Kênh Truyện, Đọc truyện online, truyện teen full hoàn thành, truyện gay full, tiểu thuyết full
»
»
21:05, 06/10/2017

Tìm Lại Tình Yêu (Tía Tô)
✿ Người Đăng: TiaTo Các Truyện Cùng Người Đăng
✿ Tác Giả: Tía Tô
✿ Xem: 99 Lượt ✿ Tổng Điểm Vote: 25 Điểm
ĐỌC Chap 1 ĐỌC Chap Mới Nhất

✿ Thể Loại: Tìm Lại Tình Yêu, Tía tô



✿ Nội dung truyện Tìm Lại Tình Yêu (Tía Tô)


Đây là truyện đầu tay của Tía Tô - Mọi ý kiến xin gửi về mailbox .


Văn Án

Tịnh Nhi xa Tùng Linh đã hơn 7 năm, nhưng cô không cách nào quên được người đàn ông ấy. Khi tâm trạng rối bời, khi lẻ loi, buồn, tủi - cô nhớ anh. Lúc cô thành công, những lần cô thất bại, cô nghĩ về anh. Khi vô tình nhìn những đôi tình nhân trên phố, một gia đình hạnh phúc nào đó - Cô luôn hỏi , liệu anh có còn nhớ về cô ?

Cô không cần có anh trong cuộc sống hằng ngày, dẫu điều đó luôn làm cô thao thức. Chỉ cần biết, cô và anh , chung một kiếp - chung một trời, với cô là đủ .

Có những tổn thương không thể bù đắp ... Vì không thể bù đắp, không thể ngược thời gian, không thể xóa, nên dẫu có sâu nặng, cô vẫn lựa chọn xa anh.

Đó không phải là một phút giây nông nổi . Năm tháng trôi qua, Tịnh Nhi chưa một lần hối hận. Tùng Linh không cho cô lý do để phải hối hận. Nhưng Tịnh Nhi không ngăn được trái tim mình, trải qua bao nhiêu năm, cô vẫn cồn cào vì nhớ anh.

Trong cuộc đời của mình, xoay quanh là những tình yêu bao la - vô tận. Vậy mà Tịnh Nhi vẫn cảm thấy lẻ loi. Đâu mới là tình yêu của cô ? Tùng Linh, Vũ Hiên, hay Vĩnh Thụy ?

---

Tùng Linh hiểu rõ lòng Tịnh Nhi, nhưng cô lại không hiểu anh.

Trong thư Tịnh Nhi viết rằng :
"Tháng 9, Năm 2010

Nếu không phải là thương hại, thì chỉ có thể là phản bội.

Anh chắc chắn tình anh cho em không phải là sự thương hại , không phải là cái tình bố thí . Vậy, có phải anh đang nói với em rằng: anh đã phản bội em ? Rằng tình anh đã cạn …

Anh có thể xem thường, có thể mỉa mai. Hoặc tự hào , xem em như một chiến thắng hiển hách, đi rao cùng tình mới. Anh có thể để cho ai đó đọc những dòng chữ này, để họ tán dương anh.

Em không quan tâm về điều đó .

Bởi, giữa anh và em, từ lúc bắt đầu đã không còn chổ cho sự kiêu ngạo, tự ái nữa rồi. Chỉ với riêng anh, em không cần trốn tránh. Chưa từng ngụy biện. Em yêu anh, và em không xem đó là một điều cần phải giấu hay hổ thẹn.

Nếu như giữa chúng ta là một trò chơi, thì em chấp nhận mình là người thua cuộc. Thế còn anh? Chiến thắng có vẻ vang ...

Có thể quên hết những kỷ niệm , những hứa hẹn, giọng nói anh, khuôn mặt anh. Nhưng lại không thể quên được nổi đau khi phải xa anh. Không quên được những lời anh nhẹ nhàng khuyên nhủ.

Em không trách anh nữa. Em đã không còn là cô bé nhỏ của ngày xưa, em hiểu. Anh cũng chỉ là một người đàn ông. Đôi khi, em tự hỏi lòng mình , có phải em đòi hỏi quá cao ? Không một cái nắm tay, không một nụ hôn, không vòng tay ấm. Em hiểu vì sao anh ngã vào vòng tay khác. Em không trách, nhưng em có hận .

Xa em chẳng được bao lâu, anh sánh đôi tay trong tay với người con gái khác. Anh quên em nhanh như chưa từng tồn tại.

Anh có hiểu không ? Vì quá yêu, nên hận . Vì quá yêu, nên em không thể chấp nhận, không thể tha thứ. Em không thể bao dung trái tim anh còn chổ cho người con gái khác.

Em chỉ tiếc . Đáng lý ra, chúng ta sẽ là một đôi phu thê ân ái. Em từng nghĩ rằng mình đã hiểu lòng anh, đọc được suy nghĩ của anh, chạm vào được hồn anh. Nhưng giờ, chúng ta xa lạ. Đã không còn cảm nhận được niềm vui, nổi đau của nhau. Đã không thể hy sinh, nghĩ cho nhau, sống - chết vì nhau nữa rồi .

Em tiếc cho em, và cho anh.

Người con gái ấy, chắc phải là một người anh yêu rất sâu đậm, mới có thể để anh đánh đổi cả tình em, cả sinh mạng em...

Từ nay về sau, sẽ không phiền anh nữa. Em hứa đấy !

Rồi một ngày nào đó, em sẽ tha thứ cho anh. Vào một ngày nào đó, em sẽ hiểu. Giữa hai chúng ta, phải có một người hạnh phúc.

Anh đã quên. Và em, cũng sẽ quên.

Em thật lòng chúc phúc cho anh,
Tịnh Nhi.


Lá thư cuối cùng cô biết cho anh, Tùng Linh đã đọc thuộc làu. Cô yêu anh, nhớ - mong - oán - hận - tha thứ - chúc phúc anh. Cô bé anh yêu luôn bao dung với anh như thế. Tùng Linh biết suốt đời này, anh sẽ phải sống trong sự dằn vặt, nhưng anh chưa từng hối hận. Vĩnh Thụy có thể đem Tịnh Nhi ra cùng anh trao đổi, Tùng Linh dù căm hận cũng không dám cá cược tính mạng của cô bé anh yêu. Chỉ cần cô có thể sống, anh chấp nhận buông tay cô. Nhưng khi nhìn những nét chữ mà cô viết cho anh, Tùng Linh không ngăn được nổi đau sâu trong lòng mà òa khóc như một đứa trẻ.

Tùng Linh ước sao chỉ một lần, một lần anh có thể gặp lại Tịnh Nhi của mình. Để cô hiểu rằng anh cũng yêu cô bằng tất cả những gì anh có . Rằng anh cũng tiếc . Nếu như anh có thế lực như Vĩnh Thụy, thì anh sẽ chẳng bao giờ để cô ra đi.

----
Vĩnh Thụy thật không hiểu. Anh đã nhìn Tịnh Nhi lớn lên, che chở cô từ lúc cô chỉ là một đứa trẻ . Anh đem tất cả quyền lực của mình mà bảo vệ cô. Vậy mà cô lại dám chà đạp trái tim anh, khóc lóc, van xin anh buông tha cô.

Tịnh Nhi đâu biết rằng, chỉ một nụ cười cô ban cho anh, anh sẽ vui cả tuần.

Tại vì sao Tịnh Nhi của anh lại từ bỏ địa vị, sự sống vì một thằng không tiền tài, không quyền thế . Tại sao Tịnh Nhi mà anh nâng niu lại thê lương vì một thằng ranh cách cô nửa vòng trái đất .

Vĩnh Thụy cứ nghĩ Vũ Hiên mới là kẻ địch của mình. Trăm tính, vạn tính cũng không ngờ một thằng nhóc không biết trời cao lại có thể đánh cắp trái tim cô .

" Vĩnh Thụy, em còn có thể sống được bao nhiêu ngày? Sao phải tranh giành. Bất kể là ai - yêu em đều bất hạnh. "
----

Năm Tiểu Tịnh tròn 16 tuổi, Vũ Hiên biết mình bắt buộc phải nói cho Cha Mẹ biết về tình yêu thầm kín của mình. Anh không thể không làm thế. Từ ngày Vĩnh Thụy xuất hiện, anh đã biết Tiểu Tịnh không còn thuộc về của riêng mình.Vĩnh Thụy đã không còn nhân nhượng nữa rồi. Vĩnh Thụy đã không còn là cậu bé ngang tàn năm nào, hắn bây giờ đã đủ lông cánh. Trong cuộc chiến tình yêu, giữa hắn và mình, Vũ Hiên biết mình đã thua nửa bàn cờ. Không phải anh không đủ bản lĩnh, mà vì Tịnh Nhi gọi Vũ Hiên một tiếng "Anh Cả".

Đã suốt 3 năm qua, câu nói mà Vũ Đình nói vẫn còn vong mãi trong suy nghĩ của Vũ Hiên.

"Tịnh Nhi không thể vừa là con gái, vừa là dâu. Con muốn Cha không thể ngước mặt nhìn đời hay sao? Con muốn thanh bại,danh liệt ? Con nghĩ rằng con đi giải thích, thì mọi người không bàn tán hay sao? Con muốn Vũ gia phải chịu bao nhiêu tai tiếng?"

Vũ Hiên biết Cha nói đúng, nhưng anh biết mình không sai. Nếu có sai, đó là vì sai hoàn cảnh.

Năm 8 tuổi, Vũ Hiên nhặt một cô bé về nhà. Vũ Hiên thấy cô bé này thật dễ thương, như một con búp bê sống. Anh còn nhớ, Cha Mẹ bảo anh dẫn họ đến nơi anh trộm cô bé để trả lại. Anh khẳng định mình không trộm, rồi dẫn Cha Mẹ đến nơi anh tìm thấy cô bé. Đó là một cái nôi nhỏ, được đặt gọn trong góc trước cổng Vũ gia ở Provence, France. Cha Mẹ nhíu mày, nhìn qua nhìn lại hết nửa ngày, rồi quyết định nhận cô bé làm con gái của Vũ gia.

"Em không muốn con bé sau này buồn, hay chúng ta giấu thân phận của nó. Cả năm nay, em cũng chưa từng xuất hiện trước báo chí, chuyến này chúng ta về nhà, hãy cứ để mọi người nghĩ đây là cốt nhục của chúng ta. Vũ Đình, anh có đồng ý không?" Yến Thảo nói cùng chồng

"Có một đứa con gái cũng tốt, Vũ Hiên có thêm một đứa em. Em cũng không cần vất vả 9 tháng, 10 ngày. Với anh, chỉ cần con bé có thể mang lại cho em niềm vui, anh còn phải cám ơn" Vũ Đình âu yếm nhìn vợ nói.

"Vũ Hiên à, con có muốn cô bé này là em gái của con không?"

"Con muốn ! "

"Anh thấy con bé chắc chưa tròn 1 tháng tuổi. Cũng không biết là đã sinh được bao lâu. Hay là chúng ta lấy ngày này làm ngày Sinh Nhật con?" Vũ Đình quay sang hỏi ý kiến vợ

"Anh nói có lý. Còn tên thì sao anh?"

Vũ Đình đắn đo, rồi quay sang Vũ Hiên hỏi, "Hiên Hiên, con thích gọi em gái mình là gì?"

"Con ... Con..."

"Sao anh lại đi hỏi đứa con nít 8 tuổi chứ ? Tên gọi rất quan trọng, anh đừng tùy tiện như thế . Nếu đã xem là con chúng ta, thì hãy yêu thương như chúng ta yêu Hiên Hiên anh ạ. Con bé đã rất thiệt thòi." Yến Thảo ôm đứa trẻ vào lòng mà vuốt ve.

Vũ Đình bất ngờ nhìn Yến Thảo. Đã rất lâu rồi, Yến Thảo chưa từng quan tâm việc gì nhiều như thế . Vũ Đình nhìn đứa trẻ trong lòng Yến Thảo, thầm suy nghĩ có phải đây là điều mà Yến Thảo cần bao lâu nay không? Mấy đời Vũ gia chưa từng hạ sinh được nữ nhi nào. Mà Yến Thảo lại là một người dịu dàng, nào chịu được sự cứng rắn của một tộc toàn nam nhi. Bao nhiêu năm, Yến Thảo hôm nay lại vì một đứa trẻ mà trách cứ anh. Điều này chứng tỏ đứa trẻ này thật đã được Yến Thảo xem như ruột thịt. Người đàn bà của mình yêu thương một đứa trẻ, đứa trẻ ấy lại có thể mang lại cho người mình yêu một niềm sống mới. Vũ Đình thật không thể xem nhẹ đứa trẻ này. Sau này, khi Vũ Đình mất rồi, đứa trẻ này có thể chăm sóc, yêu thương, thủ thỉ to nhỏ với người đàn bà của mình. Nửa đời sau của Yến Thảo, xem như đã có người bầu bạn. Nghĩ được như thế, Vũ Đình cảm thấy đứa trẻ này là một báu vật.

"Oe oe oe oe" suy nghĩ của Vũ Đình bị tiếng khóc cắt ngang.

" Em cho anh ru con thử xem nào" Vũ Đình giang tay hướng về Yến Thảo.

Được nằm trong vòng tay ấm, đứa trẻ liền nín khóc. Mở to đôi mắt nhìn Vũ Đình, rồi lại lim dim chìm vào giấc ngủ.

"Em thấy con gái thích anh hơn em rồi đấy. Được anh bế, liền hết khóc ngay." Yến Thảo trách yêu chồng.

"Bình thản như vậy, một đứa trẻ ngoan. Không quá ồn ào. Em thấy cái tên Vũ Tịnh Nhi có được hay không? Tịnh của bình yên. Anh không mong con gái chúng ta thông minh, xuất chúng, hay xinh đẹp. Chỉ mong con gái có thể cùng em, sống yên bình đến hết đời. " Vũ Đình nói .

"Anh suy nghĩ rất tốt. Em cũng chỉ mong gia đình mình có thể bình bình, an an. Tịnh Nhi rất hay."

Mời Bạn Đọc Tiếp Tại Trang : Tìm Lại Tình Yêu - Diễn Đàn Kênh Truyện http://kenhtruyen.com/forum/54-16308-1#ixzz4ujpP48Zv




Vote Điểm :12345

Loading...

✿ Bình luận facebook truyện Tìm Lại Tình Yêu (Tía Tô)



✿ XEM CÁC TRUYỆN LIÊN QUAN :Tiểu Thuyết

✿ XEM TRUYỆN KHÁC
ĐĂNG NHẬP
Đăng Ký | Đăng Nhập
Login:
Password:

Kênh Truyện
CHỨC NĂNG

BXH TRUYỆN HOT
TRUYỆN NGẪU NHIÊN
TRUYỆN FULL
Lên đầu trang
Xuống cuối trang
Loading...
CopyrightKênh Truyện © 2011 - 2017Kênh Truyện - In Sách Truyện Theo Yêu Cầu
Powered by uCoz -Giao diện Mobile

DMCA.com Protection Status