Kênh Truyện, Đọc truyện online, truyện teen full hoàn thành, truyện gay full, tiểu thuyết full
»
»
06:45, 01/04/2016

(Truyện Gay Ngắn) Lời Nguyền Ngọt Ngào
✿ Người Đăng: truyengayngan Các Truyện Cùng Người Đăng
✿ Tác Giả:
✿ Xem: 603 Lượt ✿ Tổng Điểm Vote: 33 Điểm


✿ Nội dung truyện (Truyện Gay Ngắn) Lời Nguyền Ngọt Ngào


Lời Nguyền Ngọt Ngào - Blackrose



Chiếc cầu dài , hút vào màn đêm đặc quánh , đâm toạt vào bức màn nhung huyền ảo mà những tán xà cừ dày công bấu chặc vào nhau . Và đêm không sao , trăng cong vút như lưỡi lê nằm ngất ngưỡng , ngạo nghễ , loang loáng thứ ánh sáng nhàn nhạt , lạnh và mong manh . Có thể , mai trời lại mưa …
Tiếng còi xe thôi ngang ngược lẻn vào tai một cách thô bạo , chỉ còn tiếng đêm , những ngọn phi lao vút vào nhau nghe chan chát , đám xà cứ rì rầm , thì thào những câu chuyện vô vị trước khi lịm vào giấc ngủ muộn . Rồi tất cả im bặt , chỉ còn những thanh âm của một tình yêu …

- Em nói gì đi chứ ?

Không rõ ràng lắm , dưới cái ánh sáng bàng bạc của đêm trăng non , hai cái bóng cao lênh khênh đổ dài , chênh chao xuống mặt sông . Một trong hai cái bóng bất chợt khom người xuống thành cầu một cách kỳ quái , có cái gì đó sáng lóng lánh chao nghiêng xuống sông . Và rồi lại im bặt , dường như câu trả lời đã có .

Cái bóng ban nãy lặng lẽ quay về phía bên kia cầu , nơi có những ánh đèn màu , có một cuộc sống dành cho những loài ăn đêm . Cái bóng còn lại khẽ ôm đầu , không có tiếng khóc , chỉ có cái lạnh lẽo vụt loé và vụt tắt từ một nụ cười …

- Rồi sẽ có một ngày em biết yêu …

* * *

Biên lắc nhẹ đầu , một cái , rồi cái thứ hai , cảm thấy như có cái gì đó buộc chặc vào đầu mình , càng lúc càng nặng , nhức và như thể sắp nổ tung .
Chàng Việt kiều của chúng ta đã say , nào , phải có một cái gì đó để giải rượu !
Mọi người người cười ồ lên , Lĩnh nhướng mày khôi hài , và rồi nheo mắt :

- Này , đừng có mà nghĩ sâu xa quá . Tớ nói thật đấy !
Một giọng hát nhé , bảo đảm Tuấn Ngọc và Quang Dũng cũng chỉ thuộc hàng đáng xách dép .

Biên cười méo xệch , con ma men chưa lẻn được vào người anh , anh chỉ say vì cảnh cũ , tóm lại là vì những gì đã cũ , những thứ anh đã từng say mê mệt và có lẽ sẽ chẳng bao giờ hết say .

- Tớ chưa say đâu đấy , cá không , vẫn đủ tỉnh để biết tìm đường vào những chỗ cần vào đấy nhé

Biên nói dứt câu rồi rót đầy bia vào cốc . Mọi người hưởng ứng bằng những nụ cười ẩn ý và một vài cái vỗ tay khích lệ . Lĩnh phì cười , liếc xéo thằng bạn cũ láu cá . Anh lục túi tìm di động rồi bấm số :

- Ôla ! Quang Dũng B hả ? Rỗi không , đến chỗ anh đi . Sao ? Chỉ một lúc thôi , xong việc , anh đưa đi tận nơi . Xong nhé ?
- Ai đấy ?
Biên hỏi , pha chút thờ ơ . Lĩnh không trả lời , chỉ cười . Biên cũng không nhớ là mình có chờ câu trả lời hay không , chỉ cảm thấy cần nhắm mắt một chút , và lén thả hồn mình chạy đến một nơi nào đó . Nơi đó có một cây cầu , có những tán xà xứ , một vài rặng phi lao và có một thứ , có lẽ , vẫn nằm đâu đó dưới đáy sông .

- Không được ngủ !
Lĩnh hét lên bên tai Biên . Bị lôi về thực tại ngoài ý muôn , Biên bực bội , nhưng vẫn cố nhếch mép cười nhạt . Nghe loáng thoáng Lĩnh huyên thuyên gì đó về một người sắp đến …

Gã trai bắt lấy tay Biên , tự nhiên , thân thiện và đôi chút run rẫy . Biên cảm thấy như mình đang rơi tòm xuống địa ngục , cái hơi ấm vừa lạ vừa quen lở loét trong lòng bàn tay , chết sững . Nhìn gương mặt cực kỳ khó coi của thằng bạn cũ , Lĩnh cười khìn khịt :

- Cậu làm gì mà bất động vậy ? Hai người quen nhau à ?

Dĩ nhiên sau cái nhìn giễu cợt dành cho Biên là cái nhìn thắc mắc đánh về phía gã trai Lĩnh vừa giới thiệu với mọi người là em trai mình . Tống lắc đầu với vẻ vô tư có thật :

- Quen đâu mà quen . Em mới gặp ảnh lần đầu đó , trông hơi lạ …

- Nhức đầu quá , tớ về đây .
Ai đó đã ném Biên ngược trở lại đây , và đó là câu duy nhất có thể trào ra khỏi cuống họng .

- Về là thế nào , cuộc vui vẫn chưa bắt đầu mà . Nào , hát đi , Quang Dũng B .

Lĩnh hất mặt về phía Tống , giọng pha chút mệnh lệnh . Tống bật cười , giọng vỡ ra , giòn tan :

- Đã bảo đừng gọi em như vậy . Em hát không giống ai hết , chỉ giống em thôi , cứ phải gán ghép hoài như vậy mới được à ? Ưu tiên kẻ vừa mới ở xa về , anh Biên thích em hát bài gì ?
- Bài gì cậu thích .

Từng chữ đắng ngắt bật ra khỏi lưỡi , muộn màng sau mấy giấy ngỡ ngàng đến xót xa cháy lên trong mắt Biên .

- Trước đây vẫn có người thích nghe em hát Bản tình cuối , chẳng biết là bây giờ có còn nữa không …
- Thế à ? – Biên mỉm cười nhạt thếch - Vậy thì cậu cứ hát đi !

"Hát đi em , cứ dày vò tôi cho thoả vào . Bởi tôi đã nhận ra mình không còn trẻ lắm nữa , cái thằng Biên khờ khạo ngày xưa đã li dị vĩnh viễn , bỏ tôi mà đi mất rồi …” Biên chua chát nghĩ thầm trong bụng .
Và Tống đã hát , bỏ hết tất cả để thả hồn vào những thanh âm bật ra từ chiếc đàn Guitar thùng cũ sờn ôm trên lòng .

… Yêu em , ta yêu em như yêu tuổi ngây thơ
Yêu em , bên em ta hát khúc mong chờ .
Ngày nào , đời cho ta biết tình yêu đắm say ?
Ngày nào , đời cho ta biết … Tình là đắng cay ?

Những gương mặt vây quanh chợt chao mờ đi như một màn sương mỏng . Không hẳn là màn sương của hoài niệm . Lĩnh cũng đã không còn trẻ , nhưng vẫn cố níu kéo cái vẻ phớt đời .

Thái đã thôi triết lý viễn vông về tình yêu , có lẽ , anh nhìn thấy thực tế sau những lần quỵ ngã , Hoàng thì đã vội ngủ gật dưới vỏ bọc của một người chồng gương mẫu .
Biên chợt nghe thắt lòng , anh tự hỏi anh và họ đã tồn tại như thế nào .

Cuộc sống ngày anh ra đi và bây giờ đã là hai thái cực , bạn anh , có đứa chết vì bệnh tật , có đứa bất đắc chí , để bây giờ thích được trào lộng hơn tranh cãi , thích được nói văng mạng hơn là hiền triết … Chỉ có Tống là vẫn thế , vẫn cuốn hút và mãnh liệt đến tê dại .

Mưa đã rơi và nắng đã phai
Trên cuộc tình ngây thơ ngày nào
Ta vẫn yêu , hồn ta vẫn say
Qua bao nhiêu năm tháng ơ thờ …
Một ngày nào đó , tóc xanh xưa bạc màu
Một ngày nào đó … ta có thôi hết yêu người ?!

Bài hát kết thúc , Biên vụt ném mắt ra xa để rồi chợt nhói tim khi quay lại , đôi mắt Tống đã nhoà lệ …Tống quệt nhẹ khoé mắt , lật tay nhìn đồng hồ và bảo rằng phải đi , ai muốn cứ việc theo tháp tùng . Lĩnh khoát tay :

- Dẫn thằng Biên theo , cho nó học hỏi thêm vài điều .

Tống vội vã đi trước , Biên loạng choạng bước theo sau , cảm thấy đôi bàn chân còn nặng hơn cả cơn say đang hành hạ trong đầu .
Họ ra ngoài, đêm rợn ngợp cả con đường. Biên toan đưa tay gọi Taxi thì Tống đã cản lại :

- Anh không thấy mưa bụi à ?
- Thấy , nhưng sao ?
- Em thích được thả bộ , dưới mưa , như ngày xưa …
- Cậu nói với tôi điều ấy làm gì , quá khứ của cậu có là gì với tôi ?

Biên mím chặt môi , nghe thấm thía cái cảm giác tê rát . Tống ngước nhìn Biên rồi cười buồn :

- Anh vẫn còn giận em chuyện ban nãy đấy à ? Cuộc đời là vậy mà , có những chuyện đôi khi không cần thiết phải quá trần trụi , và lúc nãy là một trường hợp …

Biên cười khẩy , dư vị của cuộc nhậu ban nãy vẫn còn phảng phất trong anh tí lữa , đã lâu rồi , anh bỗng đâm cảm thấy ghê tởm sự phức tạp . Nhưng bây giờ thì lại khác , sự phức tạp ấy đang khiêu khích anh , đúng hơn là Tống đang khiêu khích anh .

- Em vẫn thích triết lí nhỉ ? Và vẫn chưa chịu thôi hát hò giữa các cuộc đàn đúm …
- Có gì phải thay đổi , đó là bản chất của em mà !
- Nói vể cuộc sống hiện tại của em đi
- Cũng chẳng có gì đáng nói , như tất cả mọi người , em có một nơi để đi và về , có một cái giường để đặt lưng và có một người tình để sẻ chia cái thú xác thịt . Đã đủ rồi anh nhỉ ?

Biên im lặng , sự dè dặt quá mức làm anh bỗng trở nên lạnh lẽo . Anh đã nuôi hy vọng sẽ tìm thấy một điều gì đó mới khi về nước trước khi nhận ra tất cả chỉ là ảo tưởng .

- Nghe có vẻ là một cuộc sống dễ chịu … Vậy thì tại sao lúc nãy em lại khóc ? Vì anh à ?
- Anh tin cũng được , không tin cũng xong . Nhưng thật sự em thấy tiếc vì lúc trước đã không yêu anh . Và có thể cuộc đời em đã khác bây giờ … Chúng em chuẩn bị chia tay …

Tống ngẩng mặt , có vẻ như cố nuốt một cái gì đó trôi tọt xuống cổ họng , đoạn cậu tiếp , giọng nhức nhối :

- Lời nguyền năm xưa của anh có vẻ như vẫn chưa linh nghiệm …
- Lời nguyền nào ?
- … rằng , rồi sẽ có một ngày em biết yêu …

Biên gật đầu và ồ lên thú vị khe khẽ trong miệng . Họ lại sóng bước bên nhau . Ngang qua một góc phố vắng , đèn đường hỏng , tối . Tống bổng níu Biên dừng lại dưới tán me , ngửa mặt thấp giọng .

- Hôn em đi , nếu anh thích .

Ngỡ ngàng , ngập ngừng , rồi hai người đàn ông ôm hôn nhau . Môi vừa rời nhau , Tống cười buồn :

- Cám ơn . Cái giống G chúng ta thật lạ , vớ vẫn , quỷ quái , tham lam và tầm thường đến nhơ nhớp , nhưng chúng ta lại không thể sống thiếu nhau .

Họ tiếp tục bước , đêm thưa tiếng động , ánh đèn đường rũ vào màn mưa vẻ ướt át kì ảo . Gió thi thoảng thốc vào da thịt lạnh não nùng . Tống đốt thuốc liên tục , cậu mời Biên – Cám ơn – Biên lắc đầu . Và rồi giữa họ là im lặng .

- Thôi muộn rồi , em phải về . Chúc anh ngủ ngon !
- Nhưng em bảo là phải đi đâu cơ mà ?
- Em đổi ý rồi , chỉ tại hơi buồn ngủ …

Nụ hôn dưới tán me đầu đêm lao về cừa quậy làm Biên bỗng thấy hụt hẫng , anh không ý thức được sự van lơn trong giọng nói của mình :

- Em … nỡ về thật sao ? Tìm một quán trà nào đó uống với anh nhé ?
- Một quán trà hay một mặt nệm trong khách sạn ?
- Tống cười ...Đừng có dụ khị , em nhơ nhớp , nhưng không thuộc hạng dễ dãi ... Anh đã là quá khứ , một nụ hôn đã đủ chắp vá lại những gì đã rách …

Tống quay lưng , cái dáng đi bụi bụi của cậu hút hắn vào bóng tối . Biên đứng sững nhìn bóng mình đổ dài lên mặt đường ướt sũng , ngạc nhiên thấy trời đã thôi mưa …

* * *

Vài cốc rượu thay cho một cốc trà như đã nghĩ , Biên ngồi miên man , cảm thấy muốn đốt nóng lại những gì của ngày hôm qua trong chếch choáng hơi men .
Có bao giờ anh nghĩ rằng sẽ có ngày anh gặp lại Tống giữa dãi đất miền Trung này , trong một hoàn cảnh như đêm nay lại càng không . Bao nhiêu hờn giận phút chốc bốc hơi tụ thành những khát khao đến bỏng rát , lãng vãn trên đầu Biên , khiêu khích và giễu cợt .
Nửa đêm , mảnh trăng liềm đính hờ hững giữa nền trời sau cơn mưa nom mỏng manh hệt như một vệt bơ phết vụng lên nền giấy thẫm . Ánh trăng dù yếu ớt vẫn góp chung ánh đèn đường đổ dài chiếc bóng người thanh niên trẻ trên mặt đường . Cậu bước chậm rãi , trông phớt đời và bất cần , đó giống như một chiếc cốc xinh đẹp bên ngoài một chiếc phin chứa niềm tin và tình yêu đang nhỏ những giọt cuối cùng .
Họ gặp nhau ở ngã ba , dù chiếc bóng chìm hẳn vào màn đêm nhưng Biên vẫn nhận ra Tống . Như chưa hề chia tay , cậu cất tiếng trước :

- Trời đất ! Anh đi uống trà thật đấy à ?
- Sao lại không .
- Đừng ngạc nhiên . Về nhà , gọi cửa mãi không có người mở . Em trèo gác đi vào , đèn phòng sáng , người tình đang quằn quại với một thằng nhãi lạ hoắc , cả hai đều mặc đồng phục Adam . Đôi chút hụt hẫng , em định ra Sofa ngủ . Bổng dưng chợt nhớ tới anh , bị thôi thúc bởi ý nghĩ có phải anh đang ngồi ở quán trà hay vui thú ở một xó xỉnh nào đó , thế là ra khỏi nhà . Cứ như một thằng khùng !

Giọng Tống ấm lại , đều đều , cố khoả lấp những cảm xúc . Biên thoáng rùng mình , người ta yêu nhau lạ quá , Tống nói chuyện ngoại tình của người tình của mình mà cứ tỉnh như sáo . Mà phải rồi , đó đâu phải là tình yêu , Tống đã chẳng nói với anh rồi đó sao …

- Nếu không gặp anh em sẽ đi đâu ?
- Kiếm một quán nào đó ngồi đến sáng . Chờ cho người tình phi tang xong mọi chứng tích của một cuộc mây mưa và về nhà .

Biên gật đầu , cười méo mó . Đảo mắt về phía dốc Nam Cao rồi ngoảnh lại phía bờ sông . Nên rẽ đường nào đây ? Một mặt nệm trong quán trọ hay khách sạn sẽ rất tuyệt vời , nhưng nghĩ đến chuyện ấy bây giờ có đốn mạc quá không . Cá có thể đã ngoi lên mặt nước đục , nhưng rồi anh có đủ nhẫn tâm để thả câu ? Như đọc được nỗi băn khoăn của Biên , Tống mỉm cười :

- Về chỗ em trong Đại Nội đi . Đưa đàn bà về thì chắc phải lót vài đồng cho lão bảo vệ , còn dẫn một thằng đàn ông mới cóng như anh về thì chắc là trôi thôi . Cùng lắm là mất vài gói lạc rang cho bữa nhậu khuya của lão . Nào , mình qua bên kia sông đi anh !

Thật hay đùa ? Mắt Tống không màu , trong suốt đến nỗi không thể đọc được một ý nghĩ khác thường nào ánh lên trong đó . Biên ấp úng , thoáng chút ngại ngùng :

- Gấp gì , trời con đẹp lắm mà , cứ thả bộ như em vẫn thích …

Họ bước chầm chậm . Đêm quạnh vắng , mọi vật cơ hồ đều ngái ngủ , chỉ có họ thức , hai người đàn ông ấy kéo lê bóng mình qua bãi đất hoang vu . Đến giữa cầu , Tống níu áo Biên lại , cậu lột phăng chiếc áo sơ mi mỏng manh mặc trên người . Trái tim cháy hừng hực sau làn da rắn chắc , Tống ngước mặt , thì thầm :

- Hôn em đi !

Môi họ lại rời nhau , Tống buông tầm nhìn xuống mặt sông :

- Cám ơn . Cả anh , hắn ta và tất cả những gã từng đi qua đời em đều thật đáng yêu . Tiếc là em chỉ có thể chọn lấy một , biết đâu lại chọn lầm … Nhưng bây giờ thì em không cần đến các người nữa . Nhân tiện , xin chúc mừng anh , chúc mừng cho một lời nguyền ngọt ngào đã ứng nghiệm . Chiếc nhẫn đêm hôm đó em ném chắc vẫn còn ở dưới ấy , có muốn em tìm lại không ?

Vẻ mặt bổng tối sầm trong khi môi còn rạng nét cười huyễn hoặc , buồn rười rượi . Và vào cái khoảnh khắc ngắn ngủi ấy , Biên chưa kịp thốt nên lời thì Tống đã quay người , lao vút xuống mặt sông tối đen .


- Hết -

Đà Nẵng , những ngày đầu xuân …

Vote Điểm :12345

Loading...

✿ Bình luận facebook truyện (Truyện Gay Ngắn) Lời Nguyền Ngọt Ngào



✿ XEM CÁC TRUYỆN LIÊN QUAN :Truyện Gay, Đam Mỹ Full

✿ XEM TRUYỆN KHÁC
ĐĂNG NHẬP
Đăng Ký | Đăng Nhập
Login:
Password:

Kênh Truyện
CHỨC NĂNG

BXH TRUYỆN HOT
TRUYỆN NGẪU NHIÊN
TRUYỆN FULL
Lên đầu trang
Xuống cuối trang
Loading...
CopyrightKênh Truyện © 2011 - 2017Kênh Truyện - In Sách Truyện Theo Yêu Cầu
Powered by uCoz -Giao diện Mobile

DMCA.com Protection Status