Kênh Truyện, Đọc truyện online, truyện teen full hoàn thành, truyện gay full, tiểu thuyết full
»
»
19:44, 09/10/2015

Vô Tâm
✿ Người Đăng: MaVoAnh ✿ Tác Giả:

854 Lượt Xem 8 Bình Chọn Truyện Cùng Người Đăng


✿ Nội dung truyện Vô Tâm

Nghiêm nhìn đám đông xúm lại giữa đường lớn đầy khói bụi. Tai nạn! Ừ, là tai nạn, nên bọn họ mới tụ tập ở đó, để chỉ chỏ này kia, để ì xèo này nọ, để làm phiền người nào đó, có lẽ đã là một cái vong mà không chút xót thương, tình cảm. Cười khẩy, hắn còn cần đi làm, nên khi đèn vừa chuyển xanh, hắn vội hòa mình vào xăng, vào khói bụi, vào dòng người và xe cộ, tiến về phía trước, bỏ ngoài tai tiếng xe cứu thương, tiếng đám đông bàn tán- như cái cách hắn vẫn làm…

          Nghiêm khẽ day thái dương, hắn mệt mỏi. Những con số, ký tự, những cái tên và cả những kể hoạch hắn phải nhớ, phải sửa, phải liên hệ thi nhau diễu hành trong não hắn, làm đầy bộ nhớ của hắn, không cho phép hắn quan tâm thứ gì khác, và phần nào đẩy vào tim, làm hắn nghèn nghẹn. Và trong cái lúc hắn tự cho phép mình nghỉ ngơi, điện thoại lại reo, khô khốc tới nỗi chẳng còn nghe ra bài hát hắn thích.

-         Alo! Nghiêm vẫn chuẩn mực, để cái giọng trầm thấp phủ lên sự mệt mỏi và cáu gắt của hắn.

-         Anh là bạn của người tên Nam sao? Đầu dây bên kia, nhạt nhựa tựa máy, như muốn nện vào cái vỏ bọc bình tĩnh của hắn.

-         Nam? Kiến Nam sao? Hắn nhìn lại màn hình, là số của Nam.

-         Phải, anh tới bệnh viên XXX đi, cậu ta sắp chết. -Người bên kia vẫn ngắn gọn, khô khốc như vậy, nhưng hoàn toàn đem hắn đập vỡ. Nghiêm để mặc giấy tờ vì hắn bay tán loạn, mặc những con số hắn mất công chỉnh cả buổi, vội vã chạy đi….

 

-         Kiến Nam đâu? Nghiêm nhìn người đối diện, một người xa lạ.

 

-         Trong đó. Người đàn ông chỉ vào cánh cửa trắng toát, phía trên có đèn đỏ đang sang "Emergency,, - Cậu ta gặp tai nạn trên đường, tôi gọi cấp cứu rồi đến đây.

 

-         Cám ơn. Nghiêm rơi vào câm lặng. Hắn cảm giác, người trong căn phòng kia không phải là Nam, mà là hắn. Hắn cảm thấy oxi tràn đây khoang mũi, nhưng hắn không thở được. Hắn lại thấy những luồng điện truyền vào người hắn, theo hiệu lệnh những người trong kia, và người hắn nảy lên từng nhịp, tim hắn cũng thế mà va đập, mà rạn nứt. Nhắm mắt lại, hắn thấy những vệt đỏ chói mắt trên người Nam, rồi đập vào mắt hắn, tạo ra những vết rạn nhuốm đỏ một tầng sương. Lại hốt hoảng mở ra, vẫn thấy ánh đèn kia rực sang…

Cứ như vậy, hắn nhắm mắt lại rồi mở ra, để rồi giật thót khi một bàn tay chạm vào vai hắn. Là người đàn ông kia:

-         Đồ của cậu ta.

Hắn ngồi đó, ngây ra nhìn chiếc balo sờn rách một miếng, lấm tấm bụi và vệt đỏ, chiếc điện thoại màn hình nứt ra. Hắn cứ im lặng, ngơ ngác nhìn. Người đàn ông nhìn vào mắt hắn, thấy cái ngây dại. cái hốt hoảng, run sợ của hắn, thấy cả đau thương rỉ ra từ mắt hắn, rơi vào hành lang trắng ngắt, lạnh lẽo mùi sát trùng.

Nghiêm dường như không cử động, cho tới khi người đàn ông lại lần nữa đặt tay lên vai hắn, chỉ vào cánh cửa vừa mở. Những bóng trắng theo đó bước ra, đứng trước mặt hắn, nói câu nói quen thuộc:

-         Ai là người nhà Kiến Nam?

-         Tôi. Hắn đứng dậy, nhìn con người trước mặt.

-         Chúng tôi đã cố hết sức….

Nghiêm đã không nghe nổi nữa, hắn chỉ thấy cái người gọi là bác sĩ này, đang chắn giữa hắn và Nam. Hắn gật đầu máy móc, rồi chạy vào phòng.

Hắn nhìn Nam, chỉ đơn giàn là nhìn. Hắn đã không còn suy nghĩ đước nữa, chỉ biết Nam đang nằm đó, an yên đến lạ. Chầm chậm lại gần, chạm vào khuôn mặt ấy, hắn khẽ run vì lạnh. Nam đang rất lạnh. Và hắn kéo chăn lên, cho Nam chút ấm áp, cũng che đi những gì hắn chưa kịp nhìn và cũng không muốn thấy. Tìm kiếm bàn tay cậu, hắn lại thấy tầng tầng băng trắng, ngăn không cho hắn chạm vào cậu.

Nghiêm mơ hồ nhận ra, bất cứ thứ nào cũng chắn giữa hắn và Nam. Hắn bất lực, hắn mỏi mệt. Hắn đau thương, hắn bi phẫn…. Những cảm xúc đó gặm cắn trái tim vốn không nguyên vẹn của hắn. Hắn đau đớn, hắn muốn khóc. Nhưng hắn nghẹn, hắn câm lặng. Hắn phát hiện mình khóc không ra nước mắt, cũng không nói thành lời….

***

À, Nghiêm kìa. Anh ấy đang nhìn tôi, còn kéo chăn cho tôi nữa. Có lẽ anh nghĩ tôi lạnh. Thực ra, tôi đã không còn lạnh nữa rồi, nhưng bây giờ, tôi không thể nói cho anh được.

"Nam à!” Nghiêm gọi tôi, anh ấy đang gọi tôi!

"Nam nghe thấy Nghiêm không?” Ừ, có, tôi đang nghe Nghiêm nói này.

"Nam nấu ăn dở tệ, việc nhà cũng chẳng đâu vào đâu…” Nghiêm này, anh đây lại bắt đầu đi?

"…Nam không đẹp trai, cũng chẳng dễ thương…” ……..

"Nhưng Nam à, anh thích ăn cơm Nam nấu, thích lần nữa dọn dẹp nhà cửa thay Nam…và anh yêu Nam…” Tôi biết, Nghiêm à, tôi biết Nghiêm yêu tôi nhiều lắm.

"Nam cũng yêu anh, phải không?” Tôi yêu Nghiêm, yêu Nghiêm rất nhiều…chỉ tiếc là, không còn cơ hội nói với Nghiêm.

" Thế nhưng anh đã không còn được nói yêu Nam, cũng không nghe thấy Nam nói yêu anh được nữa…Nam có biết không, vừa rồi đến gặp Nam, trên đường người ta bình thản ghê lắm.Nam đau, anh đau, nhưng người ta vẫn nói cười, vẫn vui tươi, vẫn vội vã đi lại. Người ta làm anh nghẹt thở , làm anh sợ hãi… Nam….”

Nghiêm, Nghiêm biết không,  con người ta vẫn luôn vô tâm như thế. Trái tim và tâm hồn của ai cũng sứt mẻ, cũng đau thương, nên người ta sợ, nên người ta vô tâm. Cái mảnh nguyên vẹn còn sót cuối cùng, người ta dành cho người yêu, cho kí ức, kỉ niệm, cho những gì cứu vớt họ. Như cái cách, Nam và Nguyên đối với nhau.

Và Nghiêm à, thực ra, Nam đã thấy Nghiêm trên đường lớn, cười khẩy rồi vội đi…

***

Hắn tới, áo vest sang trọng nhưng xộc xệch. Và hắn hỏi tôi câu ngớ ngẩn " Nam đâu?” Tôi gọi hắn đến phòng cấp cứu, hắn còn muốn biết người kia đâu?

Thấy không, con người là động vật cảm tính. Như người kia, hắn vốn đẽ biết điều muốn biết, nhưng hắn sợ hãi, hoang mang, nên hắn hỏi vậy – hắn cầu xin tôi, hi vọng tôi chỉ hắn tới một phòng nào đó ở khu điều dưỡng đặc biệt, hoặc phòng bệnh. Hắn không dám đối diện sự thật, tự cho mình tia hi vọng yếu ớt.

Và khi chỉ cho hắn căn phòng kia, hắn ngồi phịch xuống, mắt hết nhắm lại mở, và hắn cứ ngồi yên đó, quên mất tôi vẫn đang đưa hắn đồ của người kia. Để rồi đánh thức hắn lại, lại lần nữa dìm hắn vào câm lặng. Hắn dại ra, ngồi đó như một bức tượng. Rồi cứ thế, tôi như thấy được hắn đang phong hóa, từng hạt bụi rơi vào không trung trắng xóa rồi biến mất.

Ánh đèn tắt cùng với cánh cửa mở ra không làm hắn tỉnh lại từ câm lặng như tôi tưởng, và tôi gọi hắt. Câu thoại quen thuộc, vẫn như cái loại phim thường chiếu:

-         Chúng tôi đã cố hết sức…

Hắn gật đầu, mắt vẫn vô hồn như vậy, máy móc như vậy, cho tới khi người bác sĩ kia nghỉ thở một chút, hắn vội chạy về hướng phòng kia.

Đế giày hắn gấp gáp vang lên, lại từng bước mạnh mẽ dẫm đạp. Tựa hồ dưới chân hắn không phải gạch đá hoa bằng phẳng, mà hắn đang dẫm lên lòng hắn – chòng chành cùng đau thương vô cùng!

Hắn đau thương, tới cực hạn!

Làm sao không đau thương? Vì người kia, có lẽ là người hắn yêu. Trong lúc tìm người nhà liên hệ,số đầu tiên trong danh bạ, độc một chữ "Nghiêm”. Và đó cũng là số cuối cùng trong danh bạ. Hai người hắn yêu nhau – là hai người đàn ông, và yêu nhau. Có lẽ thường người ta sẽ ghê tởm, sẽ đầy cảm khái vì bọn họ, vì người kia còn là sinh viên, đầy cái khỏe mạnh cứng rắn. Mà người còn lại, lại nghiêm chỉnh một thân vest đen sang trọng - cái thứ khoác lên người ta không chỉ là miếng vải che thân, mà còn là danh dự, tăm tiếng. Nhưng tìm thế nào cũng không ra cái ghê tởm khinh miệt kia, chỉ thấy so với những nam những nữ yêu nhau, vội đến vội đi, trao nhau những xúc cảm vơi đầy cùng tiền, cùng danh, lại thấy hai người này thật tình cao đẹp. Họ có thể ở đây, mặc một người xa lạ như tôi mà bày tỏ cảm xúc- giữa hai thế giới cách nhau một chữ "chết”. Họ không ngại người ta khinh miệt, mà nói " anh yêu Nam”, hoặc hắn đã đau tới nỗi không còn nhận thức được trong căn phòng này ngoài người kia còn gì nữa.

 ***

Nghiêm ngồi trong quán café, mân mê chiếc tách. Qua cửa kính, hắn thấy ngoài kia người vội vàng thế nào, lãnh đạm thế nào. Và hôm nay, trời vẫn xanh, nắng vẫn ấm áp như ngày này một năm trước . Lại nhạt cười, hắn rời khỏi quán, mang ly cà phê đen đến một ngôi mộ trong nghĩa trang- một ngôi mộ giống như bao ngôi mộ khác.Đốt một chút tiền vàng, hắn đem một phong thư đốt theo…

" Gửi Nam,

Chúng ta, sẽ sớm gặp lại….”

 



Vote Điểm :12345

Loading...

✿ Bình luận facebook truyện Vô Tâm



✿ XEM CÁC TRUYỆN LIÊN QUAN :Truyện Ngắn

✿ XEM TRUYỆN KHÁC
ĐĂNG NHẬP
Đăng Ký | Đăng Nhập
Login:
Password:

Kênh Truyện
CHỨC NĂNG

BXH TRUYỆN HOT
TRUYỆN NGẪU NHIÊN
TRUYỆN FULL
Lên đầu trang
Xuống cuối trang
Loading...
Copyright Kênh Truyện © 2011 - 2019 Kênh Truyện - In Sách Truyện Theo Yêu Cầu
Powered by uCoz -Giao diện Mobile