Kênh Truyện, Đọc truyện online, truyện teen full hoàn thành, truyện gay full, tiểu thuyết full
»
»
05:50, 29/08/2016

Tội Lỗi
✿ Người Đăng: Bi_kênh_kiệu2702 Các Truyện Cùng Người Đăng
✿ Tác Giả:
✿ Xem: 200 Lượt ✿ Tổng Điểm Vote: 14 Điểm
ĐỌC Chap 1 ĐỌC Chap Mới Nhất

✿ Thể Loại: Bi Cún, Tội Lỗi



✿ Nội dung truyện Tội Lỗi

Tại sao lại là Tội Lỗi....sinh ra có ai kiềm chế cảm xúc của mình không? Khi vui thì cười, khi buồn thì khóc...cuộc sống mặc định như thế và con người từ bao đời luôn sống trong mặc định mà chẳng biết ai tạo ra. Khi yêu thổ lộ và khi đau là rỉ máu.
Chap 1.
Lục Khả là 1 cô gái vừa hơn 18t vài tháng. Lục Khả là 1 cô gái mù, sống ở trại mồ côi, vì sinh ra cô bị mù nên ba mẹ cô vứt bỏ cô ở trước cổng côi nhi viện. Cô chỉ biết cô mang họ Hoàng, gốc Thanh Hóa, nhưng lại lớn lên ở 1 côi nhi viện Đà Lạt.
Mắt Lục Khả có thể chữa trị đc nếu có người hiến giác mạc và tốn khá nhiều chi phí, vì sợ chi phí quá tốn kém nên Lục Khả không muốn để các mẹ phí tiền vào cô mà hãy lo cho các em nhỏ bất hạnh khác, tuy mù nhưng cô lại có 1 đôi mắt đẹp, tỉ lệ người có mắt anh tím rất hiếm, và Lục Khả là cô gái có đôi mắt phản quang 1 màu tím than đặc biệt. Đôi mắt đẹp ấy lúc nào cg như sinh động như nó đang hoạt động vậy. Lục Khả rất khéo tay, học hành cg giỏi nhưng chỉ xong 12 là cô đã nghỉ vì không muốn học thêm nữa, cô thừa biết những người mù như cô dù học cao mấy cg không ai nhận làm việc. Vì đi đứng khá chậm chạp nên từ khi lên 15t Lục Khả có 1 chú chó do má Lan đem về. Má bảo với cô, nó sẽ giúp cô, nó sẽ là người dẫn đường của cô.
Lục Khả rất thương nó, lúc má Lan cho cô chú chó nhỏ đó cô đặt tên là Mật Ong. Bởi vì Mật Ong là mùi vị cô thích, đơn giản là thế.
Lục Khả là người rất kiệm lời,đúng hơn là lười nói, người mù họ có bản năng nhạy bén và phòng vệ rất cao. Khi Lục Khả nói cô không muốn học lớp khiếm thị, cô muốn học lớp bình thường 1 cái lớp dành cho người bình thường, cô sẽ học chữ nổi không sao cả, cô sẽ cố gắng theo đúng tiến độ mà không trì trệ quá trình học. Lục Khả sống nội tâm, khó đoán đc cô nghĩ gì, càng khó tiếp cận cô. Dù cô có gương mặt tròn trịa, mắt to tròn, mũi không cao nhưng nhỏ nhắn, cái miệng không rộng cg không nhỏ, vừa đủ mỉm cười lộ răng trắng đều là đc. Lục Khả là thế, ương bướng thầm lặng. Mặc bạn bè chọc ghẹo, nhiều lần giấu gậy của cô, hay là cầm gậy cô kéo cô chạy vòng quanh. Cô cũng chẳng khóc,cô phũ phàng buông tay khỏi cây gậy làm kẻ kéo dùng lực 1 đầu ngã té dúi dụi. Tức giận nhưng quay lại nhìn đã thấy cô lần theo mép tường đi về lớp, lớp học của cô đc giáo viên chủ nhiệm làm dấu 1 sợi dây dài có treo cái chuông gió ngay sát mép cửa. Vì thương hoàn cảnh của cô bé, nên cô chủ nhiệm căn dặn cô lần mò vách tường giựt đc sợi dây nghe tiếng leng keng nghĩa là cô đã tới lớp.
Đấy. Quãng thời gian học sinh của Lục Khả nó như vậy. Nhiều khi bị chơi xấu Lục Khả không đến lớp đc 1 là vì bị giấu chuông gió 2 là bị đổi dây giựt xô nước đổ ào lên người cô. Mái tóc dài qua eo của Lục Khả khi ướt nó bết lại như ma da ý, nên chúng nó sợ không dám chơi như vậy nữa. Thì lúc đó Lục Khả mới đc "khô ráo" mà chúng nó chọc gheọ, hành hạ. Nhưng Lục Khả không trách, cg không nói ai tiếng nào. Âm thầm như vậy, cam chịu số phận. Sinh cô ra vứt bỏ cô đã là bất hạnh của đứa trẻ như cô,khiếm thị là 1 bất hạnh đè lên bất hạnh nên cô xem bao nhiêu sự chọc ghẹo kia chả to tát gì. Khi đối mặt với 1 thứ to lớn thì những thứ nhỏ nhặt trải qua tiếp theo bạn sẽ cho là tầm thường ngay.
Lục Khả thích sự yên tĩnh, thích cầm cái máy casset cũ mà má cho cô nghe đỡ buồn. Phòng của Lục Khả xa phòng mấy đứa nhỏ vì cô không thích ồn ào, mỗi khi ồn ào là Lục Khả lại nhức đầu. Đây là triệu chứng chung của những người thích sự yên tĩnh (tác giả cg vậy). Lục Khả ở nhà, cô tập đan len giết thời gian, lúc đầu không giỏi bị rối len, nhưng với bản năng không chịu khuất phục trước khó khăn, nên cô tập đan rất nhiều, tập riết 1 cô gái mù đã biết đan ra những sản phẩm rất đẹp, màu sắc cô nhờ má Lan làm dấu. Nhờ chú Vĩ bảo vệ đóng giúp cô 1 cái hộp làm từ mấy tấm ván đóng ngăn chia ra nhiều ô vuông, mỗi ô vuông là 1 màu đc má Lan đặt vào rồi chỉ cô ô thứ nhất màu gì, thứ 2 màu gì,rồi cô học thuộc lòng, cô còn cẩn thận nhờ chú Vĩ đóng đinh 1 góc để làm dấu đâu là ô đầu tiên. Mẹ Lan là người trực tiếp chăm sóc cô từ bé, nên mẹ luôn giúp đỡ con gái nuôi khi cô cần.
Ít lâu sau mẹ Lan có người quen, giới thiệu cho Lục Khả 1 công việc để cô bươn chải, đó là sắp xếp lịch studio cho photograper của studio, vì Lục Khả khiếm thị nên chủ studio tạo công việc cho cô trở nên vui vẻ hơn. Họ cung cấp cho cô 1 cái máy nhỏ ghi chép bằng giọng nói và nó sẽ nhắc nhở tự động. Lục Khả chấp nhận đi làm 1 phần nuôi thân, 1 phần phụ giúp mẹ ko muốn là gánh nặng của người khác. Nhờ thế mà Lục Khả thôi giam mình trong phòng, cô ra ngoài cùng Mật Ong thường hơn, Mật Ong đc mẹ Lan huấn luyện đến studio nhiều lần nên nó nhớ đường từ côi nhi đến studio và từ studio về côi nhi.
Mỗi sáng cô cho Mật Ong ăn, rồi nhét vài cây xúc xích trong chiếc túi xách chéo của cô để trưa có thể lấy cho Mật Ong ăn. Nắm sợi dây chặt trong tay, Mật Ong chạy lon ton dẫn đường cho cô chủ ốc tiêu của mình.

Mời Bạn Đọc Tiếp Tại Trang : Tội Lỗi - Diễn Đàn Kênh Truyện http://kenhtruyen.com/forum/44-11762-1#ixzz4Igke08cz



Vote Điểm :12345

Loading...

✿ Bình luận facebook truyện Tội Lỗi



✿ XEM CÁC TRUYỆN LIÊN QUAN :Truyện Teen

✿ XEM TRUYỆN KHÁC
ĐĂNG NHẬP
Đăng Ký | Đăng Nhập
Login:
Password:

Kênh Truyện
CHỨC NĂNG

BXH TRUYỆN HOT
TRUYỆN NGẪU NHIÊN
TRUYỆN FULL
Lên đầu trang
Xuống cuối trang
CopyrightKênh Truyện © 2011 - 2017Kênh Truyện - In Sách Truyện Theo Yêu Cầu
Powered by uCoz -Giao diện Mobile

DMCA.com Protection Status