ĐĂNG NHẬP
Đăng Ký | Đăng Nhập
User
Password
 

Kênh Truyện
Người Khăn Trắng - Báo Mộng Phần 6
CHỨC NĂNG

Mới   Truyện Ngắn Tình Yêu Hay Lãng Mạn Cảm Động (16/0)
Mới   Những Truyện Ngắn Tình Yêu Hay Mỗi Ngày (7/0)
Mới   Truyện Ngắn Hay Nhất Tổng Hợp (5/0)
Mới   Chờ Anh Về Nhé ! Anh Hứa... Sẽ Mãi Yêu Em (15/0)
Mới   Những Truyện Ngắn Hay Tổng Hợp (25/0)
Mới   Tạm Biệt Anh Người 2 Mặt À (11/0)
Mới   Nàng Thiên Sứ Của Nắng (6/0)
Mới   Gió, Em Yêu Anh ! (7/0)
Mới   Gió và Chong Chóng (2/0)
Mới   Bí Mật Của Bóng Ma (62/0)
Mới   Yêu Anh Nhé Được Không (237/0)
Mới   Ngọc Tỏa Kinh Tâm (101/0)
Mới   Bất Tử (29/0)
Mới   Yêu Vật !!! (48/0)
Mới   Bản Hùng Ca Lọ Lem (58/0)
Mới   Sẽ Có Một Ngày Chúng Ta Thuộc Về Nhau (67/0)
Mới   Nàng Công Chúa Máu Lạnh (394/0)
Mới   Mùa Hè Mơ Ước ! Em Yêu Anh !! (141/0)
Mới   Đức Phật Và Nàng (35/0)
Mới   Điện Hạ Thần Biết Sai Rồi (103/0)
Mới   Sự Nham Hiểm Của Tiêu Đồ (61/0)
Mới   Anh Phải Có Em, Nhóc Dâm Đãng (18+) (661/0)
Mới   Khi Nàng Là Người Và Ta Là... Sói (121/0)
Mới   Tình Yêu Và Thù Hận (77/0)
Mới   Lão Bà Nhà Ta (95/0)
Mới   Câu Truyện Tình Yêu Tuổi Học Trò (176/0)
Mới   Trang Viên Tử Hoa Tập 2 : Thợ Săn Phù Thủy (23/0)
Mới   Dự Án Thần Tượng (42/0)
Mới   Nữ Tướng Quân Đấu Trí Cùng Tam Vương Gia (92/0)
Mới   Này Heo Lười : Tôi Yêu Bà ! (120/0)
Mới   Bản Tình Ca Của Gió (27/0)
Mới   Giấc Mơ Lên Mặt Trời (26/0)
Mới   Gió Thổi Qua Sông (60/0)
Mới   Đồ Ngốc, Anh Yêu Em (137/0)
Mới   Tình Yêu Thì Ra Kì Diệu Như Vậy (67/0)
Mới   Mình Có Nói Với Bạn: I Love You (33/0)
Mới   Tôi Sẽ Giải Thoát Em Khỏi Thế Giới Nhuốm Máu ấy (80/0)
Mới   Nữ Quái Trường Học (215/0)
Mới   Yêu ! Nhưng... Sao Lại Khó Thế ??? (51/0)
Mới   Giọt Máu Tình Yêu ...! (Truyện Ngắn Hay) (211/0)
Mới   Hay Mình Lấy Nhau Em Nhé ? (Truyện Ngắn Hay) (161/0)
Mới   Hoa Hồng Cho Anh (Truyện Ngắn Hay) (56/0)
Mới   Tao Thách Mày Cưa Được Thằng Lớp Trưởng ? (Truyện Ngắn Hay) (198/0)
Mới   Đừng Yêu Em Vô Tâm Như Thế (Truyện Ngắn Hay) (120/0)
Mới   Người Ấy... Ngồi Đối Diện (Truyện Ngắn Hay) (90/0)
Mới   Vì Anh Bất Chấp Yêu Em (Truyện Ngắn Hay) (102/0)
Mới   Why Not Me ?! (46/0)
Mới   Tại Sao Em Không Phải Là Con Gái...18+ (1135/0)
Mới   Tiểu Thuyết Tình Yêu Hay Kỳ 2 (244/0)
Mới   Truyện Tình Cảm Teen Hay Kỳ 2 (289/0)
Mới   Nhóc Lạnh Lùng Thế !!! (1082/0)
Mới   Thiên Thần Và Ác Qủy Đều Là Tôi (677/0)
Mới   Mãn Nguyệt Tình Nhân (288/0)
Mới   Đương Pháp Y Xuyên Việt Thành Ngỗ Tác (188/0)
Mới   Sao Chổi Tiểu Thư (582/0)
Mới   Quay Trở Về Tuổi 17 (214/0)
Mới   Phu Quân Là Thái Giám Tổng Quản (312/0)
Mới   Hồng Đậu (Đường Sương) (105/0)
Mới   Liệu Nỗi Đau Ấy Sẽ Phai ? (199/0)
Mới   Vì Tôi Khờ Nên Mới Yêu Một Cô Ngốc Như Em ! (720/0)
Mới   Đúng Là Đồ ... (246/0)
Mới   Trường Quý Tộc Vampire (Kawa Shool) (910/0)
Mới   Khoảng Cách Trong Yêu (128/0)
Mới   Run To Love (210/0)
Mới   Này Xấu Xí ! Cô Là Của Tôi (943/0)
Mới   Hãy Đánh Thức Tôi Dậy Trước Khi Trời Kịp Sáng (174/0)
Mới   Đệ Tử! Chúng Ta Huỷ Bỏ Hợp Đồng Sư Đồ Nhé! Phần 2 (252/0)
Mới   Đệ Tử! Chúng Ta Huỷ Bỏ Hợp Đồng Sư Đồ Nhé! Phần 1 (384/0)
Mới   Vì Anh Yêu Em (977/0)
Mới   Những Khung Trời Rơi Vỡ (164/0)
Mới   Tiểu Thuyết Hay Full Kỳ 1 (495/0)
Mới   Truyện Teen Hay Full Kỳ 1 (492/0)
Mới   Tiểu Thuyết Huyền Huyễn Hay Kỳ 1 (165/0)
Mới   Truyện 18+, Truyện VOZ, Tự Truyện, Truyện Có Thật Hay Kỳ 1 (1121/0)
Mới   Cuốn Sách Tình Yêu (292/0)
Mới   Yêu Anh Quá Hoàng Tử Ơi (350/0)
Mới   Đi Đi, Nhưng Hãy Trở Lại ! (226/0)
Mới   Kiêu Kì Thì Sao ??? Tôi Yêu Em (471/0)
Mới   Già Sớm (299/0)
Mới   Giọt Nước Mắt Cuối Cùng (334/0)
Mới   Mưa Đầu Mùa (236/0)
Mới   Tao Thách Thằng Nào Tán Đổ Tao (1126/0)
Mới   Máu Và Trách Nhiệm Của Một Con Người (Fanfic Anime) (244/0)
Mới   Đi Cùng Tớ Nhé, Rin (152/0)
Mới   You Belong With Me (236/0)
Mới   Bảo Vệ Công Chúa (459/0)
Mới   Lọ Lem Ngốc Nghếch (458/0)
Mới   Chong Chóng Quay Trong Gió (266/0)
Mới   Nỗi Lòng Con Cái (121/0)
Mới   Anh, Cô Bé Và Ngốc ! (323/0)
Mới   Bản Giao Hưởng Định Mệnh (176/0)
Mới   Thiên Đường Có Mưa ( Heaven On Fire ) (339/0)
Mới   Tôi Ghét Anh ! (673/0)
Mới   Tuyệt Sắc Vương Phi (851/0)
Mới   Truyện 12 Chòm Sao Cổ Đại (502/0)
Mới   Vòng Xoáy Cuộc Đời (311/0)
Mới   Giả Vờ Nhưng Em Yêu Anh (Nguyễn LG) (667/0)
Mới   Kill The Past (215/0)
Mới   Truyện Teen Sweet (234/0)
Mới   Ngố Không Chịu Được (755/0)
TRUYỆN HOT TUẦN
Hit   Hoàng Tử Lạnh Lùng và Cô Nhóc Lanh Chanh Full (244793/41)
Hit   Bí Mật Tình Yêu Phố Angel Full 12 Tập (208589/27)
Hit   Cô Dâu Bỏ Trốn Full (175474/300)
Hit   Thơ Vui Về Tình Yêu (169086/7)
Hit   Truyện Ma Có Thật : Chuyện Kể Dựng Tóc Gáy (155267/0)
Hit   Tình Yêu Quí Tộc Full (148910/8)
Hit   ĐôRêMon Chế Tập 01 (137983/16)
Hit   Hợp Đồng Sinh Baby (128671/3)
Hit   Gái Già Xì Tin Full (127610/132)
Hit   Tổng Hợp Me Ola Hài Hước Nhất Phần 1 (127539/2)
Hit   Bad Boy 18+ Phần 01 (109834/8)
Hit   Sẽ Để Em Yêu Anh Lần Nữa Full (106094/10)
Hit   Người Yêu Bằng Tuổi (104394/10)
Hit   Osin Của Hotboy Full (95958/0)
Hit   Tiểu Thư Ngổ Ngáo Full (94190/138)
Hit   Người Tình Của Đại Ca | [Tiểu Thuyết 18+] (89051/0)
Hit   Cô Vợ Nhí 18 Tuổi Full (86883/0)
Hit   Hôn Ước Đáng Yêu 18+ (78251/6)
Hit   Đại Thiếu Gia Biết Yêu Phần 01 (77900/6)
Hit   Vợ Ơi Là Vợ Full (77018/2)
Hit   Osin đặc biệt Phần 01 (76368/7)
Hit   Thiên Thần Của Bóng Đêm - Black Angel (75389/36)
Hit   Truyện Tranh Kim Chi và Củ Cải Update Full (74535/1)
Hit   Học Viện Hoàng Gia Full (72445/0)
Hit   Cô Nàng Lạnh Lùng - Phần 01 (70481/1)
Hit   Hoàng Tử Và Cô Bé Lọ Lem Full (66248/34)
Hit   Anh Sẽ Cưới Em Đồ Ngốc À ! (64990/3)
Hit   Đồ Đầu Gấu ! Tôi Yêu Em (62106/4)
Hit   Hôn Ước Quái Dị Full (61436/22)
Hit   Bắt Được Rồi, Vợ Ngốc (61358/5)
Hit   Định Mệnh !..... Em Là Của Anh (60780/16)
Hit   Truyện Tranh Hài Hước 18+ Hàn Quốc Toàn Tập (59897/2)
Hit   Đồ Ngốc ! Tôi Là Chồng Của Em !! (58872/10)
Hit   Truyện Tranh Hài Hước Troll - Phần 1 (56925/0)
Hit   Chỉ Có Thể Là Yêu Full (56889/0)
Hit   Bà Xã Nghịch Ngợm , Em Là Của Anh (55955/4)
Hit   Tiểu Thư Đi Học Full (55486/45)
Hit   Troll Chế Hay - Troll Face Tổng Hợp (55269/853)
Hit   Ranh Giới Full 25 Hồi (52203/138)
Hit   Truyện Cười Pha Tí Sex (18+) (52021/0)
Hit   Siêu Quậy Trường SM ( Sun and Moon) (51844/7)
Hit   Tình Yêu Tuổi Teen Phần 01 (51751/2)
Hit   Siêu Quậy Trường KW Phần 01 (49987/3)
Hit   Trò Chơi Nguy Hiểm: Tổng Tài Tội Ác Tày Trời Full (49770/0)
Hit   Osin đặc biệt Phần 02 (46391/1)
Hit   Thừa nhận đi, cậu yêu tôi, phải không ???? (44690/6)
Hit   Nhật Ký Trong Tù Chế (44187/3)
Hit   Osin đặc biệt Phần 06 - Hết (43589/9)
Hit   Cô Dâu Tỉ Phú Full (43324/52)
Hit   Osin đặc biệt Phần 03 (43110/1)
QUẢNG CÁO
Kênh Truyện »

Đọc Truyện Mới

»

Truyện Ma

»

Người Khăn Trắng - Báo Mộng Phần 6



0:13:06
Đọc Truyện Người Khăn Trắng - Báo Mộng Phần 6

Người Khăn Trắng - Báo Mộng Phần 6

+ Chuyên Mục:

Truyện Ma

| Lượt Xem : 7287 | Người Đăng: Admin | Điểm Rating : 5.0 Điểm trên 1 lượt Bình chọn

+ Tags: Người Khăn Trắng, Truyện Kinh Dị, Báo Mộng, Truyện Ma

Truyện Cười Truyện Teen Tiểu Thuyết Truyện Ma Truyện Gay Truyện 18+ Đam Mỹ



XEM CÁC PHẦN TRUYỆN TIẾP THEO


Đứng nhìn cô gái giúp việc cho mình buông thõng người chìm sâu vào cơn hôn mê do bị thấm thuốc ngủ cực mạnh được pha sẵn trong lon nước ngọt mà cô ta đã uống, ông Hoàng Huy gật gù: 
- Biến cô thành pho tượng thứ hai mươi bảy tôi chẳng muốn chút nào. Nhưng để cô sống làm người thì lại càng không thể được vì cô đã vô tình chúi mũi vào cái bí mật của chính tôi. 
Nói rồi ông Hoàng Huy mở tủ lấy ra một chai rượu rót uống, ánh mắt vẫn chĩa vào chỗ Hương Lan đang bất động. Ông biện hộ cho hành động của mình bằng cách tự phân bua:
- Cô Hương Lan, cô phải biết rằng trên đời này ta căm thù nhất là đàn bà có nhan sắc. Ta đã thề là sẽ giết chết tất cả bọn họ, nếu như có dịp và ta đã đang làm. Cô là trường hợp ngoại lệ bị bổ sung vào trong số bọn họ. Mong cô không oán ta, ta cũng hiểu cô là người tốt. 
Nhấp một ngụm rượu rồi ông ta lại nói một mình: 
- Đời Hoàng Huy này bao lâu nay phải cam chịu cảnh cô đơn, nhục nhã thậm chí không còn chút sinh khí nào của một thằng đàn ông. Hừ, ngay chính vợ ta cũng bỏ ta để mà đi sống với người khác. Ta chẳng có ai là người thân bên cạnh cả. 
Tới đây ông Hoàng Huy đưa hai tay bưng lấy đầu vẻ thật đau khổ. Nếu ai nhìn thấy ông lúc này chắc chắn sẽ cảm thương. Ông lảm nhảm bằng thứ âm thanh nghẹn ngào pha lẫn sự tức tưởi: 
- Diễm Hương, chính em là nguồn gốc khiến ta phải lâm vào tội ác. Em là người phụ nữ mà ta yêu thương nhất, chiều chuộng nhất. Ta đã không màng đến mạng sống của mình để cứu em, để chấp nhận trở thành người tàn phế. Vậy mà khi ta không còn là người đàn ông đúng nghĩa, không còn đem đến cho em sự hoan lạc gối chăn thì em lại nỡ nhẫn tâm bỏ rơi ta. Nỡ để ta vật lộn với muôn vàn nỗi đau cả thể xác lẫn tâm hồn. Ta hận em, ta oán em, ta muốn bóp chết em, nhưng ta vẫn chưa làm gì được em. Ta đã và đang trút cơn phẫn nộ của mình xuống những người đàn bà có nhan sắc để cho họ phải chịu tội thay em. Tuy nhiên, ta vẫn đối xử với họ rất tốt, vẫn biết tiếc ngọc, thương hoa. Ta luôn muốn lưu trữ những nét đẹp trời ban. Ta không muốn phá hủy cái công trình của tạo hóa dù tâm hồn ta bị em làm tổn thương, trái tim ta vụn vỡ. Diễm Hương, ta mong có một ngày nào đó em sẽ tự dẫn xác đến tìm ta, để cho ta thực hiện tâm nguyện chính của mình là bắt giữ em, không cho em xa rời ta nửa bước. Diễm Hương, Diễm Hương, em là người đàn bà không chung thủy, em nhất định phải trả giá! 
Sau giây phút thống khổ, ông Hoàng Huy rời mặt khỏi hai lòng bàn tay ngước lên để lộ đôi mắt đỏ lòm của người vừa trải qua cơn xúc động. Nhìn vào ông người ta có thể thu gom được cả tính thiện lẫn cái ác. Nhất là khi ông Hoàng Huy bắt đầu nghĩ đến chuyện xử lý cô gái giúp việc đang mê man trên ghế. Nhưng một vấn đề đã làm ông phải tạm dừng hành động giết người lại khi sực nhớ tới pho tượng thứ hai mươi sáu bị đổ vỡ nằm phơi xác chết bên ngoài cửa hiệu. Cần thu dọn nơi đó thật nhanh, kẻo có người trông thấy. Kiểm tra lại độ mê của Hương Lan, ông Hoàng Huy mới yên tâm tiến hành công việc. Đầu tiên ông hì hục đưa xác Diễm Hà vào hẳn phòng làm việc mãi sâu tít ở phía sau. Vốn không phải là người khỏe mạnh nên ông Hoàng Huy cũng vất vả ra trò trong cả khâu quét dọn những mảnh vỡ còn nằm lại. Khi vừa xong xuôi mọi việc bên ngoài, chưa kịp thở thì bất ngờ có tiếng động khiến ông giật nảy người. Rõ hú hồn, may mà ông đã nhanh tay hơn, nếu không vị khách đến viếng thăm cửa hiệu của ông sẽ khiến ông phải sống dở, chết dở. Ông lúng túng lấy khăn mùi xoa ra lau mồ hôi đang rịn ứa trên trán để che giấu vẻ không bình thường của mình, rồi liếc nhìn người khách qua khe hở những ngón tay. Phụ nữ ư. Ông Hoàng Huy mau chóng lấy lại bình tĩnh tạo tư thế tiếp khách: 
- Thưa bà... 
Người khách hơi nghênh đầu nói mà không nhìn Hoàng Huy: 
- Ồ, ngày chẵn nên tôi đã gặp may rồi đây. Gặp lại ông quả là khó khăn quá. 
Ông Hoàng Huy nhìn sững vào người khách rồi nghệch mặt kêu lên: 
- Diễm Hương! 
Người phụ nữ vòng hai tay trước ngực, điệu bộ rất kênh kiệu: 
- Tôi đây, cứ ngỡ ông sẽ không còn nhận được người đàn bà này chứ. 
Ông Hoàng Huy cảm giác người mình mềm nhũn ra sau phút giây nhận diện kẻ trước mặt. Ông cất tiếng bi thảm: 
- Diễm Hương, làm sao tôi có thể quên được em. 
Giọng người phụ nữ đỏng đảnh dù tuổi tác không còn trẻ: 
- Ông cần gì phải nhớ tôi khi tôi không hề có chút cảm giác nào luyến tiếc ông, một người chồng đã mờ phai trong quá khứ. 
Vẻ mặt ông Hoàng Huy đầy đau đớn: 
- Em nói thật tình như thế chứ? 
Bà Diễm Hương liếc ông rồi ngoảnh đi: 
- Có cần tôi phải nhấn mạnh hai chữ "đúng vậy” nhiều lần không? 
- Diễm Hương, em không hề hối tiếc vì đã đối xử với anh thế này sao? 
- Chưa lần nào. 
Thái độ thản nhiên của bà Diễm Hương làm ông Hoàng Huy chao đảo không đứng vững. Trông ông giống hệt con thú bị trọng thương: 
- Diễm Hương, em thật là nhẫn tâm. 
Bà Diễm Hương bào chữa: 
- Đó là tôi tự cứu tôi thoát khỏi sự tối tăm mà ông trời dành cho ông. 
- Nhưng bất hạnh mà tôi mang là vì em. Tôi nghĩ con người ta không phải chỉ yêu thương nhau bằng thể xác mà bằng cả tâm hồn. Diễm Hương, lẽ ra em phải mang ơn tôi và chăm sóc tôi cả đời này mới đúng. 
- Lập luận của ông không hợp với cuộc sống thực dụng đâu. Nhất là đối với tôi, ông thừa hiểu tôi không chịu đựng nổi bất cứ sự thiệt thòi nào dù chỉ nhỏ bằng cái móng tay. Trời sinh ra và dạy tôi phải hưởng thụ cuộc sống. Bởi thế nên ông cần phải thông cảm cho tôi khi ông không thể đem đến những thứ mà tôi mong muốn. Nếu ép tôi phải chung sống với ông mới là điều tàn nhẫn. 
Khoảnh khắc im lặng giữa cả hai diễn ra khá lâu, lâu đến mức tưởng chừng không còn gì để nói. Mà đối với ông Hoàng Huy thì đúng là như thế! Ông còn có gì để nói với người đàn bà mà ông đã từng yêu tới độ không màng đến tính mạng và đến giờ thì hận xuyên thấu cả ruột gan. Còn lời lẽ nào có thể lay chuyển nổi kẻ bội bạc hay không? Ông Hoàng Huy tự hiểu không còn hy vọng khiến người xưa quay trở lại qua thái độ mà ông vừa thấy. Ông mím môi, hai bàn tay nắm chặt bộc lộ nỗi căm hờn sau những giây phút cố đè nén nội tâm: 
- Diễm Hương, hôm nay tôi nhất quyết không để em ra khỏi nơi đây. 
Bà Diễm Hương tỏ vẻ không sợ hãi, còn nhếch môi chế giễu: 
- Ông tưởng mình là gì mà có thể giữ chân tôi lại được? 
Ánh mắt ông Hoàng Huy rực lên màu sắc của sự trả thù: 
- Là gì à? Hãy tưởng tượng thử xem thằng Hoàng Huy này hiện giờ đang là gì? 
Bà Diễm Hương lùi ra phía ngoài để chuẩn bị chạy: 
- Bản thân ông là gì tôi không cần biết. Mục đích của tôi tìm ông là để hỏi về con Diễm Hà, ông đang giấu nó ở chỗ nào? Ông đừng nói với tôi rằng không hề biết nó. Trước khi đến gặp ông rồi mất tích, nó có gọi điện cho tôi, chỉ tiếc là tôi không kịp ngăn nó lại. 
- Cô người mẫu Diễm Hà ư? 
- Đúng thế! Nó là em gái út của tôi, hẳn ông đã rõ điều này rồi. 
Lời ông Hoàng Huy có vẻ ngậm ngùi: 
- Chúng ta chia tay đã lâu rồi. Làm sao tôi có thể nhớ nổi em gái của người vợ cũ. 
Bà Diễm Hương gườm gườm: 
- Không nhớ cũng được. Nhưng ông không thể không trả lời việc con Diễm Hà đang ở đâu. 
Ông Hoàng Huy cười khẩy: 
- Trên đời này không phải muốn ép buộc ai là đều được toại nguyện. 
- Nếu ông không nói thì tôi sẽ đi kiện ông ngay. 
- Về tội danh gì? Tôi đâu phải là người chịu trách nhiệm trong việc vắng mặt hay có mặt của em gái cô. 
Bà Diễm Hương tỏ sự tức giận: 
- Tôi khẳng định ông đã bắt cóc nó để làm trò bỉ ổi. 
Sắc diện của ông Hoàng Huy vụt đổi thành màu tím tái, ông nghiến răng tựa như muốn nhai nát người đàn bà: 
- Bỉ ổi à. Tôi còn có thể làm được trò bỉ ổi với phụ nữ được sao? Khốn nạn! 
Không chịu dừng lại, bà Diễm Hương vẫn khăng khăng khép tội Hoàng Huy cho đến lúc bị ông lao đến tát vào một bạt tai. Bà ôm chỗ đau rú lên: 
- A, ông dám đánh... 
Ông Hoàng Huy trừng mắt quát: 
- Tôi còn có thể giết em chứ đánh thì nhằm nhò gì. Đồ đàn bà xấu xa! 
Toàn thân bà Diễm Hương run lên không hiểu vì sợ hay vì tức giận. Bà lắp bắp trong hơi thở hổn hển: 
- Ông đúng là đồ tồi! 
Hai hàm răng của ông Hoàng Huy cọ xát vào nhau tạo thành tiếng kêu rin rít nghe rờn rợn. Ông áp sát bà Diễm Hương rồi thuận tay chộp lấy hai bả vai người vợ cũ bóp thật mạnh khiến bà kêu thét lên: 
- Á!!! 
Ông Hoàng Huy cười khục khặc: 
- Đau lắm ư? Nhưng làm sao bằng nỗi đau mà tôi đã phải chịu trong suốt bao lâu nay chứ. 
Da mặt bà Diễm Hương xám ngoét: 
- Ông mau buông tôi ra. 
Bàn tay ông Hoàng Huy siết chặt hơn: 
- Sao tôi lại có thể buông khi tôi đang muốn nghiền nát em chứ. Diễm Hương, em chuẩn bị nhìn cuộc đời lần cuối đi. 
Nói rồi Hoàng Huy đẩy mạnh tay khiến bà Diễm Hương nhào đập đầu vào tường đau đến tối tăm mặt mũi. Trong lúc chưa kịp lấy lại bình tĩnh để phản kháng thì Diễm Hương cảm giác cổ mình bị nghẹn cứng và đau điếng, không thể nào thở nổi. Bà cố gắng giãy giụa nhưng sức lực cứ đuối dần, đuối dần… 

Không hiểu sao đêm nay Tuấn Khanh lại khó ngủ đến như vậy. Anh cứ nằm thao thức mãi với những suy nghĩ miên man về sự ra đi của mình. Thời gian qua cuộc sống của Tuấn Khanh thật khó nhọc vô cùng. Để có được miếng ăn, anh phải khem cả những công việc lao động nặng mà vẫn không dư dả được đồng tiền nào phòng thân hòng khi đau ốm. Lúc trước còn ở nhà, anh chưa từng chịu đựng sự thiếu thốn bởi gia đình anh rất khá giả có mức thu nhập cao từ trang trại chăn nuôi và năng suất thu hoạch của các mảnh vườn. Ba nói chỉ có mình anh là con trai nên cứ buộc anh phải cưới vợ sớm dù anh không đồng ý. Thật tình thì Tuấn Khanh cũng hiểu rõ tấm lòng của cha mẹ, sở dĩ ông bà muốn như vậy bởi vì cả dòng họ có mình anh là cháu trai cần nối giống, nối dòng. Nhưng nếu phải lập gia đình, thì lẽ ra mọi người phải cho anh cái quyền tự do lựa chọn bạn đời. Đằng này, anh lại bị ép lấy một cô gái xa lạ chưa hề gặp mặt. Những người lớn thật là lẩn thẩn, họ vẫn tuân thủ với các hủ tục phong kiến cổ xưa đến nỗi bỏ mặc mọi phản đối của con. Biết không làm thay đổi được tình hình, Tuấn Khanh đành tạm bỏ trốn với hy vọng thời gian sẽ làm cho cha mẹ hiểu ra. Tuy nhiên anh cũng rất lo âu trong khoảng ngày mình vắng nhà, chẳng biết có gây ra điều chi bất trắc? Tới gần sáng Tuấn Khanh mới thiếp đi cùng cơn mệt mỏi và một giấc mơ kỳ cục. Trong mơ, anh thấy rõ mình đang cử hành hôn lễ cùng một cô gái không quen biết. Cho đến khi tàn tiệc cưới, cả hai bị đẩy vào căn phòng hoa chúc, cô dâu, chú rể mới day mặt lại nhìn nhau thì hai gương mặt kinh ngạc, ngỡ ngàng… 
Tuấn Khanh choàng thức giấc giữa lúc cơn mơ đang đến giai đoạn thật thú vị khiến anh tiếc ngẩn người. Phải chi giấc mộng này có thật ở ngoài đời thì anh sẽ không phản đối, hay trốn chạy. Dù sao làm chồng cô gái ấy cũng tốt hơn kẻ mà cha mẹ anh đã đặt để cho anh. Vì ít ra anh cũng hiểu được phần nào về cô ta chứ không hề mù tịt như người mà gia đình anh đang ép buộc. 
Thức dậy, biết ngoài trời đã sáng từ lâu nhưng Tuấn Khanh không buồn ngồi dậy rời khỏi giường bởi cảm thấy rất mệt. Có lẽ do bị cảm bất ngờ hoặc giấc ngủ trong đêm quá ngắn khiến tâm thần uể oải. Nên nán lại trong chiếc mền ấm cúng để có thời gian ngẫm nghĩ tới tình cảm của mình. Một cuộc sống nổi trôi, phiêu dạt mà từ nhỏ tới lớn anh chưa bao giờ hình dung đến. Mặc cho Khanh vẫn không quan tâm cho tới lúc chiếc bụng sôi ùng ục kèm theo cảm giác được ăn anh mới chịu ngồi dậy và sực nhớ việc phải đến cửa hiệu làm bảo vệ bất đắc dĩ cho Hương Lan. Có lẽ giờ này cô gái ấy đã sợ chết khiếp vì chưa thấy anh xuất hiện. 
Nhanh chóng làm vệ sinh cá nhân, Tuấn Khanh mặc vội bộ quần áo vào người rồi rời khỏi phòng trọ. Sau một chặng xe buýt, kéo dài mất mười phút, anh mới đến được cửa hiệu trưng bày Hoàng Huy. Với dự định rủ Hương Lan đi ăn bún riêu nên anh không mua xôi mặn cho cô. Tuấn Khanh biết sự chậm trễ của mình sẽ bị Hương Lan mắng, anh chuẩn bị tư thế trước khi đẩy mạnh cửa. 
Nhưng thật bất ngờ, trước mặt anh đang diễn ra một vụ giết người. Theo phản xạ anh xông ngay vào với tiếng quát khá lớn: 
- Dừng tay lại, buông ngay bà ấy ra. 
Người đàn ông đang bóp cổ người đàn bà ngẩng phắt đầu lên nhìn anh bằng đôi mắt hầm hừ: 
- Việc chi đến mày. Cút khỏi đây! 
Rồi ông ta lại ra sức vận dụng đôi cánh tay với toan tính cướp đi mạng sống của người phụ nữ yếu đuối không còn chống cự nổi. Trước tình thế như vậy Tuấn Khanh không thể chậm trễ đành phải vào cuộc bằng cú đấm mạnh vào đầu người đàn ông hòng cứu nguy cho kẻ sắp sửa bị giết chết. Quả nhiên, sự tiếp ứng của anh đã phá vỡ ý đồ man rợ của người đàn ông đang nuôi dưỡng hận thù. Ông ta lảo đảo buông rời người đàn bà vì tác động mạnh của cú đấm khiến ông ta tối tăm cả mặt mày. Sau một lúc sững sờ, ông ta chỉ tay vào Tuấn Khanh hỏi dồn dập: 
- Mày là ai mà dám đánh lại tao? 
Tuấn Khanh nhìn chăm chú người đàn ông, đáp trả lại: 
- Tôi là ai, ông không cần biết rõ. Có điều hành động của ông vừa rồi là phạm pháp, tôi không thể khoanh tay đứng nhìn được. 
Người đàn ông phải chống tay mới có thể đứng vững nhưng vẫn chưa chịu tỉnh: 
- Đây là chuyện riêng của tao, không mượn mày xen vào. 
Tuấn Khanh không chịu thua: 
- Pháp luật nào cho phép anh có hành vi hại người? Nếu tôi đoán không lầm thì ông đang muốn giết hại người phụ nữ này. 
Người đàn ông không chối cãi: 
- Đúng! Tao rất muốn con đàn bà xấu xa này phải chết, bởi nó không xứng đáng được sống. 
Nghe thấy thế Tuấn Khanh trợn mắt lên: 
- Ông nói thật khó nghe. Người đàn bà này không xứng đáng được sống, vậy ông xứng đáng lắm sao? 
Giữa lúc người đàn ông đang há miệng biện minh thì Tuấn Khanh gạt tay: 
- Ông nói thật ngông cuồng tôi sẽ mời người đại diện cho pháp luật tới đây xử lý hành vi phạm tội của ông. Vấn đề này đúng hay sai sẽ do họ giải quyết. 
Thấy Tuấn Khanh nói cứng, người đàn ông tái mặt hạ giọng dễ nghe hơn: 
- Cậu không cần dính vào chuyện của tôi. Chẳng lẽ vợ chồng tôi xung đột mà cậu cũng thích xen vô đứng giữa sao? 
Tuấn Khanh khẽ nhún vai: 
- Tôi không rảnh để làm chuyện tào lao. Tại ông đối xử với vợ mình thô bạo quá, nhất là ở nơi này, một cửa hiệu trưng bày toàn là hàng mỹ nghệ quý giá. Lỡ ra bị đổ vỡ ông có đủ tiền để bồi thường hay không? 
Người đàn ông đột nhiên vỗ ngực mình: 
- Cậu lo xa giùm người khác hơi nhiều rồi. Ông chủ của cửa hiệu là tôi đây, chắc cậu không còn ý định tước đoạt quyền tự do của tôi nữa chứ. 
Lời giới thiệu này làm Tuấn Khanh chau mày: 
- Ông chính là Hoàng Huy? 
Người đàn ông ưỡn ngực đầy tự hào: 
- Phải. Tôi là Hoàng Huy, một nghệ nhân có tiếng trong làng đúc, nặn tượng. Tất cả những sản phẩm tại cửa hiệu này đều do một tay tôi sáng tạo nên. 
Sự bất ngờ khiến Tuấn Khanh đứng im dán cặp mắt quan sát vào người đàn ông đang đối diện. Thì ra nãy giờ anh đã đối đầu với ông Hoàng Huy mà không hề hay biết. Thế còn Hương Lan đâu? Sao nãy giờ không thấy cô có mặt ở đây? Linh cảm báo cho Tuấn Khanh biết có một mối nguy đã đến với cô, anh hỏi gặng: 
- Cô gái giúp việc tại cửa hiệu này đi đâu rồi? 
Ông Hoàng Huy hếch mặt: 
- Tôi đã cho cô ta nghỉ từ hôm qua. 
Nghe xong, Tuấn Khanh liền trừng mắt: 
- Liệu ông có phải là kẻ giả danh không đó? 
- Sao cậu lại nói thế? Hoàng Huy là tôi, chủ cửa hiệu này cũng là tôi. 
- Nhưng tôi thấy ông không giống một nghệ nhân... 
Ông Hoàng Huy toan lấp liếm sự ngờ vực của Tuấn Khanh thì một giọng nói vạch trần tội lỗi của ông ta vang lên: 
- Phải! Hắn không phải là nghệ nhân mà là một con quỷ sống. Cậu hãy mau bắt giữ hắn đừng để cho hắn thoát. 
Trong lúc Tuấn Khanh quay mặt về phía người đàn bà vừa tỉnh lại sau sự thoát hiểm của thần chết đã vội tố giác kẻ giết mình thì ông Hoàng Huy tông chạy vào trong biến mất sau cánh cửa hình sậm màu. Tuấn Khanh bèn rượt theo nhưng phải khựng lại vì cánh cửa đã bị khóa từ bên trong. Cũng lúc này, anh nhìn thấy chiếc giỏ đeo của Hương Lan để trên bàn. Như thế có nghĩa là cô đã đến cửa hiệu, nhưng hiện giờ đang ở đâu? Tuấn Khanh dùng sức mạnh của mình thử lay lắc cánh cửa nhưng chẳng hiệu quả, bèn quay ra đỡ người đàn bà đang trong tình trạng cố gượng dậy. Anh cất tiếng: 
- Tại sao ông ta lại có ý định giết bà vậy? 
Người phụ nữ ôm lấy cổ mình ho rũ rượi và giải thích thật khó khăn: 
- Tôi nghĩ có lẽ hắn đã biến thành ác quỷ rồi. Cuộc hôn nhân giữa tôi và hắn đã chấm dứt từ lâu, thế mà vừa gặp mặt thì mọi việc đã diễn ra như cậu thấy. 
- Bà là vợ của ông Hoàng Huy ư? 
- Đó là ngày xưa. Còn bây giờ đường ai nấy đi, không liên quan gì tới nhau cả. 
- Nếu đã không liên quan, sao ông ta còn toan tính làm hại bà? 
Nét mặt người phụ nữ nhăn nhó: 
- Làm sao tôi biết được "con quỷ” trong ông ấy nghĩ gì, muốn gì chứ. Hôm nay tôi tìm tới đây là để hỏi ông ấy về tin tức của đứa em. 
Tuấn Khanh chớp mắt hỏi: 
- Em của bà bị ông ấy giam giữ ư? 
- Tôi cũng chưa khẳng định. Chỉ biết trước khi mất tích, nó đã đến gặp ông ta. 
- Em của bà là nữ hay nam? 
Người phụ nữ chợt khoe khoang: 
- Nó là một cô gái có nhan sắc tuyệt vời, nghề nghiệp là người mẫu. 
Tuấn Khanh buột miệng nói: 
- Cô ấy là Diễm Hà phải không? 
Nghe qua, người phụ nữ rối rít: 
- Chính là nó. Sao cậu biết? 
Tuấn Khanh vừa bước đi vừa đáp lại: 
- Bà hãy tới đây nhận dạng coi có phải... 
Nhưng chỉ nói được bấy nhiêu lời anh đã vội ngưng ngang, khuôn mặt đầy ngỡ ngàng cùng tiếng kêu kinh ngạc: 
- Ủa, đâu rồi... 
Người phụ nữ nhìn theo anh: 
- Cậu vừa nói cái gì đâu? 
Tuấn Khanh nghệch mặt dòm lung tung: 
- Cái pho tượng bị bể có em gái bà trong đó. 
- Liên quan gì tới em gái của tôi chứ? 
- Tất nhiên phải có liên quan tôi mới nói. Nhưng đâu mất tiêu rồi? 
Người phụ nữ ngơ ngác: 
- Cậu kêu cái gì mất? 
Chiếc miệng của Tuấn Khanh tròn vo: 
- Thì pho tượng... 
- Chung quanh đây thiếu gì. 
- Không phải những pho tượng lành lặn này. Tôi muốn nói cái pho tượng bị bể. 
- Cậu nói năng điên khùng quá. Tượng bể thì còn giá trị gì mà phải tìm. 
- Đành rằng thế. Nhưng vấn đề ở chỗ là nó có chứa đựng em gái bà. 
Người phụ nữ đột ngột đưa tay sờ vào trán Tuấn Khanh: 
- Cậu có phải là người bình thường không? 
Tuấn Khanh liền phản đối: 
- Ý bà muốn nói tôi là kẻ tâm thần ư? Hoàn toàn không đúng đâu, tôi là người tỉnh táo và lời tôi thốt ra có cơ sở đàng hoàng. 
Người phụ nữ ngơ ngác: 
- Liệu tôi có thể tin cậu không? 
- Tùy bà thôi. Điều cần thiết bây giờ là phải lôi lão Hoàng Huy ra hỏi coi cô gái giúp việc của ông ta đâu rồi. 
Người phụ nữ lắc đầu: 
- Khi tôi tới đây không hề thấy ai ngoài hắn cả. 
- Nhưng tôi tin rằng Hương Lan đã đến cửa hiệu, bằng chứng là chiếc túi đeo của cô ta đang hiện diện ở đây. 
Rồi anh giật thót người kêu lên: 
- Ồ, có khi cô ấy đã bị hại rồi? Biết đâu Hương Lan lại chẳng là nạn nhân kế tiếp sẽ bị đem nặn tượng. 
Nhìn sự hốt hoảng của Tuấn Khanh, người phụ nữ thoáng hình dung ra được cái điều mà nãy giờ bà hoàn toàn mù tịt. Nhưng càng hiểu thì bà càng cảm thấy lo sợ cho cô em gái xinh đẹp của mình. 



XEM CÁC TRUYỆN LIÊN QUAN : Truyện Ma


BÌNH LUẬN FACEBOOK TRUYỆN

Người Khăn Trắng - Báo Mộng Phần 6




XEM TRUYỆN KHÁC


+ Tổng Số Bình Luận Người Khăn Trắng - Báo Mộng Phần 6: 1





Chỉ Có Thành Viên mới có thể gửi BÌNH LUẬN
[ Đăng Ký | Đăng Nhập ]
ChatBox
Đăng Ký Thành Viên VIP
Like FanPfae Facebook
Copyright Kênh Truyện © 2011 - 2014 Kênh Truyện - Kênh Hài
Powered by DMON - Tải Game, Tải Video Điện Thoại

Bạn Đang Đọc Truyện

Người Khăn Trắng - Báo Mộng Phần 6