - nếu như bạn hỏi tôi - là mỗi lần chị ấy và Scott Bennett, tổng biên tập của tờ báo trường, hôn hít nhau trong phòng tập dưới tầng hầm tại nhà bố mẹ chị ấy, Geri lại đánh dấu vào trong cuốn sổ làm việc của chị một trái tim nhỏ.

Tôi biết điều này vì có một lần chị ấy đã cho tôi xem cuốn sổ của mình, và trong đó trang nào cũng có một trái tim.

Mà chuyện Geri và Scott là một cặp cũng rất buồn cười. Bởi vì tôi và hầu như các thành viên khác của tờ Register đều đã tưởng rằng Geri Lynn đã được chỉ định làm Tổng biên tập của năm nay. Mà tôi cũng ngờ rằng chính Geri Lynn cũng nghĩ như vậy. Dù sao thì Scott cũng chỉ mới chuyển tới trường Clayton mùa hè vừa rồi.

Cũng không hẳn như vậy. Thực ra cậu ấy đã từng sống ở đây... thậm chí chúng tôi còn học chung hồi lớp 5. Nhưng chẳng phải là chúng tôi từng nói chuyện với nhau hay gì đâu. Ý tôi là ta không nói chuyện với bạn khác giới học cùng hồi lớp 5. Mà hơn nữa Scott cũng chưa bao giờ là loại con trai nhanh mồm nhanh miệng.

0 Lượt 
# 4 - Admin   (08/05/2012 2:22:40)
Nhưng cậu ấy và tôi từng cùng thích những quyển sách "lạc hậu" trong thư viện trường. Những cuốn sách không thời thượng như là tiểu sử Michael Jordan hay Ngôi nhà nhỏ trên thảo nguyên gì gì đó, mà là các cuốn sách khoa học viễn tưởng như là "Dòng dõi Sao tiên nữ", "Biên niên sử sao Hỏa" hay là "Hành trình viễn tưởng". Những cuốn sách khiến cô thủ thư cau mày một chút khi chúng tôi chọn và hỏi ướm: "Em chắc là em muốn đọc cuốn sách kiểu này chứ?". Bởi cì chúng không hẳn là cuốn sách hợp với tầm tuổi của chúng tôi.

Tất nhiên là chúng tôi chưa bao giờ bàn luận với nhau về chúng hay gì đâu. Ý tôi là những cuốn sách mà Scott và tôi từng đọc ấy. Tôi chỉ biết là cậu ấy cũng đọc những cuốn sách giống như tôi bởi vì mỗi khi tới mượn sách tôi lại thấy chữ ký của Scott ở đó, ngay trên chữ ký của tôi trong quyển sổ mượn sách.

Rồi bố mẹ cuả Scott ly dị và cậu ấy chuyển đi cùng với mẹ tôi không gặp cậu ấy mãi cho tới mùa hè vừa rồi, khi Ban biên tập của Register buộc phải đi trại sáng tác thực tế do nhà trường tài trợ cùng với cố vấn của chúng tôi là thầy Shea, người thường bắt chúng tôi phải chơi những trò chơi tin tưởng để chúng tôi có thể làm việc chung với nhau. Khi đó tôi đang đứng ở bãi đậu xe, đợi lên xe buýt để tới trại sáng tác. Và rồi chiếc xe ô tô đó đổ lại và bạn thử đoán xem ai bước xuống xe nào?

Đúng vậy, là Scott Bennett. Hóa ra là cậu ấy đã quyết định đến sống với bố một lần xem sao. Và khi cậu ấy gửi tới vài bài báo cậu ấy viết cho tờ báo ở trường cũ, thầy Shea đã nhận cậu ấy vào tòa soạn.

Và cho dù như có vẻ như đầu Scott đã được ghép vào cơ thể của một trong những bức tượng thần Hy Lạp của cô Mulvaney, bởi vì cậu ấy đã cao hơn tới cả mét và trở nên rất vạm vỡ so với khi cậu ấy, bạn biết đấy, 10 tuổi, thì tôi vẫn thấy cậu ấy là Scott của ngày xưa. Bởi vì có một bản "Bùa bắt mộng" (Dreamcatcher) thò ra khỏi ba lô của cậu ấy, mà tất nhiên là tôi cũng đang tìm đọc nó.

Vào cuối kỳ thực tế, thầy Shea đã đề nghị Scott làm Tổng biên tập, bởi vì cậu ấy thể hiện khả năng lãnh đạo tài ba và có bài luận rất xuất sắc kể về trải nghiệm là anh chàng duy nhất trong lớp học nấu ăn, hình phạt cho việc gây rối gì đó ở Milwaukee, nơi cậu ấy sống với mẹ. Tôi đoán là Scott đã phạm chút lỗi lầm ở đó, rằng cậu ấy phản ứng lại, và nhà chức trách đã "mời" cậu ấy tham gia vào chương trình thử nghiệm mới dành cho thiếu niên "có nguy cơ đe dọa cộng đồng".

Họ đã cho cậu chọn xưởng sửa chữa ô tô hay là lớp học nấu ăn.

Scott là anh chàng duy nhất trong lịch sử của chương trình này đã chọn lớp nấu ăn.
Dù sao thì trong bài luận đó, Scott đã viết về buổi học đầu tiên, giáo viên hướng dẫn đã đưa ra một quả bí rợ và nói rằng: "Chúng ta sẽ biến thứ này thành món súp,". Lúc đó, Scott đã nghĩ cô này lại là một kẻ dối trá đại tài nữa, giống như tất cả những người lớn khác mà cậu ấy từng biết.

Nhưng rồi cuối cùng họ đã làm thành công món súp bí rợ và điều đó đã thay đổi cuộc đời Scott. Cậu ấy không bao giờ dính vào rắc rối nữa.

Rắc rối duy nhất, theo lời Scott là cậu ấy không thể kiềm chế ham muốn nấu nướng được nữa.

Tất nhiên là bài luận của Scott cho dù có tốt đến đâu đi nữa thì cũng không thể giúp cậu ấy có được vị trí Tổng biên tập nếu như Geri Lynn tham gia vào chuyến đi thực tế. Geri chả hiền lành gì, luôn mồm khẳng định rằng bổ nhiệm Scott vào một vị trí quan trọng như vậy thì không công bằng. Trong khi Geri học lớp trên và có bề dày cống hiến gấp tỉ lần một oắt con mới tới trường Clayton như Scott.

Nhưng Geri đã chọn dự tại hè báo chí truyền hình ở mãi tận California (Geri Lynn cũng giỏi lấy lòng người ta như cô nàng Mary Hart dẫn chương trình Entertaiment Tonight vậy nên chị ấy còn nhận được học bổng để tới đó), và vậy là chị ấy không có mặt trong chuyến đi thực tế.

0 Lượt 
# 5 - Admin   (08/05/2012 2:22:46)
Thế nhưng khi chị ấy chấp nhận quyết định của thầy Shea một cách hòa nhã. Có thể đó là thứ họ đã dạy ở trại hè báo chí truyền hình. Bạn biết đấy, làm thế nào để tỏ ra hòa nhã về mọi việc. Chúng tôi thì chẳng học được điều gì như thế từ chuyến đi thực tế - cho dù chúng tôi có khoảng thời gian tán gẫu thật là vui vẻ với chủ đề chính là thầy Shea. Như kiểu thầy Shea bắt chúng tôi làm thứ bài tập tin tưởng lẫn nhau. Trong đó bao gồm việc cả đội phải leo lên khúc gỗ mắc kẹt giữa hai cái cây bằng tay không, cách mặt đất hai phẩy một mét, ở giữa rừng vì "một bức tường bơ lạc khổng lồ sắp sửa ặp xuống đầu chúng tôi" (theo nguyên văn lời thầy í).

Tôi đã nói là khiếu hài hước của thầy Shea rất có vấn đề mà.

Nhưng khi tất cả chúng tôi đứng phổng ra nhìn thầy ấy trân trối thì thầy bảo: "Sao, nghe lạ quá à?"

Và Scott đã trả lời với vẻ hoàn toàn vô cảm, "Vâng, ý tưởng leo cây khá là lạc loài ạ, thưa thầy Shea".

Đó là khi chúng tôi hiểu rằng Scott có mọi phẩm chất càn thiết cho chức vụ Tổng biên tập. Ngay cả Geri Lynn - dù có khao khát chức vụ ấy đến đâu - cũng nhận ra khả năng lãnh đạo vượt trội của Scott. Ít ra thì, Trái tim bé nhỏ đầu tiên trong cuốn sổ của chị ấy xuất hiện chỉ khoảng một tuần sau khi học kỳ bắt đầu. Vậy nên tôi chắc chị ấy không có thời gian để nung nấu hận thù.

"Mình nghĩ câu chuyện đó rất hay đấy" - Scott đã nói vậy về ý tưởng của tôi. Chuyện viết bài về vụ bắt cóc Betty Ann ấy.

"Sẽ hay lắm đây. Chúng ta có thể làm tờ thông báo mất tích cho Betty Ann, giống như thứ người ta thường có trong đồn công an ấy. Và đưa ra giải thưởng nhân danh cô Mulvaney."

Geri Lynn ngừng lắc lon soda của chị ấy. Và khi Geri thôi lắc lắc cái lon, đó là dấu hiệu mọi người nên dè chừng. Bởi vì Geri rất nóng tính. Tôi chắc học không có chương trình huấn luyện về điều đó ở trại hè báo chí truyền hình/
"Đó là ý tưởng ngu ngốc nhất tôi từng nghe," chị ấy nói. "Một giải thưởng à? Cho việc trao trả một con BÚP BÊ?"

"Nhưng Betty Ann không chỉ là một con búp bê," Scott nói. "Nó giống như là một linh vật không chính thức của trường."

Và điều đó chỉ có đúng trở lên bởi vì linh vật thật sự của trường chúng tôi lại quá thê thảm. Chúng tôi là gà trống Clayton. Đúng là thảm hại toàn tập. Nhưng chuyện đó cũng không thành vấn đề, bởi vì dù sao thì trường chúng tôi cũng thua mọi trận đấu mà chúng tôi tham dự, trong mọi môn thể thao.

Nhưng bạn nên nhìn thấy bộ đồ gà đó. Nó thật sự rất là mất mặt. Còn mất mặc hơn nhiều việc nhận một con búp bê làm linh vật của trường.

"Mình nghĩ ý của Jen hay đấy" - Scott nói, phớt lờ vẻ cau có của Geri. "Kwang này, cậu viết một bài về chuyện đó nhé?"

Kwang gật đầu và ghi chú vào chiếc Palm Pilot của cậu ta. Tôi thì tiếp tục cúi gầm mặt xuống cuốn sổ ghi chép, cầu mong rằng Geri Lynn sẽ không cáu tôi. Tất nhiên tôi chẳng thiết tha gì Geri nhưng chúng tôi thỉnh thoảng ăn trưa cùng nhau. Và hơn nữa chúng tôi là những cô gái duy nhất ở tòa báo này (tất nhiên là ngoại trừ mấy cô nàng "mới vào nghề" nhưng họ thì tính làm gì? ). Geri đã thổ lộ với tôi rất nhiều điều - như là chuyện những trái tim đó, rằng Scott hôn rất giỏi, nếu không muốn là tuyệt vời.

Và còn nữa, vào các sáng chủ nhật, Scott thường nướng bánh táo. Tôi rất mê món bánh táo. Nhưng Geri Lynn thì sẽ chẳng đụng đến. Chị ấy thường nói Scott cho quá nhiều bơ vào trong vỏ bánh và rằng chỉ cần nhìn nó thôi đủ khiến cho chị ấy cảm thấy các động mạch của mình đông cứng lại.

0 Lượt 
# 6 - Admin   (08/05/2012 2:22:56)
Ngay khi nghe Scott nói để ý tưởng của tôi cho Kwang, Geri gầm lên:

"Trời ạ," Geri nói. "Đó là ý tưởng của Jen. Sao anh không để cho Jen viết bai đó? Sao anh toàn lấy ý tưởng của Jen rồi đưa chúng cho người khác?"

Tôi cảm thấy một làn sóng hoảng loạn trào tới, và tôi liếc Scott một cái.

Nhưng cậu ấy hoàn toàn bình tĩnh khi nói, "Jen quá bận với việc trình bày báo rồi."

"Làm sao anh biết được?" - Geri gầm gừ. "Anh có bao giờ thèm hỏi Jen đâu?"

Tôi nói: "Không sao đâu Geri. Em bằng lòng với vị trí của em trong ban."

Geri khịt mũi như thể không tin nổi lời tôi nói. "Xin em đấy."

Tôi đã không thể nói rằng trình bày báo là tất cả những gì tôi muốn. Đó là vì tôi còn làm hơn như thế nhiều cho tờ báo này.

Chỉ là không ai được biết điều đó. Không ai ngoại trừ Scott và thầy Shea và vài người khác nữa trong ban quản trị nhà trường.

Bởi vì có một chuyện khác đã xảy ra trong chuyến đi thực tế mùa hè. Thầy Shea đã tìm gặp tôi và hỏi liệu tôi có muốn nhận một trong những vị trí được thèm muốn nhất và bí mật nhất trong tòa soạn... một vị trí mà nhiều năm qua đã thành truyền thống chỉ dành cho học sinh năm cuối, nhưng thầy Shea cảm thấy rằng chỉ có tôi mới đáp ứng được, cho dù tôi chỉ mới là học sinh lớp 11...

Và tôi đã nhận lời.

Annie

Vấn - Đáp

Hãy gửi tới Annie mọi khúc mắc, những tâm tư tình cảm rắc rối nhất của bạn. Mạnh dạn lên, bạn dám không! Mọi thư từ gửi cho Annie sẽ được đăng lên tờ Register của trường trung học Clayton. Chúng tôi đảm bảo tên và địa chỉ e- mail của người gửi sẽ được giữ kín.

Annie thân mến,
Bạn hãy giúp mình với! Mình thật sự đang phải lòng một chàng trai còn chẳng biết tới sự tồn tại của mình trên đời này. Tất nhiên anh ấy chưa bao giờ thật sự gặp mình, bởi vì anh ấy sống cách đây 3.200 km và làm việc trong ngành giải trí. Thế nhưng khi mình xem anh ấy trên màn ảnh, và nhìn sâu vào cặp mắt xanh của anh ấy, mình đã biết rằng chúng mình dành cho nhau. Không biết mình có thể sống mà không có anh ấy trong bao lâu nữa. Nhưng mình lại không đủ tiền để mua vé máy bay tới Los Angeles, mà ở đó mình cũng chẳng có một chỗ nào để ở cả. Xin hãy nghĩ giúp mình một cách để có thể gặp tình yêu của đời mình trước khi anh ấy tới New Zealand đóng bộ phim tiếp theo.
Ký tên: Kẻ si mê.

Kẻ si mê thân mến,
Có một ranh giới giữa sự hâm mộ và quấy rối người nổi tiếng, và có vẻ như bạn đã sẵn sàng băng qua nó. Hãy từ bỏ ảo tưởng và tập trung vào những gì quan trọng ấy, như là học cho xong trung học và thi vào đại học.
Ngoài ra, rõ ràng là bạn đang nói về Luke Striker, và mình nghe nói anh ấy đang còn đau khổ về chuyện tình cảm với Angelique Tremaine. Vậy nên bạn hãy quên chuyện đó đi.

0 Lượt 
# 7 - Admin   (08/05/2012 2:23:18)
HAI

Thật ra thì tôi cũng không quá ngạc nhiên khi thầy Shea hỏi tôi có muốn trở thành Annie mới của tờ Register hay không. Đó là vì trong suốt cuộc đời mình, mọi người luôn tìm đến tới tôi với các rắc rối của họ. Tôi cũng chẳng hiểu tại sao. Ý tôi là, đâu phải tôi muốn nghe kể về chuyện tình cảm của Geri và Scott.

Nhưng có vẻ như ngay từ lúc cháo đời tôi đã phải chịu lời nguyền phải trở thành bạn tâm tình của tất cả mọi người. Nói nghiêm túc đấy. Tôi từng nghĩ mình là một thứ nam châm quái dị nào đó, bởi vì có vẻ tôi chẳng thể đi đâu mà không có những người xa lạ ngẫu nhiên nào đó đi tới chỗ tôi và kể hết cho tôi nghe về họ, như là về bộ sưu tập búa hay con chồn bị ốm của họ, mọi thứ.

Nhưng hóa rakhông phải chỉ là những người xa lạ ngẫu nhiên nào đó. Thật ra làtất cả mọi người. Và Trina là người đầu tiên khiến tôi hiểu tại sao lại như vậy. Vào sinh nhật thứ 12 của cô nàng, Trina quyết định tổ chức tiệc sinh nhật ở Zoom Floom, cầu trượt nước khổng lồ ở Hạt Ellis. Chỉ có điều là cái ngày tổ chức buổi tiệc lại rơi ngay vào thời kì "đen đỏ" của tôi. Hồi đó, tôi rất sợ tampon (hồi 12 tuổi, ta thấy những thứ đó đáng sợ ghê lắm. Mà tôi lại chẳng phát hiện ra có thể mua loại đặc biệt dành cho thiếu niên - "mềm như cánh hoa và nhỏ như ngón tay út!". Vậy nên tôi đánh cố gắng nhồi nhét mấy cái loại siêu thấm cỡ bự của mẹ, và tôi thú thật là nó chẳng có mấy tác dụng với tôi). Vậy là tôi chẳng có cách nào khác ngoài việc ngồi nhà.

Nhưng Trina, người mà tôi nghĩ sẽ thông cảm với tôi, hóa ra lại không hề như vậy. Cô nàng nói thế này: "Tớ mặc xác nếu cái băng vệ sinh ngu ngốc ấy có tuột ra khỏi bộ đồ bơi của cậu và nổi lềnh bềnh ở đó! Cậu sẽ tới tiệc sinh nhật của tớ! Cậu PHẢI đi! Cậu là món sốt Mayonnaise mà."

Khi đó tôi chẳng hiểu Trina nói gì. Thế nhưng cô nàng lại rất sẵn lòng giải thích.

"Bởi vì cậu được lòng tất cả mọi người," cô nàng nói thế với tôi qua điện thoại vào ngày hôm đó. "Giống như món Mayonnaise ấy. Nếu không có nó, các phần của bánh kẹp sẽ rời ra. Và tiệc sinh nhật của tớ cũng thế nếu cậu không tới."

Và y như rằng. Ý tôi là tiệc sinh nhật ấy. Elizabeth Gertz buộc tội Kim Doss đã bắt chước mình vì cả hai đều mặc bộ đồ bơi J.Crew màu đỏ và tóc tết rết y chang nhau. Và để chứng minh rằng mình là người có đầu óc độc lập, Kim đã đẩy Elizabeth vào chỗ nước sâu ở chân cầu trượt, khiến cho cô nàng đó bị mẻ một cái răng vì đập đầu vào thành xi măng của bể bơi.

Nếu có mặt ở đó, chắc chắn tôi đã có thể can thiệp trước khi có ai đó bị đau.

Vậy nên bạn biết đấy, tôi cũng không cảm thấy sốc lắm khi thầy Shea giao vị trí "Annie Vấn- Đáp" cho tôi. Bởi vì người đảm nhiệm vị trí đó phải đưa ra cho người gửi thư những lời khuyên không chỉ tốt mà phải được cô Kellogg, cố vấn viên của nhà trường, chấp nhận và ủng hộ.

Mà điều này không dễ chút nào. Bởi vì cô Kellogg là một người rất kỳ dị. Cô chết mê chết mệt yoga, nhịp sinh học và phong thuỷ và luôn muốn tôi khuyên người viết cho Annie rằng nếu họ kê lại gương trong phòng ngủ sao cho nó không chieu51 thẳng vào của sổ hay cửa chính, thì họ sẽ không bị thất thoát quá nhiều năng lượng nghiệp chướng nữa.

Tôi hoàn toàn không nói đùa đâu.

Ấy vậy mà đây lại là người sẽ có ngày giúp tôi vào học tại một trường đại học tử tế nào đó. Sợ thật đấy.

0 Lượt 
# 8 - Admin   (08/05/2012 2:23:30)
Nhưng thực ra mối quan hệ giữa tôi và cô Kellogg khá là tốt đẹp. Tôi lắng nghe bài nói đều đều về chế độ ăn chay của cô, còn cô luôn sẵn lòng viết cho tôi tờ giấy phép để tôi thoát khỏi môn Bóng chuyền trong giờ Thể dục hay đại loại như vậy.

Dù sao thì vấn đề về Annie Vấn- Đáp là, Annie phải là một bí mật cực lớn, bởi vì Annie không được có sự thiên vị đối với bất cứ bè phái học sinh nào, như cách cô Kellogg gọi bọn họ. Kiểu như Annie không thể được biết tới là thành viên của bất kỳ một nhóm cụ thể nào, nếu không thì người ta sẽ nghĩ cô ấy không hiểu được những chuyện rắc rối của những kẽ không nổi như là Cara Bò Cái hay chuyện của dân thể thao như là Kurt Schraeder, vân vân và vân vân...

Hơn nữa, bạn biết đấy, nếu như mọi người biết Annie là ai, có thể họ sẽ không muốn viết cho cô ấy nữa, bởi vì cô ấy có thể đoán tác giả của lá thư ấy là ai, và đem chuyện ấy đi kể khắp nơi. Mọi người không giỏi giấu danh tính lắm khi họ viết thư cho Annie. Ý tôi là, có thể họ đã cố, nhưng lại có những người như Trina, cô nàng viết cho Annie ít nhất mỗi tháng một lần về bất kỳ chuyện gì khiến cho cô nàng thấy khó chịu (thường là chuyện gì đó với Luke Striker, tình yêu của đời nàng). Trina còn chẳng buồn cố gắng thay đổi hay sử dụng một e- mail giả mạo nào đó.

Một lý do để Annie ẩn danh là vì cô ấy chia sẽ những bí mật sâu kín nhất, đen tối nhất của rất nhiều người.

Vậy là tôi đã có được vị trí rất xịn này trong tờ báo, nhưng tôi lại chẳng thể kể với ai về điều đó. Thậm chí tôi còn chẳng thể kể với Trina hay mẹ tôi, bởi vì họ là những người ưa buôn chuyện nhất trong toàn bang Indiana. Thế nên tôi đành để mặc mọi việc diễn ra bình thường, để tất cả mọi người nghĩ rằng tôi đóng vai trò không thể thiếu trong việc trình bày báo. Ôi chà!

Mà như thế cũng chẳng sao. Ý tôi là chuyện đó có gì to tát đâu. Tôi dễ tính mà.

Ngoại trừ khi kiên quan đến những người như là Geri Lynn. Tôi rất muốn nói thật sự với Geri. Như thế chị ấy sẽ thôi không nghĩ rằng Scott đang lợi dụng tôi.

Dù sao thì, khi là Annie, tôi bị triệu tới văn phòng cô Kellogg rất nhiều. Cô luôn muốn hỏi xem tôi nghĩ ai có thể là người đã viết những lá thư tay hay điện tử đặc biệt đáng lo ngại nào đó.

Có lần tôi biết. Có khi lại không. Có những lần tôi đã nói với cô ấy. Những lần khác thì không. Ý tôi là ta cần phải tôn trọng quyền được riêng tư của mọi người, trừ khi, bạn biết đấy, người đó đang ở trong trạng thái thực sự đáng báo động.

Và may mắn là, có không ít người muốn cô Kellogg cũng như toàn bộ ban giám hiệu biết tới chuyện của họ. Vậy nên các thầy cô chẳng còn thời gian đâu mà để ý tới những kẻ không muốn người khác nhận ra mình.

Ví dụ như Cara Schlosburg chẳng hạn. Cho dù cả thế giới này có biết về rắc rối của bạn ấy, thì Cara cũng chẳng quan tâm. Cara viết cả tấn thư cho Annie. Tôi trả lời tất cả những bức thư đó, mặc dù chúng tôi không in chúng trong báo, bởi vì cho dù chúng tôi có xóa chữ ký của bạn ấy (Cara ký tên trong mọi lá thư của mình), thì đằng nào tất cả mọi người đều biết đó là thư của bạn ấy. Như bức thư điển hình này chẳng hạn:


Annie thân mến,

0 Lượt 
# 9 - Admin   (08/05/2012 2:23:35)
Tất cả mọi người gọi mình là Cara Bò Cái, mặc dù tên mình là Cara Schlosburg, và bọn họ đều rống lên khi mình đi qua hành lang. Làm ơn hãy giúp mình trước khi mình làm điều gì đó quá đà...

Chỉ có điều là Cara chưa bao giờ làm điều gì quá đà, theo như những gì tôi được biết. Một lần tin đồn lan ra rằng bạn ấy tự làm đau mình và phải nghỉ học 3 ngày. Tôi đã lo sợ nghĩ rằng bạn ấy có thể đã cứa cổ tay hay làm gì đó. Vậy nên tôi nhờ mẹ tôi thử hỏi xem có chuyện gì, vì mẹ và cô Schlosburg cùng học lớp thể dục dưới nước ở Y.

Nhưng hóa ra là Cara tự làm móng ở nhà và đã cạo quá nhiều da chết ở lòng bàn chân và vô tình cạo luôn cả lớp da mới và thế là bạn ấy không thể đi lại được cho tới khi nó mọc trở lại.

Đó là những chuyện "thường ngày" với Cara. Rất thường xuyên.
Cũng chính vì những chuyện kiểu như vậy mà mẹ đã bảo tôi, "con biết không Jen, cô Schlosburg rất lo cho Cara. Cô ấy kể là Cara đã rất cố gắng để hòa nhập, nhưng hình như chẳng có tác dụng gì cả. Những đứa trẻ khác chỉ toàn lấy con bé ra làm trò đùa. Liệu con có thể để ý giúp đỡ bạn ấy không?"

Tất nhiên tôi không thể nói với mẹ rằng tôi đã lưu tâm giúp đỡ bạn ấy rồi. Ý tôi là trong vai trò Annie Vấn- Đáp ấy.

Dù sao thì, khi tôi được triệu tập tới văn phòng vào ngày hôm sau, sau khi Kurt Schraeder bắt cóc Betty Ann Mulvaney, tôi đã nghĩ ngay rằng chuyện này hoặc liên quan tới bức thư nào đó của Cara, nếu không thì chắc chắn phải là về chuyện của Betty Ann.

Bởi vì mặc dù cô Mulvaney đã thể hiện đúng theo kiểu của cô về toàn bộ chuyện này, chỉ nhún vai thờ ơ, nhưng có thể thấy rõ là chuyện đó làm cô khổ tâm ghê lắm. Như là tôi đã nhận thấy ánh nhìn của cô thường đau đáu hướng về cái chỗ trên bàn, nơi Betty Ann từng ngồi.

Và cô nở một nụ cười huyền bí tuyên bố trước tất cả các lớp cô dạy rằng, nếu kẻ bắt cóc Betty Ann trả nó lại cho cô, thì cô sẽ chẳng bực bội gì và cũng chẳng truy cứu gì. Thậm chí tôi đã tìm gặp Kurt lúc xếp hàng chờ lấy đồ ăn trưa và hỏi xem liệu anh ta có định viết thư đòi tiền chuộc hay gì không? Chỉ bởi vì tôi đã nghĩ nếu cô Mulvaney nhận thấy toàn bộ chuyện này chỉ là một trò đùa, thì cô sẽ đỡ cảm thấy phiền lòng hơn.

Nhưng Kurt lại nói thế này, "Cái gì? Thư gì cơ?"

Vậy là tôi lại phải giải thích cho Kurt, một cách rất cẩn thận, rằng một lá thư đòi tiền chuộc nghĩa là như thế nào và trò đùa- bởi vì tôi giả định rằng việc anh ta đang làm, bắt cóc Betty Ann ấy, chỉ là trò đùa - sẽ vui hơn nếu anh ta gửi cho cô Mulvaney một lá thư để yêu cầu cô, ví dụ như, miễn bài tập vầ nhà dịp cuối tuần hay là phát kẹo cho tất cả mọi người trong lớp, để đổi lại việc Betty Ann trở về an toàn.

Dường như Kurt rất thích thú ý tưởng này. Cứ như thể điều đó chưa hề lướt qua óc anh ta trước kia. Anh ta và lũ bạn ồ, à tấm tắc : "Tài tình thật đấy!" rồi lại đập tay ăn mừng.

Điều đó khiến tôi hơi lo lắng. Ý tôi là những anh chàng này không phải là những con người nhạy bén, sắc sảo gì cho cam. Tôi thật không hiểu làm sao Kurt lại được bầu là khối trưởng khối 12, ngoại trừ, bạn biết đấy, anh ta là người duy nhất chịu bỏ công ra ứng cử.

Vậy nên để chắc chắn rằng họ vẫn đang giữ Betty Ann, tôi hỏi, "Kurt này, anh không làm điều gì dã man đấy chứ? Như là ném Betty Ann vào trong một mỏ đá nào đó ấy. Không có chuyện ấy chứ?"

0 Lượt 
# 10 - Admin   (08/05/2012 2:23:43)
Kurt nhìn tôi như thể tôi là đồ điên. Anh ta đáp, "Tất nhiên là không. Anh vẫn giữ nó đây. Đây là trò đùa mà, hiểu không hả? Trò đùa của học sinh năm cuối ấy. Em đã nghe nói về nó bao giờ chưa?"

Tôi không muốn Kurt nghĩ tôi thấy trò đùa của anh ta chẳng có gì là đáng cười cả. Vậy nên tôi đáp, "Vâng, phải rồi, trò đùa hay lắm", rồi tôi cầm lấy món bánh kẹp thịt của mình và biến.

Vậy nên bạn có thể hiểu tại sao khi bị triệu tập tới văn phòng, tôi khá chắc chắn rằng nếu như không phải Cara lại khóa mình trong nhà vệ sinh và khóc lóc lần nữa, thì chắc là tôi sẽ đương đầu với cuộc chất vấn đầy bão táp về việc Betty Ann đang ở đâu.

Và điều đó, như bất cứ ai cũng có thể thấy, sẽ đặt tôi vào một tình thế khá là khó xử. Ý tôi là tôi không thể đứng về phía Ban giám hiệu trong vụ Betty Ann, cho dù tôi thật sự nghĩ rằng việc Kurt đánh cắp con búp bê là sai trái. Trò đùa của năm cuối cấp - cho dù nó hết sức đần độn như hành động của Kurt đi nữa - thì vẫn là trò đùa truyền thống của năm cuối cấp. Và giống như rất nhiều những điều khác ở trường trung học - kỳ thi SATs này, dạ hội tốt nghiệp này và những buổi tập trung toàn trường trước trận đấu - bạn không được xâm phạm những giá trị đó, cho dù bạn thấy nó nhảm nhí tới mức nào.

Vậy là trong khi lê bước tới văn phòng cô Kellogg, tôi đã tự hứa với bản thân mình - như là dù họ có tra tấn tôi bằng cái viễn cảnh làm thêm suốt cà mùa hè tại văn phòng của cô Kellogg, thì tôi cũng sẽ kiên quyết không hé răng một lời nào về vụ Betty Ann. Và rồi tôi không hề nhận ra rằng trong phòng không chỉ có cô Kellogg.


Cả thầy hiệu trưởng Lewis cũng có ở đó. Và cả cô hiệu phó Luicille Thompson, hay là cô Lucy Mỡ Màng, như cách tất cả mọi người gọi cô. Nghe thì thật quá đáng nhưng sự thật là cái tên đó cũng có lý theo nghĩa mỉa mai. Bởi vì bạn sẽ chẳng thể nào hình dung được một cô phụ trách nào khẳng khiu, khô đét hơn cô Lucille Thompson.

Ở đó còn có một người khác nữa. Một ông mặc bộ đồ vét màu xám bóng. Lẽ ra tôi phải để ý tới ông ta ngay lập tức, và cả sự thật rằng ông ta rõ ràng không phải là người ở Clayton này. Ông ta mặc áo phông đen ở bân trong áo vét thay vì áo sơ mi có cài cúc, và đó là kiểu ăn mặc của người ở California hay New York, chứ không phải là người ở Indiana. Nhưng tôi đã quá lo lắng rằng mình sẽ gặp rắc rối nên chẳng để tâm được.

"Thưa cô Kellogg," tôi nói luôn cho xong việc đi. "Nếu đây là về chuyện của Betty Ann thì em không thể nói với cô được.Vâng, tất nhiên là em biết. Em đã chứng kiến toàn bộ sự việc, Nhưng em không thể cho cô biết ai đã làm việc đó. Thực sự là không thể ạ. Nhưng anh ta đã hứa với em là Betty Ann sẽ không sao cả, và em đang cố gắng tìm cách để anh ta trả nó lại nguyên vẹn. Em chỉ có thể làm được thế thôi. Em xin lỗi..."

Đó là khi tôi nhận ra sự hiện diện của ông mặc áo phông... đó là chưa kể đến thầy Lewis hay cô Lucy Mỡ Màng. Giọng nói của tôi dần tắt ngấm.

Nhưng cô Kellogg đã giải cứu cho tôi. Tôi chắc là cô đã nhận thấy dòng "khí" trong người tôi đã bị hút kiệt vì sự hiện diện của thầy Lewis và cô Lucy Mỡ Màng, và một người hoàn toàn xa lạ.

"Đây không phải là chuyện về Betty Ann đâu Jen ạ,"- cô nói.


1 2 3 ... 11 12 »

Chỉ Có Thành Viên mới có thể gửi BÌNH LUẬN
[ Đăng Ký | Đăng Nhập ]
ChatBox
Đăng Ký Thành Viên VIP
Like FanPfae Facebook
Copyright Kênh Truyện © 2011 - 2014 Kênh Truyện - Kênh Hài
Powered by DMON - Tải Game, Tải Video Điện Thoại

Bạn Đang Đọc Truyện

Thần Tượng Teen