Kênh Truyện, Đọc truyện online, truyện teen full hoàn thành, truyện gay full, tiểu thuyết full
»
»
13:40, 06/02/2015

Tôi Không Yêu Cậu Ta
✿ Người Đăng: MD1997 ✿ Tác Giả:
3.264 Lượt Xem 184 Bình Chọn Truyện Cùng Người Đăng
ĐỌC Chap 1 ĐỌC Chap Mới Nhất


✿ Nội dung truyện Tôi Không Yêu Cậu Ta

Chapter 1

Một mẫu truyện khác:

Vương Hữu Khánh là con người lạnh lùng và bạo lực. Giống với cha của cậu – ông Vương Thiên Trực , Vương Hữu Khánh cũng đang sống trong cuộc sống của một ông vua , hay nói cách khác , cậu được gọi là "Thái tử điện hạ” . Bằng cách thao túng và cầm đầu các trận đánh nhau mà vẫn hiển nhiên ra khỏi sở cảnh sát 1 cách bình an vô sự , Vương Hữu Khánh được tôn thờ như một tên trùm của trường : THPT Nguyễn Hùng Sơn .

Vì thế , mọi thứ cậu muốn thật sự quá dễ dàng để có được , một là do nguồn cung của người cha lắm tiền , hai là cậu tự mình chiếm được bằng thế lực và bạo lực . Vốn với cái lí lịch nổi như cồn , kèm theo một khuôn mặt khá được , Vương Hữu Khánh tất nhiên là được rất nhiều người ngưỡng mộ , ca ngợi , mà điển hình là mấy "bé lớp dưới” hay gọi là Oppa !

Gọi là mấy bé lớp dưới cho sang , chứ đúng hơn là mấy "bé mám danh” không hơn không kém . Ở cái tuổi này thì có gì đáng để gọi là tình yêu? Được quen một người nổi tiếng thì được thơm lây , được cái danh hiệu "con đấy là bạn gái thằng Khánh” mới chính là điều mà tụi nó mong muốn . À mà không quên đề cập đến tiền của cậu ta, một ngày tiền đi học thôi cũng đủ cho tụi nó dư xài …

Ấy thế mà lại rất khó , trong mắt xanh của Vương Hữu Khánh , ngoài tròng trắng , tròng đen thì khác gì 2 số 0 tròn trĩnh .

Còn về con người Huỳnh Nam , cậu ta vừa tròn 17 tuổi , học lớp dưới của Vương Hữu Khánh. Cậu ta đại diện cho bộ phận nhân vật chính trực trong câu chuyện này. Gương mặt ưa nhìn , mũi cao ráo và đôi mắt thuần khiết như mang 1 nét buồn gì đó.. rất lạ.. rất khác. Cậu nổi tiếng là siêu cấp thẳng thắng và trung thực!

Có thể nói tôi khoác lác, tôi phóng đại quá mức, nhưng Huỳnh Nam đã vẻ vang trong "hàng vạn” chiến công lừng lẩy như : tố cáo vụ ẩu đã kinh hoàng tại nhà giữ xe mà bị hại chính là Nhân – bạn thân của cậu; mách với trường về 1 nhóm học sinh thường trốn trong nhà vệ sinh hút thuốc; hoặc góp ý thẳng thừng với giáo viên nếu thấy 1 bài giảng nào chưa thõa đáng…

Huỳnh Nam luôn tự hào với mình như thế !

"Nếu thêm làn da nâu thơ mộng, cậu thành bao công sống mẹ nó rồi!! ” – Nhân hay lèm bèm vậy .

Một mẫu truyện khác nữa :

Buổi sáng thứ tư hôm nay bình thường như bao ngày đông khác tại cái tỉnh nhỏ. Gió thổi thoang thoáng từng cơn mà lạnh đến cả óc, da gà nổi từng cục như bệnh gì đó cấp tính lắm. Bây giờ đang là giờ ra chơi của tiết 1 vừa kết thúc. Nhân nài nỉ mãi mới gọi được "bao chuẩn” Huỳnh Nam đi ăn sáng cùng mình, xuống tới nơi thì chẳng còn một cái bàn, một cái ghế, hay một chỗ đứng nào nữa trong căn-tin.

Học sinh phũ hết căn-tin đông như kiến, chúng nó chen nhau, đè lên nhau , thậm chí có thể xô xát nhau mà giành lấy từng dĩa cơm sườn từ gian hàng điểm tâm của mụ tám. Dĩa này vừa ra lại nhanh chóng chuẩn bị dĩa sau mà tiếp ứng, không khéo mà trở thành nạn đói của những năm 1945, mặc dù phải công nhận là cơm của mụ dở tệ, khô khan, lạc nhách lại còn khó nhai. Thế mà mụ vẫn bán đắt, mụ vẫn giàu vì cả trường này chỉ có mình mụ bán cơm còn gì. Không ăn thì nhịn , thế thôi !

Một thằng vừa chui ra thằng kia lại chui vào mà giật, đến khi nào có cơm thì thôi. Nhưng tụi nó vẫn vui, vẫn mãng nguyện cầm thành quả của mình trên tay mà hít hà. Mùi mỡ hành nóng hổi bay phấp phới khiến lũ "ma đói” kia phải ganh tị. Thế mà Nhân và Nam vẫn lặng như tờ trong khi tụi nó nháo nhào lên. Chờ một chút thì có chết đi đâu? Vì thế mà cả 2 bình thản mà xếp hàng chờ tới lượt của mình – Quyết lấy kiên định làm sức mạnh !

Độ chừng vài phút, cái không khí náo nhiệt cũng tan dần. Vị trí gần gian hàng nhất đã là Nhân và Nam , cả hai đón lấy phần cơm của mình một cách từ tốn, nhưng trong dạ lại khác, hết sức mừng, lòng nôn nao đến đáng sợ .

Đói ơi … tạm biệt nhé !

Cơ hồ đã thoát được nạn, nạn này vừa đi, nạn khác lại đến. Khốn khổ tận cùng, kiếp nạn-chồng-nạn làm sao mà tránh khỏi! Hiện tại chẳng còn lấy một chỗ trống nào để 2 trẻ an tọa mà ăn uống, đánh phải du sơn ngoạn thủy một lát mà tìm chốn chung thân. Khổ ! Đúng khổ !

– Làm gì bây giờ ? Gần hết giờ ra chơi rồi – Nhân nhăn nhúm mặt trông thật tội

– Tớ chịu !

– Ahh ! – Bỗng Nhân hét 1 cách hào hứng , chỉ vào 1 góc , nói – Còn một cái …

Huỳnh Nam đã thấy từ hướng đó 2 chiếc bàn nhựa đang chồng lên nhau , cậu cũng mừng thầm . Sắp được cứu rồi !

– Nhưng … – Cậu định tiến lại thì Nhân ngăn lại – Vương Hữu Khánh kìa !

– Rồi sao ?

– Ai cũng sợ nó , lạng quạng nó đánh .. – Nhân ấp úng
Nam thấp thỏm , suy nghĩ cái gì đó . Cậu hếch mũi , phì một câu thật cương quyết – Kệ chứ . Miếng ăn quan trọng hơn ! Nói rồi không thèm suy nghĩ thêm gì nữa , cậu tiến đến phía Vương Hữu Khánh , Nhân không kịp ngăn cậu lại nữa . Đằng ấy , một tên hóng hách gác chân nọ vào chân kia đặt thẳng lên bàn , quả thật cậu ta chẳng thèm coi ai ra gì . Kể cả một vài giáo viên cũng đang ăn sáng cách đó không xa

– Xin lỗi , bạn cho mình lấy 1 cái bàn . Giọng Huỳnh Nam nhỏ nhẹ

– Bàn? Bàn gì? – một thằng trong số lũ bám đuôi lên tiếng .

– Ở dưới còn dư một cái – Nam chỉ chỉ , cậu nói – Cho mình lấy .

– Làm gì có chứ . Nó là một cái thôi mà ! – lại là thằng khi nãy , nó nói mặc cho "chủ” nó không phản ứng gì .

"Chắc định giành 1 công lao nho nhỏ” – Huỳnh Nam nghĩ , cậu khinh

Chưa đợi nó nói thêm , Nam đã cúi xuống mà sờ vào thành của chiếc bàn , rõ ràng là 2 cái chồng lên nhau . Bọn này trơ trẽn thật ! Láo thật ! Rồi cậu nhanh như cắt bấu lấy vào mép bàn mà kéo ra mặc kệ cái hành động này khiến biết bao nhiêu con mắt ngạc nhiên , có chút sợ hãi của bọn xung quanh . Kệ , cậu kệ hết , phóng lao thì phải theo lao . Vừa dằng co , Nam vừa mơ hồ về lời nói của Nhân khi nãy " Lạng quạng nó đánh .. ” ! Cậu có chút giật mình nhưng cũng đành chịu . Đường nào cũng chết , thà bị đánh chết một cách vinh quang , trong sạch còn hơn chết đói ..thê thảm lắm , tủi nhục lắm …

Trở lại hiện tại , cậu đã cố gắng hết sức , mép bàn rõ ràng đã được nhấc lên nhưng rồi cũng bị nẹp lại từ đôi chân của kẻ ở trên . Vương Hữu Khánh mặt vẫn vậy , hắn rít một hơi cà phê vào miệng , rồi nhòm nhèm cục đá nghe rột rột như chưa có gì xảy ra . Huỳnh Nam vẫn kiên quyết mà giành , nhưng căn bản là sức cậu có hạn , Vương Hữu Khánh còn chưa dùng đến tí sức nào . Nhấc lên được một tí , lại nẹp lại 1 tí , suýt chút dập cả tay . Cậu tức lắm , nhưng vẫn cố giử bình tĩnh , Nam điềm đạm nói

– Có cần làm khó nhau thế không? Không lấy giúp thì tôi tự lấy , còn ngăn lại làm gì ?

Khánh nhếch mép , phì ra một hơi khinh bỉ

– Tụi tao ngăn lại làm gì , tay tụi tao còn chưa đụng vào bàn nữa . Mày có khả năng thì tự mà lấy – một tên khác lên tiếng . Gọi là tên khác nhưng căn bản là bọn nó rất giống nhau , như nhau thôi .

– Ch* ! – Vẫn là Nam cao tay , kịp ngăn lại điều mình định nói .

~ Renggggggggggg . Tiếng chuông vang lên như lệnh báo hết hiệp , Vương Hữu Khánh nhanh chóng đứng lên , lướt qua Huỳnh Nam một cách cố ý , huỵch mạnh vào vai cậu . Khánh thì thầm

– Nhường cho cả hai cái luôn đấy !

– Cảm ơn ! – Huỳnh Nam gằn giọng đáp , làm cho Khánh suýt tức giận . Còn cậu thì không can đảm như ban nãy nữa , Nam run như chuột tắm nước ..

Cơn gió bất chợt thổi nhẹ mà lạnh đến sống lưng .

Ai bước ngang cậu cũng đều để lại 2 con mắt tò mò . Nhân thì đang ngơ ra như chết đứng . Suy cho cùng là đi toi 20.000 nghìn trong chốc lác .

"Thế là từ câu truyện đó . Chúng tôi trở nên hận thù nhau , đến giờ tôi vẫn thấy còn sợ ..” – Huỳnh Nam


Mời Bạn Đọc Tiếp Tại Trang : Toi Khong Yeu Cau Ta ~ Tôi Không Yêu Cậu Ta - Truyện Thế Giới Thứ 3 - Truyện Gay Đang Sáng Tác - Diễn Đàn Kênh Truyện http://kenhtruyen.com/forum/52-1947-1#ixzz3Qwbey64e


Vote Điểm :12345

Loading...

✿ Bình luận facebook truyện Tôi Không Yêu Cậu Ta



✿ XEM CÁC TRUYỆN LIÊN QUAN :Truyện Gay

✿ XEM TRUYỆN KHÁC
ĐĂNG NHẬP
Đăng Ký | Đăng Nhập
Login:
Password:

Kênh Truyện
CHỨC NĂNG

BXH TRUYỆN HOT
TRUYỆN NGẪU NHIÊN
TRUYỆN FULL
Lên đầu trang
Xuống cuối trang
Loading...
Copyright Kênh Truyện © 2011 - 2019 Kênh Truyện - In Sách Truyện Theo Yêu Cầu
Powered by uCoz -Giao diện Mobile