ĐĂNG NHẬP
Đăng Ký | Đăng Nhập
Login:
Password:

Kênh Truyện
CHỨC NĂNG

Mới   Khi Những Nàng Công Chúa Nổi Loạn !!! (11/0)
Mới   Sứ Giả Địa Ngục (7/0)
Mới   Truyền Thuyết Liêu Trai (11/0)
Mới   Tiểu Thiên Hành Truyền Kì (6/0)
Mới   Tình Khúc Học Trò (12/0)
Mới   Trong Tim Tôi Chỉ Có Cô Thôi, Đồ Ngốc (10/0)
Mới   Hoàng Tử Lạnh Lùng và Công Chúa Thất Lạc (12/0)
Mới   Dancellyon Beryl (7/0)
Mới   Chỉ Là Hoàng Hậu (8/0)
Mới   Tưởng Chừng Đã Xa (8/0)
Mới   Nữ Bang Chủ Của Smile (6/0)
Mới   Nhật Kí Siêu Quậy (7/0)
Mới   Tiên Khúc Giang Hồ (Xuyên Không) (8/0)
Mới   Kiếp Đoạn Trường (10/0)
Mới   Yêu Gay Ngoại Quốc (7/0)
Mới   Nhật Kí CenTer (9/0)
Mới   Bảo Bối, Đừng Hòng Trốn Thoát (10/0)
Mới   Mặt Trời Của Anh (11/0)
Mới   Học Viện Magic (11/0)
Mới   Siêu Quậy Trường SM ( Sun and Moon) (11/0)
Mới   Bắt Được Rồi Vợ Ngốc (8/0)
Mới   Rắc Rối Đáng Yêu (8/0)
Mới   Gia Sư Của Thiếu Gia (16/0)
Mới   Tình Yêu Của Thiếu Gia (8/0)
Mới   Bạn Gái Của Thiếu Gia Full (12/0)
Mới   Oanh Tạc Bắc Kinh (10/0)
Mới   Thật Ra Em Là Ai (20/0)
Mới   Sao Chổi May Mắn (12/0)
Mới   Tiểu Nha Đầu Đáng Ghét! Em Là Của Riêng Tôi (23/0)
Mới   Nhân Sinh Là Một Vò Rượu Đầy (22/0)
Mới   Tứ Quái Huynh Đệ - Khai Phong Kỳ Án (12/0)
Mới   Vợ Chồng Mỹ Nam (54/0)
Mới   Tài Năng Tuyệt Sắc (9/0)
Mới   Cuộc Gặp Gỡ Định Mệnh (30/0)
Mới   Hôn Ước Đáng Yêu (17/0)
Mới   Tháng 5 , Anh Yêu Em (18/0)
Mới   Anh Muốn Nói Rằng Anh Cũng Yêu Em (14/0)
Mới   Lọ Lem Giỏi Võ Và Tiểu Thư Nhút Nhát (14/0)
Mới   Nhóc Siêu Quậy, Anh Sẽ Trừng Trị Em! (18/0)
Mới   Học Yêu (15/0)
Mới   Vợ À! Anh Sai Rồi ! (23/0)
Mới   Biệt Thự Hoàng Tử (8/0)
Mới   Thiếu Gia À! Đừng Phá Nữa (23/0)
Mới   Ngược Chiều Kim Đồng Hồ (7/0)
Mới   Osin Của Hotboy Full (16/0)
Mới   Thiếu Nữ Xinh Đẹp Gợi Cảm (29/0)
Mới   Tìm Lại Tình Yêu (8/0)
Mới   Tình Yêu Của Cô Dâu Nhỏ (18/0)
Mới   Cô Dâu Siêu Quậy (17/0)
Mới   Luyến Tiếc Người Trước Mắt (11/0)
Mới   Lãng Tử Phụ Tình (7/0)
Mới   Thê Tử To Gan! Phạt !!! (34/0)
Mới   Cô Tiểu Thư Biết Yêu (21/0)
Mới   Tiểu Thư Nghịch Ngợm (29/0)
Mới   Xin Hãy Yêu Em Thêm Lần Nữa (15/0)
Mới   Vì Anh Là Anh Của Em !!! (19/0)
Mới   Ánh Sáng Nơi Cuối Con Đường 2 (12/0)
Mới   Cô Nàng Phù Thủy (25/0)
Mới   M.S.W, Ba Nữ Sát Thủ Xinh Đẹp ! (34/0)
Mới   Lạnh Lùng và Ngổ Ngáo (19/0)
Mới   Siêu Quậy Xuyên Không (37/0)
Mới   Anh Ban Cho Em Hạnh Phúc (14/0)
Mới   Dạ Khúc Đêm Đầu Tiên (17/0)
Mới   Nữ Hoàng Bóng Đêm Và Ông Trùm Thế Giới Ngầm (44/0)
Mới   Cuốn Nhật Ký Của Anh Bộ Đội (42/0)
Mới   Nhật Ký Sinh Viên (48/0)
Mới   Đêm. Mưa (24/0)
Mới   Thiếp Thân Tể Tướng (43/0)
Mới   Bản Tình Ca Của Hai Người (19/0)
Mới   Mắt Yêu (15/0)
Mới   Cuộc Đời Của Siêu Quậy (20/0)
Mới   Khi Siêu Quậy Trở Thành Hot Boy (38/0)
Mới   Trót Yêu Em ! (17/0)
Mới   Đồ Điên Anh Giúp Em Nhé, Được Không Anh (18/0)
Mới   Yêu Nghiệt Cười Một Cái Cho Gia (50/0)
Mới   Nước Mắt Sao Bắc Cực (17/0)
Mới   Phong Cốt (Tiểu Tần Tử) (23/0)
Mới   Tomboy Nổi Loạn Phần 2 (White Angel or Black Devil) (28/0)
Mới   Ngôi Sao Nhỏ Của Anh - Quay Đi Và Khóc !!! (47/0)
Mới   Ai Bảo Con Gái Chơi Dota Là Hư Hả? (17/0)
Mới   Người Tôi Yêu FanFic DBSK (32/0)
Mới   Đơn Giản Là… Tình Yêu (28/0)
Mới   Tìm Kiếm Thiên Đường (Finding Heaven) (13/0)
Mới   Truyền Thuyết Tình Yêu - The Love Legend (14/0)
Mới   Tảng Băng Bắc Cực À !!! Em Là Của Tôi !!! (26/0)
Mới   Nhỏ Nhút Nhát và Cold Boy Cá Tính (12/0)
Mới   Nợ Mẹ Hai Nàng Dâu (Thầy Ơi Ta Yêu Nhau) (45/0)
Mới   Tuyết Thủy Tinh (58/0)
Mới   Thầy Giáo Ác Ma Và Học Trò Siêu Quậy (49/0)
Mới   Bộ Ba Tiểu Thư Rắc Rối (38/0)
Mới   Sống Chung Với Sếp Tổng (69/0)
Mới   Đạo Tình (Chu Ngọc) (25/0)
Mới   Tình Đêm Bangkok (63/0)
Mới   Khắc Cốt Ghi Tâm (41/0)
Mới   Khi Siêu Quậy Biết Yêu (34/0)
Mới   Bạch Mã Hoàng Tử (18/0)
Mới   Nàng Công Chúa Đeo Mặt Nạ (43/0)
Mới   Sam Sam, Đến Đây Ăn Nào (22/0)
Mới   Công Chúa Xấu Tính (14/0)
Mới   Truyện Teen Sweet (18/0)
Hit   Hoán Đổi Cô Dâu (844/0)
Hit   Tiểu Sát Thủ Của Anh! Đừng Làm Loạn! (710/0)
Hit   Làm Vợ Một Thiếu Gia 16+ (691/0)
Hit   Tình Yêu Của Lọ Lem Lạnh Lùng (657/0)
Hit   Truyện Les Ngắn: Phía Sau Lưng (594/1)
Hit   Hoàng Hậu! Nàng Thật Nghịch Ngợm (515/0)
Hit   Cho Mình Thử Một Lần Nha (465/0)
Hit   Thằng Chết Tiệt Kia! Tao Muốn Mày Ôm Tao! (440/0)
Hit   Ma Vương Ngổ Ngáo Đi Học (407/0)
Hit   Thiếu Gia Nhí Nhảnh Gặp Thằng Nhóc Lạnh Lùng (373/0)
Hit   Yêu Anh Nha Nhóc ?!! (338/0)
Hit   Nước Mắt Sẽ Ngừng Rơi (274/0)
Hit   Mặt Nạ Thiên Thần Và Ác Quỷ (265/0)
Hit   Tình Phí (16+) (260/0)
Hit   Siêu Quậy Trường KW ( King World) (254/0)
Hit   Em Đã Bị Bắt Vì Tội Cố Tình Gây Thương Nhớ, Chiếm Đoạt Trái Tim Anh (242/0)
Hit   Bẻ Thẳng Thành Cong (241/0)
Hit   Em Không Phải Là Quỷ (237/0)
Hit   Yêu Nhầm… Cảnh Sát Giao Thông (236/0)
Hit   Thầy Giáo Tuổi 18 (231/0)
Hit   Em Là Vợ Anh, Nhưng Anh Vẫn Chẳng Phải Chồng Em (229/0)
Hit   Giáo Viên Lạnh Lùng VS Học Sinh Siêu Quậy (219/0)
Hit   Truyện Gay Ngắn: Tình Yêu Còn Lại (214/1)
Hit   Nữ Hoàng Queen ( Nữ Hoàng Băng Giá ) (208/0)
Hit   Tin Nhắn Gửi Nhầm (201/0)
Hit   Cô Vợ Nhỏ Của Anh (187/0)
Hit   Anh Yêu Em ! Cô Giáo Àk (186/0)
Hit   Yêu Thầm (Vì Tôi Yêu Em Ver 2) (180/0)
Hit   Vợ Chồng Nhà Ngố (174/0)
Hit   Tình Yêu Bá Đạo Của Tổng Giám Đốc Hắc Bang (171/0)
Hit   Siêu Trộm (164/0)
Hit   Đôi Cánh Hai Màu (158/0)
Hit   Tình Cờ (157/0)
Hit   Định Mệnh Nghiệt Ngã - Cô Nàng Lạnh Lùng Full (155/0)
Hit   Buông Tay Tớ Ra Là Cậu Sẽ Mất Tớ Mãi Mãi ... (154/0)
Hit   Tìm Em ! (154/0)
Hit   Gia Đình Siêu Quậy (152/0)
Hit   Ác Quỷ Mang Trái Tim Một Thiên Thần (152/0)
Hit   Nữ Hoàng Của Băng (150/0)
Hit   Mắt Môt Mí, Tôi Yêu Em (149/0)
Hit   Vợ !!! Đứng Lại Đó Cho Chồng (149/0)
Hit   Cho Em Xin Một Ngày Cuối Yêu Anh (147/1)
Hit   Thần Nữ Xinh Đẹp Của Vương Gia (144/0)
Hit   Song Sinh Siêu Quậy (Ác Ma Học Đường) (143/0)
Hit   Giá Như Không Có Cơn Mưa Ấy (143/0)
Hit   Vợ Chồng Chưa Lớn (142/0)
Hit   Cô Vợ Tay Chơi Của Ma Vương (142/0)
Hit   Này !!! Cô Ấy Là Vk Tôi (138/0)
Hit   Mối Tình Đầu (First Love) (135/0)
Hit   Yêu Đâu Cần Lý Do (135/0)
TRUYỆN FULL
Kênh Truyện »

Đọc Truyện Mới

»

Truyện Gay

»

Truyện Gay Ngắn: Tình Yêu Còn Lại



Truyện Gay Ngắn: Tình Yêu Còn Lại
11:12

Truyện Gay Ngắn: Tình Yêu Còn Lại


+ Người Đăng: Khanhduy89 - Các Truyện Cùng Tác Giả
+ Chuyên Mục:

Truyện Gay


+ Xem : 215 Lượt + Điểm Rating : 4.8 Điểm trên 4 lượt Bình chọn

XEM CÁC PHẦN TRUYỆN TIẾP THEO



Xin chào các bạn,
Hôm nay tôi xin gửi đến các bạn câu chuyện được viết trên sự việc có thật của những người quanh tôi và thêm một chút hư cấu. Tôi chỉ là dân tay ngang nên văn phong chẳng thể mượt mà như những nhà văn chuyên nghiệp được. Đây có thể là câu chuyện duy nhất mà tôi viết.

Tình yêu còn lại

Nhẩm đi tính lại thì cũng đã hơn hai mươi năm rồi tôi và người em gái mới có dịp về thăm lại mảnh đất Tiền Giang – nơi mà người bạn thân nhất của tôi sinh sống. Dù các cơ sở hạ tầng được thực hiện đến từng miền quê nhưng đường vào nhà cậu bạn lại khá quanh co và gập ghềnh. Tuy còn một chặng nữa mới đến ngôi nhà nho nhỏ của cậu trên sát bờ sồng Tiền nhưng chúng tôi lại đẫm mệt. Dừng chân dưới tán cây bên đường, em gái tôi nhìn và khẽ hỏi tôi về mối quan hệ giữa tôi và cậu bạn thân này. Nhìn xa xăm về phía trước, bao nhiêu hồi ức của hai mươi năm về trước lại chợt ùa về qua từng câu kể của tôi…

Sinh trưởng trong một gia đình gia giáo của đất Sài Thành, tôi chọn đại học Sư Phạm là nơi theo đuổi nghề nghiệp cả đời. Vì là lớp sư phạm Văn nên nam sinh viên chiếm số lượng rất ít, mà người ta hay nói: "âm thượng dương suy” và chắc cũng bởi vì lẽ đó, tôi rất kết thân với Nam. Nam vui vẻ kể cho tôi nghe tất cả mọi thứ nhưng lại buồn bã quay mặt đi khi tôi hỏi về gia đình cậu. Hóa ra, Nam mồ côi cha mẹ từ nhỏ nên cậu chọn cho mình ngành sư phạm chỉ vì được miễn học phí, chứ không là vì đam mê như tôi. Tuy như vậy nhưng Nam lại học rất giỏi, luôn luôn là sinh viên giỏi nhất nhì lớp. Ngoại hình Nam khá bình thường nhưng cậu có khá nhiều tài lẻ làm cho mọi người thích thú đặc biệt là ca hát. Những khi trường tổ chức hội thi thì cậu dễ dàng trở thành nhân vật trung tâm của đêm ấy với bao tiếng reo hò dưới khán đài khi cậu đang chiếm lĩnh sân khấu. Những lúc như vậy tôi thấy Nam như một người khác. Cậu hát một cách say sưa mà tôi vẫn thường hay trêu chọc là bất cần đời. Sau mỗi lần đi hát như vậy, tôi lại là người phải mang hoa về giúp cậu ấy. Có khá nhiều cô gái cứ theo đuổi mà tán tỉnh cậu một cách công khai nhưng hai năm nay vẫn chưa thấy cậu chính thức quen ai cả. Tôi lấy lòng thắc mắc đem hỏi cậu:
- Nam ơi! Duy thấy nhiều cô theo đuổi mà sao đến giờ vẫn còn trơ trọi như Duy thế kia?
- Chắc do Nam chưa gặp được người thích hợp!

Nói rồi cậu ấy nhìn xa xăm mà không nói thêm câu nào. Tôi thấy cậu có vẻ buồn nên cũng không hỏi thêm. Mặc dù rất thân với cậu nhưng tôi vẫn cảm thấy mình có chút vô tâm khi không thể nào chia sẻ với cậu những nỗi buồn hiện lên trong ánh mắt ấy. Ngoài giờ lên lớp, cậu đi làm thêm ở một quán ăn rồi lại trở về căn gác nhỏ cậu thuê bên quận 8. Những lúc sang chơi tôi không thể nào chịu nỗi sức nóng trong căn phòng ấy nhưng không hiểu sao Nam lại chịu được. Tôi góp ý cậu nên thay đổi đến một nơi tốt hơn và tôi sẽ giúp cậu một ít mỗi tháng nhưng cậu không đồng ý vì nơi này giá rẻ. Nam là thế. Cậu luôn tự mình làm mọi việc mà không muốn nhờ đến sự giúp đỡ của người khác. Nhìn cậu như vậy, tôi cảm thấy xấu hổ về bản thân mình. Cuộc sống thiếu trước hụt sau của Nam cứ thế mà tiếp diễn và tình bạn của chúng tôi cứ thế mà trôi dần qua năm tháng. Tháng tới, lớp tôi có một chuyến đi cắm trại nên Nam làm nhiệm vụ hợp đồng xe vì cậu là Bí thư Chi đoàn của lớp. Sau khi Nam kí hợp đồng trở về chẳng hiểu sao tôi lại thấy cậu ấy hay cười thầm một mình. Tôi hỏi thì cậu chỉ cười trừ chứ không nói. Mặc dù băn khoăn nhưng tôi thấy vui vì không còn bắt gặp cái nhìn xa xăm của cậu nữa. Đối với tôi, cậu là một ẩn số mà có lẽ tôi không giờ có được đáp án trong tay. Nhưng cũng có thể đó là điểm thú vị ở cậu mà tôi muốn tìm hiểu. Cậu tốt với tôi như anh em ruột thịt trong nhà. Có lần tôi đề nghị cậu kết nghĩa anh em với tôi nhưng cậu từ chối vì không cần nghi thức hay vẻ bề ngoài mà quan trọng là cư xử với nhau thế nào. Tôi nghĩ Nam nói cũng đúng nên thôi không bàn tới nữa. Đứng trước Nam tôi như một đứa trẻ chứ không phải là một người bạn học cùng lớp. Tôi có cảm giác như vậy và tôi thích cảm giác đó. Tôi muốn giữ Nam bên cạnh mình mãi mãi…

Rồi ngày đi cắm trại cũng đến. Đêm ấy tôi ngủ lại nhà trọ của Nam để tiện cho việc xuất phát vào sáng sớm, khỏi làm kinh động đến ba má tôi. Tối hôm ấy Nam nấu cơm cho tôi ăn và còn dặn dò tôi đủ điều vì tính tôi vốn hậu đậu. Nam đang suy nghĩ ngày mai cậu ấy có rất nhiều việc để làm nên sẽ không lo lắng được cho tôi. Đêm ấy tôi choàng tay ôm Nam để ngủ. Ban đầu cậu ấy gỡ ra nhưng tôi nói không có gối để ôm và sợ ma nên cậu đã để cho tôi ôm thỏa thích. Tim tôi muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Tôi hồi hộp và vui sướng đến ngạt thở. Cậu ấy đã chìm vào giấc ngủ. Nhìn gương mặt cậu khi ngủ thật yên bình nhưng vẫn toát lên nét buồn trong sâu thẳm. Tôi lặng nhìn Nam ngủ rồi cũng gục xuống lúc nào không hay. Đến khi giật mình thức giấc giữa đêm, tôi choàng tay ôm xiết cậu hơn. Hơn lúc nào hết, giờ đây trong lòng tôi trào dâng lên một nỗi niềm khó tả. Hình như tôi đã thích Nam mất rồi. Nội tâm của tôi bây giờ đấu tranh một cách dữ dội. Gia đình tôi có truyền thống theo nghề giáo lâu đời thì làm sao có thể chấp nhận một thằng con trai đi yêu một thằng con trai khác. Nghĩ nhiều cũng mệt, tôi chắc lưỡi thở dài và cho qua. Tôi chỉ biết đêm nay được ôm cậu ấy vào lòng. Thế là quá đủ!

Chuông báo thức của điện thoại reo lên. Tôi muốn đưa tay mà bật tắt để được ôm Nam thêm chút nữa nhưng Nam đã nhanh tay hơn và ngồi xổm dậy. Cậu có vẻ háo hức mà hối thúc tôi:
- Dậy nhanh đi Duy!

Tôi không dám cãi lời hay chần chừ một giây nào mà ngồi dậy ngay tức khắc. Sau khi tôi đánh răng xong, Nam đưa tôi một cái bánh ngọt:
- Ăn vào nhanh rồi uống thuốc chống say xe!

Tôi bất ngờ khi mọi thứ về tôi Nam đều biết hết. Tôi chẳng nói được tiếng nào. Thú thật với cách bạn món bánh ngọt mà Nam đưa là thứ mà tôi ghét nhất nhưng sao hôm nay tôi lại ngấu nghiến nó một cách ngon lành. Khi vừa ăn xong, Nam đưa tôi ly nước và hai viên thuốc. Tôi sững sờ nhìn Nam. Cậu cười:
- Nam không nỡ thuốc chết Duy đâu mà lo. Uống nhanh rồi mình đi kẻo trễ!

Tôi ngoan ngoãn uống thuốc như một đứa trẻ. Thuốc thì đắng nhưng tôi lại thấy vị ngọt ân tình chứa trong nó rất nhiều. Thế rồi chúng tôi mang hai cái ba lô to đùng ra chất lên xe và tôi rồ ga chạy. Nam ngồi sau tôi im lặng không nói gì. Chính sự im lặng của cậu dường như là một sức hút rất lớn không chỉ riêng tôi mà còn nhiều nam thanh nữ tú trong trường. Tôi mơ ước cuộc sống sau này có thể trãi qua những ngày tháng như tối qua đến giờ. Chỉ là cái bánh ngọt, giấc ngủ nơi gác trọ nhưng thật yên bình. Tôi ao ước được ôm Nam vào lòng mỗi buổi tối và mỉm cười khi thức dậy vào mỗi buổi sáng. Điều ước ấy đối với tôi quá khó khăn. Từ ngày biết bản thân mình chỉ thích con trai tôi đã lường trước những khó khăn sẽ ập đến con thuyền mang hạnh phúc của mình sau này nhưng tôi không ngờ tôi lại bất lực như vậy. Suy nghĩ vẫn vơ rồi cũng đến nơi "tập kết”. Các bạn ai cũng vui mừng đến mức nhốn nháo. Hai mươi tuổi đầu rồi mà lại thế…. Nam phải cầm loa để ra hiệu ổn định trật tự. Khi mọi người đã yên vị thì chiếc xe cũng từ từ lăn bánh. Nam vẫn chưa về chỗ ngồi. Tôi đã giành lấy một chỗ trên xe để được cùng ngồi với cậu. Cậu đi phát nước và bánh mì cho các bạn. Nhìn mồ hôi rơi nhễ nhại trên trán và ướt cả lưng áo, tôi thấy khó chịu trong lòng và nhưng không đủ tự tin đến lau giúp cậu ấy. Ba mươi phút sau khởi hành thì mọi người cũng đã ngủ yên trên xe. Nam trở về chỗ ngồi kế bên tôi. Tôi vẫn còn thức. Nam hỏi khẽ:
- Duy có mệt không?
- Đi với Nam sao mà mệt được!
Nghe xong câu trả lời của tôi Nam tròn mắt mà nhìn khiến tôi ngượng ngùng mà đính chính lại:
- Ý Duy muốn nói là đi vui thế này sao mà mệt với lại có Nam chu đáo thì Duy không cần phải lo lắng gì cả…!

Cậu bật cười và khẽ nhắm mắt lại. Đến trạm dừng chân do tôi quá mệt vì say xe dù đã uống thuốc nên tôi không thể xuống xe như các bạn khác. Bệnh công tử của tôi lại trở chứng đây mà. Nam vừa phải quản lí đội hình của lớp vừa phải chăm sóc cho tôi. Tôi thấy mình vô dụng quá nhưng thể trạng tôi đâu có trâu” như bọn nó… Sau mười lăm phút nghỉ ngơi thì đoàn chúng tôi tiếp tục chuyến hành trình. Tôi có vẻ ổn hơn nên quan sát xung quanh. Tôi bắt gặp một ánh mắt nhìn Nam không rời. Tôi cảm thấy khó chịu nhưng không biết nói gì mà đành im lặng. Tôi dựa đầu vào vai Nam mà ngủ tiếp tục… Mong rằng còn mãi phút giây này….

Đến bảy giờ sáng thì chúng tôi đã có mặt tại Cần Thơ. Điểm đến của chúng tôi là khu du lịch Phù Sa. Nó là một cù lao đối diện bến Ninh Kiều. Nơi đây phong cảnh hữu tình làm say đắm lòng người. Nam thật tinh ý khi chọn nơi này làm điểm dừng chân cho buổi cắm trại. Mọi người ai cũng thấy thú vị và hứng khởi. Cô chủ nhiệm lại nói với Nam:
- Không sai lầm khi bao lần đặt niềm tin vào em Nam ạ! Cô tự hào về em. Chưa biết lịch trình cắm trại thế nào nhưng thấy em chọn địa điểm thế này là cô đoán được chuyến đi này sẽ thành công ngoài mong đợi!

Nam chỉ cười trừ và gãi đầu. Trông cậu thật đáng yêu làm sao! Cả lớp bắt đầu dựng trại theo sự hướng dẫn của Nam. Tôi để ý từ lúc ghé trạm dừng chân đến giờ, ánh mắt ấy vẫn không rời Nam. Tôi bắt đầu khó chịu hơn và cứ bám riết cậu ấy như sam. Sau khi trại hoàn thành, chúng tôi chơi đua ghe trên con rạch nhỏ của khu du lịch. Do lớp ít con trai nên tôi và Nam phải tách ra thành hai đội. Thú thật tôi đâu có biết chèo ghe là gì. Tay chân tôi cứ lóng ngóng rồi ghe tôi lại lật úp xuống báo hại tôi phải nếm món "phù sa kênh rạch”. Rồi có một người nhảy xuống để đưa tôi vào bờ. Người ấy không ai khác chính là anh chàng đã tia mắt nhìn Nam từ khuya đến giờ. Nam chạy đến:
- Cảm ơn anh Cường nhiều nha! Em bất cẩn quá quên bảo cậu ấy mặc áo phao.
- Không có gì đâu em. Anh thấy công việc em nhiều quá nên sơ xuất là chuyện bình thường. Em có cần anh giúp gì khôn?
- Dạ không anh! Mọi thứ đã ổn rồi.

Sau khi trả lời anh Cường xong Nam quay sang tôi:
- Duy làm Nam giật mình đấy! Sao không chịu mặc áo phao vào?
Tôi hơi quê:
- Duy tưởng được đi chung một ghe với Nam nên nghĩ là không cần mặc….! Ai ngờ….!
- Thôi đi nha ông tướng! Không phải lúc nào tui cũng kè kè làm bảo mẫu đâu nha!

Vừa nói xong Nam cú vào đầu tôi một cái rõ đau. Cậu cười và đi "chỉ đạo” tiếp tục để lại tôi ngồi đơ người ra như khúc gỗ. Tôi thấy ánh mắt Nam và anh chàng ấy nhìn nhau lạ lắm. Nam đã biết tên anh ấy thì chắc là họ có quen biết từ trước rồi. Sau khi hỏi thăm đám bạn tôi mới biết được rằng anh ấy là giám đốc công ty du lịch mà chúng tôi đang thuê xe. Cả ngày hôm ấy lớp chơi đùa thoải mái và rất vui vẻ. Chỉ riêng tôi có cảm giác bất an. Tôi có cảm giác Nam sẽ rời xa tôi và những ngày tháng vui đùa hồn nhiên nhưng đầy ắp hạnh phúc sẽ lùi vào trong dĩ vãng. Tôi sợ lắm.!

Tối đến tôi cùng Nam ra bờ sông Hậu để hóng gió. Tôi hỏi Nam:
- Nam ơi, có khi nào sau này mình không còn được như thế này không?
Nam lại gõ đầu tôi và nói:
- Sao hôm nay Duy sến dữ vậy. Dù có chuyện gì xảy ra thì tình bạn của mình vẫn thắt chặt như ngày nào thôi. Đừng suy nghĩ nhiều. Mà Duy nè! Nam muốn nói Duy nghe một điều. Nam giữ kín lâu lắm rồi nhưng đã đến lúc phải nói cho Duy biết! Nam là gay! Nam không giống như những chàng trai bình thường. Nam và anh Cường đã tìm hiểu nhau hơn một tháng nay. Nam gặp anh ấy lần đầu tiên khi đi kí hợp đồng thuê xe du lịch cho lớp mình. Duy có ghê sợ Nam không?

Tôi vừa bất ngờ vừa sốc nên cũng không biết nói gì. Vẻ mặt Nam lúc này vẫn bình thản như không có chuyện gì vậy. Có lẽ cuộc sống khắc nghiệt đã tôi luyện Nam thành con người bản lĩnh và biết chấp nhận như vậy. Tôi cũng không biết có nên nói cho cậu ấy biết tôi cũng giống như cậu ấy và đã thích cậu từ lâu lắm rồi… Nhưng bây giờ nếu nói ra tôi cũng sẽ không được gì mà có khi tình bạn của tôi với Nam cũng sẽ không còn nữa. Còn một lí do nữa là gia đình tôi không thể chấp nhận mối qua hệ này nên tốt nhất là không nói ra. Biết kết thúc không hay thì đừng nên bắt đầu. Tôi nghĩ vậy. Tôi không đủ tử tin để đương đầu khó khăn và thử thách. Tôi cầm lấy tay Nam:
- Nam hãy nhớ rằng dù đau buồn nhất vẫn luôn có Duy bên cạnh. Đừng suy nghĩ nhiều nữa! Nam là người bạn tốt nhất của Duy mà!

Tôi vòng tay ôm Nam. Một cái ôm chân thành. Bên ngoài tôi tỏ ra cảm thông và chia sẻ với Nam nhưng trong lòng tôi đang khóc ròng. Chúng tôi đứng bên bờ sông Hậu. Từng cơn gió ngoài sông thổi vào làm cho chúng tôi thấy se lạnh nhưng không bằng cái lạnh trong lòng. Đêm ấy chúng tôi nói chuyện với nhau rất nhiều. Nói như chưa từng được nói. Nói như ngày mai phải chia xa và không còn gặp nữa… Sương khuya xuống lạnh mái đầu, ướt đẫm cả vai áo. Chúng tôi vẫn ngồi và nói với nhau rất nhiều chuyện vui buồn trong quá khứ lẫn hiện tại. Tôi hỏi Nam:
- Nam dự định sẽ làm gì sau cắm trại?

Cậu trả lời có vẻ phân vân:
- Nam chưa biết nữa Duy à. Nam đang suy nghĩ về lời đề nghị của anh Cường gợi ý cho Nam làm cộng tác viên cho công ty anh ấy. Lần này như một ván bài vậy. Được thì ăn cả, còn ngã thì về không. Nam phải làm sao bây giờ hả Duy?
Tôi thở dài và đáp:
- Nam cứ làm điều gì mình thích để sau này không hối tiếc! Đừng như Duy! Duy không thể làm được điều gì mình thích cho cuộc sống riêng tư của mình cả. Mọi thứ xung quanh chi phối Duy quá nhiều…!
Nam lấy làm lạ về câu trả lời của tôi:
- Nam không hiểu được hết ý Duy vừa muốn nói! Duy nói rõ ràng hơn được không?
- Nam đừng bận tâm không có gì đâu!

Nói rồi tôi quay đi nơi khác. Chúng tôi tiếp tục ngồi im lặng nhìn những con đom đóm bay ra bay vào trên mặt sông rồi lẫn vào tán lá của cây bần và rặng dừa nước. Đêm nay trăng không quá sáng nhưng đủ để chúng tôi nhìn rõ mọi thứ xung quanh. Chúng tôi hai con người, hai suy nghĩ nhưng cùng một tâm trạng. Nam thì nghĩ không biết chuyện tình cảm với anh Cường sẽ ra sao và có nên tiếp tục hay không. Còn tôi thì nghĩ không biết mai này có còn được ngồi cùng Nam như thế này hay không nữa… Nam gục vào vai tôi mà ngủ lúc nào không hay. Tôi ngồi suy nghĩ vẫn vơ rồi cũng chìm vào giấc ngủ. Có một người đã tình cờ chứng kiến hết câu chuyện đêm nay của chúng tôi và thở dài…Tiếng gà gáy văng vẳng đâu đây. Trời đã gần sáng. Tôi gọi Nam dậy và trở về. Tụi bạn đã ngủ tự lúc nào bên đống lửa trại. Chúng tôi nghe mùi khoai nướng còn sót lại trong đống lửa sắp tàn. Tôi lấy cây khều ra và cùng Nam ngồi ăn. Cả hai im lặng không nói câu nào vì mỗi người theo đuổi một suy nghĩ của riêng mình.

Mới sáng sớm các bạn lớp tôi ùa nhau chạy ra bờ sông để ngắm bình minh và ghe tàu qua lại. Tụi nó có vẻ thích thú vô cùng. Tôi thấy anh Cường đang trong vòng vây của tụi con gái lớp tôi (Công nhận một điều là mấy ẻm mê trai thiệt). Có anh Cường thì đá bọn con trai chúng tôi lăn lóc như một trái banh…Chúng tôi bắt đầu dọn trại và đi tham quan một số địa điểm. Thích nhất là được lội dưới bùn bắt cá nướng trui rồi vừa thưởng thức vừa nghe đờn ca tài tử… Nam cũng lên hát một câu vọng cổ nghe bùi cái lổ tai chết được. Mọi người ai cũng vỗ tay như pháo nổ. Anh Cường thì ngồi thẩn thờ mà nghe. Có lẽ anh ấy bất ngờ. Bản thân tôi cũng bất ngờ huống chi là anh ấy. Tôi không ngờ Nam đa tài đến vậy. Trên đường về chúng tôi ghé thành phố Bến Tre để mua ít quà về cho gia đình, bè bạn… Sau hai giờ đồng hồ, chiếc xe đã dừng lại nơi "tập kết” hôm trước. Chuyến đi kết thúc đầy thú vị với tất cả mọi người và đặc biệt với tôi. Không biết Nam có nghĩ như tôi không nữa…

Tôi quyết định chôn chặt tình cảm trong lòng và xem Nam như người bạn bình thường nhưng khó quá. Chúng tôi vẫn thân như trước. Kể từ ngày chuyển về làm cộng tác viên cho công ty anh Cường thì Nam cuộc sống của Nam có phần cải thiện hơn rất nhiều. Nam và anh Cường vẫn chưa nói rõ tình cảm của mình cho đối phương biết. Cả ba người cùng chung một cảm giác. Nghe Nam tâm sự anh Cường là con trai một nên ba mẹ anh ấy muốn anh sớm lập gia đình để có con bồng cháu ẵm. Có lẽ nào vì lý do này mà anh Cường không bày tỏ với Nam chăng? Nam thì tôi thừa biết tính cậu khá rụt rè trong tình cảm nên dù thương mấy cũng không dám nói ra. Tôi cảm thấy tình cảm của Nam đối với anh Cường ngày càng lớn dần như tình cảm của tôi đối với cậu ấy vậy…

Thời gian cứ thế mà trôi đi. Nó không chờ đợi một ai. Chúng tôi đều tốt nghiệp. Nam đã ngừng công việc ở công ty anh Cường. Nam được nhận vào dạy ở một trường phổ thông có tiếng của thành phố còn tôi thì công tác tại trường mà ba mẹ tôi đang giảng dạy. Nhịp sống tất bật của Sài Gòn làm con người ta ngày càng xa nhau nhưng tôi với Nam thì lại khác. Chúng tôi vẫn thân như thuở nào. Nam xem tôi là tri kỉ. Tôi xem Nam như lẽ sống của chính mình. Chúng tôi gặp nhau mổi tuần hai lần đều đặn. Anh Cường vẫn ngày ngày đưa đón Nam đến lớp và đợi cậu ấy ra về mỗi lúc tan trường. Tôi thương thì thương nhưng cũng không biết làm gì. Tôi là một thằng đàn ông bất lực trong suy nghĩ lẫn hành động. Vài năm sau tôi lên đường đi du học lấy bằng tiến sĩ. Tôi thật sự không muốn đi nhưng vì đây là ý định của ba mẹ nên tôi không thể nào làm khác được.

Ngày tiễn tôi đi, Nam buồn nhưng không khóc. Cậu vẫn cố cười để cho tôi được yên lòng. Nam sống có một mình nên tôi có nhờ đứa gái chạy qua nhìn ngó cậu ấy giúp tôi trong những tháng ngày xa xứ. Tôi cũng dẫn Nam về nhà và ba mẹ của tôi cũng nhận cậu ấy làm con nuôi. Xem như những gì có thể làm được cho Nam tôi đã làm. Tôi vẫn còn thấy thiếu sót một điều gì đó mà tôi cảm thấy canh cánh trong lòng. Chiếc phi cơ cất cánh đưa tôi đến với một vùng đất hứa. Một thành phố giàu có bậc nhất thế giới. Nơi đó có tất cả nhưng không có bóng hình của người tôi thương. Tôi lấy tay quệt vội dòng nước mắt:
- Nam hãy bảo trọng! Duy sẽ trở về…!

Tôi đã đặt chân đến New York sau hơn hai chuyến bay dài. Tôi gọi điện về báo cho gia đình và Nam biết để họ yên tâm. Tôi phải tốn khá nhiều thời gian để sắp xếp cho cuộc sống mới tại đây nên cũng ít khi gọi về. Tôi ở chung nhà với dì ruột nên ba mẹ tôi cũng yên tâm dù tôi không gọi về thường xuyên nữa. Tôi vẫn nhớ đến Nam. Tôi nhớ hoài những kỉ niệm từ thời sinh viên cho đến bây giờ. Hình ảnh của cậu vẫn thường trực trong tâm trí rồi vào cả trong giấc ngủ. Tôi vùi đầu vào trang sách để quên đi hình bóng của Nam. Nhờ vậy mà tôi luôn đứng đầu sau mỗi kì thi và được trường giữ lại sau khi tốt nghiệp để tiếp tục công tác. Tôi sợ khi về Việt Nam không thể kìm chế lòng mình nên chấp nhận làm việc tại đây. Ba mẹ đều đã nghỉ hưu nên mỗi năm một lần tôi nhờ người làm thủ tục cho ba mẹ sang đây thăm tôi. Suốt mấy qua, nhờ em gái nên tôi biết rõ cuộc sống của Nam thế nào. Nam với anh Cường "Tình trong như đã, mặt ngoài còn e”…

Rồi một hôm tôi nghe điện thoại của em gái báo rằng anh Cường đã đi lấy vợ. Mẹ anh đã gây sức ép buộc anh phải làm như vậy. Tôi rất hiểu cho hoàn cảnh của anh ấy vì chính tôi cũng trong trường hợp tương tự. Nam đã ngừng công tác ở Sài Gòn mà chuyển về quê dạy học. Giờ đây chắc Nam đau buồn lắm. Tôi gọi vào số của cậu thì không còn liên lạc được nữa. Nam đã cắt đứt mọi liên lạc với tất cả mọi người. Tôi nhờ một số người quen thì cũng tìm ra được chỗ ở hiện tại của Nam . Tôi nhờ em tôi xuống xem Nam sống thế nào thì biết được rằng Nam sống khép kín và ít nói chuyện với mọi người xung quanh. Ngoài giờ dạy trên lớp thì Nam về chăm sóc cây ăn trái và mấy con gà trong vườn nhà. Nam không còn hát nữa. Tiếng hát của Nam đã tắt từ ngày anh Cường đi lấy vợ. Dù chưa nói với nhau câu nào về tình cảm nhưng trái tim Nam đã gửi đến anh ấy mất rồi. Giờ đây cậu sống như không còn cảm xúc…

Thời gian quả thật đáng sợ. Nó không chờ đợi một ai. Mới đây đã tròn hai mươi năm kể từ ngày tôi bước chân lên đất Mỹ. Nhìn vào bức ảnh em gái tôi gửi qua mà tôi không thể tin vào mắt mình. Nam giờ đây không còn là một thanh niên trẻ trung nhanh nhẹn nhưng điềm tĩnh như ngày nào nữa. Tóc cậu đã bạc khá nhiều. Gương mặt hốc hác hiện lên vẻ khắc khổ. Sức khỏe cậu giờ không còn như trước. Căn bệnh lao phổi đã hành hạ cậu hơn mười năm nay. Cậu không thể đứng lớp được nữa nên đã không còn dạy học mà hằng ngày lấy vườn tược làm niềm vui cuộc sống. Tôi thấy đau lòng khi thấy hình ảnh và nghe cậu chuyện về Nam hiện tại. Bao nhiêu năm qua tôi không thể nào xóa được hình bóng của cậu trong trái tim mình. Tôi quyết định trở về Việt Nam. Tôi sẽ tìm Nam và chở che cho phần đời còn lại của cậu. Tôi bảo em gái giấu kín chuyện tôi về Việt Nam không cho ba má tôi biết. Tạm thời cứ như vậy rồi có gì sẽ tính sau. Tôi phải mất hơn hai tháng mới sắp xếp hết công việc để trở về…

Chuyến bay muộn đã đưa tôi trở về Việt Nam. Hai mươi năm trước tại nơi này có gia đình bè bạn đi tiễn tôi. Trước mắt tôi hiện lên hình ảnh Nam vẫy tay chào tạm biệt tôi ngày ấy. Đang mơ màng thì em gái đã chạy đến ôm chầm lấy tôi. Anh em tôi nhanh chóng rời Sài Gòn mà thẳng tiến về Tiền Giang…

Chìm vào câu chuyện quá khứ khá lâu. Chúng tôi đứng dậy và thẳng tiến đến nhà của Nam. Khi đến nơi, đập vào mắt tôi là một mái nhà tranh đang dần đổ nát. Tôi thấy cay đắng trong lòng. Cất tiếng gọi nhưng không ai trả lời. Chúng tôi bước vào nhà. Đập vào mắt tôi là một hình ảnh khiến tôi không thể nào đứng vũng được. Hình ảnh Nam khuất sau lư hương trên bàn thờ. Tôi ngã khụy và gần như sụp đổ. Tôi không tin đây là sự thật. Nước mắt tôi tuôn trào. Cổ tôi nghẹn ngào mà không thể thốt nên lời. Tôi gọi tên Nam trong sự giằng xé tâm can. Mới ngày nào Nam tiễn tôi đi mà nay âm dương cách biệt. Nam mất rồi sao? Cậu đã sang thế giới khác rồi. Hơn hai mươi năm trước tôi đã bỏ mất một cơ hội khi anh Cường chưa đến. Hôm nay thì tôi không còn đối thủ nữa nhưng Nam lại không còn trên cõi đời. Ông trời quả thật đang trêu tôi sao? Tôi không tin đây là sự thật. Tôi không tin và không thể nào tin được. Em tôi thì bình tĩnh hơn và đỡ tôi ngồi lên ghế. Nước mắt tôi vẫn giàn giụa. Miệng không ngừng gọi tên Nam…!

Có thằng bé đi cùng với mẹ mang túi trái cây đến đặt lên bàn thờ của Nam. Chị ấy hỏi thăm tôi vài câu và kể về cuộc sống của Nam lúc sinh thời. Nam không bao giờ cười. Nam im lặng và im lặng trong mọi lúc mọi nơi. Nam thương yêu và giúp đỡ mọi người xung quanh như những người thân của mình. Nam dạy chữ cho tất cả những đứa bé không có điều kiện đến trường và không lấy một đồng. Chính vì vậy mà mọi người rất yêu quý cậu. Cậu bệnh lao phổi hơn mười năm trước do tiếp xúc bụi phấn hằng ngày. Đêm về người ta nghe tiếng ho khan cổ phát ra từ mái lá nhà cậu. Gần hai tháng trước vẫn như mọi ngày. Bọn trẻ đến để Nam dạy thêm thì phát hiện xác cậu cạnh gốc ổi ngoài bờ sông. Tay cậu vẫn còn cầm bức ảnh và bên cạnh là quyển nhật kí. Chị ấy lại bàn thờ và lấy giao cho tôi. Bức ảnh chụp Nam, tôi và anh Cường trong ngày lễ tốt nghiệp. Nước mắt tôi rơi giàn giụa cả mặt kính của khung ảnh. Lật từng trang nhật kí, những tháng ngày trước kia như sống lại trên những dòng chữ ấy. Một trang thư dành cho tôi ở cuối cùng. Trang thư chỉ có một dòng:
"Nam cảm ơn tất cả những điều Duy đã làm cho Nam và Nam xin lỗi về những gì Nam đã làm cho Duy.”

Hóa ra Nam biết tôi thích cậu ấy sao? Tôi gào lên trong tiếng nấc:
- Người xin lỗi là Duy mới đúng. Ai cần Nam xin lỗi. ! Duy chỉ cần Nam cho Duy cơ hội để bù đắp lại thôi !!! Sao Nam lại vô tình mà đi ?????

Chị và đứa bé dẫn tôi ra mộ Nam ở phía sau nhà. Xung quanh ngôi mộ, cỏ dại đã mọc đầy. Tôi ngậm ngùi không nói được tiếng nào. Bao nhiêu nỗi niềm hôm nay tôi đã trút ra hết trong sự nghẹn ngào. Không có từ ngữ nào có thể diễn tả được tâm trạng của tôi trong lúc này… Tôi muốn ở lại đây thêm vài ngày. Tôi cảm nhận được Nam vẫn còn ở đây. Tôi hỏi em tôi về cuộc sống của anh Cường thì mới biết được rằng anh đã ly dị vợ từ khi ba mẹ anh mất. Đứa con trai thì sống với mẹ và thỉnh thoảng họ ghé thăm anh. Tôi nhờ em gái dẫn anh Cường xuống đây để gặp Nam một lần dù cậu không còn nữa. Tôi nghĩ điều này là nên làm và là việc cuối cùng tôi có thể làm cho Nam ngoài việc hương khói cho cậu…

Chiều đến, anh ấy đã có mặt. Tóc anh cũng đã bạc nhiều. Sức mạnh của thời gian và sự bất lực của con người đã hiện lên trên gương mặt của anh ấy. Anh không khóc nhưng rất đau khổ. Đứng trước mộ Nam mà anh ấy không nói được lời nào. Anh im lặng. Tiếng gió thổi lồng lộng từ ngoài sông, tiếng xào xạc của rặng dừa nước và những khóm bần ngoài sông nghe sao mà nao lòng quá. Bầy đóm đóm bay bay rồi đậu lại. Bao nhiêu kỉ niệm ngày xưa sống lại. Ngày xưa sông Hậu, ngày nay sông Tiền. Ngày xưa là Nam nhưng giờ là anh Cường, cậu đã nằm yên dưới mộ. Ngày xưa chúng tôi nói chuyện rồi cầm tay. Hôm nay tôi độc thoại và tay thì cầm nén hương cắm trước mộ phần. Tình yêu cần phải có sự mạnh mẽ và dứt khoát. Anh Cường và tôi đều thất bại vì không đủ can đảm để nhìn nhận vào sự thật mà thuyết phục gia đình, không chịu được định kiến của xã hội. Nam thì dám yêu dám sống vì tình yêu nhưng không dám nói và gặp phải những người không đủ can đảm như tôi và anh Cường nên cuộc đời của cậu lao vào bể khổ. Cuộc đời là những thước phim còn chúng tôi là những diễn viên chăng ? Chúng tôi đã hoàn thành vai diễn của chính mình một cách vụng về hay xuất sắc ?
Người nằm yên dưới mộ, người có cuộc sống hôn nhân không hạnh phúc, người cố quên cả một đời nhưng không thể nào quên được. Ba con người chung giới tính nhưng khác nhau về số phận nhưng đều lâm vào bi kịch. Anh Cường lên tiêng :
- Giá như ngày xưa anh mạnh mẽ hơn thì Nam không phải khổ thế này ! Tất cả là tại anh Duy à !
- Không phải tại anh mà là tại em, anh Cường à ! Nếu em về Việt Nam sớm hơn thì sẽ không có ngày hôm nay đâu. ! Tất cả là tại em !
Cả hai chúng tôi đều im lặng. Anh Cường ôm quyển nhật kí ngồi bên mộ Nam thẩn thờ không nói. Sự im lặng của anh ấy chính là tột cùng của đau khổ. Tôi nhìn ra sông, tay ôm bức ảnh trong lòng. Tôi thầm nhắn nhủ một lời sau cuối đến Nam mà bấy lâu nay chỉ dám nói khi nhìn cậu chìm vào trong giấc ngủ : ” Hãy tha thứ cho Duy ! ”Tôi nghe như giọng Nam đáp lại đang hòa trong tiếng gió :
” Nắng nhạt mây buồn gió phất phơ
Xao lòng viết vội mấy vần thơ
Bâng khuâng những nỗi niềm thương nhớ
Chẳng hẹn mà sao cứ mãi chờ…. ”
Hết.

XEM CÁC TRUYỆN LIÊN QUAN : Truyện Gay


BÌNH LUẬN FACEBOOK TRUYỆN

Truyện Gay Ngắn: Tình Yêu Còn Lại





XEM TRUYỆN KHÁC


+ Tổng Số Bình Luận Truyện Gay Ngắn: Tình Yêu Còn Lại: 1



#1 SunoLiu   (24/11/2014 00:35)
Cảm động quá :$


Chỉ Có Thành Viên mới có thể gửi BÌNH LUẬN
[ Đăng Ký | Đăng Nhập ]
ChatBox
Đăng Ký Thành Viên VIP
Like FanPfae Facebook
Copyright Kênh Truyện © 2011 - 2014 Kênh Truyện - Kênh Hài

Bạn Đang Đọc Truyện

Truyện Gay Ngắn: Tình Yêu Còn Lại