Kênh Truyện, Đọc truyện online, truyện teen full hoàn thành, truyện gay full, tiểu thuyết full
»
»
06:47, 01/04/2016

(Truyện Gay Ngắn) Ngày Không Bình Yên
✿ Người Đăng: truyengayngan Các Truyện Cùng Người Đăng
✿ Tác Giả:
✿ Xem: 468 Lượt ✿ Tổng Điểm Vote: 28 Điểm


✿ Nội dung truyện (Truyện Gay Ngắn) Ngày Không Bình Yên


Ngày không bình yên

Lời mở đầu : Nhiều khi em tự hỏi yêu là gì ? Tình cảm em dành cho anh là đúng hay sai? Em nên tiếp tục yêu anh hay quên đi thì hơn ? Anh hãy cho em biết đi , hỡi anh_ người đã có vợ …..

* * * * * * * * * *



- Anh đừng hứa lèo nhé !

Vừa đặt chân đến cầu thang tôi đã nghe thấy giọng cười giòn tan của chị tôi . Giọng của bả không khác gì phù thuỷ vậy mà luôn khoe khoang . Thật không hiểu nổi ! Nhún vai tôi bước xuống lầu , để xem hôm nay bồ của bả là ai ?

Ngó đầu vào tôi đã vội rụt lại ngay . Sao lại là anh ? Anh làm gì ở đây ? Nhất là vào sáng sớm chứ ? Không nhẽ ….

Chưa kịp nghĩ tiếp thì giọng ra lệnh của chị tôi đã cắt ngang :

- Sao còn chưa vào , nhóc !

Lại nhóc ! Lớn hơn người ta ba tuổi mà lúc nào cũng ra vẻ ta đây . Lại còn gọi trước mặt anh nữa ! Vậy anh sẽ coi thường tôi mất . Mím môi tôi bước vào chịu trận .

- Anh và chị Thư nói chuyện gì vui thế ? – Giả vờ vui vẻ , tôi nói mà không dám nhìn thẳng anh .

Hôm nay anh thật lạ trong bộ đồ ở nhà , giản dị và gần gũi . Chứ mọi hôm nhìn anh trong bộ vét , có cảm giác anh như ở thế giới khác_thế giới người lớn . Một thế giới mà tôi vẫn chưa thể bước vào . Nhưng dù anh trông thế nào đi nữa thì với tôi anh vẫn rất đẹp .

Ngay như lúc này , anh thật đẹp khi cười và nói với tôi :

- Anh và Thư đang nhắc đến em , công nhận em linh thiệt ! – Cùng với câu nói là một cái nháy mắt .

Tôi như choáng ngợp trong sóng mắt anh . Đừng nhìn tôi như thế ! Đừng để tôi lún sâu hơn .. đừng ..

Tiếng chị Thư kéo tôi trở về thực tại :

- Đang khen nhóc xấu trai , bướng bỉnh , không dễ thương thì nhóc phá bĩnh . Thật mất hứng !

Nghe bà chị nói tôi chỉ muốn xông vào … bóp cổ bả thôi . Sao hở một chút bả khiêu khích tôi chứ ? Nhất là lại vào lúc này : anh đang ở đây , ngay bên cạnh tôi và đang ..nhìn tôi .

Có lẽ mặt tôi lúc này khó coi lắm nên anh mới vội vàng chen vào :

- Huy đừng có nghe Thư ! Nãy giờ anh toàn nói tốt về em thôi .

Mở to đôi mắt một mí ra , tôi hỏi với giọng hồi hộp :

- Anh nói ..nói gì về em ?

- Yên tâm - Anh chỉ vỗ vai trấn an tôi thôi , sao tôi lại run và mặt lại nóng lên ? Nhìn tôi anh cười nhẹ nhàng - Nhóc sao anh nói vậy !

Xụ mặt vì bị gọi là nhóc . Sao anh không gọi tôi như trước đây chứ ? Tôi thích anh gọi là Huy cơ ! Như vậy mới không có cảm giác anh lớn hơn . Tất cả chỉ tại mụ phù thuỷ này thôi . Lừ mắt , tôi nhìn chị Thư như muốn nuốt chửng luôn . Nhưng đáp lại cái nhìn toé lửa của tôi là cái nhướng mắt thách thức :

- Anh Bình khen nhóc đẹp trai , đàn ông , mạnh mẽ … vvv….vvv… Nếu nhóc thấy không phải thì chị bảo ảnh rút lại vậy .

Hả ? Thật không ? Anh khen .. khen tôi ? Làm ơn ..làm ơn đừng nói đùa ! Hãy là sự thật nha ! Đừng đùa cợt tôi ….

Tôi đã cố gắng giấu cảm xúc đi nhưng anh vẫn nhận ra :

- Chắc Thư hay chê Huy phải không ? Nên mới ngạc nhiên khi được khen đúng sự thật ?

Gật gật đầu , tôi không nói lên lời . Vậy là đúng , đúng anh khen tôi …anh khen tôi tức là có chú ý đến tôi ….chỉ cần vậy thôi .. chỉ cần vậy thôi …

Lại một lần nữa bà chị ác độc kéo tôi ra khỏi ước muốn thầm kín :

- Nãy giờ đi xa đề quá - Lớn giọng , bả ra lệnh – Anh Bình sẽ kèm nhóc môn Tiếng anh. Liệu mà học , nghe không ?

Mọi lần nghe giọng ra lệnh của bả tôi đều giả điếc , nhưng hôm nay là ngoại lệ . Cười hạnh phúc , tôi nói :

- Thật ạ ? – Nhìn anh mà tôi líu cả lưỡi – Anh chịu kèm em ?

Không để anh trả lời , mụ phù thuỷ đã hớt ngang :

- Nãy giờ tốn bi nhiêu là calo mới năn nỉ ảnh được đấy . Thôi thì hy sinh vì đứa em ngu ngốc vậy !

- Chị…..

- Thôi mà Thư.. - Đang nói thì anh đứng phắt dậy khi nghe thấy tiếng xe máy – Anh về đây ! Bà xã đại nhân đã về !

Cứ thế , anh đi ra cửa và mang luôn cả trái tim tôi đi . Tôi chưa kịp mừng vì anh dừng lại thì thẳng tay anh bóp thật mạnh vào tim tôi :

- Tối anh qua nhe ! Nhóc chuẩn bị sách vở đi !

Vậy đó , anh qua đây chỉ vì muốn kèm tôi học thôi . Chỉ là học ...không là gì cả ....không là gì cả ....mãi mãi

- Nhiều khi ta ác mà ta cũng không biết là ta ác !

Giật mình tôi quay lại nhìn bà chị . Bả vừa nói gì ? Tôi có nghe nhầm không ? Đừng nói với tôi là mụ phù thuỷ này biết …biết rồi nha ? Tôi cẩn thận lắm mà , không thể nào ..

- Chị vừa nói gì vậy ?

- Nói gì đâu - Nhún vai bả nói một cách vô tư - Chỉ thấy lão hàng xóm thật cưng vợ thôi!

"Im đi ! Thà chị đừng nói gì còn hơn " . Tôi chỉ muốn hét lên như vậy nhưng " lòng muốn mà miệng không dám " . Cố nặn ra một khuôn mặt tư nhiên , tôi nói :

- Nhiều chuyện !

Nghe tôi nói bả chỉ cười cười rồi nói với một cái hất đầu :

- Biết chuyện vợ chồng lão giận nhau chưa ? – Nói đến đây , bà chị đổi sang giọng hay trêu chọc tôi – Nhưng lão Bình đang cố làm lành ..

Không để bả dứt câu , tôi đã đi thẳng lên lầu . Sao tôi phải nghe những chuyện như thế chứ ? Chuyện xích mích của vợ chồng anh thì tôi biết từ khuya , vì tôi luôn nhìn anh mà . Nhưng việc anh đang cố làm lành thì tôi không muốn biết , không muốn nghe …Nó chỉ làm con tim vốn đã rướm máu nay càng đau hơn thôi .

Tại sao tôi lại yêu người có vợ chứ ? Tại sao ? Tôi hận bản thân , tôi hận anh ! Hận anh vì anh làm tôi … yêu anh . Ngu ngốc nhỉ ? Anh đâu có lỗi trong việc này chứ …Chỉ tại tôi .. tại tôi ..

Xoảng !!!
Tiếng đổ vỡ làm tôi tỉnh lại . Trước mắt tôi là những mảnh vỡ và những bông hoa nằm tung toé trên sàn . Thì ra trong lúc khủng hoảng , tôi đã vớ lọ hoa và đập nó .Thở dài , tôi nằm vật ra giường . Không cần phải dọn vì tôi có đập vỡ hết đồ đạc trong phòng thì cũng không ai lên tiếng . Lúc này nhà chỉ có tôi và mụ phù thuỷ , mà mụ ta chẳng bao giờ biết quan tâm đến ai thì việc bắt tôi dọn dẹp là việc không tưởng . Nhớ đến bả là tôi lại nhớ đến sự bất công mà ông trời đã tạo ra . Sao ông lại sinh ra một mụ phù thuỷ với vẻ bề ngoài quá hoàn hảo , với trí thông minh vượt xa đám bạn cùng trang lứa , nhưng bên trong lại là con người lười biếng , ích kỷ , thích chọc gậy bánh xe . Một người như vậy mà ba mẹ tôi lại cưng như trứng hứng như hoa . Lúc nào cũng nghe bả cũng chiều bả , còn tôi chỉ là con số không trong gia đình này .

Càng nghĩ càng đau đầu ! Hết anh giờ lại đến bả , chắc tôi điên mất . Vớ chìa khoá xe tôi lao ra ngoài , lúc này chỉ có tốc độ mới làm tôi bình tĩnh lại . Vừa lướt qua phòng khách thì mụ phù thuỷ đang dũa móng tay đã từ tốn nói :

- Xe mới sửa phanh vô tư phóng và nhớ về ăn cơm .

Chững lại một giây , tôi há hốc mồm không nói lên lời . Bả quá thông minh nên hiểu hết suy nghĩ và hành động của tôi . Sống bên một người đáng sợ như vậy không điên mới là lạ. Không hiểu 18 năm nay tôi sống và vượt qua như thế nào nhỉ ?

Cứ thế , tôi đua với gió với thời gian , lượn lách tránh những người trên đường , tôi như một tên điên vừa sổng chuồng . Loáng thoáng qua tai tôi là những tiếng chửi những tiếng rủa nhưng tôi mặc kệ . Cái tôi cần bây giờ là sự cân bằng . Chỉ cần nghĩ đến cảnh anh và người đàn bà đó là tôi chịu không nổi . Tôi chỉ muốn đập , muốn phá , muốn hất tung tất cả…

Đến khi dừng lại , trước mắt tôi là một cánh đồng mênh mông bát ngát . Màu xanh của nó thật êm thật dễ chịu , và tôi chợt cảm thấy lòng bình yên lạ . Sao tôi lại thế được nhỉ ? Có phải lần đầu thấy anh ….yêu vợ đâu . Từ trước đến nay vẫn yêu vợ , vẫn thản nhiên trước tình cảm của tôi mà . Vậy thì sao lại vì một việc thường xuyên xảy ra mà lên cơn chứ ? Ôi , tôi mất trí rồi ! Tự cười bản thân , tôi nhìn xem đang ở đâu . Sau một hồi quan sát tôi nhận ra đây là …Ninh Hiệp . Hoá ra trong lúc điên tôi đã phóng đến đây theo bản năng , vì luôn là tài xế của bà chị khi mụ ta dở chứng đòi đi Ninh hiệp mà . Quay xe tôi phóng về nhà_nơi có một mụ phù thuỷ đang chờ cơm .


~~~~~~~~~~~~


"Sao vẫn chưa sang chứ ? " , không biết lần thứ mấy tôi ngước nhìn đồng hồ rồi . Gần 8 giờ mà anh vẫn chưa sang kèm tôi học , hay anh quên rồi ? Chắc không đâu , anh là người luôn giữ lời mà . Không nhẽ vì cãi nhau với người đàn bà đó nên anh quên ? Nghĩ tới đây tôi lại cười vui trong bụng . Lúc trưa về nhà thì mụ phù thuỷ tiết lộ : anh và người đàn bà đó vừa cãi nhau xong . Cứ cãi nhau đi , cứ giận nhau đi …li dị càng tốt …AAAA….tôi nghĩ gì thế này ? Sao lại muốn phá hoại hạnh phúc gia đình anh chứ ? Người đàn bà đó có tội gì đâu , người có tội là tôi_kẻ thứ ba . Không ! Không ! Không ! Không ai có tội hết ! Anh , người đàn bà đó , tôi , tất cả đều không có tội . Tình yêu không bao giờ có tội ….

Giọng vui vẻ của anh cắt ngang suy nghĩ của tôi :

- Huy ơi ! Tối nay anh bận không kèm nhóc được , hẹn mai nhé !

Gì ? Bận ? Không kèm ? Anh vừa nói gì ?

- Có gì mà anh vui thế ? – Loáng thoáng qua tai tôi là tiếng của mụ phù thuỷ , nhưng chính câu hỏi của bả đã kéo tôi về thực tại .

Chưa kịp hoàn hồn thì anh đã đẩy tôi đến một hố sâu thăm thẳm bằng giọng cười vui vẻ :

- Chị Hiền vừa có tin vui Thư ạ ! Được hai tháng rồi …

Đầu tôi như quay theo từng lời của anh . Thế là hết ! Hết thật rồi ! Không còn chút hy vọng nào cả .. không còn ..

Tôi như người mất hồn , cứ bước ra cửa ngang qua đôi mắt khó hiểu của bà chị . Tôi đang làm gì cũng không biết , bây giờ chỉ có tiếng gió tiếng la hét lướt qua đầu tôi . Tôi đang làm gì ? Tôi phải làm gì ? Tôi còn gì để làm ? Không biết ...không biết…

Một lần nữa tiếng đổ vỡ lại kéo tôi trở về thực tại . Tôi đang ở đâu đây ? Với cái đầu còn lơ mơ , tôi quan sát xung quanh . Nếu không nhầm thì đây là vũ trường Thiên Thanh . Tôi đến đây bằng cách nào nhỉ ? Mặc kệ ! Đã đến đây thì cứ uống cứ say….nếu chết được thì càng tốt . Búng tay gọi chiếc ly khác vì tôi vừa làm vỡ nó xong .

Cứ rót cứ uống , tôi cũng không hiểu cái thứ nước vàng vàng này có vị gì nữa ? Không quan tâm ! Uống đi ! Đừng nghĩ nữa ! Đừng nghĩ gì cả …

Chiếc ly chưa kịp đưa tới miệng thì một bàn tay đã giật lấy .

Ngẩng phắt lên định chửi thì :

- Không đến nỗi tệ ! - Sau khi uống cạn , mụ phù thuỷ dốc ngược ly xuống và nheo mắt nhìn tôi .

Nhìn vẻ thản nhiên của bả , tôi gầm gừ nói :

- Chị muốn gì ?

- Uống rượu với nhóc ! – Nháy mắt với tôi rồi bả búng tay gọi thêm ly và thản nhiên rót rượu – Nào , trăm phần trăm !

Không nói không rằng tôi uống cạn rồi nhìn bả khó hiểu :

- Sao chị biết em ở đây ? Mà chị đến đây làm gì ?

- Đến vũ trường mà cũng phải có lý do hả ?- Bắt chéo chân, bả nhâm nhi ly rượu và nheo nheo con mắt rồi nói - Muốn chúc mừng nhóc !

Dù đang bực mình vì sự phá đám của bả nhưng tôi không khỏi thắc mắc :

- Chúc mừng về cái gì ?

Đưa chiếc ly chạm cạch vào ly tôi và mụ ta từ từ cứa thêm một nhát vào tim tôi :

- Chúc mừng nhóc bị …..thất tình !

- Chị …..

- Ngồi xuống ! – Dựa vào ghế , bả nhìn tôi cười khẩy - Đừng giận cá chém thớt chứ , em trai !

Ngồi phịch xuống , tôi cảm thấy bối rối . Vậy là việc tôi yêu đơn phương đã bị bả biết . Cả việc tôi là gay cũng không qua mắt được bả . Cuối cùng tôi chỉ là một thằng luôn luôn thất bại ! Thất bại trong tình yêu , thất bại trước chị tôi ! Vậy tôi làm được gì chứ ? Muốn khóc quá ….

Vớ chai rượu , không thèm rót ra tôi cứ tu ừng ực . Đến khi ngừng lại để thở thì thấy mụ phù thuỷ đang .. gọi thêm chai nữa . Quay lại mụ ta cười nhếch môi trước đôi mắt trố ra của tôi :

- Uống nhiều mới nhanh chết – Bả nhấp một ngụm rượi rồi nói tiếp – Nhóc chết thì chị mới độc chiếm gia tài được . Yêm tâm đi , sẽ không ai khóc vì nhóc đâu ! Nhất là người trong mộng của nhóc , họ vẫn sống vẫn vui vẫn hạnh phúc …bên vợ …

Thẳng tay tôi ném chiếc ly xuống đất . Bà là chị tôi sao cứ hành tôi thế hả ? Tôi đã muốn quên sao cứ nhắc đến chứ ?…

Đáp lại khuôn mặt đỏ gay của tôi là một nụ cười nhếch mép , mụ ta thản nhiên rót rượu và uống . Bây gìơ tôi mới biết tửu lượng của bả khá vậy . Biết bả là dân chơi nhưng rượu này không phải nhẹ , hoá ra chị tôi cũng không phải tay vừa . Mà nghĩ lại thấy bả nói ….cũng có lý . Tại sao tôi lại vì một người mà muốn chết chứ ( dù chết bằng rượu ) . Nhất là người đó lại có vợ , và không hề .. yêu tôi . Dù tôi có yêu anh như thế nào đi nữa thì mãi mãi vẫn là tình đến sau ….

Thở dài , tôi từ tốn thưởng thức rượu . Bây giờ tôi mới biết rượu cũng đắng chứ không ngọt . Đang uống thì giọng buồn buồn của mụ phù thuỷ làm tôi giật mình :

- Vậy là mình không độc chiếm được gia tài rồi . Buồn quá đi !

Phì cười , tôi lắc đầu chịu thua. Sao cái gì chị cũng biết thế ? Bộ suy nghĩ của tôi hiện ra mặt hả ? " Có lẽ chị là người hiểu em nhất trên đời đấy , mụ phù thuỷ đáng yêu ạ "

Vote Điểm :12345

Loading...

✿ Bình luận facebook truyện (Truyện Gay Ngắn) Ngày Không Bình Yên



✿ XEM CÁC TRUYỆN LIÊN QUAN :Truyện Gay, Đam Mỹ Full

✿ XEM TRUYỆN KHÁC
ĐĂNG NHẬP
Đăng Ký | Đăng Nhập
Login:
Password:

Kênh Truyện
CHỨC NĂNG

BXH TRUYỆN HOT
TRUYỆN NGẪU NHIÊN
TRUYỆN FULL
Lên đầu trang
Xuống cuối trang
CopyrightKênh Truyện © 2011 - 2017Kênh Truyện - In Sách Truyện Theo Yêu Cầu
Powered by uCoz -Giao diện Mobile

DMCA.com Protection Status