Kênh Truyện, Đọc truyện online, truyện teen full hoàn thành, truyện gay full, tiểu thuyết full
»
»
04:33, 05/11/2016

Trai Một Con
✿ Người Đăng: HotBoyHaThanh Các Truyện Cùng Người Đăng
✿ Tác Giả: Nguyễn Thanh Luân
✿ Xem: 690 Lượt ✿ Tổng Điểm Vote: 38 Điểm



✿ Nội dung truyện Trai Một Con

Trai Một Con

Tác giả : Nguyễn Thanh Luân

Nguồn : Táo Xanh Forum


Nếu bạn là một gay kín thì có một phút giây nào đó nhìn lại mình và bạn ao ước phải chi mình là một bóng lộ không ?
Đó là hoàn cảnh của tôi hiện nay đấy !
Trên 20 năm qua kể từ khi trưởng thành,với dáng vẻ là một người đàn ông bình thường (nhưng thật sự trong tâm hồn thì không bình thường chút nào),tôi đã sống với bao nhiêu là đau khổ và vằn vặt ...
Thật vậy ,lúc trẻ con gái đi theo thì mình phải cố gắng giả vờ yêu thương ...Rồi cũng giả bộ ghen tương để cuối cùng cũng chia tay chia chân hết.Trong lúc đó thì mình lại yêu thầm một chàng trai cùng lớp mà chẳng dám thốt ra lời ...
Về già thì mấy người đàn bà sồn sồn chết chồng suốt ngày kiếm chuyện ỏng a ỏng ẹo trước mặt mình ...Và mấy cô gái lỡ thời nữa chứ ? Trời ơi ,lại phải đóng kịch tỏ vẻ ta đây là số đào hoa .Nay cặp với em Lan ,mai lại đi chơi với em Hồng búa xua ...mà mắt thì cứ nhìn đau đáu theo những chàng trai trẻ đẹp trong xóm ...để mà thèm thuồng ,ước ao...
Nhưng vì sao tôi lại muốn là một bóng lộ ?
Chuyện là như thế này :
Trong xóm tôi có hai người tên là Hải và Vinh là...như vậy đấy ! Hải thì còn trẻ khỏang hai mươi mấy , Vinh thì sồn sồn cỡ tuổi tôi .Trời ơi ,vì họ đã lộ rồi nên chẳng cần phải ''gồng'' làm chi nữa .Họ cứ sống thật với chính mình và hễ thấy trai đẹp nào vào trong xóm thì tha hồ chọc ghẹo,liếc mắt đưa tình từa lưa hết ...
Vậy mà con trai cứ bu theo họ suốt ngày mới lạ chứ !

Có một lần cùng đi dự đám cưới ở dưới quê và vô tình tôi được sắp xếp ngồi chung với hai người ấy.Nghe họ bàn tán sôi nổi và khoe khoang thành tích cua trai mà tôi cũng phát thèm .Hải ''nổ'' :
-Tối hôm qua một mình tui ''phục vụ'' tới bốn thằng ...mỏi miệng muốn chết !
Vinh ''hói'' nhếch môi :
-Mày thì chỉ chơi với mấy đứa bụi đời ...rẻ tiền thấy mồ !
Tôi giả bộ tò mò :
-Sao mà dễ dàng quá vậy ? Mấy người có nói khoác không ?
Vinh ''hói'' nói sát vào bên tai tôi :

#2 | Truyện được đăng tải trên Kênh Truyện - kenhtruyen.com

-Ông không tin thì lát nữa theo tụi này ...Mấy thằng con trai ở quê ''sung'' lắm ...nhưng đa số đều nghèo thì làm gì có tiền chơi gái ? Đi theo tụi này thì mấy đứa nó vừa được bao ăn nhậu miễn phí vừa được ''sướng'' thì làm gì mà không ham ?
Hải ngóng tai nghe ,cậu bồi thêm :
-Ở đây không phải như Sài Gòn đụng chút là tiền ...Thích là chìu hết à...hihihi...
Đêm ấy cũng vì có hơi rượu trong người nên tôi cũng muốn gia nhập theo họ cho biết ...Tôi thấy hai người họ cũng mến mình nên tâm sự chút chút và hé cho họ biết mình cũng thuộc dạng giống như thế .Vinh ''hói'' tỏ vẻ hiểu đời nên lên tiếng :
-Ông ''gồng'' quá nên tụi con trai làm sao biết ? Ngay cả tui ở chung xóm với ông bao nhiêu năm mà còn không ngờ ...
Tiếng của Hải :
-Anh đi với tụi em vài lần thì bảo đảm có ...đồ chơi không hết ! Ở chợ đêm nào mà không có trai lại tìm em rủ rê đi nhậu ...Con trai mà...đứa nào lại không ''n...'' hả anh ?Mình làm tụi nó còn ''phê'' hơn cả mấy đứa con gái nữa ...
Khi tôi tỏ ý không muốn cho mọi người biết vì dù sao nếu nói về địa vị trong xã hội thì tôi cũng có chút ít tiếng tăm hơn ,Vinh ''hói'' vỗ vai tôi rồi trấn an :
-Yên tâm đi ...Tụi này biết mình biết ta mà ! Thêm một người bạn thì bớt một người thù đúng không ? Khi nào rảnh tụi tui theo ông đi Sài Gòn thì lúc đó ông dẫn dắt lại tụi tui thôi .Tụi mình cùng cảnh ngộ ,thương nhau không hết ...Tụi tui hại ông thì được cái gì ?
Và đêm đó ,tôi đã theo họ ...
Trong lúc nhậu ,hai người họ cứ đến từng bàn và kiếm mấy chàng trai trẻ để cụng ly suốt ...Và không biết họ ăn nói thế nào mà những chàng trai ấy đa số đều gật gù lia lịa ...
Khi buổi tiệc nhóm họ gần tàn thì Vinh ''hói'' đến bên tôi và nói nhỏ :
-Lát nữa ông theo thằng Hải nha ...Tui kiếm được khoảng trên dưới mười thằng rồi .Tui hẹn tụi nó sau vườn nhà kế bên đó .Đêm nay trăng sáng hữu tình,ông tha hồ mà ngắm ...cảnh hen ? Hehehe ...

Sau khi ra vườn ,mặc dù Hải cố sức lôi kéo nhưng tôi vì nhát nên không dám tham dự.Thế là cậu kêu tôi đứng núp vào một góc cây để chứng kiến hai người họ ''làm việc''.Trời ơi ,tụi con trai từng đứa ,
Rồi những ngày sau đó,khi đã trở lại thị xã rồi thì đêm nào mà có ''độ'' thì hai người họ cũng nhắn tin mời tôi ra ngồi chơi.Tôi không biết ở Sài Gòn bạn bè cùng giới đối xử với nhau như thế nào nhưng ở nơi tỉnh lẻ này tình bạn của hai người dành cho tôi thì rất thật lòng.Một phần chắc tại vì thấy tôi lúc nào cũng sống cô độc lặng lẽ nên họ tội nghiệp chăng ? Có lẽ là thế !
Tuy vậy tôi cũng không tham gia thường xuyên cùng họ mà chỉ thỉnh thoảng thôi.Con người của tôi lúc đó thật mâu thuẫn ,nửa muốn sống buông thả cho hết cuộc đời còn lại,nửa thì lại muốn giữ mình trong sạch như bao nhiêu năm qua đã từng chịu đựng ...

#3 | Truyện được đăng tải trên Kênh Truyện - kenhtruyen.com

Thành ra ,tuy ái mộ cuộc sống của họ nhưng rồi tôi cũng vẫn là ...tôi của thuở nào ...
Khi Hải giới thiệu một anh chàng lực lưỡng đẹp trai nhìn là chảy nước miếng cho tôi thì cậu nói nhỏ :
-Cái thằng này là ''hàng Việt Nam chất lượng cao'' nha anh !Em ''làm'' nó rồi ,bá phát đó anh ...
Thật lòng tôi cũng muốn thử một lần ...nhưng không hiểu sao lúc đó tôi lại khẽ lắc đầu từ chối :
-Anh ...thấy kỳ quá ! Tự nhiên không yêu thương gì hết mà...
Vinh''hói'' bỉu môi :
-Bộ ông điên rồi hả ? Trời cho lúc nào thì mình hưởng lúc đó chứ ngu gì ? Thời buổi này yêu làm gì cho nó mệt óc cha ơi ...
Hải lôi tôi ra góc khuất rồi nói :
-Anh cứ như vậy hoài thì phí cuộc đời lắm .Tướng tá anh ăn đứt thằng cha Vinh ''hói'' đó nên lo gì không có bạn ? Thằng chả vậy mà hay lắm nha,suốt ngày câu toàn mấy em học sinh cấp ba thơm như múi mít không à ...Anh phải mạnh dạn lên chứ ?
Mặc cậu nói gì thì nói ,tôi cũng lắc đầu lia lịa ...
Riết rồi hai người họ cũng chán không thèm làm mai làm mối cho tôi nữa.Thành ra tôi chỉ tháp tùng theo họ đề ăn nhậu và ...học hỏi là chính!Nói chung,trong vấn đề tài chính tôi rất biết cách cư xử nên họ cũng không muốn nghỉ chơi với tôi làm chi ...Mỗi người đều có cách sống khác nhau mà ,đúng không ?
Và như thế ...tuy đôi lúc rất muốn giống như Hải và Vinh ''hói'' nhưng rốt cuộc rồi tôi vẫn không làm sao mà hòa nhập theo cái kiểu ''mỗi đêm mỗi thằng'' như họ được .

#4 | Truyện được đăng tải trên Kênh Truyện - kenhtruyen.com

Sáng nay,Vinh ''hói'' thông báo :
-Lát nữa tôi đưa ông đến khai trương một quán bar mới ở đầu hẻm nha ? Cái quán này bắt chước phong cách của Sài Gòn nên bảo đảm sẽ đắt đó ...À,còn có mấy phòng karaoke nữa ...
Tôi ngơ ngác :
-Vậy mình đến đó làm chi ?
Vinh ''hói'' trợn mắt :
-Trời , ''bó tay'' với cha luôn ...Mấy cái quán sang trọng lịch sự như vậy thì tụi thanh niên sẽ đến nhiều .Cho nên mình phải tranh thủ đăng ký làm mối ruột của quán để tha hồ cua trai ...Như vậy cũng hổng hiểu ,chán cha quá !
Quá quen với cách ăn nói sỗ sàng của hắn rồi nên tôi đành im lặng cười trừ ...

Chiều hôm đó,tôi đến quán cafe bar Ni Ni ...

#5 | Truyện được đăng tải trên Kênh Truyện - kenhtruyen.com

Trong lúc Vinh ''hói'' đang giở chiêu đến từng bàn làm quen búa xua thì tôi ngồi yên lặng ngắm nhìn cách trang trí của quán.Tôi khen thầm : Người thiết kế quán bar nơi tỉnh lẻ như vầy thì quá hay,đâu thua gì Sài Gòn .
Dân ở đây đa số làm ruộng nên vấn đề dân trí hãy còn thấp lắm,vậy mà quán này vẫn bày bán các loại rượu mạnh.Mấy cậu thanh niên choai choai đua đòi ăn chơi thấy thì cũng bày đặt tập tành nên tôi quan sát thấy quán bán những loại rượu đó cũng khá chạy.
Trong lúc tôi đang ngắm nghía những bức tranh treo trên tường thì nghe có tiếng nói bên cạnh mình :
-Được không anh ?
Đứng trước mặt tôi là một anh chàng cao to khoảng 30 tuổi và mặt đầy râu.Nhìn gương mặt quá đàn ông của chàng làm cho tim tôi đập thình thịch .Tôi đoán chắc anh chàng này là chủ quán nên gật đầu :
-Thiết kế rất đẹp !
Vì lúc này Vinh ''hói'' đang hót với mấy em trai ở đằng xa nên bàn tôi chỉ có một mình .Tôi ngỏ lời :
-Em ngồi chơi ...Em là chủ quán này à ?
Anh chàng râu rậm khẽ cười rồi ngồi xuống .Chàng tự giới thiệu :
-Dạ đúng rồi anh ! Em là Tân ...con của Dì Năm trong xóm này nè !
Tôi ngạc nhiên :
-Ủa ...sao anh không thấy em bao giờ ?
Tân lại cười :
-Em ở Cần Thơ anh à...Ở trên ấy em kinh doanh phân bón cũng được lắm nhưng mẹ em cứ kêu em về đây hoài .Thấy mẹ cũng đã lớn tuổi rồi nên kỳ này em mới chịu về đó chứ !
Giọng nói của Tân thật mạnh mẽ làm sao .Trong khi tôi và chàng đang trò chuyện thì chợt nghe có tiếng gọi :
-Anh ơi ,ẵm con dùm em một tí .Em pha cafe cho khách ...
Tân bước đến ẵm thằng bé.Chàng chỉ vào người đàn bà rồi giới thiệu luôn :
-Đây là Cúc ,vợ em ...
Người đàn bà khẽ đưa mắt rồi gật đầu chào tôi .Xong,nàng bước vội vào quầy bar ...
Phát hiện Tân đã có gia đình làm cho tim tôi thấy đau đau ...Nhưng không hiểu sao kể từ lúc đó ,tôi có linh tính rằng ...một ngày nào đó ...chàng sẽ là của tôi .
Tôi có điên rồ quá khi dám tuyên bố như thế chăng ? Tôi thật không biết tiếng sét ái tình là như thế nào nhưng thật lòng mà nói rằng : Kể từ hôm ấy ,không đêm nào mà tôi lại không thấy Tân trong mơ ...

Và cũng kể từ lúc ấy ...tôi bỗng trở thành khách VIP của cái bar do Tân làm chủ .

#6 | Truyện được đăng tải trên Kênh Truyện - kenhtruyen.com

Nói thế cho sang chứ thật ra tôi chỉ hay đến quán vào những lúc vắng vẻ như là buổi trưa chẳng hạn .Giờ đó rất ít khách nên Tân hay ngồi trò chuyện với tôi .Chàng ăn nói rất có duyên nên tôi rất thích .Thỉnh thoảng Cúc cũng ngồi xuống nói dăm ba câu hỏi thăm làm cho tôi rất ái mộ đôi vợ chồng trẻ này .
Nhưng có một điều làm cho tôi rất khó xử : Là chuyện gái ở cái bar này !
Không hiểu Tân chiêu mộ ở đâu mà gái phục vụ trong quán này đều khá đẹp và cô nào cô nấy chỉ khoảng 18-20 là cùng.Vì trên lầu 2,lầu 3 có karaoke nên Tân cứ đề nghị tôi vào phòng và luôn luôn ...kèm theo một cô bên cạnh suốt ...Vì đã lỡ ''gồng'' nên tôi luôn cố gắng chịu đựng và lúc nào cũng tỏ vẻ ta đây là ...dân ăn chơi nên ''boa'' cho các cô đó rất ''sộp''.Điều này làm cho Tân rất khoái tôi ,thành ra hễ có gái mới là anh chàng tức tốc gọi điện và kêu tôi...mở hàng hoài .
Thật khốn khổ cho cái thân tôi quá chừng ...
Lúc này thì Vinh ''hói'' và Hải cũng thường xuyên đến đây nhưng hai người họ chỉ quan tâm đến các chàng trai trẻ và tới quán lúc đông khách mà thôi.Họ cằn nhằn :
-Anh bu theo mấy con nhỏ tiếp viên làm gì chứ ?
-Bộ ông ''đa hệ'' hả ?
Tôi đành phải thú thật :
-Sao mình thích anh chàng chủ quán quá đi ...
Hải le lưỡi :
-Chời ...hắn chảnh thấy mồ !
Vinh ''hói'' :
-Thích gì kỳ cục vậy cha nội ?
Tôi phân trần :
-Ừ ...không hiểu sao ...chắc ''gu'' mình là vậy !
Sau một hồi tâm sự thì họ đành bất lực trước ý định của tôi .Vinh ''hói'' lắc đầu :
-Yêu người có vợ khổ lắm cha ơi ...
Hải nhăn nhó :
-Chán anh thiệt ,trai tơ ờ đây thiếu cha gì lại không chịu ...Cuối cùng si tình ''đồ xài rồi'' ...Thiệt là...

#7 | Truyện được đăng tải trên Kênh Truyện - kenhtruyen.com

Thời gian mãi trôi đi và tôi sẽ cứ ''gồng'' hoài như vậy nếu như không có một việc xảy ra ...

Trưa hôm ấy,như thường lệ khi tôi chuẩn bị đi đến bar Ni Ni thì nhận được điện thoại của Vinh ''hói'' :
-Thằng Tân bị công an bắt rồi !
Rồi hắn hẹn tôi đến quán cafe đầu hẻm .Vừa gặp thì Hải vội kéo tay tôi ngồi xuống rồi nói nhỏ :
-Công an giả dạng khách làng chơi ,đến phòng karaoke của ảnh rồi kêu gái từa lưa ...Sau đó,họ lập biên bản rồi còng tay bắt ảnh giải đi...
Vinh ''hói'' tiếc rẻ :
-Vậy là từ nay hết chỗ chơi rồi ...Cái thằng này cũng bạo quá ,không nể nang gì hết ...Tiếc quá !

Sau đó ,tôi nghe nói Tân bị kêu án mấy tháng tù về tội chứa gái mại dâm .Ở nhà ,Cúc bán hết vật dụng trong quán rồi đóng cửa tiệm.Nàng ẳm con về nhà Dì Năm ,tiếp mẹ chông buôn bán lặt vặt trong xóm đợi ngày chồng mãn hạn tù ...

Không biết nàng có chạy ngược chạy xuôi không mà chỉ một tháng sau thì Tân đựoc thả ra ...
Những tháng ngày tiếp theo đó tôi thấy chàng thật tội làm sao .Từ một con người rất phong độ Tân bỗng trở nên bèo nhèo,mất hết sinh khí .Suốt ngày chàng cứ ru rú trong nhà ...và không tiếp xúc với ai .
Tôi cũng không biết giữa Dì Năm và Tân đã xảy ra chuyện gì mà thỉnh thoảng cả xóm lại nghe tiếng bà chửi rủa :
-Mày là thằng con trời đánh ...Mày phá tiền bạc của tao nhiều rồi ...Tao đã nói lo làm ăn lương thiện thì lại không nghe ...Đi mở quán chứa gái để mang tai tiếng vậy đó mà còn chưa tởn hả ?Tao không đưa tiền cho mày nữa đâu ...
Tiếng của Tân :
-Bà nói nghe ngon lắm ...Vậy chớ khi tui mở quán ai đã kêu tôi mỗi ngày đưa cho bà 500 ngàn ? Lúc ngon lành thì bà cười toe toét ...Giờ thì bà chửi tui là sao ?
Dì Năm hét :
-Mày đi khỏi nhà tao đi ...Tao nuôi vợ con mày cũng đủ mệt rồi ...Đi về Cần Thơ rồi muốn làm gì đó thì làm ...yêu cầu khuất mắt tao là được.Tao không có đứa con như mày đâu ...

#8 | Truyện được đăng tải trên Kênh Truyện - kenhtruyen.com

Có một chuyện tôi cảm thấy rất đau lòng và ngán ngẫm cho nhân tình thế thái vô cùng ...
Là như vầy :
Vinh ''hói'' hay tổ chức ăn nhậu tại nhà y và thường rủ tôi lại lai rai .Vì nhà hắn sát vách với nhà Dì Năm nên lúc tôi thấy Tân đứng thấp thoáng trước cửa nhìn vào bèn lên tiếng :
-Sao không rủ Tân vào nhậu cho vui ?
Không ngờ hắn lắc đầu rồi làm một hơi :
-Thôi đi cha ...Lúc này nó bèo còn hơn Tuấn Vũ ,mắc công lắm !
Tôi còn đang ngạc nhiên thì hắn tiếp :
-Nó qua bên tui mượn tiền hoài ,khi thì một trăm ,lúc thì vài chục ...Mượn hoài mà không chịu trả .Hôm trước tui bực quá nên ...xiết cái đồng hồ của nó rồi .Vậy mà còn muốn lết qua hoài .Ai mà cho nó nhậu chùa chứ ?
Tôi thật sự ngỡ ngàng trước thái độ của Vinh ''hói'' .Ngày xưa,hắn từng nịnh nọt Tân,tâng bốc cậu lên tận mây xanh để ..ký sổ hoài mà bây giờ ...
Thấy Tân cứ đứng lấp ló phía trước ,tôi không chịu được nên gọi :
-Tân ...vào đây ngồi chơi em !
Vinh ''hói'' nói sát vào tai tôi :
-Ông kêu nó vô thì lát nữa ông chịu tiền phần nó à nhen !

Ôi , thật buồn cho tình đời bạc trắng như vôi ...

( Còn tiếp )

ĐÔI LỜI TÂM SỰ :

Rất cảm ơn những lời góp ý chân tình của bạn đọc .Tuy nhiên ,xin phép cho Luân có đôi lời như sau :
Những câu chuyện Luân viết ít nhiều đều từ cuộc sống thật mà ra cả.Sự thật thì đôi lúc rất trần trụi và ...trơ trẽn lắm...Luân không dám tự hào điều gì về mình hết ,chỉ mong góp chút công sức của mình với diễn đàn mà thôi .Sống giả dối che đậy giới tính của mình với mọi người ở ngoài đời trong bao năm qua đối với Luân đã thật sự quá mệt mỏi ...Cho nên ,ở nơi đây ,trên cái diễn đàn này Luân rất muốn sống thật với chính mình ...Luân không thích dùng những lời lẽ hoa mỹ để viết khác đi được .Vì nếu như thế thì ...Luân đã trở thành ''nhà văn'' chuyên nghiệp mất rồi ,phải không ?

Cảm ơn sự quan tâm của các bạn đọc thật nhiều .
Thân !

NTL

#9 | Truyện được đăng tải trên Kênh Truyện - kenhtruyen.com

Từ đó về sau , cứ mỗi lần nhậu nhẹt thì tôi lại rủ Tân đi cùng .Thật lòng mà nói thì tôi thấy cậu có vẻ tội tội nên muốn cho Tân vui thôi chứ cũng không có mục đích nào khác.Tôi cũng không thích cái kiểu chơi quá thực dụng của Vinh ''hói'',hễ thấy người ta giàu thì bu tới còn suy sụp thì quay ngoắt 180 độ như vậy...
Đôi khi tôi cũng giúi vào tay cậu 50 hoặc 100 ngàn để Tân uống cafe .Có lần cậu thấy tôi có tiền đô nên hỏi mượn 200 USD .Số tiền đó tôi dự định để dành đi du lịch Thailand với vài người bạn ở Mỹ về ( tuy bạn bè bao hết nhưng tôi cũng phải dằn túi chút đỉnh) nhưng thấy cậu khẩn khoản quá nên tôi ...đưa luôn.Không ngờ Vinh ''hói'' hay được,hắn cằn nhằn :
-Cha nội này sao ''khùng'' quá trời .Ông cho nó mượn như vậy biết khi nào nó trả . Tui cho ông biết nha : Lúc này nó cá độ rồi đánh đề đủ thứ hết đó .Bà già nó cắt ''viện trợ'' nên nó hay làm liều lắm nha ?
Chuyện đến tai Dì Năm .Bà làm tôi một trận quá trời .Tôi tâm sự với Cúc rằng : Tôi chỉ muốn giúp Tân với tư cách là láng giềng với nhau và nếu như Tân không trả thì tôi sẽ cũng chẳng bao giờ làm phiền đến Dì Năm cả .Tôi biết nàng rất yêu Tân nhưng hiện tại phải ăn bám vào mẹ chồng nên nàng đành bất lực trước sự xuống dốc của Tân ...

Sau khi nhận của tôi 200 USD xong thì Tân biến mất khỏi thị xã ...

#10 | Truyện được đăng tải trên Kênh Truyện - kenhtruyen.com

Vinh ''hói'' và Hải tha hồ cười nhạo nhưng tôi vẫn xem đó là chuyện bình thừơng.Tôi không dám ba hoa nhưng bởi vì tôi là người đã từng lớn lên trong nghèo khổ và bị đời đá lên đá xuống nhiều rồi nên trong thân tâm tôi rất thích kết bạn với những người cùng khổ như mình .Đó là lý do ngày trứoc Tân sống trong cảnh giàu sang thì tôi chỉ biết im lặng mà thôi.Bây giờ chàng đã ra nông nỗi này thì tôi mới có cơ hội giúp đuợc Tân chút chút như thế thì lòng tôi cũng thấy vui lắm rồi .
Một ngày nọ ,tôi đang có việc đi Sài Gòn và khi xong xuôi hết mọi chuyện thì tôi nhận được điện thoại của Tân .Chàng báo tin đang ở Cần Thơ và khẩn khoản kêu tôi trên đường về thì ghé lại đất Tây Đô để cùng chàng hàn huyên tâm sự ...
Nể lời Tân và vì cũng muốn biết cuộc sống của chàng hiện giờ ra sao nên tôi đã bằng lòng ...

Đêm nay ,chúng tôi ngồi nhậu trong một nhà hàng khá sang trọng nhìn ra Bến Ninh Kiều ...
Thành phố Cần Thơ về đêm thật đẹp và hiền hòa hơn Sài Gòn rất nhiều .Tôi chăm chú nhìn Tân .Mái tóc cậu bồng bềnh trên vầng trán rộng mênh mông.Đôi hàng lông mày đậm đen và hàm râu quai nón xanh mướt đã làm cho tôi bao đêm trằn trọc .Giờ đây ,ngồi bên cạnh chàng tôi cũng vẫn không biết phải nói gì đây ?
Sau những lời tâm sự của Tân thì tôi biết hiện giờ chàng đang sống nhờ ở nhà người dì ruột và đang tìm việc làm .Tân ấp úng nói lời xin lỗi vì chưa có tiền để trả lại cho tôi.Tôi khẽ lắc đầu và nói với cậu là chuyện đó không quan trọng đâu.Em cứ từ từ cũng được mà...
Khi đã say khướt thì Tân bắt đầu khóc làm cho tôi hốt hoảng ...Trước mắt tôi ,một người đàn ông mạnh mẽ đầy nam tính mà giờ bỗng yếu đuối như thế này đây sao ?Đành phải lựa lời an ủi chàng thôi ...

Đêm đó ,Tân một hai đòi theo tôi về khách sạn
Trong đêm đó,tôi thật sự mãn nguyện ...
Không ngờ Tân cũng nhiệt tình hưởng ứng trong ''chuyện ấy'' khiến cho tôi càng đê mê,ngây ngất .
Vài ngày sau tôi từ giã thành phố Cần Thơ ...Tân đưa tôi ra bến xe,cậu cúi mặt :
-Hy vọng sẽ gặp lại anh ...Em bây giờ cô đơn quá !
Tôi giấu nước mắt vào trong,khẽ cất tiếng an ủi cậu :
-Anh sẽ ghé lại nơi này thường xuyên mà...Em đừng buồn nữa...Từ từ,anh sẽ tìm cách lo cho em mà...

Vậy đó, thỉnh thoảng rồi tôi cũng ghé Cần Thơ thăm cậu .Hai chúng tôi có rất nhiều kỷ niệm đáng nhớ trong đời.Tôi không dám hỏi cậu vì sao mà cậu lại có thể quan hệ với người đồng tính như tôi vì tôi sợ ...
Khi cậu ngỏ lời muốn mựơn tôi một số vốn để mở cửa tiệm bán điện thoại di động thì tôi liền gật đầu mà không nghĩ ngợi gì ...

Thời gian sau ...

#11 | Truyện được đăng tải trên Kênh Truyện - kenhtruyen.com

Chuyện làm ăn của Tân càng ngày càng phát đạt làm cho tôi rất mừng ...Chẳng bao lâu,cậu hoàn trả lại tôi toàn bộ số tiền mà cậu đã mượn ...rồi Tân về quê rước vợ con lên chung sống ...

Cũng kể từ đó...cậu bỗng lợt lạt với tôi ...
Bây giờ muốn gặp cậu thật sự là một điều không dễ dàng gì ...Tân lúc nào cũng bận rộn với những cú điện thoại làm ăn ...

Hải và Vinh ''hói'' vẫn chê tôi là dại nhưng sao tôi không cảm thấy ân hận về chuyện đó ...

Hôm trước tôi lại ghé Cần Thơ và...một mình lang thang đến Bến Ninh Kiều để tìm về kỷ niệm ...
Bất chợt , tôi nhìn thấy Tân ...
Chàng đang ẵm con và cùng với Cúc dạo bước trên phố.Tôi thấy bụng của cô cũng lùm lùm chứng tỏ nàng đang mang thai ...

Tôi lầm lũi bứơc đi tránh mặt họ...Đâu đây,tiếng hát nữ ca sĩ Thanh Tuyền vọng lại từ chiếc xe kẹo kéo làm cho tim tôi đau buốt :

''...Vòng tay anh đã lỡ
Ôm cả một đàn con
Ôm cả người vợ hiền
...Còn vòng tay nào nữa
Anh dành lại cho em
Như lời anh thường hứa
Khi chúng mình bên nhau ...

Anh hãy ...về đi với vợ hiền
Và đàn con nhỏ còn ngây thơ
Phần em chịu sống bơ vơ
Tình ta đã lỡ duyên nhau
Thì xin hãy...hẹn...mai...sau ...''

(Hết phần 1)

Hân hạnh giới thiệu :

- Trai...một con (phần 2 )

- Đôi mắt Pleiku

- Rồi ...30 năm sau !

- Giọt lệ ở Brunei

NTL

#12 | Truyện được đăng tải trên Kênh Truyện - kenhtruyen.com

TRAI...MỘT CON ( phần 2 )

Khi vết thương trong trái tim tôi đã thôi rỉ máu thì chuyện khác lại xảy ra ...
Sáng nọ,tôi đang ngồi trước hiên nhà đọc sách thì chị hai nhà kế bên chạy qua .Chị nhìn tôi cười rồi lên tiếng :
-Chị có chuyện muốn nhờ chú giúp nhưng ...ngại quá !
Tôi trấn an :
-Chị cứ nói ,nếu trong khả năng em sẽ không từ chối đâu !
Thì ra ,thằng Long đứa con trai đầu của chị sắp cưới vợ.Nó đã tốt nghiệp đại học hàng hải và ra Hà Nội làm việc nhiếu năm rồi.Bây giờ nó đã 30 mà cứ lông bông hoài làm chị sốt ruột.Chị thèm có đứa cháu ẵm bồng nên kỳ này nhất định bắt nó phải vế quê cưới vợ ,nếu không thì chị ...từ nó luôn.Thằng nhỏ sợ quá nên gật đầu và mục đích của chị là muốn nhờ tôi tìm việc làm cho nó ở cái thị xã này.Chị tâm sự :
-Chị nhất định rồi,cưới vợ xong là bắt nó ở nơi này luôn.Nó ở Hà Nội bao nhiêu năm mà có dư dả gì đâu?Lúc trước nó bảo rằng nghề của nó ở đây không có dịp thi thố tài năng nên chị đành chịu.Nhưng bây giờ thì chị không bị nó dụ nữa.Về đây,làm kế toán quèn cũng được.Vợ con nó chị nuôi hết ...
Tôi trả lời rằng cứ để Long về rồi mọi chuyện tính sau.Vậy mà chị cứ cảm ơn tôi rối rít rồi từ giã ra về .
Từ lâu tôi rất ái mộ cuộc sống của gia đình chị .Hai vợ chồng đều là thầy cô giáo,cuộc sống rất nghèo nhưng lại vô cùng hạnh phúc.Mấy đứa con của chị đều được ăn học tới nơi tới chốn và đều có việc làm đàng hoàng.
Riêng Long thì tôi chỉ nhớ mang máng đó là một cậu bé cao lều khều và ốm nhom ốm nhách .Từ lúc cậu lên Sài Gòn học đại học rồi ra Hà Nội làm việc thì nghe nói mỗi năm cậu chỉ về trong mấy ngày Tết mà thôi,mà tôi thì khoảng 25 tháng chạp là đã vọt lên Sài Gòn ở qua mùng mới về nên không có điều kiện gặp mặt .
Vậy mà bây giờ cậu đã 30 tuổi rồi ư ? Thời gian sao mà đi nhanh vậy ?
Không hiểu sao tôi lại bật dậy,đứng lên rồi bước vào nhà .Nhìn vào tấm gương rồi khẽ thở dài,buột miệng :
-Tóc mình đã có vài sợi bạc rồi ...
Vài ngày sau,trong lúc tôi đang chuẩn bị dắt xe ra khỏi nhà để đi công việc thì Long bước vào ...
Tôi trố mắt vì kinh ngạc ...Bởi vì,trước mắt tôi bây giờ là một chàng thanh niên cao trên 1m8 ,thân hình thì vô cùng vạm vỡ...và...quá đẹp trai.
Long bật cười khoe hàm răng thật đều và trắng tinh :
-Chú ...chú quên con rồi hả ?
Phải một lúc lâu tôi mới chợt tỉnh.Tôi lắp bắp :
-Con là ...Long ?
Cậu lại cười rồi bước đến đỡ lấy cái xe dắt hộ tôi.Long hỏi :
-Con định qua chú chơi nhưng chú bận việc rồi ...Thôi hôm khác cũng được !
Tôi lắc đầu :
-Không có việc gì gấp đâu.Hay là chú cháu mình ra quán uống cafe ?

#13 | Truyện được đăng tải trên Kênh Truyện - kenhtruyen.com

Uống cafe một chút thì tôi rủ cậu đi nhậu...Được vài ba chai thì Long than :
-Con buồn quá chú ơi !
Khi tôi hỏi lý do thì Long bảo rằng đang có công việc ổn định ngoài Bắc thì mẹ bắt phải về quê cưới vợ.Cậu suy nghĩ mãi và cuối cùng đành phải vì chữ hiếu nên quay về ...Long nhăn nhó :
-Tự nhiên cái con nhỏ ở dưới ruộng quê nội của con đó ...Con có quen biết gì đâu mà mẹ cứ bắt phải cưới ...Thời bây giờ chứ đâu phải ngày xưa hén chú ? Vậy mà con phải chịu mới đau chứ ? Chú có tin rằng một người có học thức nè,có việc làm tốt nè...Hắn cười hi hi rồi tiếp : Lại đẹp trai và có chiều cao lý tưởng như con mà phải cưới vợ theo sự sắp xếp của gia đình thì ...chán chết ! Huhuhu ...
Tôi không nhịn được nên ôm bụng cười .Lát sau tôi lên tiếng :
-Ai biểu mấy năm nay ở ngoài Bắc mà không chịu quen với con gái Hà Nội chi ?
Long càng nhăn nhó hơn :
-Ba con cứ điện thoại bảo là : không được quen với con gái Bắc kỳ vì...hay ăn hiếp chồng lắm ...
Rồi cậu nhoẻn miệng cừơi :
-Nhiều đứa đeo theo con xin...''giống'' lắm đó chú.Công nhận con gái Bắc dạn thiệt...Nhưng mà con không dám ...
Điều này thì tôi biết ,bởi vì gia đình của chị hai nổi tiếng nề nếp nhất xóm này.Và cách giáo dục con cái của họ thì quá tuyệt vời ...
Tôi chọc cậu :
-Đi bốn phương tám hướng không chết ,lại chết ở vũng sình hén ? Mà cái cô ở bên quê nôi của con có đẹp không ?
Long gãi đầu :
-Con có thấy mặt mày gì đâu ...Nhưng mẹ nói là đẹp lắm.lại có nghề uốn tóc ở dưới đó nữa ...À,ngày mai chú cho con mượn xe chạy xuống dưới ra mắt bên vợ hen chú ?
Tôi gật đầu ,Long ũ rũ :
-Sao con thấy đời con giống ...Vương Thúy Kiều ...quá à !

#14 | Truyện được đăng tải trên Kênh Truyện - kenhtruyen.com

Kể từ đó ,Long thường hay mựơn xe của tôi để chở cô vợ sắp cưới đi chơi.Cô bé ấy tên Nguyệt và cũng xinh nhưng theo tôi đoán thì vì là gái quê nên nàng cư xử đôi lúc rất vụng về.Khi tôi nói điều này với Long thì cậu cãi :
-Vậy càng tốt chứ chú?Như thế thì mình dễ dạy hơn...Mẹ con đã chấm rồi,vả lại con thấy nàng hiền lắm ...
''Đám cưới bàn vô chứ đừng bàn ra'' cho nên tôi đành im miệng...

Điều tôi linh cảm đã không sai.Sau ngày cưới một thời gian thì Long rủ tôi đi nhậu rồi than :
-Vợ con cư xử kém quá à chú ...
Rồi chàng kể huyên thuyên về nàng.Nào là Nguỵêt hay nói ''trỏng'' với chồng,mua đồ ăn thì cho chồng ăn thôi chứ không đếm xỉa gì tới ba mẹ Long cả.Nói chung là nàng hơi kém tế nhị .Rồi bạn bè của Long khi tới chơi nhà mà nàng lại không biết cách đối xử gì cả làm cho Long đôi khi bị mất mặt. Gái quê hiền thì có hiền nhưng như thế thì chưa đủ ,phải không?
Tôi thỉnh thoảng cũng qua nhà Long chơi và công nhận những lời Long nói là đúng.Chị Hai cũng hơi buồn và tâm sự với tôi nhiều về cô con dâu này...
Có một buổi chiều nọ,Nguyệt qua nhà tôi rồi khóc ...
Tôi đành phải lựa lời an ủi cô bé.Tôi thông cảm cho nàng,một người con gái quê mùa thì làm sao hiểu được cách sống của người dân thành thị?Gia đình anh chị hai tuy nghèo nhưng sống theo phương châm ''giấy rách phải giữ lấy lề''thành ra nàng khó hòa hợp là đúng rồi.Tôi hướng dẫn cho nàng vài điều trong cách sống của gia đình chồng và khuyên Nguyệt nên học theo câu ''nhập gia tùy tục'' từ ngàn xưa của ông bà để lại...
Nói chung,nàng cũng khá thông minh và...
Bữa trước,tôi qua báo tin cho chi Hai là đã tìm được việc làm cho Long thì gặp nàng .Nguyệt cười hớn hở :
-Chú ngồi chơi,con pha cafe cho chú uống nha ?
Đây là điều lạ vì từ trước đến giờ nàng có bao giờ làm như thế đâu.Trong lúc tôi đang suy nghĩ miên man thì chị Hai bước ra.Chị cười và khoe :
-Không biết ai dạy nó mà lúc này con bé được lắm nghe chú ! Khách khứa tới nhà biết chào hỏi nè.Rồi mua đồ gì về nhà ăn cũng mời ba mẹ chồng trước hết ...
Nghe vậy,tôi cũng mừng thầm ...

Thời gian cứ trôi qua...
Thỉnh thoảng Long cũng qua nhà rủ tôi đi nhậu rồi trò chuyện vu vơ .Dĩ nhiên chuyện này không qua mắt được Hải và Vinh ''hói''.Họ cằn nhằn :
-Anh mê thằng Long rồi hả ?
-Cha ơi là cha,sao cha toàn mê ''trai ...một con'' với đàn ông có vợ rồi không vậy ?
Tôi gãi đầu,than thở :
-Ừ không hiểu sao nữa...Chắc tại cái ''gu'' của mình là thế rồi.Bây giờ làm sao đây ?
Vinh ''hoi'' nhăn mặt :
-Có ''làm ăn'' gì được chưa ?
Hải cười sằng sặc :
-Em đoán chắc là anh chỉ yêu trong câm nín thôi chứ làm sao dám ngỏ lời? Đúng không ?
Tôi chỉ biết gật đầu xác nhận lời của Hải...

Rôi một chiều kia ...
Long lại qua rủ tôi đi nhậu.Một hồi thì cậu rụt rè :
-Chú có tiền không ?
Tôi nhìn cậu :
-Có chuyện gì ?
Long than là cưới vợ một năm rồi nhưng Nguyệt vẫn ...im re.Và vì thế mẹ cậu rất buồn.Bà muốn hai vợ chồng lên Sài Gòn khám để xem tình hình như thế nào chứ hiện tại thì bà đã thèm ẵm cháu lắm rồi.Nhưng làm kế toán ở nơi này thì tiền lương không được bao nhiêu ,làm sao có tiền để đi Sài Gòn ?
Thấy hoàn cảnh của cậu cũng tội (bởi vì Long là đứa con rất có hiếu)nên tôi hứa cho cậu mượn 5 triệu để đi Sài Gòn ...

#15 | Truyện được đăng tải trên Kênh Truyện - kenhtruyen.com

Đi tới đi lui được mấy chuyến thì Long hồ hởi báo tin :
-Chú ơi ...vợ con có...thai rồi. Bác sĩ ở Sài Gòn giỏi thật !
Tôi cười nói lời chúc mừng cậu mà trong lòng cảm thấy đau đau ...

Rồi Long có con gái đầu lòng.Cả gia đình bên ấy vui khôn xiết,nhất là chị Hai.Cũng từ đó,bà cưng cô con dâu còn hơn trứng mỏng.
Còn Long,cậu cứ nói lời cảm ơn với tôi hoài :
-Nhờ chú mà con mới có...con đó!

Ngày kia trong cuộc nhậu,Long bỗng tâm sự với tôi :
-Chú à,con thấy có chuyện này lạ lắm ...
Vì Long chịu trách nhiệm bên bao bì thành phẩm nên cậu hay ký hợp đồng với các công ty in ấn trên Sài Gòn ,và có một người giám đốc nọ sau khi đã ký kết làm ăn xong rồi thì cứ mỗi tháng lại gửi vào tài khoản của cậu 100 USD xài chơi mà không hề ra bất cứ điều kiện gì.Công ty của ông ta nhận thầu cho cơ quan Long với giá rất cạnh tranh thì chẳng có lý do gì phải mua chuộc cậu cả.Vả lại,Long chỉ là ...lính thôi thì cớ gì ông ta lại làm thế ?
Long nói tiếp :
-Ổng lạ lắm nha chú ? Vài tháng ổng mua vé máy bay xuống đây mà cứ rủ con đi nhậu hoài à ...Con thấy ổng tốt với mình nên rủ ổng đi ...bia ôm thì ổng lắc đầu lia lịa ...
Rồi cậu trầm ngâm :
-Tại sao ổng tốt với con vậy ta ?
Dĩ nhiên là Long không hiểu nhưng tôi thì ...dư sức đoán ra ...nhưng tôi vẫn im lặng.

Tới lần đám cưới của người em trai kế Long tổ chức ở Sài Gòn ( vì em Long làm việc ở thành phố ) thì cậu khẩn khoản mời tôi đi dự chung cho vui .
Sau khi xong xuôi hết thì Long khều tôi và nói nhỏ :
-Con với chú đi gặp ông ta rồi chú cho con biết ý kiến nha ?
Rồi cậu kể :
-Lúc sáng ổng có gọi điện thoại nói là đặt phòng khách sạn cho con rồi.Ổng kêu con khoan về mà hãy ở lại Sài Gòn chơi vài ngày,ổng sẽ lo từ A đến Z hết ...
Vì nể lời Long và cũng muốn biết ''đối thủ'' của mình là ai nên tôi vui vẻ nhận lời.
Tôi và Long đến một nhà hàng sang trọng trong thành phố rồi cậu gọi điện thoại.Lát sau,ông ta đến ...

#16 | Truyện được đăng tải trên Kênh Truyện - kenhtruyen.com

Đó là một người đàn ông tầm thước và ăn mặc rất lịch sự.Theo tôi đoán thì ông ta cũng khoảng trên 40 một tí.Khẽ gật đầu chào tôi rồi ông ấy rút trong túi áo ra một tấm vé đưa cho Long :
-Anh mua vé máy bay cho em rồi.Em cứ ở Sài Gòn chơi thêm một ngày nữa cho thoải mái rồi 5h sáng thứ hai về dưới cũng kịp giờ làm việc mà.
Trong lúc Long còn đang phân vân thì ông ta đã vội vàng nhét tấm vé máy bay vào túi áo của cậu.Ông ta quay sang tôi ,nở nụ cười xã giao một cách giả tạo (có lẽ sự xuất hiện của tôi nằm ngoài dự tính của ông ta chăng ?):
-Mình là Minh ,chắc Long đã nói cho bạn biết rồi .Còn bạn ?
Tôi gật đầu chào và tự giới thiệu về mình.Lúc này Long mới có vẻ bình tĩnh lại.Cậu nhìn ông ta rồi lên tiếng :
-Chú ấy ở gần nhà em ...Chú ấy đối xử với em rất tốt cũng giống như anh vậy !
Nghe thế,ông ta khẽ nhíu mày rồi cười giả lả :
-Ồ vậy à...
Rồi người đàn ông tên Minh đó quay sang nói chuyện với Long.Thỉnh thoảng ông ta cũng hỏi thăm tôi vài câu cho có lệ .Riêng tôi vì phép lịch sự nên cũng cố gắng ừ hử cho Long vui.Lâu lâu ông ta lại giả bộ vô tình nói về những bất động sản của mình cho tôi và Long nghe hầu chứng tỏ cho chúng tôi biết rằng ông là một người doanh nhân rất thành đạt và có tiếng tăm của thành phố này...
Dĩ nhiên là tôi cảm nhận điều đó và tủi phận cho riêng mình.Vì so với ông ta,tôi thật sự chẳng là cái đinh gì.Bất quá,tôi chỉ là người đủ ăn đủ mặc mà thôi và tôi lại chọn cho mình một cuộc sống ẩn dật không bon chen với đời thì lấy gì mà so sánh với ông ta đây ?
Lúc ông ta xin phép bước ra ngoài nghe điện thoại thì Long hỏi nhỏ tôi :
-Chú thấy sao ?
Tôi hỏi lại cậu :
-Chú muốn nghe ý kiến của con trước...
Long thì thầm :
-Con nghi ông ta là...gay đó chú !

Câu nói của Long làm cho tôi giật mình ...

Thấy tôi trố mắt vì kinh ngạc,Long cười :
-Chú sao thế ? Chuyện đó cũng bình thường thôi mà ?
Tôi hỏi cậu :
-Thế con có...
Long xua tay rối rít :
-Ồ,No ...no...Con không phải vậy đâu nha ?
Tôi vẫn thắc mắc :
-Vậy tại sao ...
Cậu lại cười :
-Con ngoài 30 tuổi rồi chứ bộ ? Con cũng từng sống xa nhà và vọt ra tuốt Hà Nội mà ? Và bộ chú quên rằng con cũng từng là sinh viên của cái đất Sài Gòn này sao ?
Tôi ngẫm nghĩ một lúc rồi tò mò :
-Thế con biết gì về những người gay ?
Long thật tình :
-Con thấy họ cũng bình thường thôi ...
-Vậy con có từng trải qua...
Hắn lắc đầu lia lịa :
-Không dám đâu chú ơi ...
Không biết có phải có hơi men trong người nên tôi mạnh miệng hẳn lên hay chăng mà tôi hỏi cậu :
-Nếu như chú là gay thì con nghĩ thế nào ?
Một thoáng bối rối trong mắt Long,cậu khẽ lắc đầu :
-Con ...chưa ...nghĩ ...tới ...điều ...này ...chú ...à !

Khi Minh bước vào thì chúng tôi đành ngưng câu chuyện .Người đàn ông dành thanh toán tiền nhậu và mời chúng tôi (thật ra là mời Long) đến một chỗ khác nhậu tiếp.Dĩ nhiên,tôi đành phải nói lời cảm ơn và xin phép được về trước.

Ra khỏi quán , Long bước lên chiếc xe hơi bóng lộn của ông ta ...Còn tôi thì lầm lũi bước đi trong cơn mưa chiều ...

#17 | Truyện được đăng tải trên Kênh Truyện - kenhtruyen.com

Tôi về trước và mãi hai ngày sau mới gặp lại Long tại quê nhà.Cậu rủ tôi đi nhậu và hồ hởi báo tin vui :
-Anh ấy được lắm chú ...Anh Minh rủ con về Sài Gòn làm trợ lý cho một công ty mà ảnh sắp mở.Ảnh hứa chu cấp cho con một căn hộ ở PMH nữa...
Tôi cười gượng :
-Ý con thế nào ?
Long ngập ngừng :
-Con nói là ...cho con suy nghĩ lại cái đã và con hẹn sẽ trả lời sớm.Đáng lẽ con đã ok rồi nếu như ...
Thì ra ông ta đã ra một điều kiện.Đó là Long lên Sài Gòn một mình và mỗi tháng chỉ được về thăm vợ ...một lần trong khoảng thời gian 2 ngày thôi.Điều này làm cho Long khó xử nhưng những vấn đề khác mà ông ta đưa ra quả thật là vô cùng hấp dẫn chàng.Cậu lục bóp và đưa cho tôi xem những tờ 100 USD cáu cạnh rồi nói :
-Trước khi đưa con lên máy bay về đây thì anh ấy rút ra một bao thư và nhét vào túi áo con.Tới lúc ngồi trên máy bay thì con mới mở ra và thấy tới 10 tờ đó chú.Con phải làm sao đây hả chú ?
''Đồng tiền đi trước là đồng tiền khôn''.Người đàn ông tên Minh này thật biết cách ...Tôi tò mò :
-Thế cái đêm ấy ,lúc mà chú về thì ...hai người có...
Long lắc đầu :
-Anh ấy chỉ đưa con đi lòng vòng thăm các công ty của ảnh.Rồi thì về khách sạn mà ảnh đã đặt phòng cho con trước đó...Và...
Tôi nóng mặt :
-Và ...sau đó ?
Long cười :
-Thì ảnh kêu một...cô người mẫu đẹp ơi là đẹp đến chỗ con ...
Ngừng một chút,cậu tiếp :
-Nhưng con...từ chối và kêu cô ấy về.Sáng 4h,anh Minh đến khách sạn đưa con ra sân bay.
Tôi nhăn mặt tỏ vẻ không tin :
-Chỉ vậy thôi à ?
Long vỗ vai tôi :
-Dạ,chỉ vậy thôi chứ chú tưởng như thế nào hả ?
Tôi ngồi trầm ngâm và suy nghĩ : Không biết người đàn ông tên Minh đó đang có ý định gì với Long mà lại có những hành vi kỳ lạ như vậy ?

Những ngày tiếp sau đó,tôi thấy Long có vẻ suy tư nhiều.Dù sao đi nữa ở nơi đây cậu chỉ là một anh chàng kế toán quèn thôi .Còn nếu như được sống và làm việc ở một môi trường lý tưởng như Sài Gòn thì có gì bằng.Ngày trước Long cũng thường tâm sự với tôi rằng cậu rất thích sống ở thành phố vì ở nơi đó có đủ điều kiện hưởng thụ về vật chất cũng như tinh thần và cậu thường mơ ước khi nào có tiền sẽ đưa vợ con về Sài Gòn .
Giờ đây,mơ ước đó đã sắp trở thành hiện thực nếu như cậu gật đầu với Minh.Lúc đầu, tôi rất ganh tị với người đàn ông đó nhưng sau khi suy nghĩ kỹ thì tôi thấy ông ta cũng tốt và thật lòng với Long. (Sau này,thỉnh thoàng Minh cũng xuống đây và rủ chúng tôi đi nhậu nhẹt trò chuyện. Những lúc Long bận việc nên đến chỗ hẹn trễ thì Minh cố tình lộ cho tôi biết ông ta là gay và rất muốn được sống chung với Long bất kể chuyện Long đã có gia đình).Minh nhờ tôi nói thêm vào vì ông ta biết Long rất quý mến tôi và hứa sẽ không để cho vợ con Long chịu thiệt thòi về vấn đề tiền bạc.Dĩ nhiên là bề ngoài ông ta vẫn cư xử lịch thiệp với Long và vẫn giữ bí mật về chuyện ấy.Minh không muốn ép buộc mà để cậu từ từ ...rơi vào vòng tay của ông ta một cách tự nguyện mà thôi.

Rồi chuyện đó cũng phải đến ...

#18 | Truyện được đăng tải trên Kênh Truyện - kenhtruyen.com

Tôi không bao giờ quên được cái ngày hôm ấy.Đó là một buổi tối mưa tầm tã và tôi đang lang thang trên đường phố Sài gòn thì nhận được điện thoại của Long :
-Chú đang ở Sài Gòn phải không ?
Khi tôi trả lời thì cậu vồn vã :
-Con vừa lên tới nè,hai chú cháu mình đi nhậu nha ?
Đêm ấy,chúng tôi ra quán Ngã Ba Sông rồi về lề đường Nguyễn Thái Học nhậu tiếp.Long uống rất nhiều nhưng vẫn tỉnh như sáo.Cậu cứ huyên thuyên đủ mọi chuyện làm cho tôi chẳng biết chuyện gì đã xảy ra...
Rồi Long có ý muốn đến một quán bar dành cho gay ...Và dù cho tôi có nói như thế nào thì cậu cũng cương quyết giữ ý định đó.Thế là tôi đành phải đưa cậu đến một quán bar trên đường Bà Huyện Thanh Quan ...
Sau khi uống hết một chai rượu mạnh thì Long đề nghị :
-Lát nữa con về khách sạn với chú nha ?
Thấy cậu cũng đã say và vì sợ Long có chuyện gì nên tôi gật đầu.

Khi về đến phòng,Long vội vã vào nhà tắm...Lát sau,cậu bước ra và trên người chỉ quấn chiếc khăn lông làm tôi ngạc nhiên.Tôi định hỏi thì Long đã vội bước đến giường và ngã xuống bên cạnh tôi.Chàng thì thầm :
-Chú có...thích con không ?

#19 | Truyện được đăng tải trên Kênh Truyện - kenhtruyen.com

Biết diễn tả như thế nào về cảm giác của tôi lúc đó ...Và mặc dù Long chỉ biết nằm im nhưng tôi thì vô cùng mãn nguyện.
Sáng hôm sau khi tôi thức giấc thì Long đã đi rồi .Cũng từ đó tôi không liên lạc được với chàng nữa...Hình như cậu đã đổi số điện thoại thì phải.Khi tôi về lại quê nhà gặp Nguyệt thì nàng hồ hởi báo tin rằng Long đã có việc làm tốt ở Sài Gòn và hứa sẽ đón mẹ con nàng lên sống chung trong thời gian sớm nhất.

Vài tháng sau...
Khi tôi vừa thức dậy sau giấc ngủ trưa thì nghe có tiếng ồn ào ngoài cửa.Tôi bước ra thì thấy bên nhà chị hai có chiếc xe du lịch đời mới đậu ở đó và đám con nít vây xung quanh luôn miệng trầm trồ.Tôi nhìn vào cửa thì thấy Long đang ẳm con nựng nịu.Khi thấy tôi thì chàng vội vàng bước vào trong nhà...
Rồi lúc chị hai sang mời tôi qua chơi (chủ yếu khoe sự thành đạt của Long)thì cậu khẽ chào tôi một tiếng rồi kiếm cớ ẵm con đi mất làm cho tôi tuy muốn hỏi thăm cậu vài lời cũng không được.

Vài ngày sau cậu ra đi và đem theo vợ con mình về Sài Gòn.Trong thân tâm tôi vẫn nghĩ có lẽ Minh đã cao thượng bằng lòng cho Long đem vợ con về sống chung và tôi thì vẫn cầu mong cho cậu được bình yên...

Cho đến một ngày kia...

Tôi thấy Nguyệt bồng con trở lại thị xã này với gương mặt buồn hiu.Cũng kể từ ấy nàng ít xuất hiện trước cửa nhà... Sau đó ít ngày thì nàng giao con cho mẹ chồng rồi đi biệt tích...làm cho cả xóm xôn xao.

Vào một buổi tối nọ,khi tôi đang chuẩn bị đóng cửa đi ngủ thì chị hai bước vào.Vừa thấy tôi,chị vội vàng nói nhỏ :
-Chú có thể khép cửa lại không ?
Tôi gật đầu rồi mời chị ngồi.Chị nói qua đôi hàng nước mắt :
-Tụi nó thôi nhau rồi chú à...Chị hỏi mãi mà cả hai đứa đều không nói lý do gì cả.Con Nguyệt cứ khóc miết còn thằng Long thì úp úp mở mở qua điện thoại chứ chẳng chịu về đây ...làm chị nghi ngờ có điều gì bí mật mà hai đứa không thể nói ra được.
Chị khẽ lắc đầu :
-Con cái bây giờ không như ngày xưa nữa rồi ...Gia đình chị nhờ thằng Long nên không những đã trả hết nợ nần mà còn có dư tiền để dành nữa.Nhưng nếu vì vậy mà hai đứa nó chia ly thì quả thật chị không muốn đâu em ơi ...
Cuối cùng ,chị rất muốn bí mật đi Sài Gòn tìm hiểu thực hư mọi chuyện nhưng ngặt một nỗi không rành đừơng là một, hai là chồng chị vì lớn tuổi nên bệnh rề rà hoài,chị không dám bỏ anh ấy ở nhà một mình.Vả lại,anh hai rất giận Long và tuyên bố từ cậu luôn thì làm sao chị dám mở miệng xin đi thành phố ...Thành ra chị chỉ biết cầu cứu tôi mà thôi.
Tôi hỏi chị :
-Nhưng em có biết Long ở đâu mà giúp chị ? Sài Gòn chứ đâu phải tỉnh lẻ như ở đây đâu chị ?
Nghe tôi nói thế chị vội rút trong túi áo ra một tờ giấy đã nhàu nát và nói :
-Hôm trước khi bỏ đi,thấy chị cứ đi theo hỏi chuyện vợ chồng nó nên con Nguyệt có đưa cho chị tờ giấy này.Nó nói đây là địa chỉ của thằng Long ...
Đối với tôi thì chỉ cần như vậy thôi là đủ ...

Rồi tôi thu xếp công việc để đi Sài Gòn ...

#20 | Truyện được đăng tải trên Kênh Truyện - kenhtruyen.com

Ông trời đôi lúc cũng trớ trêu...Bình thường thì chẳng có chuyện gì xảy ra nhưng khi đã có việc thì lại xui khiến nhiều việc bất ngờ xảy đến...
Khi tôi vừa bước chân lên Sài Gòn thì hay tin người mẹ nuôi của mình bị bệnh nặng phải vào viện cấp cứu ...Dù là mẹ nuôi nhưng tôi lúc nào cũng xem bà như mẹ ruột (vì bà không chịu theo tôi về quê nên tôi bỏ tiền ra mua một căn nhà nho nhỏ trong một xóm yên tĩnh và thuê người chăm sóc cho bà đã nhiều năm nay rồi)và như thế thì dĩ nhiên tôi đành phải gác chuyện của chị hai qua một bên mà lo vào túc trực ở bệnh viện chăm sóc cho bà...
Gần hai tháng trôi qua mà bệnh tình của mẹ tôi không thuyên giảm chút nào (có lẽ bệnh của tuổi già)làm cho tôi vô cùng lo lắng ...

Sáng hôm ấy,khi thấy mẹ tôi có vẻ hơi khỏe lại nên tôi nhờ Cô Năm (người tôi thuê để chăm sóc cho bà ở Sài Gòn )canh chừng một chút để vọt ra ngoài mua ít đồ về cho mẹ.
Đang lựa mua một ít trái cây thì tôi nghe tiếng rao lanh lảnh của một cậu bé bán báo :
''Báo mới đây...Tin khủng khiếp...Tin khủng khiếp ...''Án mạng xảy ra tại căn biệt thự sang trọng của ngài Tổng Giám Đốc công ty X nổi tiếng của thành phố...Đó là ông M...đã bị một người đàn ông tên L bắn hai phát vào ngực rồi sau đó hung thủ đã tự kết thúc đời mình bằng một phát súng vào đầu...Theo nguồn tin ban đầu cho biết ông M là một người đồng tính luyến ái và hung thủ chính là người tình một thời của ông ta.Hiện thời cảnh sát đang tiếp tục điều tra..'' ...Báo mới đây ...Tin khủng khiếp ...Tin khủng khiếp đây...''

Tự nhiên tôi cảm thấy lạnh cả sống lưng vì linh tính cho tôi biết rằng hai nhân vật kia chính là...Minh và Long ...chứ không thể là ai khác nữa...

Điều tôi lo sợ đã biến thành sự thật...

Gia đình Long có khóc than cách mấy rồi cũng phải chấp nhận sự thật đau lòng đó.Sau khi đưa thi hài của cậu về quê an táng xong xuôi rồi thì ít lâu sau anh chị hai cũng bán nhà đi đâu không rõ...

...

Chiều nay,tôi lại lang thang ra trước mộ cậu...Thắp cho Long ít nén nhang,tôi lầm thầm tâm sự với cậu :

''Giờ này thì con đã vĩnh viễn yên nghỉ rồi phải không?Chú không biết giữa con và Minh đã có chuyện gì xảy ra nên trong lòng luôn thắc mắc...Nhưng thôi...hãy để tất cả chuyện đó đi vào quên lãng vì nếu như biết rõ ràng có lẽ chú sẽ càng đau đớn hơn Long à...Ngày trước phải chi chú ngỏ lời trước thì ...mọi chuyện đã khác đi,phải không Long? Nhưng chú làm sao dám ...Bởi vì trước mắt con bao giờ cũng là Minh và những đồng tiền của ông ta mà thôi...

Thôi bây giờ có trách móc gì thì cũng đã muộn màng rồi...Mọi chuyện hãy để cho nó ngủ yên...cũng như con...con cũng ngủ yên đi nhé Long? Từ đây và mãi mãi về sau sẽ không còn ai giành giựt con với chú nữa rồi ...Mỗi buổi chiều,chú sẽ ra đây và ngồi trò chuyện với con ...có được không Long ?''

Khẽ đưa tay phủi những chiếc lá vàng rớt trên mộ Long rồi tôi lê từng bước chậm ra khỏi nghĩa trang.

Ngoài kia, thị xã đã lên đèn ...

HẾT


Vote Điểm :12345

Loading...

✿ Bình luận facebook truyện Trai Một Con


✿ Tổng số bình luận Trai Một Con: 0





Name *:
Email:
Code *:

✿ XEM CÁC TRUYỆN LIÊN QUAN :Truyện Gay, Đam Mỹ Full

✿ XEM TRUYỆN KHÁC
ĐĂNG NHẬP
Đăng Ký | Đăng Nhập
Login:
Password:

Kênh Truyện
CHỨC NĂNG

BXH TRUYỆN HOT
TRUYỆN NGẪU NHIÊN
TRUYỆN FULL
Lên đầu trang
Xuống cuối trang
CopyrightKênh Truyện © 2011 - 2016Kênh Truyện - In Sách Truyện Theo Yêu Cầu
Powered by uCoz -Giao diện Mobile

DMCA.com Protection Status