Kênh Truyện, Đọc truyện online, truyện teen full hoàn thành, truyện gay full, tiểu thuyết full
»
»
18:23, 15/07/2017

Tiểu Nấm và Đại Thụ
✿ Người Đăng: 0994115690 Các Truyện Cùng Người Đăng
✿ Tác Giả: Nấm
✿ Xem: 150 Lượt ✿ Tổng Điểm Vote: 22 Điểm
ĐỌC Chap 1 ĐỌC Chap Mới Nhất


✿ Nội dung truyện Tiểu Nấm và Đại Thụ

15 tuổi Đường Trạch biết Hà Dương. Theo anh từ con phố này đến cửa tiệm nọ, nhìn anh vui đùa bên bao nhiêu tình nhân. Cậu luôn tự hỏi vì điều gì lại làm chiếc bóng của anh. Muốn ở bên anh, lặng lẽ nhìn anh cười dưới ánh nắng chiều. Bạn học trêu cậu là cô vợ bé nhỏ của Hà Dương. Một lần trong cơn say Hà Dương buột miệng mắng đồng tính biến thái. Cậu lặng im cười với anh. Sau đó.. Ừ không có sau đó nữa vì cậu muốn giữ khoảng cách với anh, cậu biết mình không đơn thuần xem anh là bạn. Năm đó Hà Dương 17 tuổi.

18 tuổi Hà Dương vào đại học, Đường Trạch không theo anh nữa. Rung động ngày ấy xem như cơn gió thoảng qua.

Ngày Đường Trạch gặp lại Hà Dương trong cuộc họp khách hàng của công ty. Ai cũng trưởng thành. Cứ tưởng 8 năm qua trái tim đã ngủ say, nay lại lỗi nhịp. Anh đẹp hơn trước, cao hơn trước, lịch lãm hơn, càng cuốn hút hơn.

Anh không nhận ra cậu, chỉ cái bắt tay xã giao mà tim cậu lại đập rộn ràng như ngày xưa ấy.
Công ty anh và cậu hợp tác trong một hạng mục nhà đất. Anh và cậu gặp nhau nhiều hơn. Nghe nói anh vẫn độc thân, không người yêu, không tình nhân. Cậu muốn cho mình một cơ hội.

Tiệc mừng hạng mục thành công, anh bị chuốc say và cậu đưa anh về. Trong xe, ánh đèn bên ngoài hắt vào sườn mặt của anh. Cậu chạm vào gương mặt đó. Vẫn ấm như ngày nào. Anh xoay người khẽ gọi một cái tên " tiểu Nấm, đừng nghịch ", " tiểu Nấm anh nhớ em". Cậu rụt tay về và cười với chính mình.

Đưa anh đến khách sạn, cậu trở về, tự trách sao lại lưu luyến anh. Anh từng nói " đồng tính biến thái " chẳng lẻ lại thích cậu được hay sao.

Tâm sự Hà Dương.
Tôi có không ít bạn gái. Xinh đẹp, ngây thơ, quyến rũ các kiểu. Nhưng lại đặc biệt thích sự im lặng của Đường Trạch. Thích nhìn hắn theo sau lưng như cái đuôi nhỏ không một âm thanh nhưng lại luôn tồn tại. Tôi biết hắn thích tôi. Nhưng tôi không phải gay. Tôi phải có vợ sinh con. Tôi không cho phép đường tôi đi bị bẻ cong.

Vào đại học tôi không gặp lại Đường Trạch và cũng không nghe tin tức gì của hắn nữa. Vậy cũng tốt. Nhưng tôi lại nhớ hắn.

Mỗi lần quen bạn gái mới tôi lại nhìn thấy ánh mắt của hắn. Xa xăm, u buồn và tuyệt vọng.
Ra trường công việc bận rộn tôi thôi lăng nhăng. Tập trung vào sự nghiệp. Không ngờ tôi gặp lại hắn, trưởng thành và cuốn hút hơn nữa. Hắn không nhận ra tôi. Nhìn tôi như người xa lạ. Cây nấm nhỏ ngày nào giờ đã không còn mọc dưới gốc đại thụ của tôi. Liệu cậu có còn nhớ tới tôi và ký ức xưa không. Tôi thấy nhớ cậu. Nấm nhỏ à. Tôi nhớ cậu.

Sau lần liên hoang đó Đường Trạch và Hà Dương không còn gặp nhau nữa. Sợi dây ràng buộc họ là công việc cũng cắt đứt sau cơn say ấy.
Cuộc sống lại trở về quỹ đạo trước đây. Tình yêu đã là thứ xa xỉ đối với trái tim âm thầm thương nhớ hơn 8 năm qua.

Tết Âm lịch năm nay Đường Trạch không về nhà mà đi du lịch, năm trước cậu đã nói với mẹ sẽ không lấy vợ vì cậu yêu con trai. Mẹ cậu khóc trọn một ngày một đêm và không nhìn mặt cậu nữa. Ba cậu không cho cậu về nhà. Cậu lạc lỏng giữa dòng đời tấp nập.

Cậu thích biển, lần đầu cậu gặp anh cũng ở một bãi biển với cát trắng và nắng vàng. Đêm biển đầy gió, từng cơn gió thổi qua làm vai cậu khẽ rụt lại vì lạnh. Cậu thèm ai đó nắm lấy tay cậu sưởi ấm.
" Trạch, về phòng đi, gió lớn rồi"
Đó là Kỳ Phong, người con trai cậu quen trong gay bar cách đây hai tháng. Kỳ Phong thích cậu, cậu lại cô đơn quá nên đón nhận Kỳ Phong như lấp đầy trái tim trống rỗng của mình.

Cách đó không xa, bóng một nam nhân trong chiếc sơ mi trắng đứng giữa đêm đen đầy vẻ cô độc. Anh tự nói với mình " Hà Dương mày đã đến chậm rồi ".
Ký ức năm xưa lại ùa về. Phải đâu anh không thích hắn, chỉ là anh không chấp nhận được sự thật bản thân anh là người đồng tính, anh đã phủ nhận nó bằng cách thay đổi tình nhân liên tục, nhưng mấy ai biết được từ những người đó anh lại tìm bóng dáng của hắn, Tiểu Nấm của anh.

Một lần sau những cơn hoang lạc với đám bạn, chúng đã trêu hắn là vợ bé nhỏ của anh. Nhìn gương mặt nhăn nhó khó coi của hắn nhưng trong ánh mắt lại toát lên sự mong đợi, anh lại chợt lo sợ. Sợ mọi người biết tình cảm của anh dành cho hắn. Anh đã nuốt đi từng ngụm không khí để thốt lên câu đồng tính biến thái. Và rồi khi thấy hắn quay đi với bờ vai khẽ run, anh biết hắn đang cố kìm nén từng giọt lệ đang tuôn rơi.

Anh rời xa thành phố anh sống suốt 18 năm để quên hắn, quên đi tình cảm khác thường đó. Nhưng hình ảnh cậu lại ăn sâu vào khối óc và trái tim anh.
Giờ thấy hắn trong vòng tay kẻ khác anh chỉ có thể đứng từ xa chúc cậu yên bình.

Xuân qua, Hạ đến, Thu về rồi Đông sang. Mùa Đông năm nay lại dài hơn năm trước.
Hà Dương vẫn lẻ bóng đi về. Kể từ kỳ nghỉ tết năm trước anh k còn gặp lại Đường Trạch nữa.

Em gái anh ở quê hôm nay lên mua sắm tết, anh đưa đi dạo một vòng thành phố, mua đặc sản về cho ba mẹ. Cả ngày mệt lã nhưng anh lại thấy lâu rồi mình mới được sống như một con người.

Trong một quán ăn nhỏ, em gái không ngừng nói chuyện bỗng im lặng và nhìn ra cửa..
" Đường Trạch, anh Đường Trạch. Ở bên này"
Cả ba ăn bữa tối trong một không gian ấm áp nhưng đầy lúng túng.
" Anh hai, anh không nhớ Đường Trạch à, bạn học của em, lúc học Trung học vẫn đi theo làm vệ sĩ cho anh còn gì. Anh còn hay trêu anh ấy có kiểu tóc kỳ lạ, y như cây nấm rơm. Anh không nhớ à. Anh ấy thì luôn nhớ tới anh đó, mỗi lần họp lớp lại hỏi thăm về anh. Hai năm nay Đường Trạch không về quê, mấy hôm trước em còn hẹn anh ấy gặp mặt nhưng anh ấy bảo đi công tác, không tiện gặp. Không ngờ hôm nay lại trùng hợp như vậy"

Hà Linh nói gì cả hai không còn nghe nữa trong đầu cả hai là hàng loạt những câu hỏi, "Tiểu Nấm, Đầu Nấm rơm" " hắn vẫn nhớ mình, vẫn thăm hỏi mình"

Kỳ nghĩ trôi qua nhạt nhẽo. Hà Dương chỉ mong những ngày nghỉ mau kết thúc. Anh muốn một lần nói rõ lòng mình.

Trong quán một cà phê giữa lòng thành phố, hai người con trai thu hút ánh nhìn của mọi người đang im lặng như hai bức tượng.
"Đường Trạch, cậu vẫn còn nhớ tôi phải không" vẫn là Hà Dương mở lời trước.
" cậu thích im lặng thì cứ ngồi đó nghe tôi nói thôi cũng được. Tôi yêu cậu, Đường Trạch, Hà Dương tôi yêu cậu. Tôi đã bỏ lỡ 10 năm tuổi trẻ để chạy trốn tình cảm này, nhưng giờ tôi muốn đối mặt cậu để một lần sống thật với trái tim. Tôi cứ nghĩ thời gian sẽ làm tình cảm này phai mờ, nhưng không hình bóng cậu vẫn rõ trong tôi, nụ cười, nước mắt vẫn mãi khắc trong tâm trí tôi. Cậu hãy ở cạnh tôi, tôi muốn làm người yêu của cậu. Đường Trạch, tôi có thể cho cậu thời gian để suy nghĩ nhưng tôi mong cậu sẽ không từ chối tôi"

" Tiểu Nấm, dậy đi, em còn lười nữa có tin anh khiến em không rời khỏi giường nữa hay không"
" lão công, ông xã, chồng à.. Em mệt lắm, cho em ngủ thêm tý nữa đi. Đêm qua em phải thức đến khuya rồi anh đừng hành hạ em nữa chứ "

Ngày đó anh thổ lộ lòng mình với cậu, cậu như người trong mộng, mong sao giấc mộng này mãi sẽ không phải tỉnh.

Anh và cậu dọn về một nhà đã hơn nữa năm. Cuộc sống trở nên tươi đẹp hơn. Hạnh phúc đến với cậu như một đóa hoa hồng giữa ánh nắng ban mai, tỏa hương và làm say lòng.
Yêu anh 10 năm, giờ đã được tay trong tay cùng anh đi trên con đường tình ái, không biết con đường này bao xa chỉ mong nó sẽ kéo dài vô tận để được nhìn thấy anh mỗi ngày, được nghe anh trêu cậu.
Hạnh phúc chính là đơn giản như vậy. Yêu thương và được yêu thương tựa không khí trong cuộc sống này.

Mời Bạn Đọc Tiếp Tại Trang : Tiểu Nấm và Đại Thụ - Diễn Đàn Kênh Truyện http://kenhtruyen.com/forum/56-15502-1#ixzz4mxe1PZ45




Vote Điểm :12345

Loading...

✿ Bình luận facebook truyện Tiểu Nấm và Đại Thụ



✿ XEM CÁC TRUYỆN LIÊN QUAN :Truyện Gay

✿ XEM TRUYỆN KHÁC
ĐĂNG NHẬP
Đăng Ký | Đăng Nhập
Login:
Password:

Kênh Truyện
CHỨC NĂNG

BXH TRUYỆN HOT
TRUYỆN NGẪU NHIÊN
TRUYỆN FULL
Lên đầu trang
Xuống cuối trang
CopyrightKênh Truyện © 2011 - 2017Kênh Truyện - In Sách Truyện Theo Yêu Cầu
Powered by uCoz -Giao diện Mobile

DMCA.com Protection Status