Kênh Truyện, Đọc truyện online, truyện teen full hoàn thành, truyện gay full, tiểu thuyết full
»
»
12:31, 03/05/2016

Thời Gian Và Tình Yêu
✿ Người Đăng: thiendu Các Truyện Cùng Người Đăng
✿ Tác Giả:
✿ Xem: 304 Lượt ✿ Tổng Điểm Vote: 20 Điểm
ĐỌC Chap 1 ĐỌC Chap Mới Nhất


✿ Nội dung truyện Thời Gian Và Tình Yêu

Vào một khoảng thời gian giữa mùa thu, bầu trời xanh ngát gió thổi từng đợt mát rượi. Bỗng đâu đây có tiếng cười đùa ríu rít của trẻ con, giống như là một đứa con trai và một đứa con gái, chúng nó hình như đang chơi trò đuổi bắt, đứa con gái trông cỡ mười tuổi, cô có một dáng người nhỏ nhắn cân đối với một làn da trắng hồng, mái tóccủa cô dài màu hạt dẻ óng mượt, cậu con trai trông có vẻ lớn hơn, dáng cậu cao cao gầy gầy, da ngâm đen với một mái tóc nâu nhạt. Ngoài ra cậu còn có một đôi màu tím thạch anh của người phương đông trông rất đẹp, nhưng thật đáng tiếc cậu không thể ngắm thế giới bên ngoài bằng đôi mắt tuyệt đẹp ấy.Vì từ khi mới sinh ra cậu đã bị khuyết tật nên cha câu không quan tâm đến cậu vì nghĩ cậu là một đứa khuyết tật nên sau này cậu không thể giúp gì cho sự nghiệp của gia đình mẹ cậu cũng vì lí do này mà không quan tâm đến cậu. Nên từ nhỏ cậu được giao cho người hầu chăm sóc và nuôi dưỡng, tuy người hầu chăm sóc cậu rất chu đáo nhưng vì thiếu đi tình thường của cha mẹ nên cậu rất hay nổi nóng và cọc cằn với người khác, cậu không thề suy nghĩ cho người khác mà chỉ biết nghĩ cho duy nhất riêng mình đang vui hay buồn, nhưng chuyện này đã thay đổi từ khi cậu gặp được được cô bé ấy, chính cô đã giúp cậu tự tin hơn và vui vẻ yêu đời, lạc quan sống hơn , cô đã dạy cho cậu cách quan tâm và yêu quý người khác và có lẽ cậu con trai đã xem cô là người quan trọng dối với cậu nê cậu đã quyết định đi phẫu thuật đôi mắt, trước dây cậu cũng đã từng phẫu thuật mắt nhưng đã thất bại rất nhiều lần, nên cậu gần như đã không còn chút hi vọng nào về việc có thể nhìn thấy thế giới bên ngoài, nhưng chính cô gái đó đã làm cho cậu có lại được tia hi vọng về bản thân mình, cô đã làm cho cậu không còn cảm giác cô đơn và cảm thấy mình có một vai trò quan trọng đối với cuộc sống này. Ngược lại cậu cũng xem cô gài đã giúp cậu có lại nghị lực sống là người quan trọng nhất mà mình muốn bảo vệ suốt đời.
Khi đang chơi đuổi bắt bỗng cậu nói: "Tôi mệt rồi! Chúng ta có thể ngừng trò này được không”. Giọng cậu trầm bỗng nhẹ nhàng và rất ấm áp. "Được rồi Thế Hoa! Tôi cũng bắt đầu thấy hơi mệt.’’ Hai cô cậu ngồi xuồng một tán cây gần đó, vì đây là mùa thu lá có một màu vàng rực rỡ tuyệt đẹp, từng chiếc lá cứ từ từ bay theo ngọn gió mà chạm xuống mặt đất, những cơn gió thổi mát rượi xuyên qua mái tóc của hai cô cậu. Hừm! Hôm nay quả là một ngày đẹp trời,không khí trong xanh cùng làn gió mát rượi. "Đúng chỉ có mùa thu là tuyệt nhất.” Cô nói với một tâm trạng vô cùng thỏa mãn. Nhưng người ngồi bên cạnh cô lại không như vậy cậu ta ngồi đó trông như người mất hồn vậy, khuôn mặt cậu trông có vẻ buồn bả, u sầu và rất ủ rũ, như cậu đang suy nghĩ đến một chuyện vô cùng quan trọng. Cô thấy vậy liến dung tay quơ qua quơ lại trước mặt và lắc nhẹ cậu kêu:Ê! Quê!’’ Lúc này cậu mới bắt đầu hoàn hồn trở lại và nói: Cậu kêu tui có chi không.” Cậu nhẹ nhàng từ tốn nói. Cô bạn ngồi bên cạnh nghe vậy khuôn mặt liền tỏ thái độ vì cách cư xử lúc này của cậu liền quát lên la cậu một tiếng:” Mai cậu phải đi nước ngoài làm phẫu thuật rồi mà hôm nay suy cậu lại nghĩ vớ qua vớ vẩn gì vậy.”Tôi đang suy nghĩ cho chuyên ngày mai, suy nghĩ về ca phẫu thuật có thành công hay thất bại.” Cậu vừa nói vừa thở dài. Thấy thế cô liền an ủi cậu:” Đừng lo chắc sẽ thành công thôi mà nếu thất bại thì cũng không sao. Thất bại là mẹ thành công nên thất bại lần này là them phần thành công cho lần khác.” Cô vừa cười vừa nói. Khi cảm nhận được nụ cười ngây ngô của cô, cậu con trai đã cảm thấy vui vẻ và bớt lo lắng đi phần nào, cậu liền lấy tay đưa đầu cô dựa vào vai mình và vuốt mái tóc dài mượt của cô, tuy không thể nhìn thấy nhưng cậu luôn có thể cảm nhận dược cô đang ở đâu rất gần hay rất xa cậu. Cậu cũng có thể cảm nhận được người xung quanh đang vui hay đang buồn mà không cần dùng đến đôi mắt. Còn cô chỉ biết ngoan ngoãn dựa vào bờ vai cậu, cô rất thích được cậu vuốt mái tóc của mình, lúc ấy cô có cảm giác kì lạ đến không thể diễn đạt bằng lời. " Tiểu Như có thể qua ngày mai lâu lắm chúng ta mới gặp lại nhau, không biết lúc ấy có thể nhận ra đối phương là ai không nữa? Cậu thở dài. Cô nghe vậy liền tươi cười đáp:” Đừng lo sẽ nhận ra nhau mà. Khi thấy đối phương tự trong lòng ta sẽ biết thôi.” Cậu nghe vậy liền mỉm cười, cậu dùng tay lấy từ trong áo khoác ra một chiếc đồng hồ bỏ túi màu trắng rất đẹp, trông nó hơi cổ kĩ nhưng lại rất mới. trên mặt của đòng hồ có hình hai con phượng hoàng đang âu yếm, đôi mắt con phượng hoàng dược đính một viên kim cương tím rất tinh sảo, xung quanh hai con phượng hoàng ấy là một khu rừng hoa rất đẹp và đầy gai góc, những chiếc trên chiếc cây ấy dược đính vài viên pha lê xanh lá cây rất đẹp. " Tiểu Như, tặng cho em đó sau này khi em nhìn thấy nó em sẽ nhớ tới anh.” Cậu đặt một chiếc đồng hồ vào lòng bàn tay của Tiểu Như. " Món quà này rất quý em không dám nhận đâu.” Cô hốt hoảng nói. Thế Hoa nghe vậy liền xụ mặt nói:” Em không coi anh là bạn sa? Đây chỉ là một món quà kỉ niệm thôi mà, nhận đi. Cô nghe vậy liền đáp:” Vậy am nhận nha cấm đòi lại, mà nếu có đòi em cũng không trả lại đâu. Hì Hì. Cô vui vẻ cầm lấy món quà mà thế hoa tặng cô mà ngắm nhìn. Cô tắm tắt khen ngợi: " Chiếc đồng hồ này đẹp thật từng chi tiết đều làm rất tinh xảo, cái này là do anh mua à. Cậu lắc đầu nhẹ nhàng từ tốn đáp: " Đây là cặp đồng trước khi qua đời bà đã tặng anh, bà đã từng dặn khi nào khi dược người quan trọng đối với mình thì đưa cho cô ấy một chiếc còn anh sẽ giữ lại một chiếc coi như là kỷ vật giữ hai người.” Cô nghe vậy nghe đỏ mặt ngẩn người ra, cô từng nghe Thế Hoa nhắc nhiều về bà của cậu ấy, bà là người duy nhất trong gia đình quan tâm đến cậu. Nhưng bà lại mất vào năm cậu tròn năm tuổi, nghe người hầu bà cũng là một người phương đông giống cậu đều sở hữu một đôi mắt màu tím thạch anh rất dẹp, cách khác có thể nói cậu dược sở hữu đôi màu tím thạch anh này từ bà mình, tuy sống lâu chung với bà nhưng cậu có rất nhiều kỉ niệm sâu sắc về bà. " Nè Tiểu Như em đang nghĩ gì vậy.” Câu vừa lắc cô vừa hỏi. " Em có phải là người quan trọng dối với anh đâu sao anh lai tặng em món quà này.” Cô ngơ ngác nói. Cậu nghe vậy liền đáp: " Cô bé ngốc, từ lâu em đã người quan trọng nhất trong đời tôi rồi. Em biết không bà anh từng nói cặp đôi nào giữ cặp đồng hồ này là 7 đời bảy, bảy kiếp không rời xa nhau. Không chỉ vậy nó còn có một sự tích rất hay nữa đó. Cô nghe vậy liền hào hứng nói: " Anh kể sự tích ấy cho em nghe đi.” Cô vốn là một người rất thích nghe những chuyện kì tích thần bí. Câu mỉn cười nhẹ nhàng xoa đầu cô nói: " Sau này khi gặp lại tôi sẽ kể cho em nghe.” Cô nghe vậy liền xụ mặt tức giận nói: " Tại sao không khể ngay lúc này.”Cậu mỉm cười ôn nhu đáp: " Bởi vì lúc ấy chứng tỏ chúng ta đã gặp lai nhau và sẽ mãi mãi không rời nhau nữa. Tôi tò mò không biêt lúc ấy em có chững chạc hơn bây giờ tí nào không hay là vẫn nhí nha nhí nhảnh như bây giờ. Sau khi nghe vậy cô cảm thấy rất ngượng

Mời Bạn Đọc Tiếp Tại Trang : Thoi Gian Va Tinh Yeu ~ Thời Gian Và Tình Yêu - Diễn Đàn Kênh Truyện http://kenhtruyen.com/forum/54-9813-1#ixzz47ZnlTf8d



Vote Điểm :12345

Loading...

✿ Bình luận facebook truyện Thời Gian Và Tình Yêu



✿ XEM CÁC TRUYỆN LIÊN QUAN :Tiểu Thuyết

✿ XEM TRUYỆN KHÁC
ĐĂNG NHẬP
Đăng Ký | Đăng Nhập
Login:
Password:

Kênh Truyện
CHỨC NĂNG

BXH TRUYỆN HOT
TRUYỆN NGẪU NHIÊN
TRUYỆN FULL
Lên đầu trang
Xuống cuối trang
CopyrightKênh Truyện © 2011 - 2017Kênh Truyện - In Sách Truyện Theo Yêu Cầu
Powered by uCoz -Giao diện Mobile

DMCA.com Protection Status