Kênh Truyện, Đọc truyện online, truyện teen full hoàn thành, truyện gay full, tiểu thuyết full
»  
»  
14:00, 01/08/2020

Bác Chiến cp Nửa Là Đường Mật Nửa Là Đau Thương
✿ Người Đăng: boyCanTho98 ✿ Tác Giả: NgocHuynh28
21 Lượt Xem 10 Bình Chọn Truyện Cùng Người Đăng
ĐỌC Chap 1 ĐỌC Chap Mới Nhất


✿ Nội dung truyện Bác Chiến cp Nửa Là Đường Mật Nửa Là Đau Thương


Bác Chiến cp Nửa Là Đường Mật, Nửa Là Đau Thương

Bởi NgocHuynh28




Bởi vì anh không biết, ở kiếp sau còn có thể gặp lại em không...
Cho nên kiếp này, anh mới nổ lực đến như vậy...Đem lại những điều tốt đẹp nhất cho em...Yêu em lại trở thành tổn thương em...Làm tình yêu chúng ta trở nên ngột ngạt...

Không phải cố ý...chỉ vì quá yêu em...

" Chỉ Vì Quá Yêu Em..."

[ Bác Chiến ] Nửa Là Đường Mật, Nửa Là Đau Thương - Phần 1

" Chào Vương Tổng..."

" Tạm biệt Vương Tổng..."

" Hẹn gặp lại Vương Tổng..."

Vương Nhất Bác vừa kết thúc một ngày làm việc ở Vương Thị. Cậu vừa đi vừa nhận được sự chào hỏi nhiệt tình của nhân viên. Vương Nhất Bác cũng lịch sự gật đầu chào hỏi lại mọi người.

Tài xế đã chờ sẵn ở ngoài.

" Thiếu gia, chúng ta về nhà hay..."

" Đến King Bar..."

Tiếng nhạc sôi động hòa vào tiếng hò hét phấn khích của nhiều người, nhưng Vương Nhất Bác chỉ ngồi im lặng nhắm mắt tựa vào thành ghế đỏ nơi bàn rượu thượng hạng. Trước mặt còn có vô số cô nàng ăn mặc kiệm vải vô tư lướt qua lướt lại nhưng cậu ta căn bản không hề quan tâm đến.

Vương Nhất Bác thích đến King Bar này, đơn giản chỉ là muốn âm thanh ở đây đủ lớn để cậu không cảm thấy cô độc. Để bản thân được thoải mái sau một ngày làm việc căng thẳng. Ở công ty, Vương Nhất Bác toàn tâm nghiêm chỉnh làm việc, rời khỏi công ty, Vương Nhất Bác là một cool gay thực thụ.

Cậu là Nhị Thiếu gia của tập đoàn Vương Gia Đại Thị, đứng đầu cả nước thống lĩnh thị trường thời trang, bố là chủ tịch Vương Nghiêm, anh trai là Vương Hi Thần, một nhà thiết kế nổi tiếng.

Mẹ của Vương Nhất Bác đã mất từ khi cậu còn rất nhỏ.

Vương Nhất Bác năm nay vừa tròn 22 tuổi. Sinh ra đã ngậm thìa vàng, muốn được cái gì, liền có cái đó. Cộng thêm năng lực trời phú, cậu học gì thạo đó, liên tục đứng đầu toàn trường, cả về học tập lẫn năng khiếu. Cũng không lạ gì khi cậu cầm chắc trong tay tấm bằng loại xuất sắc ngày tốt nghiệp.

Vừa tốt nghiệp đã phải theo sự sắp đặt vào tiếp quản công ty, tài năng có thừa, Vương Nhất Bác điều hành Vương Thị từ phát triển đến phát triển hơn nữa, chỉ trong vòng một năm ngắn ngủi đã tạo dựng nên tên tuổi của mình, doanh thu của Vương Thị cũng tăng theo vượt bậc. Mỗi một sản phẩm mới mà Vương Thị tung ra thị trường đều được săn đón cuồng nhiệt. Vì vậy mà có không ít tập đoàn lớn nhỏ khác ganh ghét.

Điển hình là Ôn thị, người tiếp quản là Ôn Đại thiếu gia Ôn Triều.

Bên cạnh đó, còn có những tập đoàn dám đứng ra cạnh tranh công bằng với Vương Gia Đại Thị, chính là Tiêu Thị và Kim Thị.

Ở tình hình hiện tại, Vương Thị hiển nhiên đứng đầu, kế tiếp là Tiêu Thị, Kim Thị, cuối cùng là Ôn Thị.

Nhiều người nói rằng Ôn thị vốn chẳng có gì, chỉ là một cái vỏ rỗng, nên mới hết lần này đến lần khác kiếm cớ gây sự với những tập đoàn khác. Càng không đủ năng lực để cạnh tranh trực diện.

Vương Nhất Bác còn lạ gì Ôn Triều, hắn ta học cùng trường thuộc dạng quý tộc như cậu, nhưng bản tính ham chơi, thích gây sự, không ngờ hắn ta đến khi bước ra đời vẫn chứng nào tật nấy. Cả ngày hôm nay Vương Nhất Bác ở Vương Thị phải xử lí rắc rối mà Ôn Thị gây ra. Bây giờ là muốn ở đây thư giãn đầu óc một chút.

Vương Nhất Bác nhấc ly rượu vang đỏ, nhấp một ngụm rồi đặt xuống bàn, tiếp tục ngã đầu về phía sau tựa lưng vào ghế.
Có một mùi nước hoa lạ lẫm đang tiến sát vào cậu, chuẩn bị cọ nhiệt.

" Tiểu ca ca, có phiền muộn gì, em đây có thể giúp anh giải khuây..."

Cô gái mặc một bộ váy bó sát màu đỏ lộ ra đường cong hoàn hảo, mái tóc ngắn hờ hững khoe thêm bộ vai trần, màu son rất đậm, kiểu trang điểm cực kì thu hút, vì bây giờ Vương Nhất Bác vẫn còn mang trên mình bộ âu phục nên trông cậu khá chững chạc, nhưng nếu so về tuổi tác, hẳn cô gái này hơn cậu gần 3 đến 4 tuổi.
Vương Nhất Bác vừa nhìn đã đoán được, cô ta thuộc dạng sành sỏi nhưng có lẽ đây là lần đầu cô ta đến đây, không biết quy tắc của Vương Nhất Bác, chính là dù cô gái nào có bị thu hút bởi cậu cũng không được đến gần, chỉ có thể từ xa nhìn lén, cô gái này hôm nay cả gan hết phần thiên hạ rồi, thảo nào từ lúc cô ta bước về hướng này đã có vô số ánh mắt dòm ngó tới.

Vương Nhất Bác từ nảy giờ vẫn im lặng tựa đầu vào thành ghế, không để tâm đến cô ta, cô ta bây giờ lại cả gan đưa tay lên vuốt ve cổ áo sơ mi của cậu, lẳng lơ ép sát vào người cậu thì thầm.

" Đi với em, miễn phí cho anh, ai bảo anh đẹp trai như vậy..."

Vương Nhất Bác vẫn nhắm mắt không trả lời cô ta, đột nhiên tiếng nhạc sôi động ngưng hẳn thay vào đó là một âm điệu nhẹ nhàng da diết, ở trên sân khấu chính, một giọng nam chậm chậm cất lên, từng chữ từng chữ đi vào lòng người, Vương Nhất Bác cũng bị thu hút liền mở mắt ra, cô gái bên cạnh có phần hoảng hốt bởi ánh mắt sắc lạnh của cậu.

Vương Nhất Bác nảy giờ là muốn chơi đùa một chút, xem thử cô ta muốn giở trò gì, bây giờ đã bị một điều thú vị khác thu hút, liền liếc mắt cho hai vệ sĩ ở phía xa tiến lại đem cô gái kia đi. Bây giờ cậu hoàn toàn tập trung ánh mắt hướng về phía sân khấu, ở đó có một người mặc một chiếc áo sơ mi trắng đơn giản, ngồi trên sân khấu tay cầm đàn ghi ta say sưa hát. Cả quán bar đều bị thu hút bởi vẻ ngoài cùng giọng hát của người này.

" Bởi vì anh không biết, ở kiếp sau còn có thể gặp lại em không...
Cho nên kiếp này, anh mới nổ lực đến như vậy...Đem lại những điều tốt đẹp nhất cho em...Yêu em lại trở thành tổn thương em...Làm tình yêu chúng ta trở nên ngột ngạt...

Không phải cố ý...chỉ vì quá yêu em..."

Tiếng đàn ghi ta hòa vào giọng hát trầm ấm của người đó khiến Vương Nhất Bác không thể nào dời mắt, lời bài hát này lại quá da diết, người này chắc là đang thất tình thì phải.
Cho đến khi bài hát kết thúc, Vương Nhất Bác vẫn âm thầm quan sát, người kia đi về phía sau sân khấu. Vương Nhất Bác cũng tò mò nhìn theo, rất gần với chỗ cậu ngồi, hoàn toàn thấy rõ khuôn mặt của người đó.

Dáng người cao gầy, áo sơ mi dài tay lịch thiệp, đôi lông mày đậm nét, hai mắt to tròn, xương gò má góc cạnh, còn nở nụ cười thân thiện chào hỏi sự cỗ vũ nhiệt tình của các cô gái.

Nụ cười khiến Vương Nhất Bác ngẩn ngơ bất động.

Cũng đã rất lâu rồi, cậu mới bị một điều gì đó thu hút như vậy.

Ngồi thêm một lúc sau, Vương Nhất Bác cho hai vệ sĩ đi ra xe chờ trước, cậu đi vào nhà vệ sinh, vừa tới cửa, liền thấy choáng váng, cậu nheo nheo mắt rồi tựa người lên bức tường tìm điểm tựa, nhưng vẫn không khá hơn được, đột nhiên, một đám người mặc đồ đen lao tới.

" Là nó, Vương Nhất Bác, xử nó..."

Đám người đó xông tới bất ngờ, Vương Nhất Bác đang lảo đảo cố tránh được mấy đòn, lúc sau cũng bị thua sức vì bọn chúng quá đông, cả nhà vệ sinh thấy đánh nhau liền chạy loạn tìm chỗ trốn.

Ngay lúc cậu chuẩn bị ăn một nấm đấm cực mạnh thì có một người áo sơ mi trắng đứng ra chặn lại. Vương Nhất Bác không chống đỡ nỗi nữa, cậu khụy xuống trong tay người kia rồi ngất đi, chỉ nhớ gương mặt người đó mờ mờ ảo ảo ở rất gần cậu.

Lúc Vương Nhất Bác tỉnh lại đã nằm trên giường trong phòng mình, ngồi bên cạnh cậu là anh trai Vương Hi Thần.

" Anh..."

" Nhất Bác, tỉnh rồi sao?"

Vương Hi Thần tới gần đỡ cậu ngồi dậy, ánh mắt lo lắng nhìn cậu hỏi.

" Bác sĩ đã kiểm tra tổng quát giúp em rồi, mọi thứ vẫn bình thường, em có cảm thấy chỗ nào không ổn không?"

Vương Nhất Bác lắc đầu :" Em không sao, vẫn ổn..."

Nhớ lại một chút, cậu hỏi tiếp.

" Anh, em làm thế nào về nhà được..."

" Là vệ sĩ đưa em về. Nhưng mà Nhất Bác, Em làm sao mà để bị tấn công như vậy? Trước giờ em vốn không dễ tiếp cận mà? "

Vương Nhất Bác chậm chậm nhớ lại chuyện tối hôm qua, hoặc là rượu có vấn đề, hoặc là cô gái lạ mặt đó.

" Em cũng không chắc. Nhưng sẽ cho người điều tra kĩ. Anh, tối hôm qua, ngoài vệ sĩ thì không còn ai khác nữa sao?"

Vương Hi Thần suy nghĩ một chút rồi lắc đầu.

" Không thấy. Ý em là sao? Còn ai khác nữa sao? "

Vương Nhất Bác nét mặt hiện rõ thất vọng. Trầm giọng đáp.

" Không có, em chỉ thuận miệng hỏi thôi. "

Vương Hi Thần đỡ Vương Nhất Bác nằm lại xuống giường, cẩn thận kéo chăn đắp cho cậu.

" Em nghỉ thêm đi, Ba nói em vài ngày nữa hãy đến công ty, mọi chuyện tạm thời Ba sẽ thay em sắp xếp."

Vương Nhất Bác ngoan ngoãn đáp :" Được. Em biết rồi."

Vương Hi Thần cười tươi nhìn cậu rồi rời khỏi phòng ngay sau đó. Đối với người anh trai này của mình, Vương Nhất Bác vô cùng kính trọng và quý mến, kể từ lúc mẹ mất, Vương Hi Thần là điểm tựa duy nhất của cậu, rồi đến khi Ba của hai người có người phụ nữ khác, Vương Nhất Bác lại chẳng mảy may bận tâm tới, dù có chút tức giận nhưng vẫn rất tôn trọng Ba mình. Cũng là lí do vì sao Vương Nhất Bác luôn được Vương Nghiêm ưu ái và yêu thương hết mực.


Mời Bạn Đọc Tiếp Tại Trang : Bác Chiến cp Nửa Là Đường Mật Nửa Là Đau Thương - Truyện Thế Giới Thứ 3 - Truyện Gay Full - Diễn Đàn Kênh Truyện http://kenhtruyen.com/forum/37-22945-1#ixzz6TqrWWhoE





Vote Điểm :12345

Loading...

✿ XEM CÁC TRUYỆN LIÊN QUAN :Truyện Gay, Đam Mỹ Full

✿ XEM TRUYỆN KHÁC
ĐĂNG NHẬP

Tên Đăng Nhập:
Mật Khẩu:

CHỨC NĂNG
TRUYỆN NGẪU NHIÊN
TRUYỆN FULL
Lên đầu trang
Xuống cuối trang
Loading...
Copyright Kênh Truyện © 2011 - 2020 - In Sách Truyện Theo Yêu Cầu
Powered by uCoz -Giao diện Mobile