Kênh Truyện, Đọc truyện online, truyện teen full hoàn thành, truyện gay full, tiểu thuyết full
»
»
16:25, 03/10/2015

Tình Yêu Của Mẹ
✿ Người Đăng: Coldrain ✿ Tác Giả:

864 Lượt Xem 28 Bình Chọn Truyện Cùng Người Đăng


✿ Nội dung truyện Tình Yêu Của Mẹ

Tác giả : Trần Lê Ngọc Bích

Chap 1 : Nhật kia của mẹ
DRESEN, tháng 3 năm 1988
Tôi ngồi trên bậc thềm trước toà nhà chính của trường đại học, hai tay ôm vòng qua vai. Trời đã vào Xuân mà vẫn quá lạnh! Lạnh làm tôi run lẩy bẩy dù đã nhét trong hai lớp áo bông.Lạnh làm chân tóc tôi co rúm.Lạnh làm tôi tái nhợt xanh xao, hệt một kẻ đang ấp trong người khối trọng bệnh.Nhưng chỉ chút nữa thoi, khi Francis hết giờ học và đến bên tôi, cơn hồng hào sẽ quay trở lại.Kia rồi! Mái tóc bồng bềnh của anh thấp thoáng trên hành lang toà nhà đối diện. Hưmm... Có chuyện gì đây ? Sao mặt anh căng thẳng thế kia?
DRESEN, cuối tháng 5 năm 1988
Mùa Hạ thổi cái nóng hầm hập đặc trưng khắp Dresen. Tôi rời phòng học, lê bước trên con đường đá qua khuôn viên xanh um của trường. Cách tôi hơn 200m , trên băng ghế gỗ, Francis đang chờ toi.Anh có chuyện muốn nói với tôi. Tôi thở dài, cố níu bước thân mình chậm thêm.Tôi cũng có chuyện muốn nói cho anh biết, nhưng lòng vẫn phân vân.
Tôi dừng lại quan sát anh. Bàn tay lớn ấm áp là máy sưởi cho bàn tay tôi bé nhỏ suốt 2 tháng mùa Đoong qua.Bờ vai rộng là cái gối êm ái của tôi. Mái tóc vàng bồng bềnh lãng tử. Đôi mắt xanh thăm thẳm .Mùa Đông đầu tiên bên nhau, vào một buổi sáng xám xịt và ẩm ướt, khi nhìn vào đôi mắt hun hút ấy, một cảm giác dịu êm đã lan toả khắp cơ thể tôi. Trong giây phút ấy, tôi biết bằng mọi giá sẽ phải chiếm hữu đôi mắt quyền năng ấy cho riêng mình. Mãi mãi.
DRESEN, đầu tháng 7 năm 1988

Tôi ngồi trong quán Cafe nhìn nắng nhảy nhót trên những viên gạch lát phố. Bên kia đường , trong hàng người xếp hàng trước xe kem, Francis cứ chốc chốc quay lại nhìn tôi, nửa trông chừng, nửa vỗ về. Nỗi lo lắng hiển thị trong mắt anh. Tôi yếu ớt kéo thành nụ cười trấn an. Nhưng nắng làm tôi choáng váng, trước mắt tôi, mọi thứ đều nhạt nhoà.Môi khô rang, mồ hôi rỉ ra khắp người. Khó chịu quá! Mệt quá! Toi sắp ngất. Làm ơn hãy trả lại cho tôi cái râm mát của mùa Đông. Làm ơn....

Tôi gục đầu xuống , tay xoãi dài ra bàn. Dễ chịu hơn đôi chút! Có ai đó vực tôi dậy. Là Francis! Anh đặt tôi ngồi dựa vào người mình.Một tay anh om nhẹ lấy tôi, một tay lại xoa lưng tôi. Kem vương vãi , nước chảy ròng ròng dưới đất. Có hề gì, cơn dễ chịu đã tăng thêm mấy phần. Nhưng vẫn mệt quá!

DRESEN, đầu tháng 11 năm 1988

Đêm. Tôi dựa vào chiếc gối bông to ụ,nửa nằm nửa ngồi trên giường.Căn phòng được thắp sáng bởi ngọn đèn đường. Cửa sổ khép hờ. Thi thoảng gió thổi qua khe hở làm tấn rèm trắng cứ phất phất như ma trơi. Nhưng tôi chẳng sợ . Con ma trong lòng tôi còn đáng sợ hơn bất cứ thứ ma quỷ nào trên đời .
Có tiếng lục cục dưới bếp. Chắc Francis đang chuẩn bị bữa ăn khuya cho mình. Đã nhiều tuần rồi, đêm nào anh cũng dỗ cho tôi ngủ rồi mới đụng đến những công việc riêng. Tôi đưa mắt nhìn sang chiếc bàn cạnh giường ngủ. Một đóng lọ thuốc. Tôi quờ tay hất chúng xuống đất và rên len một tiếng lớn. Chưa đầy 2s sau, anh hấp tấp đẩy cửa chạy vào.

DRESEN, sáng ngày 21 tháng 12 năm 1988

Tôi ngồi trên giường ngắm những bông tuyết ngoài cửa sổ đang chao liệng ngoài không khí.
- Em yêu, cây thông của em nè! Cười với nó một cái nào!
Francis tươi cười trước mặt tôi. Trên tay anh là một cây thông mập mạp, rất xinh . Trên mỗi trái châu anh dán lên tấm hình tôi. Toi khẽ cười, mắt long lanh nhìn anh. Anh đặt cây thông lên bậu cửa sổ, rồi đưa cho tôi cữ thuốc sáng cùng một ly nước. Dạo gần đây, mỗi sáng anh có thói quen là nhìn tôi uống hết thuốc rồi mới yên tâm đi khỏi. Tôi ngoan ngoãn cho thuốc vào miệng, hớp một ngụm nước. Xong xuôi , anh hôn lên trán tôi, kéo chăn đắp ngang người tôi rồi ra khỏi phòng.
Tiếng cửa hình khẽ khàng sập lại. Francis đã đi, tôi nhổ những viên thuốc đang nén dưới lưỡi ra lòng bàn tay, rồi rời giường vào phòng tắm.

DRESEN, đầu tháng 2 năm 1989

- Anh muốn biết chính xác ngày nào em sẽ chết hay sao mà đòi theo vào phòng khám??
- Anh chỉ gặp bác sỹ để biết cách chăm sóc em tốt hơn mà thôi - Giọng anh mất bình tĩnh .
- Em không cần , anh đi đi, em sẽ về nước, em không làm gánh nặng cho anh nữa..
Tôi vừa khóc vừa chạy dọc hanh lang, ra hướng cửa bệnh viện. Francis hốt hoảng đuổi theo,hốt hoảng níu tôi lại, ôm ghì vào lòng. Tôi tức tươi khóc, nửa mê nửa tỉnh trong vòng tay anh. Hôm đó, tôi lẳng lặng về VN.

Chap 2 : Nghi vấn

Tôi gấp quyển sổ lại, lún sâu hơn vào chiếc sofa êm ái. Tám năm trước , trong lần chuyển nhà từ Berlin sang Munich, tôi bắt gặp quyển sổ đã ố vàng màu thời gian này trong chiếc hộp đựng giấy tờ của mẹ. Từ đó, nó trở thành tác phẩm văn học yêu thích nhất của tôi. Mỗi lần muốn đọc, tôi phải chơf mẹ đi vắng rồi lén lút rút ra khỏi ngăn tủ đựng những kỉ niệm xa xưa quý báu của mẹ, sau đó toi lại khéo léo đặt vào chỗ cũ, xoá sạch dấu vết. Mẹ tôi trân quý cuốn sổ này. Đã nhiều lần vào giữa đêm, qua khe hở của cửa phòng mẹ, tôi thấy bà tần ngần ve vuốt cuốn sổ, những ngón tay thon dài miết nhẹ lên từng con chữ. Nụ cười được dệt nên bởi sưj nhung nhơ và dày vò của quá khứ.
Tôi sinh vào cuối tháng 10 năm 1989 tại Hà Nội. Mẹ tôi chưa từng kết hôn . Tôi theo mẹ sang Đức năm 7t, tôi chưa từng biết mặt bố. Và tôi là con lai. Da trắng mũi cao, tóc nâu vàng và mắt nâu sẫm. Một sự kết hợp hoàn hảo của mắt xanh tóc vàng từ bố và mắt đen tóc đen từ mẹ? Phải chăng chàng trai Francis là bố tôi?? Trước khi có tôi, mẹ đã đi du học ở Đức, nhưng tôi chưa từng nghe mẹ kể quá khứ thời SV của mình. Tôi không thoi tò mò về Francis. Tuy vậy, tôi luôn kịp bịt miệng mỗi lần toan hỏi mẹ. Chẳng khôn ngoan gì mà đi tự thú chuyện mình đi lục lọi tư trang người khác.
Hơn nữa, từ nhỏ mẹ luôn lảng tránh chủ đề về bố và gắt gỏng cực độ khi có ai đó cố ý nhắc nhiều đến người đàn ông là bố tôi.Ông bà ngoại còn bó tay , nói chi là tôi. Tôi mà vặn vẹo, chắc sẽ bị nạt.
Hơn nữa, nếu chuyện về Bố là một kỉ niệm đẹp,mẹ hẳn đã chủ động kể cho tôi, nhưng gần 20 năm nay mẹ chưa từng nhắc. Chuyện của bố và nẹ, chắc là một nỗi đau. Tốt nhất không nên ngắt nghéo cái biết thương chưa lành của mẹ. Tốt nhất tôi nên thỏa mãn với câu chuyện trong cuốn sổ và để trí tưởng tượng của mình chạy rông : nếu cuốn sổ viết về hành trình tình yêu của bố và mẹ, hì có cái gì đó....
Rất kì quái ơ đây. Cô gái trong đó bệnh rất nặng , đã đầu hàng thần chết, không có tí hợp tác trog chuyện uống thuốc khám bệnh. Đâu có vẻ gì giống mẹ tôi . Mẹ sống và sinh ra tôi. Mẹ yêu đời, biết tận hưởng mọi thú vui : uống bia, nhảy đầm, trượt tuyết, mua sắm , và mẹ rất khỏe. Hay cuốn sổ chẳng qua chỉ là tập bản thảo đang dở dang về một câu chuyện hư cấu. Biết đâu ngày trẻ mẹ từng ôm mộng trở thành nhà văn.
Nhưng ngày cuối cùng trong cuốn sổ : DRESEN, đầu tháng 2 năm 1989 - gần 9 tháng sau ngày tôi chào đời. Phải chăng mẹ đã bỏ đi khi hay tin mang bầu tôi!?? Vậy chuyện bệnh tật là sao ?? Trong những câu chữ nghiêng nghiêng duyên đang kia, có bao nhiêu phần trăm sự thật???

Chap 3 : Giải Đáp


- Con có muốn uống chút trà nóng cho ấm không? Trời trở lạnh nhanh quá.
Tôi giật thót, mẹ đứng bên cạnh tôi từ bao giờ. Đáng ra phải chiều mai mẹ mới về Berlin cie mà!?? Tôi thậm chí ko nghe tiếng mở cửa. Tôi nhìn mẹ không chớp mắt. Măt mẹ có chút thất thần.Mắt mẹ nhìn vào cuốn sổ rồi nhìn sang tôi, rồi mẹ quay đi bước vào bếp.
Mẹ đặt 2 tách trà lên bàn, vặn lớn máy sưởi thêm một chút rồi ngồi vào chiếc Sofa đối diện . Mẹ chìa tay về phía tôi, ra hiệu đưa trả bà cuốn sổ. Tôi cắm cúi vào tách trà, mắt len lén nhìn mẹ mở nó ra
- Ôi cái thời đáng yêu đáng nhớ! -Giọng mẹ ngọt ngào, tay nhẹ nhàng lật từng trang giấy đã cũ ngả màu.- Con tìm ra nó khi nào?
- Khi mình vừa chuyển nhà đến Munich. ( tôi nhuốt nc bọt , chờ cơn thịnh nộ dội lên đầu)
- Cất giữ cơn tò mò ừng ấy năm, con làm mẹ bất ngờ ấy, con gái ạ... - Mẹ mỉm cười, những ngón tay đan vào trang giấy, ánh mắt mông lung vào một điển ko cố định - Con không muốn hỏi gì sao??
Tôi ngơ ngác nhìn mẹ , chẳng biết nên cần/ phải/ nên nói gì. Mẹ nhìn tôi cười lớn, Và mẹ bắt đầu kể, đúng ra la mẹ đang bóc nghĩa từng trang viết....

DRESEN, giữa tháng 3 năm 1988

Francis là tình yêu đầu, tình yêu duy nhất, và là nỗi dày vò suốt đời mẹ.17 tuổi mẹ sang Đức du học. Hai năm sau mẹ gặp và yêu Francis.Ông ấy say mê nước da nâu mịn, tuyệt không một đốm tàn nhang của mẹ, yêu đôi mắt đen long lanh, sâu thẳm , huyền bí của mẹ, ngây ngất bởi vẻ tinh tế, e ấp ào dịu dàng quá đỗi của mẹ . Có một thời trong mắt Francis, mẹ là Nữ Thần.
Nhưng trái tim non trẻ thường thích bay nhảy, Trong mắt Francis bắt đầu có chỗ cho cô gái khác. Mẹ bắt được cái dõi nhìn của ông ấy theo những đôi giày cao gót trên phố ngay khi đang năm tay mẹ. Mẹ bất an khi vô tình thấy ông ấy nói chuyện say sưa trong lớp học. Mẹ thoáng tin khi họ cười đua với nhau và cô ấy đaams nhẹ lên vai Francis, một cách thân mật .
Có một chuyện tồi tệ sắp xảy ra . Mẹ cảm nhận được điều ấy. Bên cạnh mẹ, Francis suy tư hơn. Đooi lần ông ấy nhìn vào mắt mẹ, định nói gì nhưng lại thôi. Có một chuyện sắp xảy ra, Mẹ luôn cảm nhận đc điều đó.

DRESEN, cuối tháng 5 năm 1988
Phải nhìn thẳng vào sự thật , Francis muốn chia tay. Ông ấy có tình cảm mới. Có thể chưa sâu đậm như vs mẹ, nhưng cũng là đối tượng mới. Một cô gai Đức, cùng ngôn ngữ- văn hoá - nếp sống vẫn dễ đồng cảm vs nhau hơn khi cuộc sống bắt đầu quăng vào sinh viên những lo nghĩ lớn; ra trường phải tìm việc làm , phải đấu trang leo lên nấc thang xã hội, lập gia đình. Francis sắp tốt nghiệp, sắp phải đương đầu vs cuộc sống trên đôi chan của mình. Yêu mẹ khiến ông thấy tương lai thêm bấp bênh : Mẹ sẽ về VN hay ở laih? Những khá biệt bán sâu trog gốc rễ Văn Hoá và nếp sống 2 ng về lâu dài có thể dung hoà ổn thỏa đc? Một cô gái VN giống như món phở lạ, ban đầu rất hấp dẫn, nhưng khi cuộc sống biến đổi, ngta sẽ hướng về những thư quen thuộc : bánh mì kẹp thịt, bia , pho mát. Quen thuộc đem lại cảm giác an toàn.
Mẹ hiểu những âu lo của Francis, nhưng mẹ không thông cảm. Hôm ấy, Francis đã nói chuyện . Mẹ đã tinh toán, mẹ ngã quỵ xuống , song soài trc mặt ong ấy. Francis hốt hoảng bồng mẹ chạy vào phòng Y tế. Vì trời quá nắng và vì đầu quá căng bởi suy tính nên hôm ấy dươngf như mẹ đã ngất đi thật . Mẹ chỉ lờ mờ cảm nhận đc than mình rung lên từng nhịp chân ông ấy chạy . Đến lúc mẹ nằm trên văng ca rồi, Francis vẫn năm lấy tay mẹ, mặt đầy lo lắng .

DRESEN, đầu tháng 7 năm 1988

Với số tiền tích cóp đc và sự giúp đỡ của cô bạn, mẹ xoay xở ra một tờ giấy khám bệnh giả , chứng nhận mình vướng vào căn bệnh khó chữa. Đọc nó, Francis ôm chầm lấy mẹ khóc huhu như một đứa trẻ . Những giọt bước mắt vì thương mẹ , hay vì hối lỗi cho ý định vứt bỏ người yêu mắc bệnh nan y?? Mẹ cũng khóc, khóc vì giận mình. Để níu giữa người yêu, mẹ đã lừa dối cả thế giới .Khóc để tiếp thêm can đảm đóng nốt mang kịch bệnh tật. Khóc vì vui mừng hất cẳng coi nàng tóc nâu. Mẹ hiểu Francis, anh ko đủ can đảm bỏ rơi mẹ trong hoàn cảnh này. Khóc vì bất an, không biết sau nhiều tháng, nhiều năm , mẹ phải kết thúc căn bệnh của mình a sao Khóc vì quá ngu ngốc tự treo mình vào cái trò cứng nhắc rồi tự tay ném bỏ chìa khoá đi.
Để đóng vai và đạt vai, mẹ luôn am thầm lải nhải rằng mình đang bênh, bệnh rất nặng, bệnh sắp chết. Có những lúc , mẹ lừa đc cả bản thân.Có những lúc mẹ đã tin rằng mình trong nanh vuốt bệnh tật. Sức mạnh Lí Trí là rất lớn.

Mẹ từ chối các món ăn. Mẹ luôn thấy mệt mỏi chân chường , đầu óc rỗng tuếch, chỉ luôn muốn ngủ. Mặt mày vô hồn hốc hác. Cũng có lúc tâm trí mẹ trở về thực tại rằng đc khỏe mình chẳng có tí ti sứt mẻ. Nhưng lúc ấy, mạch suy nghĩ dối trá khiến mẹ tức thở. Và thế là mẹ lả đi.
Những lý Francis âm thầm chăm sóc , mẹ nửa hit hát nửa nghi ngờ. Đó là tình cảm hay chỉ là trách nhiệm? Biết đâu anh đang tưj hỏi bao giờ cô gái này chết đi để anh tự do?Mẹ bấu bíu cái suy nghĩ cay nghiệt đeer đóng vai con bệnh. Nếu bên mẹ là gánh nặng, anh phải chịu tra tấn thêm thời gian nữa, cái giá của sự phản bội .

DRESEN, tháng 11 năm 1988
Mỗi lần đến bênh viện là mẹ muốn nôn, muốn phát nên ềnh thực sự . Mẹ bày đủ trò khó lóc van xin năn nỉ tự ái nổi đóa để ngăn Francis theo vào phòng khám. Mẹ tự nói dối rằng mình khám một mình. Hoặc buộc Francis phải chơf ơn ngoài nếu không mẹ sẽ bỏ về và vật hết thuốc . Mẹ luôn thắng. Những lúc Francis chờ mẹ sẽ nấp vào góc nào đó trông chừng. Chờ khoảng 1 tiếng thì mẹ lảo đảo bước ra, trên tay cầm đơn thuốc chuẩn bị sẵn .Đoi lúc mẹ thấy sợ
Mẹ sợ rằng cư mãi giả bệnh thì mình sẽ bệnh thực. Mẹ hoảng loạn mỗi khi bất cẩn uống thuốc. Mẹ phải chạy vào phòng tắm móc họng nôn hết ra. Mẹ không dám ăn để sút cân. Ngụy tạo nhân dáng tiểu tuỵ. Mẹ không ra phố nhiều, ít vận động . Nên tám trạng vốn luôn nơm nớp lo sợ nay càng túng quẫn. Mẹ thấy bức bối , như quanh than mình có những sợi tầm gai siết chặt .
Mẹ càng ngày càng căm ghét Francis. Mỗi khi anh dịu dàng đút thìa súp cho mẹ, mẹ chỉ muốn phun vào mặt anh và hét " Anh biến đi cho khuất mắt tôi. Vì anh, sự bội bạc của anh mà tôi thành ra nông nỗi này". Mẹ bày mọi cách lam tội anh. Mẹ gạt đĩa súp ra đầy giường. Đang đêm mẹ rên hừ hừ la hét ra vẻ đau đớn cùng cực. Khi Francis ra ôm chặt mẹ để vỗ về, mẹ ra sức cấu cào, đấm thung thụp vào ngực anh. Rồi mẹ khóc ngất, ngủ thiếp vì kiệt sức, để mặc anh dọn dẹp bãi chiến trường.

Có một lần mẹ hé mắt nhìn Francis hì huhu lau chùi. Có một sự tận tâm dâng đầy trong mắt anh. Bất giác sống mũi mẹ cay cay. Một giọt nước mắt chảy xuống. Nếu mẹ đúng một cái ngồi dậy ,nhào tới ôm chầm lấy anh và đi đứng khỏe lại, liệu đôi mắt ấy có còn dạt dào tình cảm ? Mẹ cũng rất mong bệnh tình khá dần lên nhưng...

DRESEN sáng 21/12/1988

Giáng sinh thứ 3 mẹ và Francis bên nhau. Năm ấy mẹ chết gí trên giường nhìn ngta nặn ông già tuyết , themf thuồng nhìn ngta hoa hửng chơi trượt băng.
Tình yêu là cái quái gì? Mẹ sao phải tự đày đạo mình để núi giữ trái tin đã mọc cánh và muốn bay'?Cuộc sống còn bao điều tươi đẹp đón chờ mẹ, sao mẹ phải trói chặt vào chiếc giường lạnh lẽo nay??
Mấy hôm trước , Francis có ý mùa Xuân này đưa mẹ nhập viện để chăn sóc tốt hơn . Mẹ đã nổ trận lôi đình. Một cơn ầm iz thực sự. Mẹ chẳng giận anh đa hết kiên nhẫn chăn sóc . Suốt 7 tháng qua người anh gầy sọp vì lo lắng. Nếu ko vì yêu, anh có đủ kiên nhẫn chăm sóc cô gái bệnh tật và tính khí thất thường. Mẹ chỉ lo sự thật phơi bày ra. Nếu anh biết mình chỉ là con rối trog tay thì ... Mẹ ko dám nghĩ chuyện tiếp theo sẽ xảy ra. Có một việc sắp đặt chu đáo. Mẹ bệnh lau rồi, nay phải có biến chuyển.

DRESEN, đầu tháng 2/ 1989

Mẹ cho phép tình trạng của mình khá lên. Mẹ không từ chối món ăn yêu thích.Mẹ cười nhiều hơn, nghe nhạc , thi thoảng đi dạo phố. Mẹ cũng đi học lại. Mẹ chuẩn bị cho cuộc khỏi bệnh.
Mẹ vui, Francis cũng vui. Thế nhưng ko biết tên ác mồm nào rỉ vào tai anh khi người gần cái chết sẽ tỉnh táo lại, khỏe mạnh trong thời gian ngắn để tận hưởng những giây phút cuối .Anh cuống cuồng đưa mẹ nhập viện và kiên quyết không thỏa hiệp vs những tiếng khóc, tiếng hét của mẹ. Trên hành lang bệnh viện, mẹ đành dùng lá bài cuối cùng : bỏ về VN. Nếu về VN với tình trạng như thế , anh sẽ ko bao giờ gặp lại mẹ nữa. Khi tình cảm sâu nặng, ngta sợ mất người mình yêu hơn cả sowj chết . Anh đành đưa mẹ về nhà.
Mẹ đã hết can đảm sống trong lừa dối dai dẳng.
Có thể ban đầu, Francis ở bên mẹ vì trách nhiệm, nhưng sau một thời gian chút tình yêu sót lại đã phình nở thành một tình cảm sâu đậm. Tình yêu luôn khiến ngta nhạc nhiên. Ánh mắt anh nhìn mẹ ngập tràn yêu thương như hồi mẹ là Nữ Thần. Anh ôm mẹ trog tay hàng giờ liền để chắc chắn nhịp thở mẹ vẫn đều đặn, để không cơn đau nào kéo đến đày đoạ mẹ. Nhưng mẹ chẳng thể xem đây la chiến thắng.
Mẹ yêu Francis. Mẹ đã giành lại trái tim anh. Mẹ giữ được anh bên mình. Mẹ ra đi . Đấy là dấu chấm hết tuyệt diệu nhất cho chuyện tình này. Bởi chẳng có kịch bản nào cho phần kéo dài vs đầy đủ 2 nhan vật chính.
Mẹ bước lên máy bay với suy nghĩ rằng một ngày nào đó mẹ sẽ gặp sẽ yêu và cưới một ai khác. Nhưng khi tình yêu đan móc cùng những nhớ thương vật vã, những cảm xúc quay quắt thì nó miễn nhiễm vs thời gian .

Chap 4 : Bắt đầu hay là kết thúc ?

Tôi hồi bất động trên Soà, hết nhìn mẹ lại nhìn xuống sổ nhật kí. Người mẹ đơn thân sàng điệu , độc đáo, ng mẹ cool nhất thế giới mà tôi vấn tự hào, bao nhiêu phần trăm con ng mẹ mà tôi hiểu hết đc??? Tôi nhăn trán cố tưởng tượng ra ngày mẹ trẻ trung trog hình dáng ốm yếu nhợt nhạt. Tình yêu của mẹ ,câu chuyện của mẹ.
Mẹ nhìn tôi , đợi chờ câu hỏi. Nhưng thanh quản tôi tê ran. Không khả dĩ bật ra âm thanh. Mãi một lúc thấy mẹ định đứng lên, toi mới nghe giọng mình gấp gáp:
- Francis là bố con ?
- Phải.
- Mẹ có từng an hận? Vì đã lừ dối , đax bỏ chạy ??
- Không. Ai cũng có một thời để nhớ.
- thế tại sao mẹ viết cứ như là người bệnh sắp chết thực sự? Tại sao mẹ ko viết sự thực?
- Ai cũng có lúc ko hiểu nổi mình .
- Mẹ có ừng viết thư, điện thoại hay email kể cho Francis mọi chuyện? Ông ấy có giận mẹ chuyện đã...
- Năm con 6t Francis sang Hà nội tìm mẹ. Mãi tận hơn 6 năm sau ông ấy mới đi tìm mẹ . - Mẹ ngừng một lúc, tôi cảm giác như mẹ đang nuốt xuống nỗi trác móc pha tiêu ức nuối.Qua một người bạn, mẹ biết tin và đem con sang Sài Gòn lánh mặt . Mẹ .. hừm.. Đã phát hoảng . Mẹ sợ ong ấy sẽ trả thù , hay cướp con đi hay làm chuyện tồi tệ nào đó đẻ trừng phạt những hành động điên rồ của mẹ khi xưa . Rồi mẹ đen con bỏ chạy , sang Đức. Nơi nguy hiểm nhất là nơi an toàn nhất. Francis ko thể ngờ mẹ đang ẩn nấp ở nơi rất gần ong ấy.
Tôi đang ngẩn người. Cố hiểu hết những gì mẹ nói thì mẹ chợt lên tiếng
- Ngủ đi con gái yêu của mẹ, khuya quá rồi . Sáng mai chúng ta phải đi Berlin . Con cần gặp Francis. Ông ấy đang nằm viện.

Vote Điểm :12345

Loading...

✿ Bình luận facebook truyện Tình Yêu Của Mẹ



✿ XEM CÁC TRUYỆN LIÊN QUAN :Truyện Ngắn

✿ XEM TRUYỆN KHÁC
ĐĂNG NHẬP
Đăng Ký | Đăng Nhập
Login:
Password:

Kênh Truyện
CHỨC NĂNG

BXH TRUYỆN HOT
TRUYỆN NGẪU NHIÊN
TRUYỆN FULL
Lên đầu trang
Xuống cuối trang
Loading...
Copyright Kênh Truyện © 2011 - 2019 Kênh Truyện - In Sách Truyện Theo Yêu Cầu
Powered by uCoz -Giao diện Mobile