ĐĂNG NHẬP
Đăng Ký | Đăng Nhập
Login:
Password:

Kênh Truyện
CHỨC NĂNG

TRUYỆN FULL
Kênh Truyện »

Đọc Truyện Mới

»

Truyện Gay, Đam Mỹ Full

»

Từ Khi Anh Đến



Từ Khi Anh Đến
18:02

Từ Khi Anh Đến


+ Người Đăng: thienbao - Các Truyện Cùng Tác Giả
+ Chuyên Mục:

Truyện Gay, Đam Mỹ Full


+ Xem : 2466 Lượt + Điểm Rating : 5.0 Điểm trên 2 lượt Bình chọn

XEM CÁC PHẦN TRUYỆN TIẾP THEO


_"Trời hôm nay chắc nắng lắm đây!”
Tui tự nhủ và tự hối thúc mình mau xếp đống sách cũ lên chiếc xe đạp màu xanh đã cũ của tui. Công việc này là công việc hàng ngày của tui, đó là bán sách. Tui xin tự giới thiệu về mình trước. Tui tên là Thanh Tú (cái tên nghe nữ tính quá). Hiện tại tui đang làm "nghề” bán sách ngoài phố (thực ra là ở công viên), 17 tuổi, cao có 1m65 >.<.
Chắc sẽ có bạn thắc mắc về nghề của tui! Phải, tui làm nghề này một phần là vì tui yêu sách, nhưng lí do chính đáng và chính đáng nhất chính là vì tui là một đứa mồ côi, và về sau là như vậy thật. Số phận nghiệt ngã đã đẩy tui tới tình cảnh này. Tui bị "bỏ rơi”, mà nói chính xác ra là tui bị lạc cha mẹ từ hồi hè năm tui 10 tuổi, khi mà tui cùng ba mẹ đi biển du lịch. Họa chăng cũng là do lỗi của tui…
Ngày hôm đó là một ngày cũng nắng lắm (mùa hè đặc trưng của đất Bắc mà), ba mẹ tui đưa tui đi chơi công viên nước cho thỏa thích, rồi sau đó gia đình tui vào …ngôi nhà ma. Tui còn nhớ là trước cái ngày định mệnh đó, tui cứ nằng nặc đòi ba mẹ phải đưa mình đi ngôi nhà ma bằng được, vì tui muốn chứng tỏ với ba mẹ rằng mình không còn là thằng con trai bé bỏng hay nhõng nhẽo của ba mẹ nữa. Có lẽ cái lí do trẻ con này xuất phát trong cái đầu non nớt của tui từ mấy hôm trước đó, khi tui bị thằng bạn thách dám đi vào ngôi nhà ma ám, nó nói vậy bởi vì trước đó nó có vào cùng ông anh nó, mà về, nó cứ kể lể mãi làm tui phát cáu, tui mới nói vu vơ một câu: "có thế mà cũng sợ”. Thế là nó thách tui được dũng cảm như nó !!! Đã thế, nó canh lúc tui không để ý, cho con sâu lên vai tui, làm tui hét toáng lên, thế là cả lũ bạn được một trận cười nghiêng ngả. Tui vốn sợ sâu lắm, nó biết mà, huhu. Thế là tui "quyết chí”, nhân chuyến đi này, phải "thử thách” lòng can đảm của tui, tui không thể thua nó được.
Thế nhưng khi vào ngôi nhà ma ám rồi, tui mới hiểu những gì thằng bạn nói là đúng. Tui thì nhát gan, mà những hình ảnh ma quái thì cứ xuất hiện đột ngột và liên tục, khiến tui không ngừng gào thét và ôm riết lấy mẹ. Thế là ba mẹ tui lại được thêm một trận cười nắc nẻ, mắng yêu tui là đồ con nít, lúc nào mở miệng cũng bảo sẽ bảo vệ cho ba mẹ, thế mà có mấy "con ma” cũng sợ. Ôi, tức quá đi mất, tức chết đi được! Chắc các bạn nghĩ tui thật là buồn cười, vì có thế mà cũng tức. Nhưng trong hoàn cảnh đó, cái tức khi bị thằng bạn coi thường, cộng với lòng sĩ diện hão của một thằng trẻ con đã khiến tui có suy nghĩ là phải trốn đi để ba mẹ phải tìm tui, phải lo lắng cho tui, phải ân hận vì những gì mình nói. Thế là ngay sau khi ra khỏi ngôi nhà ma, tui đã lên "kế hoạch” cho âm mưu của mình. Tui "rình” lúc ba mẹ không để ý, trốn ngay vào đám đông, định bụng chừng nửa tiếng sau sẽ quay lại tìm cha mẹ cho bõ tức. Nhưng sau nửa tiếng đi "dạo” thỏa thích, tui quay lại chỗ mà tui đã âm thầm "ra đi”, thì bóng dáng ba mẹ tui đã "không cánh mà bay vù vù”. Lần này chắc không chỉ ba mẹ tui sợ mất mật, mà tui thì sợ vỡ mật luôn. Đáng lẽ ra trong hoàn cảnh đó, tui nên nhớ tới lời cô giáo dặn, khi bị lạc hãy tìm hỏi tới đồn Công an, thì tui lại đi lung tung, tự mình tìm ba mẹ. Tui không kêu khóc, cũng chẳng nói gì, chỉ quanh quẩn tìm thôi. Cho tới khi mặt trời dần khuất bóng, tui cũng chẳng biết mình đang ở đâu. Rồi đêm tới, chẳng biết có phải tui hoa mắt hay không, mà khi thấy có một hình bóng quen thuộc đang lên chuyến tàu đêm cuối cùng thì tui vội vàng đuổi theo và chạy vù lên tàu theo người đó. Chẳng biết việc soát vé tàu ra sao mà tui lên tàu dễ dàng, không gặp trở ngại nào. Chắc người ta tưởng tui là con của người đàn ôn đó chăng! Con tàu dần cất bánh, vất vả lắm thì tui mới tìm được người đó ngồi ở cuối tàu, và ….hỡi ôi! Sao trên thế giới này có người giống người quá vậy. Sao người đàn ông này lại có thế giống ba tui khi nhìn từ sau thế ??!!!Tui hụt hẫng, vâng, hụt hẫng vô cùng. Con tàu dần lăn bánh, tui như phát điên lên, tui bắt đầu khóc, mọi người hỏi han tui, nhưng tui chẳng dám nói gì, rồi sau đó mọi chuyện thế nào tui không rõ nữa, tui ngủ thiếp đi vì mệt và đói.

Mời Bạn Đọc Tiếp Tại Trang : Từ Khi Anh Đến - Truyện Thế Giới Thứ 3 - Truyện Gay Đang Sáng Tác - Diễn Đàn Kênh Truyện http://kenhtruyen.com/forum/52-761-1#ixzz3KvSyPbYs

ĐỌC CHAP 1 ĐỌC CHAP MỚI NHẤT



XEM CÁC TRUYỆN LIÊN QUAN : Truyện Gay, Đam Mỹ Full


BÌNH LUẬN FACEBOOK TRUYỆN

Từ Khi Anh Đến





XEM TRUYỆN KHÁC


+ Tổng Số Bình Luận Từ Khi Anh Đến: 0





Chỉ Có Thành Viên mới có thể gửi BÌNH LUẬN
[ Đăng Ký | Đăng Nhập ]
ChatBox
Đăng Ký Thành Viên VIP
Like FanPfae Facebook
Copyright Kênh Truyện © 2011 - 2015 Kênh Truyện - Kênh Hài
Powered by uCoz

Bạn Đang Đọc Truyện Từ Khi Anh Đến
DMCA.com Protection Status