ĐĂNG NHẬP
Đăng Ký | Đăng Nhập
Login:
Password:

Kênh Truyện
CHỨC NĂNG

TRUYỆN FULL
Kênh Truyện »

Đọc Truyện Mới

»

Truyện Ngắn

»

Tình Yêu Như Những Miếng Ghép Không Khít



Tình Yêu Như Những Miếng Ghép Không Khít
13:20

Tình Yêu Như Những Miếng Ghép Không Khít


+ Người Đăng: kenhtruyen - Các Truyện Cùng Tác Giả
+ Chuyên Mục:

Truyện Ngắn


+ Xem : 71 Lượt + Điểm Rating : 5.0 Điểm trên 1 lượt Bình chọn

XEM CÁC PHẦN TRUYỆN TIẾP THEO


Tình yêu như những miếng ghép không khít
 
1. Giờ ra chơi…

[1 Message Received & 5 Missed Call]

- Message: Lieu nang co yeu tao that k may nhi =.=.

- Missed Call: 093 4xx xxxx

"Nắng còn chưa đủ gắt và cái nóng còn chưa đủ làm tao điên hay sao mà sáng nào mày cũng hành tao thế?” – Vừa ném cái cell lên bàn nó vừa rủa chủ nhân của cả số điện thoại và cái SMS kia.

· Nó có tội tình gì mà mày mạt sát nó kinh thế? – Chứng kiến toàn bộ những hành động khó hiểu và diễn biến tâm trạng "hết – sức – phong – phú” của thằng bạn ngồi bàn sau nó, không thể dẹp bỏ nổi sự tò mò về điều gì khiến một đứa "sâu-kùn” (So cool) như Huy xem chừng mất hết kiên nhẫn vậy, Linh hỏi.

· Tao mạt sát ai? – Vẫn là cái đầu nóng bừng đang "quàng quạc” lại.

· Cái điện thoại. – Linh cười lớn, không giấu nổi tâm trạng hết sức "kì cục” khi nhìn vẻ "thộn” ra trên khuôn mặt Huy.

· Đi mà hỏi thằng… – Huy quát lớn, nhưng chợt im bặt ở khúc cuối.

· Thằng nào??

· Ờ thôi không có gì!!!

· Thằng nào?

· Tao đã bảo không có gì mà!!!

· Nhưng tao hỏi mày là "thằng nào” chứ tao có hỏi mày là "có chuyện gì à” hay sao mà mày bảo "không có gì”. – Cái kiểu dội một gáo nước lạnh của Linh luôn khiến Huy nghẹn họng.

· Tao không muốn trả lời, được chưa?

· Ừ được rồi. Mà tao đói quá hà. Mày có định xuống căng – tin không? Mua Poca hộ tao đi nha! – Linh đổi chuyện.

· Ôi trời!!!! – Than thì than vậy, nhưng Huy vẫn ngoan ngoãn đứng dậy cho Linh "sai vặt”.

· Tao là tao yêu mày lắm ý ý! – Linh cười cười – Xanh nhé! – Linh gọi vọng theo.

· Tao biết rồi! – Huy quặc lại ra điều khó chịu, nhưng rồi lại khẽ cười nhẹ.

Mây trôi, Gió thổi, Chuông kêu…

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Nàng trong cái SMS kia, không ai khác, chính là Linh. Còn chàng, người đã hành hạ Huy đủ 7 ngày với 7 cái mess cùng 1 nội dung, là Phong.

Linh với Huy là bạn thân. Phong với Linh, hiện tại là người yêu (theo một nghĩa nào đó). Còn Phong với Huy là gì thì xin hãy hỏi chúa.

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

2.

6 tháng trước…

Lớp học thêm Hoá…

· Vất tao mượn cell – Huy khều Linh.

· Để làm gì?

· Chơi.

· Chơi gì?

· Super Mania.

· Hở… – Linh xém bật cười thành tiếng.

· Học chán quá! Thế có cho tao mượn không? Hỏi gì lắm thế! – Huy cau có.

· Năm nay mày thi đại học đó ông cụ. – Linh nói một câu chẳng ăn nhập rồi rút di động đưa Huy.

Huy cầm di động Linh, mò mẫm danh bạ. Thực ra đây mới là "ý đồ” chính của "ông cụ”. Nó có đam mê gì trò sắp bánh pizza như con bạn nó đâu. Nó dự định tìm số của đứa đã làm "xao nhãng”, mà thôi nói trắng ra là "cướp mất” thiên thần của nó – Linh. Dù biết làm thế này thật là… Linh sẽ giận nó dở sống dở chết mất thôi!

Tìm thấy rồi! Phewwww…

"Wind:

093 455 xxxx.”

Huy nhanh tay chép lại rồi trả di động cho Linh.

10 tối cùng ngày,

Huy nhắn tin cho Wind.

Huy: Hei

Wind: Ai day?

Huy: Ong la Phong phai k?

Wind: Um. Chuyen gi day :-? ?

Huy: Cho tui lam quen duoc khong?

Wind: B hay G day :-? ?

Huy: B

Wind: Oi lay hon, tui khong muon bi zai theo dau. Cha le tui lai con co cai suc hut ay ak.

Huy: Ong lo~ dap dau vao tuong a? Ai theo ong. Tui la ban cua Linh. Tui la Huy.

Wind: The a… [Blah blah]

Và sau cái buổi tối nhắn tin với nội dung hết sức "tưng tửng” như vậy, Huy "bất đắc dĩ” trở thành nhân vật quan trọng có nghĩa vụ "thông báo tin tức từ xa” cho Phong. "Mày phải trông chừng Linh hộ tao nhé. Đừng để thằng nào léng phéng bên cạnh Linh nhớ. Tao mà không phải học nốt năm nay trong Sài Gòn thì tao đã bay ngay ra ngoài đó với Linh rồi. Giúp tao nhớ. Plzzzz”

Haizzz….

May mà mấy hôm nay thời tiết lành lạnh,

không thì dễ cái đầu nó nóng quá mà nổ tung mất.

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Phong và Huy "trao đổi thông tin qua lại”, đương nhiên, Linh không biết.

Trời lạnh thì Phong nhắn tin hỏi Huy xem Linh mặc đủ ấm chưa. Trời nóng thì Huy là hỏi han ở đó có bị cắt điện luân phiên không, nóng vậy mà cúp điện thì làm sao Linh học được, etc. Nói chung là tất tần tật, từ chuyện ăn uống, học hành, vê vê & vê vê.

Và một tuần về đây thì chả hiểu cớ sự anh chị cãi nhau hay thế nào mà Phong suốt ngày tra tấn nó "Chac Linh khong yeu tao dau may a”, … khiến nó phát điên và chỉ muốn tắt máy dài hạn.

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

3.

[Huy]

18 tháng trước…

Là khi Phong chưa xuất hiện

và làm khổ đời nó…

6h sáng.

Nó thức dậy với tâm trạng khoan khoái và chờ đợi chuông tin nhắn vang lên.

[1 Message Received]

"Linh: Be oi day di troi da sang roi. De anh nang mai roi chieu vo can phong. Be oi day di keo den lop keo muon. Day di day di con qua nha don Linh. Poca, poca, mua ho nha! Chuc be day ngoan :x ”

Nó lẩm nhẩm đọc tin nhắn theo giai điệu "Chúc bé ngủ ngon”, chợt hôn chụt vào màn hình di động rồi nhanh chóng chui ra khỏi chăn. Linh luôn khiến những buổi sáng của nó thật đặc biệt và ấm áp lạ lùng.

6h45’ sáng, cổng nhà Linh…

Linh đã đứng chờ Huy từ bao giờ, gió thổi làm tóc nó bay bay.

· Mày không thèm nhắn tin lại cho tao luôn hà! – Linh hỏi, ra điều giận dỗi.

· Đằng nào một lát sau tao chả đang sừng sững trước của nhà mày, vẽ chuyện!

· Sáng nào mày cũng nói vậy. – Linh xịu mặt.

· Thế xe mày đâu? – Huy hỏi.

· Trong nhà.

· Thế sao không đi?

· Hỏng rồi.

· Sao hôm nào nó cũng hỏng hết vậy ha?

· Trời phạt tao đó, tại tao có đứa bạn tốt như mày mà. – Linh nói trơn tru, cái kiểu tự nhiên của Linh thỉng thoảng cứ làm Huy ngượng hín mặt + tim đập thình thịch.

· Lên xe đi, muộn rồi đó. – Huy chữa cháy.

Linh ngồi sau xe Huy, áp mặt vào lưng áo nó, vòng tay ôm ngang eo nó.

· Ôm mày sướng thật. – Linh hồn nhiên

· Mày mà cứ thế này làm sao tao có người yêu được.

· Nhưng mà ôm mày sướng thật mà. Mai này mày có người yêu tao sẽ "đàm phán” với người yêu mày vẫn cho phép tao ôm mày. Hehe! – Nó dụi mặt vào lưng Huy, buồn buồn. Cái kiểu nhõng nhẽo của Linh khiến Huy hết cách, đành chịu kệ.

· Mày thật là…- Huy nhượng bộ.

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

[Huy]

Và nó đã yêu mến và nhớ biết bao nhiêu cái kiểu nhẹ nhàng, hồn nhiên, đáng yêu của Linh, đôi lúc lại bướng bỉnh, nhõng nhẽo, như không ỷ lại và khó chiều như tụi con gái khác.

Một năm 365 ngày, kể cả những ngày ốm ho sù sụ, Linh vẫn nhắn tin gọi nó dậy. Có khi là một mẩu chuyện cười trên mạng. có khi lại là một lời chúc thật dễ thương cho ngày mới ngọt ngào như kẹo sữa, có khi không hiểu Linh kiếm được ở đâu ra nữa câu chào buổi sáng bằng tiếng… Arab.

Đêm khó ngủ thì Linh lại call đòi nó hát hát ru.

Nhiều khi tạt qua nhà nó với bịch Ostar to bự, kêu lỡ mua nhiều quá nên mang qua chia sẻ, rồi đòi nó đi kiếm đĩa phim chưởng về vừa ăn vừa xem.

Có khi lại hứng lên làm thiếp hay đan khăn, làm thạch aga cho nó ăn hay tự nhiên đòi nó đèo qua Tràng Tiền ăn kem rồi lại "băm sau phố phường”.

Trời mưa thì Linh lại thích tựa đầu vào vai nó, share cho nó một cái tai nghe, rồi cả 2 đứa lại cùng chìm vào giai điệu "Kiss the Rain”, khi mà bên ngoài, mưa vẫn rơi róc rách.

Phong Linh – Spirit of Wind – Linh hồn của Gió – Chuông gió. Trong tim Huy, Linh mãi như một cơn gió tự do. Nó không dám níu Linh lại, và nó cũng không bao giờ hiểu hết được Linh.

Đã có ai bắt gió nhốt vào vào lồng được chăng?

Nếu là ánh nắng, thiên thần của nó

chắc chắn sẽ là thứ ánh nắng trong vắt và thanh khiết.

Nó chưa bao giờ thổ lộ với Linh.

Nó sợ gió bay mất!

Nó vẫn âm thầm ở bên cạnh Linh, làm một áng mây hiền hoà.

Lỡ một ngày gió bay mất,

áng mây kia biết làm gì để giữ gió đây?

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

4.

Lại là 6 tháng trước…

Hành lang lớp, giờ ra chơi…

· Chuông kêu vì gió thổi hay gió thổi để đi tìm chuông mày nhỉ? – Linh hỏi vu vơ.

· Sao mày lại hỏi vậy?

· Tự nhiên tao chợt nghĩ ra thôi. Nếu không có gió thổi thì chuông sẽ không bao giờ kêu mày nhỉ!

· Nhưng chuông kêu níu chân cơn gió phiêu lãng, và làm cho gió nhận ra sự hiện hữu của mình không phải là vô hình J.

· Mày nói giống Wind vậy!

· Wind là ai?

· Phong, người yêu tao. – Câu nói như làm bức tường bình lặng trong Huy chấn động nhẹ.

· Sao lại là người yêu mày?

· Mày hỏi thế thì tao biết trả lời thế nào? – Linh khó chịu.

· Sao mày không nói với tao?

· Thì mới hôm qua thôi mà J.

· Mày có yêu nó không?

· Tao không biết.

· Nó có học trường mình không?

· Không, tao quen nó trên diễn đàn.

· Vậy mà mày cũng nhận lời yêu nó à?

· Có sao đâu. Tao có người yêu còn buông tha cho mày chứ. – Linh chọc Huy rồi cười phá lên, nhưng Huy thì không sao cười nổi!

· Ừ nhỉ. – Huy hưởng ứng một cách nhạt nhẽo cho xong chuyện.

· Mày giận à? – Linh bắt đầu nhận ra thái độ "lạ” của Huy.

· Tao có giận đâu!

· Trông mày như đang nuốt phải cả cục đá vậy!

· Vậy à.

Trống đánh…

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Thế đấy, Phong với Linh quen nhau cả nửa năm rồi mà giờ Huy mới biết. Chán thật!

Chúng nó quen nhau trên diễn đàn mà Linh tham gia lâu nay. Phong gốc Bắc, nhưng đang ở trong Nam . Có thể cuối năm nay nó ra Hà Nội thi đại học. Dù sao thì hai đứa nó cũng sớm trùng phùng.

Còn Huy thì đang đóng vai gì trong câu chuyện này đây nhỉ?

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Từ hồi ghép đôi với Phong, Linh…

- Không nhắn tin cho nó vào buổi sáng nữa! "Mày cứ kêu tao nhắn tin buổi sáng làm mất giấc ngủ ngon của mày”.

- Sửa cái xe và tự thân vận động đi học. "Tao mà cứ đi với mày lại hại mày không có người yêu”.

- Vẫn bám nó nhưng không 14/ 24 nữa!

- Vê vê và vê vê.

Huy trở thành người thứ 3 bất đắc dĩ giữa câu chuyện của Phong và Linh. Trong cái thế giới của gió và chuông, một áng mây rồi sẽ phải trôi về đâu?

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Nó ghét cái tính nhút nhát của bản thân. Nó ước gì bản thân có thể nói với Linh cái cảm giác nhói đau khi Linh cứ kể về Phong – người giành được tình cảm của Linh – mà không phải nó, hay khi Phong đang hành nó đủ 7 ngày 1 tuần với cái tin nhắn cùng 1 nội dung trên.

Rồi những tình cảm cũng phải tạm gác lại

để chuẩn bị cho một kì thi Đại học sắp tới

mở ra những ngưỡng cửa cuộc đời của mỗi

đứa chúng nó…

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

5.

Những ngày cuối của năm lớp 12…

Những cuốn sổ Lưu bút chuyền tay nhau lưu giữ từng kỉ niệm của những năm cấp 3 ngọt ngào.

· Mày khai sổ cho tao nha! – Linh đặt quyển sổ màu hồng nhạt lên bàn Huy.

· Mày mà cũng còn nhớ đến tao cơ đấy!

· Tao lúc nào chả nhớ đến mày.

· Chuyện mày với Phong sao rồi? Lâu rồi tao không nghe mày kể.

· Thì là vì không còn gì để kể!

· Là sao?

· Là bọn tao "hết” lâu rồi chứ sao!

· Sao lại hết?

· Hết 6 tháng rồi!

· 6 tháng thì sao?

· Phong mắc bệnh tim bẩm sinh. Nó muốn "xin” tao 6 tháng để yêu nhau, mà tao lại không muốn nó buồn. Nó ra nước ngoài chữa bệnh rồi. Chả biết sao nữa.

· […]

Ra vậy, đó chính là câu trả lời cho cái tin nhắn Phong send cho Huy.

Vậy tức là giờ chỉ còn nó với Linh thôi. Liệu nó có đủ cái dũng khí để thổ lộ với Linh như đã nuôi dưỡng tình cảm ấy suốt gần 2 năm qua?

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

12h đêm cùng ngày…

[1 Message Received]

"Linh: May ranh khong, Online di”

" Phong: Hoc sinh 12 co bao gio ranh khong co nuong, doi tao mot chut…”

[Bip bip: Huy is now online]

Huy: Lại không ngủ được hở mày? :-?

_Phong Linh_: Tốt nghiệp xong tao sẽ đi du học.

Huy: Vậy à, mày đi đâu?

_Phong Linh_: Sao mày không hỏi lý do bây giờ tao mới nói với mày?

Huy: Có sao đâu. Tao không phải bảo mẫu của mày, đâu thể bắt mày chuyện gì cũng phải nói với ngay tao!

_Phong Linh_: Thế tao nhầm rồi, tao cứ nghĩ mày sẽ buồn cơ, dù chỉ một chút xíu thôi.

Huy: Thế mày chuẩn bị đến đâu rồi?

_Phong Linh_: Gần xong rồi, chỉ còn mua sắm vài thứ thôi.

Huy: Chúc mừng mày nha.

_Phong Linh_: Chỉ vậy thôi à?

Huy: Ừm.

Lặng đi 1 lúc, không biết từ bao giờ chúng nó lại

nói chuyện khách sáo với nhau vậy.

_Phong Linh_: Mày yêu tao phải không?

Câu nói của Linh phá vỡ bầu im lặng, nhưng

lại khiến Huy bối rối 1 lúc. Đây có phải

cơ hội để nó thổ lộ hết ra không?

Huy: Ai bảo mày vậy? Bọn ở lớp à?

_Phong Linh_: Không.

Huy: Thế ai? Bọn học thêm Hoá?

_Phong Linh_: Không.

Huy: Thế ai?

_Phong Linh_: Tao đoán vậy. Chắc tao điên rồi. Thôi đi ngủ sớm đi vậy. Ngủ ngon ha.

Huy: Nhưng là thật đó!

_Phong Linh_: Chuyện gì thật?

Huy: Tao yêu mày!

_Phong Linh_: Tao call mày hát ru tao ngủ nha! Lâu rồi tao không được nghe mày hát.

[…]

Và như có một phép lạ nào đó đưa chúng nó

trở lại những ngày tháng trước đây!

Là chất giọng ấm áp dịu dàng của Huy, luôn vỗ về Linh mỗi khi nó cảm thấy hụt hẫng. Linh thấy nhớ biết mấy, những ngày tháng chúng nó thân đến độ ai cũng tưởng hai đứa yêu nhau.

· Mày biết từ bao giờ? – Kết thúc "Chúc bé ngủ ngon”, Huy hỏi Linh.

· Chuyện gì cơ?

· Chuyện "Tao yêu mày” ấy.

· Lâu rồi.

· Là từ bao giờ?

· Nửa năm trước, hoặc lâu hơn thế.

· Sao mày biết? – Huy xấu hổ. Nó cứ tưởng Linh không biết, nghĩ lại nhiều lần giờ thấy ngượng thật.

· Cảm tính! – Linh phá lên cười.

· Có gì đáng cười chứ. – Huy giả bộ giận dỗi.

· Tại mày ngốc quá nên tao thích chọc mày lắm cơ.

· Mày ác thật, biết vậy mà còn cứ… ôm tao! – Giọng Huy càng lúc càng bé như sợ có ai nghe thấy.

· Mày không thích tao ôm mày à?

· Không phải vậy.

· Thế là có đúng không.

· Ừ. – Cuối cùng thì Huy cũng chịu thú nhận.

· Mai qua đón tao đi học nhé!

· Vì sao? Xe mày đâu có hỏng!

· Xe tao chưa bao giờ hỏng cả! Là tao muốn ôm mày thôi.

[Ngưng trong giây lát]

· Thôi mày đi ngủ sớm đi. Con gái ngủ muộn không tốt đâu!

· Ngủ ngon ha.

· Ngủ ngon, thiên thần của tao! – Huy nói rồi dập máy trước. Trước giờ Linh với nó mà "con cà con kê” thì lâu lắm, nên Huy cứ hay phải dập máy trước. Nhưng lần này là vì xấu hổ.

Hai đứa chúng nó sẽ có 1 đêm dài đây!

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

6.

Sáng hôm sau

Ngày liên hoan chia tay…

6h sáng…

[1 Message Received]

"Linh: May ngu day chua? 6h30 qua don tao ha!”

6h30, cổng nhà Linh…

Mới sáng mà nắng đã chói.

Nó nhìn thấy thiên thần của nó dịu dàng

trong tà áo dài trắng còn thanh khiết hơn cả nắng.

Đừng hỏi nó cảm thấy xao xuyến cỡ nào trong tim!

· Sao mày kêu tao qua đón sớm thế?

· Ừ. Tao với mày đi quanh Hồ Gươm một vòng nha! – Linh leo lên xe Huy. Cái kiểu "bỗng – dưng – muốn – làm – một – cái – gì – đó” của Linh chẳng hề thay đổi.

· Sáng sớm đi quanh Hồ Gươm làm gì?

Linh không trả lời, nó lại ôm Huy như trước, cái kiểu dụi tóc vào lưng áo Huy khiến tim Huy đập mạnh.

Hồ Gươm, một ngày có gió nhẹ…

· Vậy mày có yêu tao không? – Lần đầu tiên trong lịch sử, Huy dẹp bỏ được cái tính ngại ngùng khó chữa để hỏi thẳng Linh.

· Để tao nghĩ nhé!

· Bao lâu?

· 5s. – Linh phá ra cười.

· 1… 2… 3… 4… 5. – Huy đếm chầm chậm như sợ phép màu tan mất.

· Tao không nói đâu. – Nói rồi Linh lại còn cười to hơn. Huy ngượng đỏ mặt.

· Tao yêu mày, tao yêu mày, Linh ạ! – Huy hét to mặc kệ người đi đường quay lại và ngó nó như một thằng khùng.

Khi yêu người ta có đứt vài cái dây thần kinh xấu hổ cũng là chuyện thường!

Rồi đây khi cánh cửa cấp 3 khép lại, mỗi đứa chúng nó sẽ có một phương trời để hướng tới.

Linh đi du học. Huy thi Bách Khoa.

Khúc cuối của câu truyện đành để dở dang vậy.

KẾT: Tình yêu như những miếng ghép không khít. Không có ai hợp ai 100% cả! Cứ đi tìm một tình yêu hoàn hảo mà bỏ lại phía sau những cảm xúc đẹp đẽ, thì bạn là kẻ ngốc đó.

XEM CÁC TRUYỆN LIÊN QUAN : Truyện Ngắn


BÌNH LUẬN FACEBOOK TRUYỆN

Tình Yêu Như Những Miếng Ghép Không Khít





XEM TRUYỆN KHÁC


+ Tổng Số Bình Luận Tình Yêu Như Những Miếng Ghép Không Khít: 0





Chỉ Có Thành Viên mới có thể gửi BÌNH LUẬN
[ Đăng Ký | Đăng Nhập ]
ChatBox
Đăng Ký Thành Viên VIP
Like FanPfae Facebook
Copyright Kênh Truyện © 2011 - 2015 Kênh Truyện - Kênh Hài
Powered by uCoz

Bạn Đang Đọc Truyện Tình Yêu Như Những Miếng Ghép Không Khít
DMCA.com Protection Status