»  
»  
18:30, 07/08/2020

Fanfic Khải Nguyên Hợp Đồng Bất Công
✿ Người Đăng: LangTuPhongTran ✿ Tác Giả: Xiang Wei
55 Lượt Xem 10 Bình Chọn Truyện Cùng Người Đăng
ĐỌC Chap 1 ĐỌC Chap Mới Nhất


✿ Nội dung truyện Fanfic Khải Nguyên Hợp Đồng Bất Công


Tên : Hợp đồng bất công

Tác giả : Xiang Wei

Cặp nhân vật : Khải Nguyên

Thể loại : Hài, hường phấn, HE

Rating : T Hoàn A/N : Không có gì đặc biệt, chỉ là fic hư cấu hết sức =))




Chap 1 : "Tổng giám đốc Vương, chúng ta kết hôn đi!"

"Số thức ăn này của cậu tổng cộng là @#$#@"
"6 ly café tổng cộng là #$*@%"
"Cậu gì ơi! Cậu để quên xấp tài liệu này!"
Vương Nguyên chạy từ tiệm này sang tiệm khác, tay xách nách mang bao biết nhiêu thứ đồ, mồ hôi nhễ nhại cũng không dừng chân được. Mỗi ngày đều phải tất bật như thế này, cậu ít nhiều cũng đã quen rồi. Sau khi cực khổ mang được đồ ăn và nước uống lên văn phòng cho các nhân viên khác xong, cuối cùng cũng an ổn lấy miếng bánh sandwich trong túi ra ngồi nhâm nhi. Thực chất cậu chỉ cần có cái bỏ vào bụng để có sức mà làm việc thôi.
Có người nhìn vào nói cậu thật dễ bị bắt nạt, ngày nào cũng bị sai đi làm mấy việc vặt mà không dám lên tiếng phản khán gì cả. Biết sao được, cậu cực khổ như vậy chỉ trách bản thân chỉ là một nhân viên quèn. Cậu cần bảo vệ công việc này, cậu còn người mẹ bị ung thư, cần tiền lương của cậu để chống chọi với bệnh tật từng ngày từng giờ. Chính vì nghĩ đến mẹ nên càng không để bản thân gục ngã, càng phải nhẫn nhịn, dù trong công ty cậu có bị mọi người coi thường đến mức nào nào cũng phải nhẫn nhịn.
"Oa! Tổng giám đốc đi ngang qua bộ phận của chúng ta này!"
Đang nhẩm tính số tiền thuốc tháng này thì Vương Nguyên bị tiếng thét của các nữ nhân viên khác làm giật mình. Nhìn thấy mọi người tập trung ngoài hành lang náo nhiệt như vậy, cậu cũng tò mò chạy ra xem.
Thì ra là tổng giám đốc đi ngang qua. Thật hiếm khi anh ta đến bộ phận này, thảo nào các cô gái lại phát cuồng đến vậy. Vương Nguyên đã từng nhìn thấy anh ta vài lần trước kia, chỉ là nhìn thoáng qua thôi, giờ mới được tận mắt nhìn kĩ, anh ta quả thực rất đẹp trai. Trước gương mặt lạnh lùng, tiêu sái kia, ngay cả cậu cũng có chút rung động.
Tổng giám đốc lướt qua đám nhân viên ồn ào kia vẫn không chuyển biến sắc mặt khiến bọn họ còn phát cuồng hơn nữa. Thật đúng là một mĩ nam an tĩnh mà.
Vương Nguyên nhìn một cái rồi trở vào phòng làm việc ngay, mặc kệ cho mấy bà cô kia vẫn còn đứng bên ngoài nhìn theo bóng lưng của anh ta. Đẹp trai thì sao chứ? Cậu với nổi tới người ta được sao? Thay vì cứ mơ mộng về mấy thứ không tưởng kia thì tập trung vào làm việc để kiếm tiền vẫn thiết thực hơn.
Sau khi tan ca, Vương Nguyên với tốc độ tên lửa, lập tức phóng tới bệnh viện để thăm mẹ. Ngày nào cũng vậy, thời gian cậu ở trong bệnh viện với bà còn nhiều hơn ở nhà. Mẹ cậu mắc bệnh ung thư máu thời kì cuối, không thể trị được, chỉ có thể cho uống thuốc, kéo dài được lúc nào hay lúc ấy. Thấy cậu làm việc bù đầu bù cổ kiếm tiền cũng đều đổ vào thuốc than cho bà, có lúc bà kêu cậu đừng trả tiền thuốc nữa, dù có uống thuốc cũng đâu trị được bệnh, thôi thì để bà ra đi cho cậu bớt đi gánh nặng. Những lúc ấy cậu không những không đồng ý mà còn khóc rất nhiều, bắt bà nhất định phải cố gắng chống chọi với bệnh tật để ở bên cậu. Sau hôm ấy bà đã hứa với cậu sẽ uống thuốc đầy đủ, mặc dù biết bản thân cũng chẳng còn sống được bao lâu.
Hôm nay cũng như mọi ngày, cậu vừa gọt trái cây cho bà vừa kể bà nghe về những chuyện xảy ra trong công ty.
"Người yêu con dạo này có khỏe không?"
"Mẹ! Sao tự dưng lại nhắc đến cô ấy chứ?"
Đang yên đang lành đột nhiên bà nhắc đến người yêu cậu làm cậu chột dạ. Cậu và cô ấy chia tay đã lâu nhưng lo cho bệnh tình của bà sẽ trở nặng nên cậu luôn che giấu, nói dối với bà là cả hai vẫn đang rất tốt đẹp. Tuy lâu vậy rồi nhưng mỗi lần nói đến con người đó cậu vẫn cảm thấy có chút buồn, không phải vì còn yêu cô ta mà vì cô ta chia tay cậu cũng là do chê cậu nghèo, nói cậu trước sau gì cũng là một nhân viên quèn. Chỉ trách bản thân bất tài, vô dụng.
"Sao lại không được nhắc chứ? Hai đứa có vấn đề gì sao?"
"Làm gì có! Tụi con vẫn như bình thường thôi mà!"
"Vậy khi nào con bé đó mới rãnh rỗi mà đến thăm mẹ đây? Lần nào cũng nói là bận việc, chẳng lẽ 365 ngày ngày nào cũng có việc bận hả?"
"Ơm... Mẹ à, cô ấy bận thật mà!"
"Thôi được rồi, hai đứa quen cũng đã lâu. Khi nào mới tính đến chuyện đám cưới đây?"
"Mẹ à..."
Vương Nguyên nhăn nhó bĩu môi. Thật ra trong lòng cậu đang rất bứt rứt. Cậu luôn là một đứa con ngoan, từ trước giờ chưa bao giờ giấu bà điều gì, nay lại năm lần bảy lược bịa chuyện dối gạt mỗi khi bà nhắc đến chuyện tình cảm của cậu.
Đang miên man suy nghĩ bỗng Vương Nguyên giật mình khi thấy mẹ mình đang thở gấp gáp, điện tâm đồ thay đổi bất thường. Cậu vội vã chạy đi gọi bác sĩ. Sau khi bà được đưa vào phòng cấp cứu, cậu ngồi chờ bên ngoài cảm giác tim mình như muốn nhảy ra khỏi lòng ngực, chỉ khi bác sĩ nói bà đã qua khỏi cơn nguy hiểm mới có thể an tâm. Nhưng ông trời thường thích trêu đùa con người, vừa nhẹ nhõm được một chút thì bác sĩ lại nói tiếp về tình hình chuyển biến bệnh của bà, bây giờ thì tạm thời không sao nhưng tế bào ung thư của bà đang di căn với tốc độ rất nhanh, e rằng chỉ còn sống được gần nữa năm nữa thôi.
Bước vào phòng bệnh, nhìn thấy bà nằm đó, gương mặt tái nhợt, đôi mắt nhắm nghiền, Vương Nguyên không kiềm nổi nước mắt. Cậu tự trách mình vô dụng, nhìn mẹ đau đớn đánh vật với bệnh tật lại không thể làm được gì ngoài việc mỗi ngày đến nói chuyện với bà, giúp bà quên đi nổi đau tinh thần. Vương Nguyên khóc rất nhiều, cậu dùng tay chắn miệng, ngăn bản thân phát thành tiếng đánh thức bà. Khóc một hồi cũng thấm mệt, cậu gục bên giường bệnh mà thiếp đi.
Đến nữa đêm, khi thuốc mê hết tác dụng, bà tĩnh dậy, nhìn thấy cậu ngủ gục bên giường bệnh, khẽ vuốt mái tóc cậu một cái. Cảm giác tóc mình bị ai đó chạm vào, Vương Nguyên khẻ động đậy, hai mắt từ từ mở ra.
Nhìn thấy mẹ, Vương Nguyên lập tức ngồi bật dậy, liên tục hỏi thăm xem bà có cảm thấy khó chịu không, có đói hay khát gì không. Bà bị đứa con trai này hỏi đến không kịp trả lời, chỉ đợi khi cậu nói xong mới từ tốn nói.
"Nguyên nhi, mẹ ổn mà, đừng làm loạn lên như vậy."
"Mẹ à, nếu mẹ thấy khó chịu, nhất định phải nói cho con biết, không được giấu đâu đấy!"
"Ừm. Biết rồi, biết rồi. Trở lại với vấn đề cưới xin lúc nãy đi!"
"Mẹ..."
Bà nắm lấy tay cậu, giọng nói nhỏ nhẹ cùng với hơi thở yếu ớt :
"Mẹ biết tình trạng của mình, cũng không còn sống được lâu nữa, điều mẹ mong ước duy nhất là được nhìn thấy con yên bề gia thất, được nhìn thấy con cùng người con yêu thương nắm tay nhau đi trên lễ đường. Không quan trọng đó là ai, chỉ cần người đó có thể mang đến hạnh phúc cho con là mẹ an lòng rồi. Con có thể hứa với mẹ điều cuối cùng này không?"
Vương Nguyên nghe bà nói lại một lần nữa không kiềm nỗi nước mắt, ôm chầm lấy bà mà nức nở.
"Mẹ! Con hứa với mẹ mà!"
"Con trai ngoan!"
...
Từ lúc ở bệnh viện đến khi trở về nhà, cậu lúc nào cũng như người mất hồn. Trong lòng có bao nhiêu là mối lo, thử hỏi sao tâm trạng có thể bình thường được? Vừa nghĩ đến việc bà sẽ sớm rời xa cậu, lại nghĩ đến việc phải tìm người kết hôn để bà có thể an tâm. Hai điều này cứ luẩn quẩn trong đầu khiến gần như phát điên.
Đến sáng đi làm tâm trạng cũng không tốt hơn bao nhiêu. Tuy vẫn đi mua thức ăn và café cho mọi người như thường lệ nhưng cậu lại làm lẫn lộn hết các yêu cầu, người ta bảo đem bản gốc đi photo rồi nộp bản photo thì cậu lại đem nộp bản gốc, ngồi một chỗ đánh máy thì gửi nhầm đơn đặt hàng cho khách. Chỉ trong một ngày cậu làm việc gì là hư việc đấy.
Bị cấp trên la mắng một trận, Vương Nguyên một bộ thểu não bước dọc hành lang. Bỗng, cậu vô tình nghe được một cuộc điện thoại mà chính nó đã làm thay đổi cuộc sống cậu mãi mãi...
"Mẹ à, con đã nói bao nhiêu lần rồi là từ từ khi nào tìm thấy người thích hợp thì mới tính đến chuyện cưới sinh mà!"
/Thôi đi! Con nói tìm là tìm đến bao giờ? Cũng 24 tuổi đầu rồi còn gì?/
"Con vẫn còn rất trẻ đó! Chuyện kết hôn quan trọng vậy làm sao có thể thực hiện trong một sớm một chiều được?!"
/Mẹ mặc kệ! Trong năm nay mà không tìm được đứa con dâu về cho mẹ thì mẹ sẽ bảo ba mày quyên hết tài sản cho cô nhi viện/
"Ơ... Mẹ!"
Chưa kịp nói gì thêm thì đầu dây bên kia đã cúp máy. Đó là cuộc nói chuyện điện thoại giữa tống giám đốc Vương Tuấn Khải và người mẹ kính yêu của anh. Vương tổng hiện đang bị lời đe dọa của mẹ làm cho chết đứng.
Vương Nguyên nghe xong liền không thèm suy nghĩ, chạy đến trước mặt Vương Tuấn Khải, thẳng thắng đề nghị :
"Tổng giám đốc Vương, chúng ta kết hôn đi!"
End chap 1
Comt cho bọn mình có động lực có được không? Hêu hêu

Mời Bạn Đọc Tiếp Tại Trang : Fanfic Khải Nguyên | Hợp Đồng Bất Công - Truyện Thế Giới Thứ 3 - Truyện Gay Full - Diễn Đàn Kênh Truyện https://kenhtruyen.com/forum/37-23267-1#ixzz6UQko7MGm




Vote Điểm :12345

Loading...

✿ XEM CÁC TRUYỆN LIÊN QUAN :Truyện Gay, Đam Mỹ Full

✿ XEM TRUYỆN KHÁC
ĐĂNG NHẬP

Tên Đăng Nhập:
Mật Khẩu:

CHỨC NĂNG
TRUYỆN NGẪU NHIÊN
TRUYỆN FULL
Lên đầu trang
Xuống cuối trang
Loading...
truyện thái mới truyện thái full oneshot đam mỹ truyện gay oneshot fanfic khải nguyên mới fanfic khải nguyên full oneshot bách hợp fanfic Bác Chiến mới fanfic Bác Chiến full Đam mỹ võng du fanfic vkook hoàn fanfic vkook mới fanfic ChanBaek full fanfic ChanBaek mới

Copyright Kênh Truyện © 2011 - 2020 - In Sách Truyện Theo Yêu Cầu
Powered by uCoz -Giao diện Mobile