Kênh Truyện, Đọc truyện online, truyện teen full hoàn thành, truyện gay full, tiểu thuyết full
»
»
09:11, 01/02/2015

Truyện Gay Nó
✿ Người Đăng: BaekRen ✿ Tác Giả:
3.421 Lượt Xem 499 Bình Chọn Truyện Cùng Người Đăng
ĐỌC Chap 1 ĐỌC Chap Mới Nhất


✿ Nội dung truyện Truyện Gay Nó

Trời đêm đổ mưa, mưa như trút nước, mưa như muốn trôi đi tất cả những gì bụi bẩn, nhơ nhuốc còn sót lại trên thế gian này.

Nó lao đi, loạng choạng trong đêm, trong mưa. Máu, nước mắt, nước mưa hoà cùng nhau thành một màu đỏ lờ lờ. Nó đau. Đúng nó đang rất đau. Nó buồn ngủ, nó muốn ngủ! Vết thương trên đầu, vết thương trong tim, vết thương tinh thần đang đồng loạt tấn công nó. Nó quỵ xuống. Ngất.
Tiếng kim đồng hồ quay đều đều, xa xa đâu đó vang lại tiếng nhạc nhẹ nhàng, bài hát forever thì phải. Nó khẽ mở mắt, mệt mỏi nhìn xung quanh.

– Cậu tỉnh rồi hả? Đừng ngồi dậy, nằm yên đi, vết thương của cậu khá nặng đấy.

Dọng nói trầm trầm của một người đàn ông trung niên vang lên.

– Xin lỗi đây là đâu vậy?
Bất ngờ có một dọng nói khác chen vào, một dọng nói trẻ trung, khoẻ mạnh.
– Nhà tôi – Tối qua cậu bị ngất nằm trên đường nên tôi đưa cậu về nhà mình. Mà cậu bị gì mà máu me đầy đầu thế?

Đứng trước nó lúc này là một thằng nhóc cũng trạc tuổi nó. Xem cách ăn mặc và cử chỉ hình như là chủ nhân của ngôi nhà này thì phải.

Thấy cậu chủ bước vào phòng, người đàn ông nhanh chóng cúi người chào rồi nhanh chân đi ra ngoài khép cửa lại.

– Tôi là Tùng Lâm, còn cậu, cậu tên gì thế?

– Xin lỗi, bây giờ là mấy giờ rồi? Tôi phải đi học. Nó hỏi lại người đối diện cố tỏ vẻ là quan tâm đến thời gian đi học. Thật ra trong thâm tâm nó, nó không muốn nhắc đến bản thân mình.

– 7h30 rồi, mà cậu yếu thế liệu có đi học được không mà đòi đi?

– Không sao, cám ơn anh vì giúp tôi, xin lỗi vì tôi làm phiền anh quá. Nói rồi nó nhanh chóng bước xuống giường và loạng choạng bước ra cửa vừa đi nó vừa nói – Tôi phải đi.

– Cậu chưa khoẻ lại đâu, từ từ đã. Tùng Lâm ái ngại nhìn nó nói nhanh. Hay thế này đi, cậu đợi tý, ăn sáng xong, uống thuốc vào rồi học ở đâu tôi đưa cậu đi tới đó. được chứ. Tùng Lâm nói, nheo mắt lại thuyết phục.

– Không cần đâu, tôi làm phiền anh nhiều quá. Nói rồi nó bước nhanh ra cửa phòng. Nhưng chỉ đi được vài bước nó đổ sập xuống sàn nhà. Nhanh hơn nó tưởng, Tùng Lâm xoay người đỡ gọn nó trong lòng mình.

– Bảo cậu rồi mà không nghe, vết thương của cậu nặng lắm, lại mất nhiều máu lắm nên không xem thường được đâu.

Nó nhắm chặt mắt lại trong đau đớn. Khung cảnh đêm qua lại ùa về.

– Thằng trời đánh, mày câm mồm lại cho tao? Mày học hành thế này hả? Đồ toi cơm. Tao nuôi mày, cho mày ăn học cẩn thận vậy mà mày học thế hả?

– Con xin lỗi, ba, con mệt.
"Bốp” một cái tát như trời giáng vào mặt, dường như chưa hả giận. ông vớ ngay chiếc đĩa đựng thức ăn trên mặt bàn ném thằng vào đầu nó. Máu chảy xuống chán, xuống mặt, máu chảy đỏ cả chiếc áo sơ mi nó đang mặc.

– Chó chết, vì mày mà má mày chết, chỉ vì mày, mày hiểu không. Bà ta vì mày mà chết thế mà bây giờ mày sống thế hả.

– Ba đừng vậy mà ba, con xin ba đó. Ba đừng làm thế mà. Chị nó khóc lóc xin xỏ cho nó, lúc nào cũng vậy chị nó mỗi lần thấy nó như vậy đều năn nỉ ba tha lỗi cho nó.

– Cậu chịu khó đi, đợi cho vết thương lành lại rồi đi cũng được mà? – tiếng hắn ta làm cậu chợt bừng tỉnh.

– Cám ơn cậu nó đổi cách xưng hô, hình như nó cảm thấy nói chuyện với thằng nhóc này thật thoải mái không có chút gì phải gò bó, khách sáo – Nhưng tôi phải đi học luôn, nếu không tôi…, mà thôi không có gì đâu, thôi để tôi đi.

– Thôi được rồi, nếu cậu quyết định đi thì để tôi đưa cậu đi. Mà cậu học trường nào để tôi đưa cậu đi?

– Cám ơn cậu, làm phiền cậu quá. Tôi học trường Chu Văn An.
– Ủa vậy là mình học cùng trường này, tôi cũng học trường đó. Tôi mới chuyển trường về. Mà cậu học lớp nào vậy? Tôi học chuyên toán A1

– Vậy hả, vậy mình học cùng lớp. Thôi đi đi, muộn rồi, hôm nay lớp có bài thi.

Nó lặng lẽ bước theo hắn ra xe, ngoài cổng người tài xế đã đợi sẵn. Trời bất trợt đổ mưa, gió thổi tung từng hạt nước bắn vào mặt mình mà nó mặc kệ.Xe bắt đầu chuyển bánh.

Nó không nói gì, lặng lẽ nhìn ra cửa xe, ký ức lại tràn về. Nó cúi đầu, nước mắt chực rơi ra. Không được, không khóc được, từ lâu rồi nó không khóc, không biết tại sao nữa, có thể nó đã chai sạn với mọi thứ. Gió thổi nhẹ nhàng, gió đùa nghịch trên những ngọn cây. Gió vô tư lự trôi đi mang theo cả những buồn vui trong cuộc sống. Những hình ảnh xưa cũ lại tràn về…

Mời Bạn Đọc Tiếp Tại Trang : Truyen Gay No ~ Truyện Gay Nó - Truyện Thế Giới Thứ 3 - Truyện Gay Đang Sáng Tác - Diễn Đàn Kênh Truyện http://kenhtruyen.com/forum/52-1817-1#ixzz3QSHHmtIN



Vote Điểm :12345

Loading...

✿ Bình luận facebook truyện Truyện Gay Nó



✿ XEM CÁC TRUYỆN LIÊN QUAN :Truyện Gay, Đam Mỹ Full

✿ XEM TRUYỆN KHÁC
ĐĂNG NHẬP
Đăng Ký | Đăng Nhập
Login:
Password:

Kênh Truyện
CHỨC NĂNG

BXH TRUYỆN HOT
TRUYỆN NGẪU NHIÊN
TRUYỆN FULL
Lên đầu trang
Xuống cuối trang
Loading...
Copyright Kênh Truyện © 2011 - 2019 Kênh Truyện - In Sách Truyện Theo Yêu Cầu
Powered by uCoz -Giao diện Mobile