»  
»  
13:00, 19/07/2020

[Bác Chiến] Bác Sĩ Tiêu, Xin Hãy Chiếu Cố Em
✿ Người Đăng: boyCanTho98 ✿ Tác Giả: Hanifa
55 Lượt Xem 10 Bình Chọn Truyện Cùng Người Đăng
ĐỌC Chap 1 ĐỌC Chap Mới Nhất


✿ Nội dung truyện [Bác Chiến] Bác Sĩ Tiêu, Xin Hãy Chiếu Cố Em


[Bác Chiến] Bác Sĩ Tiêu, Xin Hãy Chiếu Cố Em

Tác giả: Hanifa

Thể loại: Niên hạ, ngược, ngọt, sủng, HE

Số chương: 45 chương + 5 phiên ngoại (hoàn chính văn) tay đua motor x bác sĩ Giúp cậu ta một lần, rồi cứ thế trở thành bác sĩ riêng của cậu ta...




Chương 1

Tiêu Chiến là một người bận rộn, anh thường xuyên không có thời gian cho bản thân. Cuộc sống của anh sau khi tốt nghiệp là những chuỗi ngày gắn bó với bệnh viện. Nhận bằng Tiến Sĩ ở Mỹ lúc 25 tuổi, ngay khi vừa về nước đã liên tục nhận được nhiều lời mời từ khắp các bệnh viện có tiếng trong nước. So với nhiều người cùng tuổi Tiêu Chiến cũng được coi là một bác sĩ trẻ đầy tài năng và cực kì thành công, chỉ mới 28 tuổi anh đã là trưởng khoa phẫu thuật của một bệnh viện đa khoa lớn nhất Bắc Kinh.
Ba năm nay, những ca phẫu thuật cứ ngày càng nhiều lên, thời gian cho bản thân cũng ngày càng ít đi, nhưng Tiêu Chiến chẳng có lấy một lời kêu ca vì vốn dĩ bác sĩ là nghề nghiệp mà anh mơ ước, cứu sống người là trách nhiệm của anh, bản thân có mệt một chút nhưng cứu sống được người khác thì đó là điều tốt.
- Bác sĩ Tiêu, cậu chưa về sao? Nay cũng không còn ca phẫu thuật nào nữa, mau về nghỉ ngơi đi. – Bác sĩ Cố đi ngang thấy Tiêu Chiến vẫn còn ở trong phòng đọc tài liệu, vội vàng lên tiếng nhắc nhở, người trẻ tuổi bây giờ sao không biết giữ gìn sức khỏe như vậy?
- Bác sĩ Cố. - Tiêu Chiến nhanh chóng đứng dậy chào hỏi. – Cháu đọc nốt tài liệu của bệnh nhân sẽ về ngay đây. Dù sao ngày mai cháu cũng được nghỉ phép, vẫn còn nhiều thời gian để nghỉ ngơi. Chú cứ về trước đi ạ.
- Được rồi, được rồi, cậu cứ đọc tiếp đi, nhưng về sớm chút, đừng cứ suốt ngày cắm đầu vào công việc, 28 tuổi rồi, cũng nên tìm người yêu đương mà bàn chuyện kết hôn đi thôi. – Bác sĩ Cố vô cùng quý Tiêu Chiến, ông thực lòng quan tâm đến chàng trai trẻ này, nhìn vào hắn ông có thể thấy được bản thân mình 30 năm trước, cũng tràn đầy nhiệt huyết với nghề như vậy, chỉ tiếc khi đó ông vô cùng kiêu ngạo lại cố chấp khiến bản thân phải bỏ lỡ nhiều thứ đáng quý.
Tiêu Chiến biết có rất nhiều người quan tâm đến chuyện của anh nhưng anh hoàn toàn không thích nghe những chuyện như vậy, vì thế cứ mỗi lần có người nhắc đến chuyện kết hôn là anh liền tìm cách lảng tránh. Một người đàn ông 28 tuổi, có nhà riêng, có xe riêng, điều kiện tốt, ngoại hình đẹp trai, có cô gái nào lại không thích, nhưng tại sao đến giờ anh vẫn chưa có mối tình nào? Là tiêu chuẩn chọn bạn gái của anh quá cao hay là…..??? Đúng vậy, anh là gay.
Bản thân phát hiện ra mình không có cảm giác với con gái đã là chuyện của 10 năm trước, khi vừa mới bước chân vào Trường Đại Học. Tiêu Chiến vốn dĩ rất đẹp trai, có rất nhiều nữ sinh thường xuyên gửi thư tình cho anh, nhưng anh lại hoàn toàn không muốn yêu đương, bản thân chỉ muốn chú tâm vào việc học nên đã lần lượt từ chối nhiều người. Dù có như vậy thì anh cũng chẳng nghĩ đến chuyện mình là gay. Đến nửa năm sau, anh đột nhiên phát hiện ra mình nảy sinh tình cảm với một thằng con trai cùng khóa, cũng chính là người bạn thân ở Đại Học của anh. Vốn dĩ Tiêu Chiến hoàn toàn không có ý định muốn đem bí mật này nói ra với bất kì ai khác, anh sẽ chỉ lặng lẽ quan tâm đến tên kia, rồi sẽ đem theo bí mật này mà rời khỏi trường sau khi tốt nghiệp. Thế nhưng chuyện anh không ngờ nhất là tên kia lại tỏ tình với mình, hắn nói hắn không quan tâm người khác nghĩ gì, hắn chỉ muốn sống đúng với bản thân mình, hắn thích anh, hắn muốn ở cạnh anh. Vậy mà Tiêu Chiến lại ngu ngốc tưởng thật và kết quả thì anh chỉ là trò chơi trong trận cá cược của hắn với cô gái mà hắn thích, hắn biến anh thành trò cười cho cả trường, hắn nói tất cả chỉ là đùa vui thôi, vì hắn ghen tị với anh, vì hắn cảm thấy ghét cái dáng vẻ kiêu ngạo chết tiệt của anh, nên hắn muốn trả thù anh.
Mọi sự ngu ngốc đều sẽ phải trả giá, Tiêu Chiến vẫn còn nhớ rất rõ mẹ anh đã ngất đi khi biết chuyện, bà đã tức giận mà mắng chửi anh ra sao. Rồi bà lại vội vã liên lạc với dì ở Mỹ để đưa anh ra nước ngoài.
Nhiều năm như vậy dù trời không chịu đất thì đất cũng phải chịu trời. Tiêu Chiến không thể có tình cảm với một người phụ nữ được, mẹ anh càng không thể ép buộc anh. Đến cuối cùng vẫn là mẹ anh nhượng bộ mà gọi anh về nước. Bảy năm không gặp, ba mẹ anh đều đã già đi nhiều, cô em gái đáng yêu của anh cũng đã 15 tuổi, rất xinh đẹp, giống hệt mẹ anh khi còn trẻ. Điều đó khiến anh cảm thấy mấy năm qua, anh đã vô tâm đến nhường nào, anh trốn tránh mọi thứ, muốn bắt đầu lại từ đầu, sống ích kỷ và chỉ biết nghĩ đến bản thân mình. Tiêu Chiến không dám đối diện với gia đình của mình, anh từ chối ở lại Trùng Khánh cùng họ mà quyết định sẽ đến Bắc Kinh làm việc, hàng năm sẽ về nhà ba bốn lần vào những ngày nghỉ lễ, còn khi công việc quá bận, ba mẹ cùng em gái sẽ lên Bắc Kinh thăm anh. Chẳng ấy chốc mà ba năm trôi qua thôi.
Chỉ vừa suy nghĩ một lúc mà trời bên ngoài đã tối, Tiêu Chiến thu xếp tài liệu của bệnh nhân rồi đứng dậy ra về.
Cuộc sống độc thân của một người đàn ông 28 tuổi cũng rất thoải mái, đi sớm về muộn đều không bị ai quản, nhiều việc thì ngủ lại bệnh viện, xong việc thì về nhà. Ba năm nay sống như vậy đều đã thành thói quen. Tiêu Chiến không có thời gian cho những hoạt động khác nhưng anh là kiểu người tuyệt đối sẽ không bao giờ bỏ đói bản thân, phải ăn thì anh mới có thể làm việc, đói rồi chân tay sẽ bủn rủn, cầm dao phẫu thuật cũng không vững, đừng nói là cứu người.
Tiêu Chiến được hưởng gen tốt từ mẹ nên khả năng nấu nướng không tồi, đặc biệt người Trùng Khánh vốn dĩ rất thích ăn cay, mấy năm sống ở nước ngoài đều là anh tự thân nấu nướng, sẽ không nhớ nhà nhiều nữa. Vậy nên anh quyết định sẽ đích thân xuống bếp nấu một bữa ăn ngon cho bản thân, vì thế mà trước khi về nhà liền ghé qua siêu thị mua nguyên liệu.
Nhưng không được như mong đợi, Tiêu Chiến lại gặp phải một rắc rối trước nhà. Anh đã chuyển đến căn hộ mới này được nửa tháng, dù là về nhà sớm hay muộn thì đây cũng là lần đầu tiên anh nhìn thấy chủ nhân của căn hộ phía đối diện và hơn nữa cũng là hàng xóm, anh không thể không chào hỏi mà cứ thế đi qua.
- Xin chào, tôi là Tiêu Chiến, tôi sống ở phía đối diện nhà cậu. – Ánh mắt của cậu ta cũng lạnh lùng quá đi, anh chỉ muốn chào hỏi chút thôi mà. Nhìn thì cũng biết cậu ta chắc chắn kém tuổi anh nhưng sao lại cư xử như vậy chứ? Tiêu Chiến ngại ngùng cúi mặt xuống, anh chợt phát hiện ra trên chân cậu ta có một vết thương bị rách khá lớn, đang chảy rất nhiều máu.
- Có chuyện gì sao? – Cuối cùng cậu ta cũng chịu nói chuyện với anh.
- A, tôi nghĩ cậu nên đến bệnh viện, vết thương ở chân cậu rách lớn, có thể sẽ bị nhiễm trùng và để lại sẹo.
- Không thích. – Cậu ta chỉ lạnh lùng đáp lại một câu, rồi tiếp tục đứng hút thuốc.
- Cậu còn trẻ như vậy đã hút thuốc, rất không tốt cho sức khỏe của bản thân. – Tiêu Chiến thấy mình giống như mấy bà mẹ đang dạy bảo con cái vậy, anh lại bắt đầu thích lo chuyện bao đồng. Thế nhưng nhìn chân cậu ta như vậy, anh cũng không thể chịu được. – Cậu không thích đến bệnh viện cũng được thôi, sang nhà tôi đi, tôi giúp cậu xử lý vết thương. Nhanh lên.
Tiêu Chiến nắm tay cậu ta kéo vào trong nhà của mình, anh để cậu ta ngồi ghế rồi chạy vào phòng ngủ lấy đồ. Rất nhanh sau đó liền trở ra với một hộp cứu thương. Tiêu Chiến thao tác rất chuyên nghiệp, dù đây không phải là công việc chính của anh ở bệnh viện nhưng những thứ cơ bản như vậy sẽ không làm khó anh, chẳng mấy chốc vết thương đã được xử lý sạch sẽ, không còn chảy máu nữa.
- Xong rồi, lúc tắm cậu nên nhớ tránh chỗ vết thương này ra. Tôi vẫn còn dư bông băng, ngày mai cậu có thể tự mình thay được, đơn giản lắm. – Tiêu Chiến đem hết toàn bộ kiến thức mình biết ra để giảng giải cho đối phương, nói một hồi cũng thấy đói luôn, cái bụng không biết nghe lời đã bắt đầu biểu tình mà kêu la. – Thật ngại quá, tôi đói bụng rồi.
Tiêu Chiến nói vậy là có nhã ý muốn đuổi khéo tên hàng xóm này về, nhưng mà hình như đầu óc cậu ta rất chậm hiểu, cứ nhìn chằm chằm vào mặt anh. Vậy thì mua nhiều đồ như vậy, mời cậu ta ở lại ăn chắc cũng không sao. – Nếu cậu không ngại thì ở lại ăn tối cùng tôi.
- Vậy cảm ơn anh.

Mời Bạn Đọc Tiếp Tại Trang : [Bác Chiến] Bác Sĩ Tiêu, Xin Hãy Chiếu Cố Em - Truyện Thế Giới Thứ 3 - Truyện Gay Full - Diễn Đàn Kênh Truyện http://kenhtruyen.com/forum/37-22619-1#ixzz6ScIGbBry




Vote Điểm :12345

Loading...

✿ XEM CÁC TRUYỆN LIÊN QUAN :Truyện Gay, Đam Mỹ Full

✿ XEM TRUYỆN KHÁC
ĐĂNG NHẬP

Tên Đăng Nhập:
Mật Khẩu:

CHỨC NĂNG
TRUYỆN NGẪU NHIÊN
TRUYỆN FULL
Lên đầu trang
Xuống cuối trang
Loading...
truyện thái mới truyện thái full oneshot đam mỹ truyện gay oneshot fanfic khải nguyên mới fanfic khải nguyên full oneshot bách hợp fanfic Bác Chiến mới fanfic Bác Chiến full Đam mỹ võng du fanfic vkook hoàn fanfic vkook mới fanfic ChanBaek full fanfic ChanBaek mới

Copyright Kênh Truyện © 2011 - 2020 - In Sách Truyện Theo Yêu Cầu
Powered by uCoz -Giao diện Mobile