Kênh Truyện, Đọc truyện online, truyện teen full hoàn thành, truyện gay full, tiểu thuyết full
»
»
22:21, 26/06/2016

Vẫn Mơ Về Anh
✿ Người Đăng: heonbykb Các Truyện Cùng Người Đăng
✿ Tác Giả:
✿ Xem: 931 Lượt ✿ Tổng Điểm Vote: 91 Điểm
ĐỌC Chap 1 ĐỌC Chap Mới Nhất

✿ Thể Loại: Vẫn Mơ Về Anh, Gem Lê



✿ Nội dung truyện Vẫn Mơ Về Anh

Truyện dài: Vẫn mơ về anh
Tác giả: Gem Lê



Chương I: Có những đêm em vẫn mơ về anh
Đã bao đêm trong giấc mơ, tôi vẫn thường thấy anh đứng đó, dưới những hàng sấu già trong sân trường rợp nắng, anh khẽ cười và chờ tôi đến bên cạnh. Nhưng, khi giật mình tỉnh lại sau những cơn mê ngủ, thì tất cả dành cho tôi chỉ còn là sự cô đơn, tĩnh lặng đến ghê người. Và khi ấy, anh như bài hát... xa rồi.
Có lẽ là vậy, khi ta yêu một ai đó bằng tất cả tình cảm của mình, dù cho bao nhiêu giông gió thời gian qua đi và ta dẫu nói mình sẽ quyết chẳng nhung nhớ làm gì cái con người tệ bạc ấy. Tự nhủ lòng mình phải mạnh mẽ để quên đi, thì sau tất cả, ta vẫn chẳng thể quên mà chỉ là tạm gác bóng hình người ấy vào một góc nhỏ nào đó trong tim, để rồi lâu lâu trong những cơn mê ngủ khi ký ức vọng về, ta bất chợt giật mình vì ngỡ đã quên nhưng sao còn nhớ. Như bây giờ, sau khi thoát ra khỏi những hồi ức xa xăm trong giấc mơ vừa rồi, tôi chẳng thể nào chợp mắt được nữa, khẽ trở dậy vào nhà vệ sinh rửa mặt cho tỉnh ngủ. Châm một điếu thuốc và ra ngoài hành lang, Cường không thích tôi hút thuốc, mà kể ra thì tôi cũng bỏ thuốc lâu rồi, nhưng thỉnh thoảng vẫn mua một vài bao để trong ngăn kéo. Tôi vẫn thường nói dối anh ấy rằng để nhìn cho đỡ nhớ mỗi khi lên cơn thèm thuốc, nhưng thật ra là để dùng khi nhớ về người đàn ông đó - người tôi yêu bằng tất cả trái tim và sự cuồng nhiệt, ngây ngốc của tuổi hai mươi.
- Sao em không ngủ? Mai còn phải đi công tác sớm đó!
Cường nhắc nhở tôi bằng cái giọng ngái ngủ, có lẽ anh trở mình không thấy tôi nên mới ra ngoài này, khẽ cau mày, anh đưa tay giật lấy điếu thuốc đã cháy hơn phân nửa trên tay tôi. Giọng cằn nhằn những câu quen thuộc.
- Sao em lại hút thuốc, chẳng phải anh đã dặn em bao nhiêu lần là hút thuốc rất có hại cho sức khỏe, rốt cuộc em có coi trọng lời anh nói không thế.
- Em biết chứ, nốt lần này thôi. Tại em không ngủ được, nằm đấy sợ phá giấc ngủ của anh, thôi vào nhà đi ngoài này sương đêm xuống độc lắm.
Tôi biết anh đang giận, nhưng nếu nói lý do tôi hút thuốc là vì nhớ người đàn ông đó thì có lẽ anh càng giận hơn, nên chỉ cười xòa và dỗ ngọt vài câu. Trời đã về đêm, những cơn gió mang hơi sương ẩm ướt ùa về từ đại ngàn khiến tôi cảm thấy lành lạnh. Thời tiết ở đây là vậy, nó chẳng giống như ở dưới xuôi, bởi dẫu trời đang vào Hạ, ngày oi bức như đổ lửa thì ban đêm khi ngủ người ta vẫn phải đắp trên mình một chiếc chăn mỏng cho khỏi lạnh. Theo anh vào nhà, phủ lại chiếc chăn mỏng lên mình, tôi vẫn trằn trọc chẳng tài nào ngủ được, ở bên cạnh anh đã ngủ từ lâu. Con người anh vẫn dễ ngủ như vậy, chắc do quá mệt mỏi khi ngày nào cũng phơi nắng, hứng mưa trên đường. "Anh làm giao thông mà! Nên vất vả là điều dễ hiểu”, tôi hay tự nhủ như vậy mỗi khi anh đi công tác, hay trực đêm chẳng về nhà. Cái nghề của anh nó thế, không giống như tôi chỉ làm hành chính, quanh năm ngụp lặn trong đống văn bản, giấy tờ. Nhìn anh ngủ thật yên bình, trước đây tôi vẫn thường tự hỏi liệu mình có thể tìm thấy hạnh phúc không? Còn bây giờ khi đã qua bao sóng gió của một thời nông nổi, tôi có thể tự tin mà trả lời rằng mình đang rất hạnh phúc, bởi hiện tại được sống cùng người mình yêu, cùng nhau nắm tay đi khắp phương trời thì còn cần gì hơn nữa. Tất cả những gì đau khổ của quá khứ thì hãy cứ để nó ngủ yên, như giấc mơ khi tỉnh dậy cũng đã xa rồi...
Sáng hôm sau, tôi thức dậy khá sớm, mới hơn 5 giờ mà trời đã bắt đầu hửng nắng, mặt trời lúc này như một quả cầu lửa khổng lồ được ném lên không trung từ những ngọn núi. Kéo theo vali hành lý, tôi vẫy một chiếc taxi ra cơ quan cho kịp giờ cùng mọi người, ở nhà Cường vẫn còn đang ngủ, anh bảo để anh chở tôi ra, nhưng tôi không đồng ý. Đêm qua mãi muộn anh mới về, chưa ngủ được bao lâu đã vì tôi mà thức giấc nên tôi muốn anh nghỉ thêm chút nữa, dù sao từ nhà ra cơ quan cũng không xa lắm. Con đường buổi sớm cũng không đông đúc như giờ tan tầm, lác đác vài cô, bác đi tập thể dục, thỉnh thoảng cũng có cả những cô, cậu thanh niên vừa chạy bộ, vừa nói cười rôm rả. Luồn lách qua vài khúc cua cũng đến cơ quan tôi, phòng tôi không rộng lắm, cả phòng hơn năm mươi người chia đều về các đội, lần này đi tập huấn ở Hà Nội cũng chỉ có sáu người, đội tôi cử hai người cùng ba người bên đội trật tự và một đồng chí lãnh đạo phòng làm trưởng đoàn. Sáu người chúng tôi đi một xe bảy chỗ, vì còn khá sớm nên trên xe ai nấy đều tranh thủ chợp mắt một chút, bởi nếu xe có đi nhanh thì cũng phải gần trưa mới xuống đến địa điểm tập kết. Tôi không cảm thấy buồn ngủ, nhưng cũng lặng lẽ ngắm nhìn cảnh vật phía bên ngoài cửa sổ, mọi thứ cứ vùn vụt trôi qua trước mắt khiến cho cả con đường dường như ngắn lại. Tính ra đây là lần đầu tiên tôi về Hà Nội bằng cao tốc Nội Bài – Lào Cai kể từ khi thông đường đến nay, bình thường cũng chẳng việc gì để mà về dưới đấy. Chưa kể nơi ấy còn ẩn chứa những hồi ức mà tôi muốn quên, nhắc lại tôi mới nhớ, chẳng biết đợt tập huấn này anh ta có đi không? Nhưng nếu anh ta đi thì sao đây, gặp nhau biết đối xử với nhau thế nào, dẫu thời gian có qua lâu rồi thì cũng chẳng dễ dàng để coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Thở dài một hơi, tôi khẽ lắc đầu chẳng nghĩ nữa, đến đâu hay đến đó, dẫu cho đã từng quen nhau thì giờ đây đâu khác chi người xa lạ. Hãy cứ để duyên phận quyết định, nếu đã phải gặp thì có tránh cũng chả được.
Hãy cứ bước đi, đừng quay đầu nhìn lại
Hãy cứ bước đi đừng lưu luyến chi
Một hai ba câu chuyện tình ta tan ra
Đôi mình chẳng còn vương vấn chi đâu (Anh sẽ tốt mà – Phạm Hồng Phước)
Phải! Tôi còn gì mà lưu luyến, hãy cứ như bài hát kia, bước đi mà đừng ngoảnh đầu nhìn lại. Tiếng nhạc vẫn âm vang, cũng chẳng ai còn ngủ cả, thế nhưng mỗi người một việc, bận bịu trong những nỗi niềm riêng. Giờ này ở nhà chắc Cường đã đi làm rồi, sắp bầu cử nên anh cũng nhiều việc nên tôi cũng chẳng dám làm nũng anh nhiều như hồi mới quen. Xe vẫn tiếp tục chạy nuốt con đường vào trong lòng và bỏ lại phía sau, vô tình như những chăng hoa chuyên bóc bánh trả tiền sau lớp vỏ ngoài đạo mạo. Nhiều khi tôi tự hỏi liệu năm ấy nếu tôi là một người phụ nữ chứ không phải là một người đàn ông thì liệu có bị bỏ rơi như thế, nhưng nếu không có chuyện đó thì chắc có lẽ chẳng bao giờ tôi đến với người đàn ông của đời mình như hiện tại. Và có lẽ tôi sẽ phải cảm ơn Thiên – chàng trai năm ấy, người hàng đêm vẫn cho tôi mơ về những năm tháng ngây ngô của một thuở yêu đầu.

Mời Bạn Đọc Tiếp Tại Trang : Van Mo Ve Anh ~ Vẫn Mơ Về Anh - Diễn Đàn Kênh Truyện http://kenhtruyen.com/forum/52-10754-1?l0xY2W#ixzz4ChZ4eavo



Vote Điểm :12345

Loading...

✿ Bình luận facebook truyện Vẫn Mơ Về Anh



✿ XEM CÁC TRUYỆN LIÊN QUAN :Truyện Gay

✿ XEM TRUYỆN KHÁC
ĐĂNG NHẬP
Đăng Ký | Đăng Nhập
Login:
Password:

Kênh Truyện
CHỨC NĂNG

BXH TRUYỆN HOT
TRUYỆN NGẪU NHIÊN
TRUYỆN FULL
Lên đầu trang
Xuống cuối trang
CopyrightKênh Truyện © 2011 - 2017Kênh Truyện - In Sách Truyện Theo Yêu Cầu
Powered by uCoz -Giao diện Mobile

DMCA.com Protection Status