Kênh Truyện, Đọc truyện online, truyện teen full hoàn thành, truyện gay full, tiểu thuyết full
»
»
20:07, 09/08/2019

Vì Anh Thương Em
✿ Người Đăng: StevenNguyen ✿ Tác Giả: StevenNguyen
101 Lượt Xem 32 Bình Chọn Truyện Cùng Người Đăng
ĐỌC Chap 1 ĐỌC Chap Mới Nhất


✿ Nội dung truyện Vì Anh Thương Em

Chap 1: Cuộc gặp gỡ định mệnh
Đèn hoa lộng lẫy đã thắp sáng cả Hà Nội,gió Bắc lạnh giá thổi từng cơn buốt giá, giữa con phố vắng vẻ, lạnh lẽo trong tiết Đông, một cậu bé trạc 17 tuổi lang thang trong cái giá rét, bụng đói cồn cào, mặt mày tái mét. Khoác trên người bộ quần áo xốc xếch, cũ kĩ, cậu cố lê bước về chân cầu, ngôi nhà thứ hai của cậu. Cậu nhớ lại cái quá khứ đau buồn của mình, hai hàng nước mắt bất giác rơi xuống. Cậu trách ông trời sao nỡ đối xử với cậu như thế, tại sao lại cho cậu sinh ra nhưng lại phải chịu khổ thế này. Đôi mắt u buồn, thân hình gầy gộc, cậu gục ngã giữa vỉa hè. Một chàng trai thấy vậy vội dừng xe và đưa cậu về nhà anh ấy.
Thiên (tên cậu bé) bị sốt rất cao, cả người nóng như lửa đốt. Cậu mê man đã một ngày mà vẫn chưa tỉnh lại. Suốt đêm, chàng trai ấy đã chăm sóc tận tình cho cậu. Cậu ngủ li bì nhưng vẫn luôn miệng nói gì đó. Trong giấc mơ những hình ảnh quen thuộc luôn hiện ra trong tâm trí của cậu bé. Đó là những kí ức buồn nhất cuộc đời, là những ngày tháng đau khổ nhất đời cậu. Người cha vô tâm, người mẹ kế vô tình, người anh trai vô cảm- người cậu đã từng yêu rất nhiều. Cậu thấy anh ta nhìn cậu với ánh mắt khinh bỉ, xỉ nhục. Bất giác nước mắt cậu tuôn rơi, cậu giật mình tỉnh dậy.
Cậu không khỏi ngạc nhiên. Trước mắt Thiên là một căn phòng rộng rãi,thoáng mát. Cậu thấy mình đang nằm trên một chiếc giường rộng, chăn bông ấm áp. Thiên ngơ ngác ngắm nhìn xung quanh mà không để ý có người đang đến. Cửa phòng mở ra, chàng trai bước vào, anh nhẹ nhàng hỏi cậu:
- Em tỉnh rồi à, em đã sốt li bì từ đêm qua tới giờ, anh đang định đưa đi viện đây. May mà em tỉnh rồi.
- Anh là ai, tại sao tôi lại ở đây.
- Anh là Huy. Tối qua, trên đường về anh thấy em ngất xỉu trên đường nên đưa em về đây. Em đã thấy đỡ hơn chưa.
- Cảm ơn anh, tôi đỡ hơn nhiều rồi. Thôi xin phép anh tôi về.
Anh Huy vội ngăn Thiên lại, anh ân cần nói:
- Em vừa hết sốt, chưa đi được đâu. Thôi ở lại đây ít hôm nữa hãy về.
Thiên một mực từ chối. Anh Huy cũng đồng ý, anh hỏi cậu:
Thế nhà em ở đâu, anh sẽ đưa em về.
Cậu giật mình, cậu nhớ rằng mình làm gì có nhà mà về, chả lẽ giờ lại bảo anh ấy đưa mình về cái gầm cầu ấy.
- Không cần đâu, tôi tự về được mà, cảm ơn anh vì đã chăm sóc cho tôi.
Nói rồi Thiên chạy một mạch đi, Huy đuổi theo nhưng không kịp. Anh không hiểu tại sao mình lại quan tâm cho cậu nhiều đến vậy. Lẽ nào anh đã rung động.
Chap 2: Tuổi thơ khó quên.
Cuộc đời Thiên như một cuốn tiểu thuyết dài. Tuổi thơ của cậu chỉ chứa đựng những nỗi buồn, uất ức và thiệt thòi. Thiên vốn là đứa trẻ không đáng được sinh ra. Cậu là kết quả của mối tình vụng trộm giữa ông chủ và cô hầu gái trong nhà khi xưa. Năm ấy, cậu ra đời trong sự khinh bỉ và oán ghét của người đời, đặc biệt là bà vợ cả. Từ khi sinh ra, cậu chẳng được sống cuộc sống của một công tử dù cậu là con trai của chủ tịch tập đoàn lớn. Mẹ cậu lâm bệnh và qua đời từ khi cậu mới 7 tuổi. Kể từ đó, cậu luôn bị hà hiếp, chà đạp bởi những người hầu, đặc biệt là bà mẹ lớn. Chỉ khi nào ba cậu có ở nhà cậu mới được làm công tử. Nhưng có bao giờ mà cha cậu ở nhà lâu đâu, ông thường đi công tác mấy tháng trời, có khi là mấy năm. Trái ngược với cậu, Hoàng lại là con của bà vợ lớn. Hoàng là anh trai cậu và lớn hơn cậu 3 tuổi. Ngay từ nhỏ hắn đã sống với thân phận là một công tử nhà giàu. Hắn được nuông chiều từ nhỏ nên sinh ra tính cách hư hỏng, vô cảm và hống hách, thích nhạo báng người khác. Từ nhỏ hắn luôn hà hiếp, bắt nạt Thiên. Hắn ta bắt cậu làm ngựa cõng hắn đi vòng quanh khắp nhà. Cha cậu mua gì cho cậu, hắn cũng giành hết. Hắn căm ghét cậu vì có lẽ cha thương cậu nhiều hơn hắn. Cậu với hắn ở chung phòng nhưng phân biệt giai cấp rất rõ ràng. Bất cứ thứ gì trong phòng hắn đều là của hắn, ngoại trừ manh chiếu, gối, cái mền rách và thùng quần áo của cậu thì cậu không được đụng vào thứ gì trong phòng hắn. Mỗi tối hắn nằm trên giường còn cậu phải nằm dưới đất ngủ. Nhiều khi hắn cố tình giẫm lên người cậu và trả lại cậu một câu xin lỗi hời hợt. Và cứ thế, suốt 10 năm trôi qua, cậu sống dưới thân phận như một nô lệ, một món đồ chơi để hai mẹ con thi nhau xỉ nhục, hành hạ.
Chap 3: 10 năm sau.
Thấm thoát đã 10 năm trôi qua, Thiên giờ đây đã 17 tuổi. Dáng người cậu mảnh khảnh, không lực lưỡng. Làn da cậu trắng trẻo, đôi mắt to tròn, giọng nói ngọt ngào cùng đôi môi đỏ hồng. Cậu đẹp đúng chuẩn một hotboy nhưng vẻ đẹp ấy chẳng bao giờ được phơi bày cả bởi lẽ suốt ngày cậu quần quật làm việc nhà nên mặt mày lấm lem, dơ dáy. Khác với cậu, Hoàng lớn lên đẹp như một nam thần. Body rắn chắc, 6 múi, làn da ngăm đen quyến rũ. Nhìn mặt hắn rất cá tính và có vẻ hiền lành nhưng đằng sau nét nai tơ ấy là một con người hách dịch, khoe khoang và khinh người. Hắn được cha mẹ nuông chiều nên đâm ra hư hỏng, suốt ngày ăn chơi, tụ tập bạn bè, không lo học hành. Đám bạn của hắn cũng chả đàng hoàng gì, toàn mấy cô chiêu, cậu ấm đàn đúm bay nhảy. Đêm nào hắn say xỉn là y như rằng hắn sẽ xỉ nhục cậu. Hắn chửi cậu là con hoang, nhạo báng đủ điều. Có hôm cậu đang ngủ, hắn đạp một phát và hâm dọa cậu dám méc ai là hắn xử đẹp. Những đêm đó, cậu chỉ biết cam chịu, nằm khóc một mình. Về phần hắn, hắn cũng biết xấu hổ và ân hận khi làm vậy với cậu. Nếu nói hắn xấu tính hoàn toàn thì không phải. Thỉnh thoảng hắn cũng giải vây cho cậu khi cậu bị mẹ kế chửi, có lúc hắn còn bảo vệ cậu khi cậu bị bắt nạt trên trường, cũng có khi hắn đắp chăn cho cậu khi trời trở lạnh. Chỉ có lúc say lên là hắn không thể kìm chế được mình. Cho đến một ngày, đêm ấy hắn cũng đi nhậu say như mọi ngày. Về đến phòng hắn khóa trái cửa và xông đến chỗ cậu. Cậu biết hắn sắp làm gì mình và cắn răng ngồi chịu đựng. Nhưng lạ thay hôm nay hắn không chửi, thậm chí không hề đánh cậu. Hắn ôm choàng lấy cấu, bế cậu lên giường. Thiên hết sức ngạc nhiên và cũng hơi run sợ. Hắn đè cậu nằm xuống, ngấu nghiến hôn lên môi cậu. Cậu ra sức chống trả nhưng yếu đuối như cậu thì sao chống lại hắn. Cậu càng đẩy hắn ra, hắn càng mạnh bạo hơn. Hắn hôn tới tấp vào cổ cậu, ngậm lấy vú cậu mà nút liên hồi. Hắn làm mạnh đến nỗi hai đầu vú cậu đỏ ửng lên. Cậu vẫn ra sức chống trả nhưng hắn ta mạnh như trâu. Hắn nhanh chóng cới hết quần áo của cả hai. Con cặc hắn cương lên, to tầm 3 ngón tay, dài khoảng 18cm. Cậu rất ngạc nhiên. Bỗng cậu la toáng lên khi hắn đút nó vào lỗ hậu của cậu. Hắn bịt mồm cậu và đẩy một phát lút cán. Thiên đau đớn quằn quại,cậu cảm giác như mình bị xé toạt ra làm hai. Cậu báu chặt ga giường, nước mắt lăn dài ướt cả gối. Hắn đẩy ra vào liên tục, còn cậu chỉ biết nằm chịu đựng. Cậu đã kiệt sức, máu hòa cùng tinh trùng mà hắn bắn vào trong cậu chảy ra thành dòng. Cậu ngất đi, cậu đã kiệt sức rồi.


Mời Bạn Đọc Tiếp Tại Trang : Vì Anh Thương Em - Diễn Đàn Kênh Truyện http://kenhtruyen.com/forum/52-20354-1#ixzz5w74Ab1Fg




Vote Điểm :12345

Loading...

✿ Bình luận facebook truyện Vì Anh Thương Em



✿ XEM CÁC TRUYỆN LIÊN QUAN :Truyện Gay

✿ XEM TRUYỆN KHÁC
ĐĂNG NHẬP
Đăng Ký | Đăng Nhập
Login:
Password:

Kênh Truyện
CHỨC NĂNG

BXH TRUYỆN HOT
TRUYỆN NGẪU NHIÊN
TRUYỆN FULL
Lên đầu trang
Xuống cuối trang
Loading...
Copyright Kênh Truyện © 2011 - 2019 Kênh Truyện - In Sách Truyện Theo Yêu Cầu
Powered by uCoz -Giao diện Mobile