»  
»  
17:45, 06/08/2020

Fanfic OngNiel Hành Tinh Đi Lạc: Đêm Mưa
✿ Người Đăng: lacphong ✿ Tác Giả: downpour0721
35 Lượt Xem 10 Bình Chọn Truyện Cùng Người Đăng
ĐỌC Chap 1 ĐỌC Chap Mới Nhất


✿ Nội dung truyện Fanfic OngNiel Hành Tinh Đi Lạc: Đêm Mưa


Fanfic OngNiel | Hành Tinh Đi Lạc
Đêm Mưa

Tác Giả : downpour0721
Couple: Ong Seongwoo x Kang Daniel



Đọc lại : Phần Fanfic OngNiel | Hành Tinh Đi Lạc: Ngày Nắng

TRƯỚC KHI ĐỌC ĐÊM MƯA PHIỀN CÁC BẠN ĐỌC NGÀY NẮNG TRƯỚC NHA. NÓ LÀ PHẦN MỘT ĐÓ.

"Tôi sẽ đứng giữa phố phường đông đúc, với nụ cười lơ đãng hiếm hoi.
Và đợi em đến lúc kịp hoàng hôn."
Ngày xưa có một con cá bơi trong làn nước trong vắt.
Bóng mây trời in xuống nước, nó lại tưởng mình đang bơi giữa bầu trời.
------
Người đó đã về rồi.
Jisoo biết điều đó, và đương nhiên Seongwoo cũng biết. Tại vì lần đầu tiên gặp lại Kang Daniel, cô đang khoác tay anh đi vào một cửa hàng hoa.
Jisoo thích hoa đinh hương. Seongwoo cũng thích, Jisoo coi đó là một điều trùng hợp thú vị. Nhưng sau buổi chiều hôm đó, cô nghĩ rằng trùng hợp ở đây không phải là Seongwoo thích đinh hương, mà người thích là cái người đang ôm một bó đinh hương lớn ngang qua bọn họ. Bó hoa che khuất cả gương mặt người đó, hai cánh tay của người đó phải vòng lại mới ôm được hết số hoa. Nhìn lên xô đựng hoa trống trơn, lại nhìn vẻ mặt tiếc nuối của Jisoo, Seongwoo vỗ nhẹ tay cô rồi sải bước nhanh ra cửa.
Cánh cửa gỗ nâu rung lên, tiếng chuông nhẹ nhàng trong veo. Người kia vừa bước xuống mấy bậc thang, Seongwoo đã nhanh tay chạm vào vai người đó.
"Chào anh, tôi có thể mua một cành hoa từ chỗ anh không? Bạn gái tôi rất thích hoa này, mà cả khu chỉ có một cửa hàng bán."
Người kia ló đầu ra khỏi ôm hoa. Vài cánh hoa còn vương trên tóc cậu, phía sau cặp kính là một đôi mắt màu nâu đang nhìn Seongwoo không chớp.
Một giây, hai giây, ba giây.
"Nếu anh có thể nhường lại một cành, tôi sẽ trả gấp đôi."
Daniel luồn mấy ngón tay vào trong tờ giấy báo gói hoa, lấy ra một cành hoa đẹp nhất. Seongwoo móc ví ra, cậu lắc đầu.
"Em tặng cô ấy."
Seongwoo vẫn mở ví lôi ra một tờ tiền mệnh giá cao nhất, anh nhét vào giữa mấy cành hoa. Số tiền đó có thể mua cả một bó, Daniel vừa đưa tay lên định lấy ra trả lại thì Seongwoo đã nói:
"Tôi không muốn nợ ai cả. Cảm ơn."
Jisoo đã theo Seongwoo ra đến cửa. Cô đứng dưới chiếc chuông bạc, sững sờ nhìn Daniel. Seongwoo quay về dúi cành hoa vào tay Jisoo, một tay đưa lên vuốt mái tóc không có gì sửa sang đang buông dài sau vai cô:
"Hoa của em đây, không được đòi hỏi thêm gì đâu nhé."
Nói rồi, anh dắt tay Jisoo đi lướt qua Daniel. Mùi đinh hương thơm phảng phất, Jisoo lại thấy lồng ngực mình nghẹn đắng.
Từ giây phút đó, cô biết mình đã thua rồi. Seongwoo làm như không quen biết Daniel sau ba năm gặp lại, chứng tỏ anh vẫn rất để tâm.
Đêm hôm đó ở trên căn gác nhỏ, Jisoo cẩn thận cắm cành hoa vào một chiếc ly thủy tinh cao. Đứng nhìn mấy luồng nước được ánh đèn chiếu vào lấp lánh hồi lâu, cô quay lại trèo lên giường rúc đầu vào ngực Seongwoo. Anh không bỏ quyển sách xuống, ánh mắt lướt rất nhanh trên trang sách đầy những chú thích về bản vẽ, dùng một tay ôm lấy vai cô rồi không buông ra nữa.
"Seongwoo, em hỏi anh điều này được không?"
"Hmm?"
"Vì sao anh lại hẹn hò với em?"
Ngón cái lật nhẹ một trang sách, Seongwoo trả lời:
"Vì vào ngày khánh thành tòa nhà Empire, em mặc bộ váy màu anh thích."
Điều Seongwoo nói là sự thật. Hôm đó trên xe về nhà, nhìn cô thư kí mọi ngày mặc đồ công sở lúc này duyên dáng trong chiếc váy màu đỏ rượu khẽ đặt tay lên trán hỏi anh có mệt lắm không, Seongwoo đột nhiên nói với cô rằng hãy hẹn hò với anh. Jisoo hoang mang tưởng rằng anh vì say nên mới buột miệng nói, nhưng đến sáng hôm sau thức dậy trên căn gác nhỏ có Jisoo nằm cạnh bên, Seongwoo vẫn nhắc lại câu đó. Bọn họ chính thức hẹn hò sau một năm cô đứng bên nhìn anh xây tòa nhà lớn nhất trong sự nghiệp, rồi cứ yên bình như thế sống đến chiều hôm nay.
Jisoo biết Daniel, cũng như rất nhiều người khác trong giới kiến trúc. Người ta có thể không biết chính xác Kang Daniel là ai, nhưng luôn biết về một chàng trai xuất hiện bên cạnh Seongwoo trong những buổi tiệc khánh thành mấy tòa nhà Seongwoo thiết kế, Jisoo cũng không phải là ngoại lệ. Người ta bảo rằng chiến đấu với một người trong quá khứ của một người sẽ luôn là một cuộc chiến cầm chắc thua cuộc cho người ở thì hiện tại, Jisoo phập phồng lo sợ mấy năm liền rồi đến hôm nay cũng đã gặp Daniel. Không nghe thấy Jisoo nói gì, Seongwoo đặt quyển sách xuống đầu giường rồi với tay tắt đèn.
"Em không cần phải lo lắng gì đâu."
Trái tim anh đứng trước người đó đã không còn đập nữa rồi. Giây phút nhìn thẳng vào đôi mắt trong veo đó, Seongwoo đã nghĩ rằng mình thật sự đang nói chuyện với một người lạ mang dáng hình của Kang Daniel. Daniel của anh đã chết từ ba năm trước, đôi mắt đó nếu bây giờ còn tồn tại chắc chắn cũng sẽ không trong như thế mà đục ngầu toan tính.
Nhưng mà, nói thế nào nhỉ. Sau ba năm, Kang Daniel đã đeo kính, tóc đã nhạt màu, đôi giày dưới chân cũng không còn là giày thể thao tùy tiện, và. Trên tay áo của cậu có một sợi chỉ thừa ra. Còn gì nữa nhỉ, mùi nước hoa lẫn trong mùi đinh hương cũng khác trước, khuyên tai vẫn hình thánh giá nhưng chỉ là một khối kim loại đen không còn đính đá như xưa.
Seongwoo quay sang ôm chặt Jisoo. Trong cái ôm ấp áp đó, anh nhớ ra rồi, lí do vì sao anh đột nhiên vì màu váy Jisoo mà nói hẹn hò. Lần cuối cùng anh và Daniel cùng nhau đi dự khánh thành một tòa nhà lớn, ngày mà anh đã định cầu hôn và cậu bỏ về làm cho anh từ háo hức biến thành thất vọng, Daniel đã mặc một bộ vest cùng màu.
Không thể nhắm mắt, Seongwoo nhìn chăm chăm vào mảng tường trước mặt mình. Đèn vàng từ ngoài cửa sổ hắt vào thành một ô sáng in hình mấy dải lá rẻ quạt lao xao. Seongwoo nhìn đến mải mê, cho đến khi ánh sáng thay đổi rất nhẹ.
--------
Đèn phòng tầng hai của căn nhà đối diện vừa mới bật lên.
Daniel cởi áo ra, bần thần ngồi mãi ở trên giường. Ôm hoa đinh hương cậu vứt ở đâu không rõ, nhưng hương hoa vẫn còn đọng lại trên áo, trên tóc, trên mấy đầu ngón tay. Cậu quay về đây sau ba năm, cái gì cũng đều có trong tay, nhưng lại cảm giác như cái gì cũng đều không có. Đã biết trước rằng Seongwoo có bạn gái, đã chuẩn bị tinh thần để đứng trước mặt anh và bắt đầu lại từ đầu, thế nhưng ý chí tụt xuống số không khi thấy ánh mắt anh, và rơi xuống số âm khi nhìn thấy bao nhiêu dịu dàng của Seongwoo đã trút hết vào người khác. Daniel mỉm cười chua chát, chuẩn bị bao nhiêu lời chào, bao nhiêu câu giải thích, cuối cùng người đó vô tình bước qua.
Thậm chí không thể nghĩ được chuyện lại chạy tới trịnh trọng nói câu để em cưa anh như trước kia. Không phải vì Seongwoo đã có người bên cạnh, mà là tuổi đời càng lớn thêm, ba năm nếm đủ mọi việc, dũng khí tuổi trẻ trên người Daniel đã bay sạch sẽ rồi.
Daniel nằm vật ra chiếc giường vẫn còn mùi hơi ẩm, gác tay lên trán nghĩ ngợi. Dù cho có vô tình như vậy, không kịp nghe một câu "Đã lâu không gặp" Daniel lẩm bẩm khi Seongwoo cùng cô gái đó đã đi rất xa rồi, thì cậu vẫn kịp nhận ra Seongwoo bây giờ đã khác. Đồng hồ trên tay anh là của nhãn hiệu khác, cả thắt lưng lẫn giày cũng không phải của nhãn hiệu cậu thường mua. Tóc anh để dài hơn trước, kiểu tóc cũng đã thay đổi rồi.
Trước ngực áo sơ mi có một vết chì, Daniel hơi mỉm cười, chắc là con người kia lại vừa vẽ vừa đưa tay gãi mà quên mất rằng trên tay vẫn còn cầm bút.
Daniel nằm lâu mà không ngủ được, cậu ngồi dậy rồi đi về phía chiếc bàn vẽ bên cửa sổ rót một cốc trà. Môi vừa chạm lên cốc thì dừng lại, ở căn gác đối diện Daniel cũng có người đang uống nước ở dưới ánh đèn bàn vàng mơ. Seongwoo dường như không nhìn thấy Daniel, cậu nổi hứng muốn nhảy nhót một chút để trêu anh như ngày bọn họ còn làm hàng xóm. Một cánh tay vừa vung lên trời chưa kịp hạ xuống, Daniel đột ngột nhìn thấy có hai cánh tay mảnh mai từ sau lưng Seongwoo luồn tới trước eo anh. Seongwoo mắt không rời bản vẽ trên bàn, một tay lơ đãng vỗ nhẹ lên tay cô rồi sau đó quay người hẳn lại. Ngụm nước trà nghẹn đứng trong miệng, Daniel ngồi sụp xuống như sợ bị bắt quả tang nhìn lén. Rất lâu sau đó cậu vẫn không đứng dậy, bên tai vang lên cuộc nói chuyện rất có thể hai người kia vừa nói với nhau.
"Ong Seongwooo!"
"Thôi được rồi Kang Daniel, em muốn gì thì nói đi, đừng phiền anh làm việc."
"Em muốn ôm anh." "Không được."
"Tại sao?"
"Anh mất tập trung."
"Vậy anh mất tập trung đi." "Không được."
"Tại sao?"
"Anh còn phải kiếm tiền nuôi ba con mèo nhà anh nữa. Con mèo lớn của anh ăn rất nhiều cá, nên anh phải... thôi được rồi."
Con mèo lớn kia không chỉ ôm mà còn dùng hai chân bám lấy Seongwoo không rời. Seongwoo lúc đó sẽ dẹp hết bản vẽ, vừa ôm vừa nựng cho đến khi con mèo đi ngủ rồi mới quay lại bàn làm việc.
Có phải bọn họ bây giờ cũng sẽ như vậy?
Daniel cười ngây ngô. Ánh đèn từ bên ngoài hắt vào cửa giống như ánh trăng ở thành phố nọ trong những ngày hiếm hoi trời trong vắt giữa hai đợt tuyết.
Có phải bây giờ hai người bọn họ sẽ ôm cứng lấy nhau trên giường, thỉnh thoảng anh lại nhẹ nhàng điểm một nụ hôn vào trán người đó?
Daniel đưa bàn tay chai cứng của mình ra phơi dưới ánh sáng. Có phải bọn họ đi ngủ rồi vẫn sẽ nắm tay nhau không rời? Nửa đêm bọn họ có thức dậy lén lút cùng nhau đi trốn khỏi thành phố? Sáng ngày hôm sau có phải hai người sẽ cọ má vào nhau gọi nhau dậy uống cà phê?
Có phải cuộc sống của bọn họ sẽ mãi bình yên như thế, còn Daniel, cậu đánh rơi bình yên đâu đó rồi?

Mời Bạn Đọc Tiếp Tại Trang : Fanfic OngNiel | Hành Tinh Đi Lạc: Đêm Mưa - Truyện Thế Giới Thứ 3 - Truyện Gay Full - Diễn Đàn Kênh Truyện https://kenhtruyen.com/forum/37-23287-1#ixzz6UKhDoIBM




Vote Điểm :12345

Loading...

✿ XEM CÁC TRUYỆN LIÊN QUAN :Truyện Gay, Đam Mỹ Full

✿ XEM TRUYỆN KHÁC
ĐĂNG NHẬP

Tên Đăng Nhập:
Mật Khẩu:

CHỨC NĂNG
TRUYỆN NGẪU NHIÊN
TRUYỆN FULL
Lên đầu trang
Xuống cuối trang
Loading...
truyện thái mới truyện thái full oneshot đam mỹ truyện gay oneshot fanfic khải nguyên mới fanfic khải nguyên full oneshot bách hợp fanfic Bác Chiến mới fanfic Bác Chiến full Đam mỹ võng du fanfic vkook hoàn fanfic vkook mới fanfic ChanBaek full fanfic ChanBaek mới

Copyright Kênh Truyện © 2011 - 2020 - In Sách Truyện Theo Yêu Cầu
Powered by uCoz -Giao diện Mobile