Kênh Truyện, Đọc truyện online, truyện teen full hoàn thành, truyện gay full, tiểu thuyết full
»
»
19:01, 18/06/2017

Tôi Không Thể Yêu Ai Khác, Vì Tôi Chỉ Có Thể Yêu Một Mình Em
✿ Người Đăng: Hantuyet Các Truyện Cùng Người Đăng
✿ Tác Giả: Hàn Tuyết
✿ Xem: 2621 Lượt ✿ Tổng Điểm Vote: 684 Điểm
ĐỌC Chap 1 ĐỌC Chap Mới Nhất


✿ Nội dung truyện Tôi Không Thể Yêu Ai Khác, Vì Tôi Chỉ Có Thể Yêu Một Mình Em

Tên truyện: Tôi không thể yêu ai khác, vì tôi chỉ có thể yêu một mình em
Tác giả: Hàn Tuyết
Thể loại: bách hợp
Rating: 16+
Tình trạng: vừa viết vừa đăng
Giới thiệu nhân vật:
Cô : Lâm Ngự Hàn ( tên tiếng anh Rose) 27 tuổi, con một, mẹ mất sớm sống cùng ba ở Anh từ nhỏ là tổng giám đốc đầy quyền lực của tập đoàn xây dựng Diamond lớn ở Anh. Cô mang nét đẹp mị hoặc nhưng lại vô cùng lạnh lùng, mọi người ngưỡng mộ nét đẹp của cô nhưng cũng đồng thời cảm thấy run sợ trước ánh mắt sắc bén và lạnh lùng của cô.
Nàng : Nguyễn Thanh Linh 22 tuổi vừa tốt nghiệp ĐH kiến trúc , không biết cha mẹ là ai, được bà Nguyễn Thanh nhặt được và nuôi cô khôn lớn. Nàng có nét đẹp được ví như thiên thần, đôi mắt to tròn, long lanh như nhìn xuyên thấu thế gian,tính tình lương thiện. Gia đình chỉ có 2 bà cháu nương tựa lẫn nhau, nhà khó khăn cô phải vừa đi học vừa đi làm thêm để trang trãi học phí.

Ông Lâm Minh ba của Ngự Hàn, là chủ tịch tập đoàn Diamond, là người nghiêm khắc nhưng vô cùng thương yêu con của mình, ông giao toàn bộ tập đoàn cho Ngự Hàn tiếp quản.
Và một số nhân vật khác…..

Chap 1
Tại sân bay Tân Sơn Nhất, một cô gái xinh đẹp, quyến rũ nhưng vô cùng lạnh lùng , kế bên là A Kiệt trợ thủ đắc lực kiêm tài xế cho cô đang kéo hành lý từ trong sân bay bước ra, không ai khác chính là Ngự Hàn từ Anh bay về Việt Nam để tiếp quản chi nhánh công ty tại Việt Nam. Vừa bước ra đã có người cung kính đứng chờ 2 người.
- A Kiệt, anh cùng họ về trước đi, để chiếc xe của tôi lại, tôi muốn tự lái đi đây một chút, chút nữa tôi sẽ về
- Nhưng thưa tiểu thư, cô muốn đi đâu tôi đưa cô đi, một mình cô tôi không an tâm
- Tôi đã nói là anh về trước đi, đây là mệnh lệnh
- Vâng thưa tiểu thư, cô nhớ chú ý an toàn…
- Được rồi anh về đi
Ra khỏi sân bay, Ngự Hàn bước lên chiếc xe của mình và phóng thẳng đến một nơi, đó là khu nghĩa trang có mẹ cô ở đây. Bước và nơi mẹ cô đang yên nghĩ, giọt nước mắt bất giác tuôn rơi. Cô quỳ xuống cạnh mộ của mẹ mình;
- Mẹ, con nhớ mẹ lắm....
Từng giọt nước mắt cứ lăn dài trên khuôn mặt xinh đẹp tuyệt trần của cô, bây giờ trước mẹ mình cô không còn là một người lạnh lùng nữa mà thay và đó là một người con gái yếu đuối, ánh mắt mang nỗi buồn vời vợi. Bao năm qua, cô vẫn luôn ray rứt, hối hận trong lòng, cứ mỗi đêm cô không thể nào đi vào giấc ngủ sâu được, bởi vì hình ảnh của bao năm về trước cứ hiện lại trong giấc mơ của cô.
" Năm Ngự Hàn được 8 tuổi, đúng vào ngày sinh nhật cô, gia đình cô đang tổ chức sinh nhật cho cô, ở đó có tất cả khách mời, đồng nghiệp, đối tác của công ty đến dự. Có lẽ cô sẽ thấy hạnh phúc vô cùng mà không phải là nỗi ám ảnh của cuộc đời cô nếu như không có một biến cố xãy ra. Trong lúc buổi tiệc đang diễn ra thì ở đâu xuất hiện một gã đàn ông hung tợn, hắn đã lẻn vào bữa tiệc không một ai phát giác, hắn tìm kiếm xung quanh và cuối cùng cũng tìm thấy người hắn cần tìm.
- Lâm Minh, mày hại tao tán gia bại sản như thế này, thì hôm nay tao sẽ cho mày niếm trải nỗi đau mất đi đứa con độc nhất của mày là như thế nào…haha
Trong lúc đang vui đùa cùng các bạn thì Ngự Hàn cảm giác có một người nào đó ôm chặt cô và kề súng vào đầu cô. Sợ hãi bao trùm, cô chỉ biết giãy giụa và khóc lớn lên.
- Ba mẹ ơi cứu con..huhuhu
- Haha mày la lớn lên đi, la lên cho thằng cha của mày nghe.
Gã đàn ông vừa kề súng vừa cười nói. Đúng như những gì hắn muốn, bây giờ mọi người cùng ba mẹ Ngự Hàn đã thấy hắn, quan khách trong bữa tiệc trở nên hoảng loạn
- Lâm Minh mày hại tao tán gia bại sản, bây giờ tao chẳng còn gì thì tao cũng cho mày nếm mùi mất đi đứa con m thương yêu nhất..
- Tuấn anh bình tĩnh đi, tôi không làm gì hại anh cả, chỉ là anh quá tham lam, anh lén sau lưng tôi cấu kết người ngoài nhằm chiếm đoạt công ty, vì nễ tình anh đã gắn bó lâu năm với công ty,tôi đã bao lần nhắc nhở a nên dừng lại sớm nhưng anh vẫn chứng nào tật nấy. Tôi đành phải giao cho pháp luật xử lý, đây là những gì anh tự gánh lấy
- Haha Lâm Minh mày nói hay lắm, bây giờ mày đỗ hết tội lỗi cho ta, ngày đó tao cầu xin mày nhưng mày vẫn giao chứng cứ cho công an, mày nghĩ t ngu mà đi nghe lời mày nói nãy giờ sao..
Bà Lan mẹ của Ngự Hàn chứng kiến cảnh con gái bị bắt, bà đau lòng, nước mát tuôn rơi, bàm uốn chạy đến chỗ của con gái mình nhưng bị ông Minh giữ lại
- Không được nguy hiểm lắm, em không thể đi lại đó được
- Không , không em muốn đi cứu con em, nó là con của chúng ta đó, sao anh có thể bình tĩnh như thế hả…huhu tại sao, tại sao hả..
- Em bình tĩnh đi, anh sẽ tìm mọi cách để cứu con, em nghĩ anh không thương nó sao. Nhưng tên Tuấn hắn bây giờ không được bình tĩnh nếu chúng ta manh động sẽ làm cho con chúng tan guy hiểm hơn đó
- Anh làm ơn tìm mọi cách cứu Ngự Hàn về cho em đi, em xin anh, không có con thì em cũng không thể nào sống tiếp được..huhu
Tên Tuấn ở đằng xa không nghe được ông Minh cùng bà Lan ờ đây nói gì, hắn vừa nhìn về phía ông bà, trông lúc hắn lơ là, Ngự Hàn đã cắn mạnh vào tay hắn đến chảy máu và giãy giụa thoát ra khỏi vòng tay hắn để chạy về phái bà Lan
- Mẹ ơi cứu con
Vì bị cắn đau,tên Tuấn điên tiết lên, không cần suy nghĩ gì nữa hắn giơ súng lên nhắm về phía Ngự Hàn. Và " đoàng, đoàng". Hai tiếng súng vang lên cùng lúc, một là tiếng súng của tuấn, hai là tiếng súng của cảnh sát được người của ông Lâm âm thầm liên lạc tới
Nghe tiếng súng Ngự Hàn sợ hãi quay đầu lại nhìn, nước mắt tuôn rơi, cô chỉ thấy mẹ cô nằm trên vũng máu. Mẹ cô đã vì cứu cô mà hứng trọn viên đạn đó. Còn tên Tuấn cũng bị một phát súng ngay đầu của cảnh sát mà chết ngay tại chỗ.
- Mẹ ơi, mẹ đừng bỏ con…huhuhu. Con hứa con sẽ ngoan ngoãn mà, con sẽ luôn nghe lời, con không làm mẹ buồn đâu, mẹ..mẹ dậy chơi với con đi, mẹ ơi…..
Ông Minh chạy đến bên bà, bế bà lên đưa đi bện viện, nhưng bà Lan không chịu. Giữ lại chút hơi thở cuối cùng bà đưa tay lên lau đi giọt nước mắt của con gái
- Không còn kịp nữa đâu, em biết em như thế nào mà. Anh nhớ phải chăm lo cho Ngự Hàn thật tốt nha, không có em bên cạnh thì hai cha con phải biết giữ gìn sức khỏe, em không thể ở bên chăm sóc cho hai người được nữa. Em muốn sau khi em mất rồi, anh hãy đưa em về ViệtNam, em muốn được yên nghĩ nơi quê nhà..anh hứa với em đi..
Ông Minh ôm bà vào lòng và nắm chặt bàn tay bà
- Anh hứa, anh hứa với em……..
Bà Lan ở trong lòng ông, quay sang nhìn Ngự Hàn, khẽ nắm lấy bàn tay non mềm của đứa con nhỏ
- Ngự Hàn, từ nay con phải mạnh mẽ lên, không có mẹ ở bên chăm sóc cho con, con phải nghe lời ba nghe chưa…m.ẹ…. mẹ yêu…con..nhiều….lắm
Nói xong bàn tay bất giác rơi ra khỏi tay Ngự Hàn, đôi mắt bà nhắm nghiền, gương mặt xinh đẹp của bà như đang ngủ yên, một giấc ngủ yên bình.
- Không mẹ ơi…mẹ thức dậy đi mẹ ơi, con muốn được mẹ ôm trong lòng mà, mẹ…mẹ ơi..!
- Ngự Hàn à, mẹ con đi rồi, từ nay chỉ có 2 cha con ta, ta sẽ thương yêu con gấp bội, bao gồm tình yêu của mẹ đã dành cho con.
- Không..huhu..con không muốn..con muốn mẹ con thôi…
Sau khi bà lan mất, ông Minh thực hiện nguyện vọng của bà là đưa bà về quê hương VN để bà được yên nghĩ. Cũng từ ngày bà Lan mất, Ngự Hàn từ một đứa trẻ hồn nhiên, vui vẻ trở nên trầm tính, ít nói và lạnh lùng. Cô không muốn tiếp xúc với người lạ, người mà cô thân cận nhất chỉ có ba cô là ông Minh”
Từ ngày đó đến nay, cũng đã 19 năm rồi nhưng không lúc nào Ngự Hàn quên được nỗi đau đó, nó như đã đâm sâu vào trái tim cô, nó làm tim cô đau đớn mà có lẽ không ai có thể xoa dịu được nỗi đau đó của cô. (tác giả: sắp rồi chị ơi, chờ đi sẽ có người làm được đó..kkk)
Bây giờ cũng đã xế chiều, Ngự Hàn mới đứng dậy quay về nhà, bước ra khỏi khu nghĩa trang, cô lại trở về với gương mặt lạnh lùng thường ngày. Lái xe về đến biệt thự của cô, ngôi biệt thự rộng lớn với gam màu trắng, xung quanh là vườn hoa rực rỡ màu sắc, phí sau vườn là ngôi nhà kính trồng đầy hoa lan, loài hoa mà mẹ cô thích nhất. Bước vào nhà, A Kiệt đứng ra chào cô
- Tiêu thư mới về, cô lên phòng nghĩ ngơi lát nữa đến giờ cơm tôi sẽ cho người gọi cô xuống dùng bữa
- Được rồi, tôi lên phòng một lát, anh cứ làm việc của anh đi
Cô bước lên lầu, phòng của cô ở tận lầu 3, một căn phòng bên trong đầy đủ tiện nghi,bức tường với gam màu xám, chiếc giường ngủ rộng lớn với tất cả vật dụng từ chăn, ga gối đều màu trắng. Bàn làm việc được lau dọn và sắp sếp ngăn nắp.
Cô bước đến chiếc gường và ngã lưng xuống, nhắm mắt lại, cô cần không gian yên tĩnh như thế này.

Mời Bạn Đọc Tiếp Tại Trang : Tôi Không Thể Yêu Ai Khác, Vì Tôi Chỉ Có Thể Yêu Một Mình Em - Diễn Đàn Kênh Truyện http://kenhtruyen.com/forum/51-15150-1#ixzz4kMELQvmo




Vote Điểm :12345

Loading...

✿ Bình luận facebook truyện Tôi Không Thể Yêu Ai Khác, Vì Tôi Chỉ Có Thể Yêu Một Mình Em



✿ XEM CÁC TRUYỆN LIÊN QUAN :Truyện Les

✿ XEM TRUYỆN KHÁC
ĐĂNG NHẬP
Đăng Ký | Đăng Nhập
Login:
Password:

Kênh Truyện
CHỨC NĂNG

BXH TRUYỆN HOT
TRUYỆN NGẪU NHIÊN
TRUYỆN FULL
Lên đầu trang
Xuống cuối trang
CopyrightKênh Truyện © 2011 - 2017Kênh Truyện - In Sách Truyện Theo Yêu Cầu
Powered by uCoz -Giao diện Mobile

DMCA.com Protection Status