Kênh Truyện, Đọc truyện online, truyện teen full hoàn thành, truyện gay full, tiểu thuyết full
»
»
15:00, 27/11/2014

Tuyết Thủy Tinh
✿ Người Đăng: Min Các Truyện Cùng Người Đăng
✿ Tác Giả:
✿ Xem: 2024 Lượt ✿ Tổng Điểm Vote: 13 Điểm

✿ Thể Loại:



✿ Nội dung truyện Tuyết Thủy Tinh

Tuyết thủy tinh
Hôm nay, tuyết đã bắt đầurơi trên thành phố Parisxinh đẹp này. Tuy không được ngắm những hạt tuyết thật nhưng có lẽ cô sẽ nhớmãi "tuyết rơi mùa hè" của anh...
Chết ở Paris...
- Tại sao lạinhư vậy? Em chỉ cần một lý do... Không lẽ anh định nói chia tay là sẽ chia taysao?...
- Anh... Anhnghĩ chúng ta nên kết thúc tại đây... Có lẽ anh đã hết yêu em. Em hãy cứ là mộtcô bé ngốc nghếch, ngây thơ như lần đầu tiên anh gặp em, được không?...
- Nhưng cònnhững đứa con, về một ngôi nhà thì sao hả anh? Em không muốn chúng ta lại kếtthúc sớm như vậy. Đừng mà... anh... ba năm qua không lẽ anh không có tình cảmvới em sao...
Chàng trai câmlặng, không nói gì. Bóng chàng đổ vật xuống thảm cỏ tàn tạ của buổi chiều tàn.Có lẽ mọi câu nói đều trở nên thừa thãi - ít nhất là trong lúc này. Khi yêunhau thì họ không cần biết lý do, còn khi đã nói lời chia tay thì trăm ngàn câuchuyện... Chút nắng cuối ngày không còn đủ sức để sưởi ấm trái tim cô. Chàngtrai quay mặt đi, những bước chân vội vã xuyên thẳng con đường quốc lộ. Có lẽanh không muốn cô thấy khuôn mặt mình trong lúc này. Có một thứ gì đó xâm chiếmtrái tim anh khiến sống mũi cay xè...
***
"Ngày hôm nay, anh đã nóilời chia tay tôi. Vì sao cơ chứ? Anh không phải là tuýp người dễ thay đổi...Vậy nên...
Tôi lại thèm những cái BUZZ!bất chợt mỗi lần anh online - nhưng hôm nay nick Yahoo anh không sáng...
Tôi lại thèm những cuộc điệnthoại nửa đêm không vì lý do gì - nhưng hôm nay điện thoại tôi không đổchuông...
Tôi lại thèm những tối cùng anhlang thang nơi phố cổ để ngắm những dòng người qua lại, để đắm mình trong cáitĩnh mịch nơi đây nhưng..."
Khi đã chiatay, con người ta mới cảm thấy tiếc những điều vốn bình dị nhất. Một thói quendù khờ khạo nhất cũng thật khó để thay đổi...
"- Nhưng làm cách nào đểem gặp lại anh chứ?
- Không cần đâu, anh sẽ vĩnhviễn bước khỏi cuộc đời em. Đừng tìm anh nữa. Hãy cứ coi như anh chỉ là mộtgiấc mơ được không em?"
Cô nhớ như intừng lời anh nói với cô... Từng câu, từng từ khẽ va đập vào nhau tạo thành mộtmớ hỗn độn trong trí óc cô... Không! Cô cần một lý do...
Chiều. Thêmmột buổi chiều nữa. Trở về nhà sau cuộc hẹn với một thằng bạn của anh, trí óccô cũng thêm một lần giằng xé - mặc cho trái tim cứ đóng băng dần. "Anh đến Paris!Tại sao vậy? Không lẽ anh định sẽ vĩnh viễn dời xa tôi?...".Chợt cô có một linh cảm nào đó. Chuyến bay cuối cùng trong ngày Hà Nội-Paris -có một cô gái bé nhỏ, yếu ớt...
***
Phòng 208.Khách sạn Soulie - Thành phố Paris.Cô đứng tần ngần nhìn thành phố qua ô cửa kính nhỏ. Dòng người hỗn tạp đâm xéoqua nhau... Cô đã chọn cho mình nơi đẹp nhất để được ngắm nhìn con sông Seine,nhưng Seine phản lại cô bằng một thứ màu xám xịt. Chiếc rèm được hạ xuống, trảlại màu đen ngòm trong phòng. Cô sẽ tìm anh giữa biển người này dù biết cơ hộicho mình là một phần nghìn nhưng cô tin, những người yêu nhau sẽ đến được vớinhau... Thời gian cho cô không nhiều, hai ngày nữa, Paris sẽ có tuyết rơi và cô sợ ở một nơi nàođó, anh sẽ đóng chặt mình trong bốn bức tường. Khi khó khăn ập đến, thay vì đốimặt với chính nó, con người ta thường sẽ chọn cho mình giải pháp an toàn nhất -lẩn tránh... Cánh cửa đóng lại, trả lại cho căn phòng cái tĩnh lặng ban đầu -căn phòng vẫn vậy - không có gì đặc biệt - trừ sự xuất hện của chiếc vali...
***
Phòng 209,trong một căn phòng nhỏ cạnh con sông Seine của khách sạn Soulie, có một chàngtrai Việt Nam lần đầu tiênđặt chân tới Paris.Gần 1 giờ đồng hồ ngắm con sông Seine, anh vội quyết định sẽ đặt chân tới đườngphố nơi đây - không vì một lý do đặc biệt nào - trái tim anh mách bảo vậy.Những mảng ký ức của anh bỗng được chắp nối, dẫn mạch cho đôi chân đi tới điệnPanthéon. Điều đó là vô thức hay cố tình? Anh cũng chẳng biết nữa! Đôi khi tráitim con người ta thật khó đoán...
Paris những ngày đông. Đường phố nơi đây bỗng trốngvắng tới mức vô cảm. Quàng chiếc khăn len - món quà đầu tiên anh tặng, cô bướcnhẹ xuống thành phố đầy xa lạ này. Có một thứ gì đó như dẫn lối cô xuyên ngangqua những dãy phố tới điện Panthéon... Cô không quá giỏi tiếng Anh nhưng cũngđủ để giao tiếp với những con người nơi đây. "Thank you!" -cô mỉm cười cảm ơn những người dân xứ xa lạ rồi vội bước tiếp tới nơi con timmách bảo. Ẩn sau nụ cười đó là ánh mắt vô hồn, là trái tim sắp bị đóng băng.
Cô ngắm nhìnbao quát thành phố, ngắm nhìn những con người xa lạ ấy hòng tìm thấy bóng dánganh...
- Tạ Bảo Anh!Cô hét lớn như một phản xạ tự nhiên không đoán trước...
Phía bên kiađường có một chàng trai...
Mặc cho nhữngchiếc xe qua lại, cô lao ngay sang bên kia đường - cô không muốn mất anh thêmmột lần nữa... Đôi khi có những hành động cần thực hiện ngay mà không được xếpđặt trước...
Kéttt... Chiếcô tô từ phía xa đi tới lao thẳng vào người cô...
Paris... Dưới lòng đường, có một cô gái Việt Nam nằm bấtđộng. Hai tay cô bám chặt vào chiếc khăn len trắng - Đặng Mai Lan...
Đặng MaiLan... Chết...
Ảo ảnh thủy tinh
Bệnh việnRoyce, Thành phố Paris.Trong một căn phòng nhỏ có khung cửa sổ nhìn về hướng cái cây lớn đã trút bỏgần hết lá...
Căn phòngtrắng toát lộ rõ cái lạnh đến gai người. Xung quanh không có gì đặc biệt ngoàibốn bức tường trống trơn... Không khí mờ ảo bao bọc căn phòng ấy... Cánh cửađược mở tung - một chàng trai người Việt - Tạ Bảo Anh...
- Ê, em cònđịnh ngủ đến bao giờ nữa? Không dậy à? Chàng nói với cái bộ mặt ngố xệch, kèmtheo một cái chớp mắt thoáng qua.
Cô - Đặng MaiLan, khẽ cựa mình nhưng đôi mắt vẫn nhíu lại kèm theo một nụ cười mỉm đángyêu...
Bảo Anh bướcnhanh về phía đầu giường, đặt lên đó bó hoa tầm xuân. Anh nhìn cô rồi khẽ chạmnhẹ đôi môi lên trán cô...
- Á! Anh khôngphải lợi dụng nhé! - Cô nhìn anh nói với cái nháy mắt đáng yêu...
- Ai bảo embiết anh vào rồi mà vẫn giả vờ ngủ cơ!!! Ha Ha!
Cô lấy tayđịnh đánh anh một cái nhưng cánh tay ấy lại chuyển sang túm nhẹ vạt áo kéo anhdí sát xuống mình ...
- Hôm nay, anhmang gì đến cho vợ tương lai của mình thế?
- Tầm xuân! -Loài hoa mỏng manh, nhỏ bé nhưng có sức sống mãnh liệt - cũng là loài hoa mà emthích nhất!
- Ơ, ở Paris mà cũng có tầm xuânsao? Anh kiếm bằng cách nào vậy?
Anh nhìn cô,nhíu mày trả lời:
- Bí mật!
Chợt, có mộtluồng sáng vô hình nào đó đâm thọc vào căn phòng. Từ phía cánh cửa có một vài ytá đi vào...
- Xin lỗi anh,nhưng chúng tôi cần đưa cô ấy đến nhà xác... Cô ấy đã mất, anh cũng đừng buồnnữa!...
Anh nhìn cô,nhìn mấy cô y tá nói trong vô vọng...
- Không...Không... Cô ấy chưa chết... các người, các người lừa tôi... Cô ấy vẫn sốngmà... Không được đưa cô ấy đi đâu hết, vừa nãy chúng tôi còn nói chuyện vớinhau cơ mà...
Từng mảng ảogiác trong anh bỗng chốc vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ. Phía trước anh giờ chỉ cònlại một cô gái bé nhỏ nằm bất động trên giường... Một người trong số họ kéo nhẹtấm ga trắng phủ kín người cô. Khoảnh khắc ấy nhanh đến độ cơn gió những ngàyđông này không còn đủ để thổi qua. Nhưng anh vẫn bắt được cái chi tiết nhanhvội ấy... Vẫn kịp nhìn thấy đôi môi trắng nhợt, đôi mắt thâm quầng - có lẽ docô ấy đã khóc quá nhiều...
Gục ngã...
Anh nhìn theochiếc giường được đẩy đi...
file:///C:/DOCUME~1/TSPC/LOCALS~1/Temp/msohtml1/01/clip_image001.jpg[/IMG]
Ký ức thủy tinh
Hà Nội mộtngày nắng - những trận nắng gắt của ngày hè... Anh cùng cô lang thang bênBờ Hồ, ngắm dòng người qua lại, ngắm những cặp tình nhân cùng nhau chụp những"pô" ảnh cưới.
Đã có lần, côhỏi anh:
- Bao giờchúng mình được như họ nhỉ?
Anh mỉm cười: "Nhanh thôi!"...
... Và rồi mộtngày hè khác ở Hà Nội, vẫn chiếc ghế đá quen thuộc bên Bờ Hồ...
- Anh ơi, kỳtrăng mật của chúng ta, chúng ta sẽ sang Parisđi! Trước đây, đã có lần em định sang Parishọc đó, nhưng với em, anh vẫn là quan trọng nhất nên... Hì! - Cô nhìn anh, nhìnTháp Rùa bé xíu giữa lòng hồ rồi cười lớn...
- Em đúng làđồ ngốc mà! Ngốc nhất thế kỷ luôn đó!!!
- Có anh ngốcí!...
- Em ngốc!
- Anh ngốc!...
...
Và câu chuyệncủa họ cứ thế, cứ thế được viết ra mà gần như chưa có một hồi kết...
- Anh ơi, anhhứa sẽ đưa em đến Parisnhé! Chúng ta sẽ thuê một khách sạn nào đó gần sông Seine, rồi có thể sẽ langthang đi bộ sang điện Panthéon. Buổi tối, chúng ta sẽ tới sân giữa của Palaisde Chaillot để ngắm tháp Eiffel. Em thích được ngắm nó từ xa! Kỳ trăng mật củachúng ta sẽ thật tuyệt phải không anh?!
Anh quay sangnhìn cô, hai vầng trán dí sát vào nhau, mỉm cười:
- Hình như emđã xếp lịch của anh vào trái tim em rồi nhỉ? Haizz! Khổ mình quá, có lẽ mình đãhết tự do rồi! Mình đúng là đồ ngốc mà!...
Cô đấm nhẹ vàongực anh...
- Nếu anhthích tự do thì... tùy anh thôi! Nhưng em đã trói anh vào trái tim em rồi đó!Liệu mà... À, mà anh vừa tự nhận mình là đồ ngốc đó! Ha ha! Lêu lêu!...
- Ơ...
Hà Nội ngàynắng...
- Mà sao em lạithích sang Paristhế?
- Hì, em cũngmuốn một lần được ngắm tuyết rơi, vậy nên kỳ trăng mật ấy sẽ diễn ra vào mùađông nhé anh! Em và anh sẽ cùng lang thang, tạt vào một quán cafe nào đó rồinhâm nhi một tách capuchino. Em sẽ nặn cho anh cả một người tuyết tí xíu nữa!Nó sẽ đáng yêu như em!
- Không! Anhmuốn em sẽ "nặn" cho anh cả một nhà "người tuyết" thật cơ!Haha! Anh nháy mắt nhìn cô kèm theo một đường cong trượt dài trên đôi môi.
- Nè, liệu hồnđó! Anh có kham được hết không mà đòi...
...
- À, nhắm mắtlại và chờ anh một lát nhé! Nhớ là anh chưa bảo mở thì chưa được mở ra đâu đó!
Cô nhìn anh,mỉm cười rồi hai mí mắt khẽ chạm vào nhau...
- Tèn tenten!!! Em mở mắt ra đi!
- A, tuyết rơimùa hè!!!
Anh khẽ tungnắm lá liễu trong tay lên không trung. Từng chiếc lá chao liệng rồi hạ cánhxuống mái tóc cô.. ...
- Đấy nhé, anhđã mang cả một Paristuyết rơi sang cho em rồi đấy nhé!
Ánh mắt nhìnnhau, dường như giữa họ không còn tìm thấy một khảng cách nào nữa - hai ngườinhư đã hòa vào một... Có lẽ không cần phải nói thêm điều gì nữa cũng đủ để haitrái tim hiểu nhau...
Nắng dát xuốngmặt nước từng lát vàng... Hồ Gươm chứng kiến một câu chuyện tình thậtđẹp...
Tuyết thủy tinh
Paris ngày đông.
Bảo Anh đứnglặng người trước nấm mồ nhỏ của một cô gái người Việt - Đặng Mai Lan. Từng mảngký ức thủy tinh ấy dạt trôi về anh. Hồi ức đẹp của Hà Nội, của Mai Lan khẽ cựadậy… Gia đình cô cũng đồng ý để cô được sống mãi cùng đất nước Paris... Bởi cô yếu Paris, yêu xứ sở này...
Hai ngày kể từkhi Mai Lan mất, người ta thấy xuất hiện bên nấm mộ ấy một ngôi mộ nhỏ - mộtchàng trai người Việt...
Trong cuốnNhật ký mà anh để lại, người ta đọc được một đoạn đã bị nhòe mực...
"Hà Nội, ngày... tháng...năm...
Có lẽ phải suy nghĩ rất nhiềutôi mới quyết định nói lời chia tay với Mai Lan. Tôi vẫn yêu em nhiều lắm chứ.Nhưng tôi cũng hiểu được tình trạng của mình - ung thư phổi giai đoạn cuối, bácsĩ nói tôi sẽ không sống được bao lâu nữa... Em ngốc lắm nên có thể em sẽ khócvì tôi thôi. Nhưng tôi không muốn em phải buồn như vậy, tôi không muốn em phảikhóc... Vậy nên, thôi thì em cứ coi tôi là một kẻ lừa dối tình cảm còn hơn đểem phải chứng kiến cái chết của tôi. Đau vì một người lừa dối nhưng biết họ vẫntồn tại đâu đó trên quãng đời này còn hơn là khổ vì biết rằng ta sẽ mãi mãikhông bao giờ được gặp họ...
Tôi sẽ sang Paris một chuyến... Trước khi mất, tôi muốnđược tới nơi hằng mong ước của em. Và có thể, sẽ có một ngày nào đó, tôi sẽ đemnhững hạt tuyết bé nhỏ của Parisvào giấc mơ của em...
Em ngốc lắm! Tuyết bé nhỏ củaanh à..."
Hôm nay, tuyếtđã bắt đầu rơi trên thành phố Parisxinh đẹp này. Tuy không được ngắm những hạt tuyết thật nhưng có lẽ cô sẽ nhớmãi "tuyết rơi mùa hè" của anh... Hai nấm mồ bị bao phủ bởituyết nhưng chắc chắn họ sẽ không lạnh vì trái tim hai con người ấy luôn thuộcvề nhau...
"Cuộc đời anh là một giấcmộng kéo dài. Nó trôi qua thật êm đềm và tĩnh lặng. Anh chìm trong đó tưởng nhưkhông bao giờ tỉnh giấc... Nhưng vào một ngày đẹp trời, có một người con gái đãđánh thức con tim tình yêu đang ngủ say của anh dậy... Người con gái ấy, mangtên... EM"
----- Hết -----
ngocxinh



Vote Điểm :12345

Loading...

✿ Bình luận facebook truyện Tuyết Thủy Tinh



✿ XEM CÁC TRUYỆN LIÊN QUAN :Truyện Ngắn

✿ XEM TRUYỆN KHÁC
ĐĂNG NHẬP
Đăng Ký | Đăng Nhập
Login:
Password:

Kênh Truyện
CHỨC NĂNG

BXH TRUYỆN HOT
TRUYỆN NGẪU NHIÊN
TRUYỆN FULL
Lên đầu trang
Xuống cuối trang
CopyrightKênh Truyện © 2011 - 2017Kênh Truyện - In Sách Truyện Theo Yêu Cầu
Powered by uCoz -Giao diện Mobile

DMCA.com Protection Status