Kênh Truyện, Đọc truyện online, truyện teen full hoàn thành, truyện gay full, tiểu thuyết full
»
»
09:26, 01/02/2015

Truyện Gay Ngắn: .Ấ.M.
✿ Người Đăng: kenhtruyen ✿ Tác Giả:
1.365 Lượt Xem 20 Bình Chọn Truyện Cùng Người Đăng


✿ Nội dung truyện Truyện Gay Ngắn: .Ấ.M.

Tác giả: Lar Thanh
Nguồn: Diễn đàn Tình Yêu Trai Việt

————******————-

1.
Nó ngồi đấy, co ro trong làn gió cuối thu. Gió năm nay dìu dịu lạnh. Nó cảm nhận hơi se của khí trời qua manh áo mỏng. Lá thu khẽ đáp nhẹ lên vai nó, dịu như cánh bướm.
– "Em đến sớm quá đấy! Sao lại không khoác áo vào?”
Nó mỉm cười, tay vuốt lấy mái tóc lũ rũ. Nó gằn từng tiếng:
– ” Phải phạt người đến trễ thôi.”
– ” Hừ, lại phạt! Anh mang tới nè: 2 cây kem chocolate.” Khôi cười. "Và đây, áo anh đây!”

– ” Trải xuống dưới chân ta!” Nó ra vẻ trang trọng, chỉ tay xuống đất.
– ” Đồ quỷ! Khoác vào nhanh cho đỡ lạnh.” Khôi vòng tay khoác áo vào vai nó.
Nó nắm tay Khôi, giữ chặt bên vai. Nó rúc vào lòng Khôi như con chim sợ rét. Tà áo Khôi bay phất phơ trong nắng.
– ” Vai anh rộng quá! Và rất ấm!”
– ” Để dành cho em đấy! Thế này đủ bảo vệ cho em không?” Khôi láo liên mắt nhìn quanh, rồi hôn nhẹ lên tóc nó.
Nó vâng thật khẽ, rồi đưa cây kem cho Khôi. Khôi lắc đầu:
– ” Em thật lạ! Trời thế này mà lại ăn kem! Em không thấy lạnh à!”
– ” Không! Anh đủ sưởi ấm cho em mà. Nè! Ăn đi!” Nó đúc kem vào miệng Khôi.
Hơi kem lạnh toả ra nơi đầu lưỡi nó. Khôi kéo sát nó vào người, siết chặt vòng tay qua vai nó. Vài chiếc lá khô queo quắt khẽ chao trong làn thu phong.

2.
– ” Đứng đấy! Đừng bước nữa! Đừng làm chuyện ngu ngốc đó.” Khôi hét lên, cởi áo khoác ra, lao đến.
Nó lặng lẽ bước. Sóng vỗ vào đá ì ầm. Nước biển mặn chát vùng vẫy trong mắt nó, đôi mắt đỏ hoe. Nó ngân nga hát trong tiếng nấc. Chân nó ứa máu vì đá nhọn. Thân mình ướt đẫm. Nó tiến tới phía bờ xa xăm nơi ánh trăng ngự trị.
Khôi chạy đến, băng băng tiến về phía trước. Sóng vỗ vào vai Khôi nặng quá, khiến cậu chùng về phía sau. Cậu cố gắng kéo sóng, vươn về phía trước.
– ” Đừng tiến tới nữa!” Hai bàn tay Khôi chụp lấy bóng hình nó.
Rồi thân nó bỗng tan đi. Nó biến mất trong ngàn sóng trập trùng. Khôi lặn xuống. Biển động khiến mọi thứ mờ dần. Muối xát vào mắt Khôi cay xè. Cậu trồi lên, mắt nhìn dáo dác.
” Anh ra đây làm gì?” Nó khẽ chạm vào Khôi.
Khôi bỗng ôm chầm lấy nó, vừa khi cơn sóng lớn vừa ập xuống. Cả hai té khuỵu. Khôi giữ lấy vai nó, kéo vào bờ. Nó cảm nhận bờ vai ấm ấy qua biển lạnh.
– ” Làm gì vậy hả? Tại sao lại muốn chết? Không có gì là không giải quyết được cả!”
– ” Chết! Tại sao tôi phải chết? Mà anh là ai?”
– ” Thế lao ra biển làm gì? Mắt đỏ hoe thế này…chắc chắn là muốn giải thoát nỗi buồn rồi!”
– ” Đúng là tôi buồn thật! Nhưng tôi không chết đâu…Tôi ra biển tìm vật này!” Nó xoè tay ra, con sao biển ngọ nguậy trong tay nó.
Khôi tròn xoe đôi mắt, ngẩn tò te. Rồi nó bỗng bật cười, cười to thật. Nó quệt nước mắt dàn dụa ứa ra. Khôi cũng ôm bụng cười.

Đó là lần đầu nó quen Khôi.

3.
Khôi vẫn ngồi bên nó. Hơi lạnh đầu lưỡi đã tan. Bóng tối đã bao trùm lấy hai chiếc bóng lồng vào nhau. Khôi vơ vẩn tóc nó. Ngả đầu vào Khôi, nó ve vuốt hai đôi bàn tay.
– ” Sáu giờ rưỡi rồi đấy! Anh muốn về chưa?”
– ” Ngồi chút nữa nhé!” Khôi khẩn thiết. ” Mình quen nhau bao lâu rồi nhỉ?”
– ” Tám tháng, sau cái đêm ngốc nghếch đó!” Nó cười.
– ” Ừ… ” Khôi thở dài. ” Em đã quên hẳn hắn chưa? Thằng khốn đã làm em đau khổ ấy!”
– ” Rồi!… Bây giờ chỉ có anh thôi!” Nó đan tay mình và Khôi lại. ” Anh ở bên em mãi nhé!”
– ” Ừ!” Khôi vuốt đầu nó. ” Vì em còn bé quá!”

– ” Ừ, bé lắm đấy. Phải vui chơi không thôi phí đời!” Nó bật dậy. Tà áo Khôi dìu dặt trong ánh đèn đường. Nó ngồi trên xe Khôi. ” Leo lên đi. Em chở anh đi!”
– ” Xì! Xe đạp còn chưa chạy nổi! Bày đặt chở anh bằng xe máy!”
– ” Không chạy được xe đạp nhưng xe máy thì OK.”
– ” Vậy thì…” Khôi leo lên yên sau, vòng tay ôm chặt eo nó. ” Rồi. Chạy đi!” Khôi bật cười khi nó loáy hoáy mở khoá, rồi vất vả đề máy.
– ” Quê quá! Ra sau đi nè!” Khôi nhấc nó ra khỏi xe.
Nó cười. Vòng tay nó ôm lấy Khôi hờ hững. Khôi nắm chặt tay nó, kéo sát vào. Hơi ấm toả lan trên đường khi bóng hai người vụt qua.

4.
-” Khôi! Anh nhìn kìa!” Nó chỉ tay về phía cửa hàng treo lủng lẳng chục chiếc nón.
-” Gì vậy? Em thích nón à?” Khôi nhếch mép cười .
Nó cụng nón bảo hiểm vào tấm lưng "đá tảng” của Khôi. Khôi rên lên, lắc đầu.
Nó lựa cho Khôi một chiếc nón len xanh trắng. Khôi cười ngặt nghẽo khi trùm chiếc nón đó vào đầu nó. Kín mít. Nó hậm hực, trả nón lại cho Khôi. Khôi lẽo đẽo sau nó: ” Anh xin lỗi..Á!”

Nó khựng lại, đạp lấy chân Khôi. Một chiếc nón len trắng có vành lọt vào mắt nó. Nó ngơ ngẩn, rồi tự tay nhấc nhẹ chiếc nón ra khỏi giá. Nó sờ bờ len mịn. Nó đội vào. Khôi cũng đờ đẫn nhìn hình nó trong gương. ” Em…đẹp quá!”. Nó nghẹn ngào: ” Em giống mẹ em mà!”
…Nó lên xe, ôm lấy chiếc nón. Khôi vừa tấm tắc khen chiếc nón, vừa hãnh diện vì tài "trả giá” của mình.
– ” Đấy, em có nón rồi. Sau này em phải đội để giữ ấm nghe chưa?”
– ” Cám ơn anh!” nó ôm lấy lưng Khôi.
– ” Hì… Miễn sao vợ tui đẹp là được rồi!”
– ” Ai là vợ anh chứ?” nó vùng vằng.
– ” Được rồi, vợ ngoan! Ngồi yên cho chồng chạy chứ!” Khôi nắm lấy tay nó và chiếc nón.
Nó giữ lấy chiếc nón trong tay Khôi. Chiếc nón cũng ấm dần lên như lòng nó..

5.
Giáng sinh đến. Hơi lạnh tràn trên mọi nẻo. Lạnh!
Nó thẩn thơ nhìn sao vẩn trong mây. Ánh trăng đục quánh, không tròn trong như cái viên cá chiên mà Khôi so sánh. Anh là thế! So sánh khập khiễng.
Nó sờ lên chiếc nón len. Một luồng khí ấm áp toả ra trên tay nó. Hơi ấm của Khôi…bên trong chiếc nón. Nó nâng niu chiếc nón như một bảo vật. Khôi đã tự tay ủ ấm nó suốt một tháng trước khi trả lại cho nó, một hành động mà anh cho là cần thiết.
Nó lại chờ. Bên kia đường, từng dòng người dìu dặt, tay trong tay. Không ai biết đến nơi nó ngồi, nơi nó và Khôi đã cùng nhau nuôi dưỡng thứ mà nó gọi là "tình yêu”. Nó cười một mình.
– ” Đến rồi đây! Anh xin lỗi! Hôm nay ra trễ quá! Em muốn đi đâu?”
– ” Ở đây!” Nó đáp gọn lỏn, chỉ xuống cái ghế đá xỉn màu. ” Em muốn ở đây!”
– "Ừ!” Khôi ngồi xuống cạnh nó, vuốt tay lên trên chiếc nón: ” Em ấm không?”
– ” Em ấm lắm! Còn anh?” Nó ngả người vào vòng tay Khôi.
– ” Miễn ở cạnh bên em, không gì làm anh lạnh lẽo được!” Khôi cười. ” Anh muốn nói với em một chuyện…”
Nó đưa mắt nhìn Khôi, đôi mắt mơ màng, long lanh. Khôi rút từ trong túi áo một chiếc hộp nhỏ đưa cho nó…Nó ngỡ ngàng…Khôi cầm lấy bàn tay nhỏ bé của nó:
-” Của em đây! Nó chứng nhận em là vợ của anh!”
-” Tại sao chứ? Không thể đâu. Chẳng phải đây chỉ là…”
-” Giấc mơ ư? Không. Anh yêu em! Em sẽ đeo chiếc còn lại cho anh chứ?”
-” Em…” Nó cầm lấy chiếc nhẫn, tay rung lên theo tiếng gió.
– ” Em có đồng ý để anh làm chồng em không?” Khôi nghiêm mặt.
– ” Có…em… y…êu anh!” Nó cầm lấy tay Khôi, tra chiếc nhẫn vào. Từ từ. Nhút nhát.
Tiếng chuông nhà thờ vang lên trong thinh không. Ánh đèn từ cây thông xa xa rọi xuống bóng hình hai người. Lá rơi lác đác, kéo theo tiếng kẽo kẹt của cành khô trong gió.
– ” Anh đã có thể hôn cô dâu!” Khôi cười. Anh cúi xuống, kéo làn tóc rũ trước mặt nó.
Chầm chậm, nó cảm nhận nụ hôn. Từ nơi đầu môi, cảm giác lạnh đã không còn. Hơi ấm từ Khôi đang truyền vào cơ thể lạnh buốt của nó. Thân thể nó tê dần trong vòng tay siết chặt. Hơi thở nó không còn băng giá. Nước mắt nó lăn dài trên gương mặt Khôi. Nó ghì lấy vai Khôi, bờ vai ấm áp đã chở che cho nó, vào người.
Vị kem ngọt đang lan ra, từ đầu lưỡi, từng chút một. Vị chocolate thanh thanh…chảy vào máu nó. Trái tim nó đang đập mạnh mẽ.
Khôi ôm nó vào lòng…Nước mắt nó chảy ngược vào áo Khôi. Ấm quá…

6.
-” KHÔI…Anh làm gì vậy?”
-” NGA!”
-” Anh từ chối hôn ước với tôi vì chuyện này ư?”
– ” Anh yêu người này, không phải em. Anh xin lỗi…”
-” Anh từ bỏ tôi chỉ vì thằng trai bao này ư? Vì thằng bệnh hoạn này ư?”
BỐP…Lá đã ngừng bay, gió đã ngừng thổi. Khôi đánh thẳng vào mặt người con gái kia. Nó nhìn vào mắt Khôi…Đôi mắt quầng lửa đỏ giận dữ…Chưa bao giờ nó thấy Khôi như vậy…
-” Im ngay! Cô có thể chửi rủa tôi, nhưng không được xúc phạm đến người tôi yêu.”
-” Anh đánh tôi…Anh nghĩ sao nếu mẹ anh biết chuyện này hả Khôi?”
Nó quỵ xuống. Hai dòng lệ trôi dài trên mắt nó. Nó nhìn Khôi…Trước mắt nó kí ức hiện ra như một đoạn phim…

” Tại sao mày không chết đi? Tại sao mày lại phá hoại đời của con tao?”…
"Anh xin lỗi. Anh chỉ muốn đùa với em thôi. Không ngờ mẹ anh lại biết.”… "Thôi thì…mình chia tay đi. Anh không muốn dính líu với em nữa. Anh sợ mẹ anh lắm”…
” Đừng…đừng bỏ em đi…em xin anh.”…
” Chỉ khi nào tìm được sao biển, điều ước của con sẽ thành hiện thực…”
"Con ước…mình sẽ được yêu mãi mãi.”

KHÔNG…Nó hét lên…Khôi nhìn nó, chạy đến đỡ lấy.
Nó cảm thấy lạnh…Nó thấy tâm hồn mình tuyệt vọng…Đầu lưỡi nó đắng và lạnh quá…Nó níu lấy vai Khôi…Mắt nó vô hồn…Nó ngân nga hát…
Khôi ôm chặt nó trong tay. Anh đưa mắt nhìn nó, vuốt ve mái tóc nó.
-” Anh sẽ không xa em, dù có bất cứ chuyện gì. Tình yêu của anh…Em có ấm không?”
Khôi nắm tay nó đặt vào chiếc nón len…Nó đờ đẫn…Mặt nó dàn dụa…Nó mở lời…

"ẤM”



Vote Điểm :12345

Loading...

✿ Bình luận facebook truyện Truyện Gay Ngắn: .Ấ.M.



✿ XEM CÁC TRUYỆN LIÊN QUAN :Truyện Gay, Đam Mỹ Full

✿ XEM TRUYỆN KHÁC
ĐĂNG NHẬP
Đăng Ký | Đăng Nhập
Login:
Password:

Kênh Truyện
CHỨC NĂNG

BXH TRUYỆN HOT
TRUYỆN NGẪU NHIÊN
TRUYỆN FULL
Lên đầu trang
Xuống cuối trang
Loading...
Copyright Kênh Truyện © 2011 - 2019 Kênh Truyện - In Sách Truyện Theo Yêu Cầu
Powered by uCoz -Giao diện Mobile