»  
»  
22:22, 04/10/2020

Hai Cái Lỗ Tai Dựng Thẳng Lên
✿ Người Đăng: huyCongTu ✿ Tác Giả: Vô Biên Khách
52 Lượt Xem 30 Bình Chọn Truyện Cùng Người Đăng
ĐỌC Chap 1 ĐỌC Chap Mới Nhất


✿ Nội dung truyện Hai Cái Lỗ Tai Dựng Thẳng Lên


Hai Cái Lỗ Tai Dựng Thẳng Lên

Tác giả:Vô Biên Khách

Edit: Thỏ Cụp Tai

Tình trạng bản gốc: hoàn thành 125 chương (98 chương + 27 ngoại truyện)

Thể loại: nguyên sang, đam mỹ, cổ đại, giả tưởng, tình cảm, ngọt sủng, điền văn, nhân thú, chủ thụ, HE




Sắt thép "thẳng" nam con người rắn rỏi công X dễ thương có chút ngốc dính người thỏ tai cụp mỹ thụ

- ------

Đại ca đi rồi, Hoắc Tranh không chỉ kế thừa tài sản của đại ca mà còn "kế thừa" luôn cả "tẩu tử" chưa kịp cưới.

Hoắc Tranh vốn chỉ nghĩ đối xử tử tế với tiểu tẩu tử, ai ngờ vị tẩu tử kia lại dính lấy hắn.

Tiểu tẩu tử có một đôi mắt mỹ lệ, ánh mắt long lanh, đều đem hồn người ta câu đi mất.

Tiểu tẩu tử còn có giọng nói thật nhẹ nhàng, luôn ở bên tai hắn gọi "Tranh Tranh”.

Hăn vô số lần tự nói với chính mình đối phương là ‘tẩu tử’ của hắn, nhưng mỗi khi tiểu tẩu tử kêu đau, kêu lạnh, chịu ủy khuất, nội tâm Hoắc Tranh giãy giụa một phen, sau đó cái gì cũng đều bỏ qua, chỉ nghĩ đem tiểu tẩu tử ôm ôm hôn hôn.

Sau đó hắn bỗng nhiên phát hiện, tiểu tẩu tử là con thỏ tai cụp.

"Tranh Tranh”, Bạch Tế run lên cái lỗ tai xù xù, "Ta lạnh.”

Hoắc Tranh mặt không đổi sắc mà dang hai tay, "Đến đây, ta ôm ngươi."

Thụ mỹ mà không tự biết, công cong mà không tự hiểu.

Sắt thép thẳng nam con người rắn rỏi công X dễ thương chút ngốc thỏ tai cụp mỹ thụ

Vai chính: Hoắc Tranh x Bạch Tế

- -------------

Nhận xét tác phẩm:

Bạch Tế may mắn được trời chiếu cố, từ con thỏ biến thành người, vừa đến nhân gian không hiểu thế sự, bị người gài bẫy, đánh bậy đánh bạ lại trở thành tân nương gả vào Hoắc gia. Không ngờ tân lang cùng ngày chết bệnh, Hoắc Tranh tưởng y là nữ nhân, Bạch Tế mơ màng liền trở thành tiểu tẩu tử của hắn.

Mang theo thân phận giả, Bạch Tế cùng Hoắc Tranh sống dưới một mái hiên, hai người phát sinh không ít chuyện, thẳng đến khi giới tính cùng thân phận Bạch Tế bị vạch trần, Hoắc Tranh trong tâm cũng sinh ra biến hóa.

Tác phẩm hơi hướng điền văn, nông gia sinh hoạt cùng cổ đại kết hợp, nhẹ nhàn, không có bàn tay vàng, không có hoàng thượng vương gia chỉ có cuộc sống bình thường, tình cảm từ từ đắp, đặc biệt bé thỏ tai cụp hết sức cute, thích hợp lúc nhàn hạ lấy ra đọc>o<


Chương 1: Thỏ nhỏ xuống núi

Đầu xuân đổ một trận mưa lớn, ẩm ướt kéo dài đến khi ánh mặt trời phá vỡ tầng mây âm u, vạn vật bắt đầu sinh sôi. Gió lạnh đem mầm cây nhỏ dưới đất thổi đến nghiêng ngả, sương mù bao phủ ngọn núi dần tan hết. Giữa khe núi, chỉ thấy một cái bóng trắng từ từ nhẹ nhàng đi ra.

Bóng trắng đi thực chậm, dáng người mềm mại, nhưng lại đi đến ngã trái ngã phải, thất tha thất thiểu, giống như người uống rượu say mèm. Bỗng nhiên lại thấy y nhảy dựng lên, nhảy một cái, lại nhảy thêm một cái, thân hình lại linh hoạt nhẹ nhàn hơn nhiều so với đi đường, có thể thấy động tác này y làm thập phần quen thuộc.

Bóng trắng kia lại nhảy đi, đến khi nhìn rõ, chính là một thân áo trắng như tuyết, răng trắng môi hồng, tóc đen mượt xõa tung phía sau, làn da trắng mịn non mềm, một đôi mắt hạnh trong suốt đầy nước, đuôi lông mày mang ý cười, cực kỳ đáng yêu, trong lúc nhất thời khó nhìn ra là nam hay nữ.

Trải qua trăm năm tu luyện, chờ đến thời vận, Bạch Tế cuối cùng cũng hóa được thành người.

Y sờ sờ tay chân của chính mình, trong chốt lát còn chưa thích ứng được từ bốn cái chân ngắn ngủn biến thành dáng vẻ này, đầu còn mơ mơ hồ hồ, người cũng phiêu phiêu, đi đường hai chân nhũn ra, cả người đều không có sức.

Thành người rồi nhưng y chỉ có thể nhảy tới nhảy lui, thật sự so với thần tiên đi đường còn thú vị hơn.

Bạch Tế nhảy ra khỏi núi, vạn vật đều tươi tốt, không để ý cây cỏ dưới chân, vấp một cái ngã lăn xuống đất, đầu bay đầy sao, hương cỏ xanh bay vào mũi, trong miệng lại gặm một nhúm cỏ.

Y không lập tức ngồi dậy mà ghé vào bụi cỏ, té ngã đau cũng không giận, thậm chí còn nhếch môi cười, khi cười thật ôn nhu đáng yêu, mắt có chút ướt, phảng phất có chút thẹn thùng. Chóp mũi trên mặt đất trái ngửi một chút, phải ngửi một chút, nhẹ nhàng ngửi hương cỏ xanh tươi mới, qua một lúc lâu sau mới cử động tay chân bò dậy.

Xuân tới cây cỏ tươi tốt, một vùng xanh ngát đẹp mắt. Bạch Tế cúi đầu, phát hiện cỏ dưới chân bị mình đạp bẹp một mảng, trong mắt tức khắc thấy áy náy, nhỏ giọng lẩm bẩm, thấy cây cỏ bị đạp không quá nghiêm trọng, mới nhón mũi chân, cẩn thận nhảy đi.

Trời dần dần trong, tuy có nắng, gió xuân mười dặm, nhưng vẫn không ấm lên được bao nhiêu. Bạch Tế run run đem tay giấu trong áo, tuy có một thân quần áo xinh đẹp, nhưng y lại thật nhớ bộ lông xù ấm áp.

Y một đường đi nhẹ nhàn tránh cỏ cây, khi thì duỗi tay chạm vào một đóa hoa dại, cùng chúng nó nói chuyện giải buồn, những cây hoa cỏ dù chưa đủ linh khí để hiểu được ngôn ngữ, Bạch Tế một mình lầm bầm lầu bầu cũng rất là vui sướng, vừa đi vừa dừng chừng nửa ngày, y thế nhưng đánh bậy đánh bạ mà tìm được đường xuống núi, lại ngây thơ không biết mình đã rời khỏi núi.

Dưới chân núi ngay ngã rẽ có một con sông, mặt sông ước chừng hơn mười thước, dòng nước chảy mạnh, Bạch Tế nghe tiếng nước ào ào lập tức muốt nước miếng, đi hơn nửa ngày y đã sớm đói lại khát, lập tức liền chạy đến bờ sông, ngồi xổm cả người để uống nước.

Ven bờ sông đất ướt mền xốp, Bạch Tế không hay biết, trọng tâm dồn xuống hai chân làm lở đất, cả người nhào xuống sông.

Thân thể y không thể khống chế vùng vẫy ở trong nước, cả người chìm xuống, bọt nước văn khắp nơi, cũng may gần bờ nên đáy sông không sâu, Bạch Tế hoảng sợ, ô ô a a gọi bậy một hồi, tay chân giãy giụa bò lên bờ, cả người đều bị dọa đến ngốc ra.

Một phen bị rơi xuống sông, quần áo đều ướt đẫm, tóc cũng ướt hơn phân nửa, quần áo thấm nước dán lên người, gió thổi qua, Bạch Tế đáng thương co rúm bả vai lại mà hắt xì một cái, mũi ướt át, hốc mắt đều đỏ một vòng.

Y nghĩ thầm làm người chẳng có gì tốt, đi đường thì nghiên nghiên ngả ngả, uống nước còn bị té xuống sông, vừa đói vừa lạnh, thật nhớ bộ lông xù xù của mình.

Bạch Tế còn đang hối tiếc nhớ tới bộ lông xù mềm mềm của mình, bên tai đột nhiên truyền đến tiếng cười. Y giật mình quay đầu, đưa mắt nhìn xung quanh, nhưng không phát hiện có người khác.

"Ai?"

Bạch Tế cố tình nói lớn để thêm can đảm, nhưng người đã co rụt trốn sau thân cây.

Tiếng cười tiếp tục vang lên, y trợn tròn đôi mắt nhìn theo hướng vừa phát ra âm thanh, liền thấy một con bươm bướm đậu trên cánh hoa vừa mới bay lên, nó lại bay đảo vòng quanh Bạch Tế.

Bạch Tế nhìn theo nó, con bướm màu sắc sặc sỡ, ánh nắng chiếu lên người nó tùy theo chuyển động mà đổi màu, mỹ lệ đến lóa mắt.

Con bướm lại mở miệng nói với Bạch Tế, "Ngươi thật xinh đẹp nga."

Mắt Bạch Tế luôn dính chặt vào con bướm không rời, kinh ngạc, "Ngươi, ngươi có thể nói được!" Con bướm quá xinh đẹp, y nói chuyện cũng không dám lớn tiếng, sợ đem vật duy nhất có thể nói chuyện cùng mình là tiểu hồ điệp này dọa chạy mất.

Con bướm ngưng cười, khiêu ngạo trả lời: "Đương nhiên, ta có thể nói được tiếng người, chỉ tiếc còn chưa thể hóa hình, nhưng nhìn ngươi ngốc như vậy, cư nhiên có thể hóa hình sớm hơn ta."

Con bướm liên tiếp cười nhạo hắn ngốc, Bạch Tế không giận, thâm chí tính tình tốt còn cười đến lộ ra hàm răng tuyết trắng.
Nó đậu xuống vai Bạch Tế, tiện đà hỏi: "Dù hơi ngốc một chút, nhưng rất đáng yêu, ngươi tên là gì?"

"Ta kêu Bạch Tế."

Con bướm thấy thái độ lấy lòng của Bạch Tế, lại hỏi: "Ngươi muốn xuống núi sao, không biết đường ta có thể dẫn đường cho ngươi."

"Xuống, xuống núi..." Bạch Tế nhỏ giọng lẩm bẩm, vô ý mà nói: "Ta cũng không biết ta muốn đi đâu."

Con bướm nhìn kỹ hắn, thấy hắn không giống như đang nói dối, liền đậu lên đầu ngón tay hắn, hảo ý chỉ điểm: "Như thế nào không biết đi đâu, ngươi đã hóa được hình người, thành người rồi, tự nhiên phải sống cùng con người, xuống núi tìm chỗ có người mà ở."

Bạch Tế lộ ra ánh mắt mê mang, "Cùng con người sinh sống?"

Con bướm vỗ cánh, "Đúng rồi, bằng không ở lại nơi núi sâu rừng già này làm gì, cũng không có người cùng ngươi nói chuyện, một mình ở lại đây, ngươi không sợ tịch mịch sao?"

Bạch Tế khẩn trương nhìn nó, vừa hoang mang vừa rối loạn, "Nhưng ta không quen biết con người nha."

Mời Bạn Đọc Tiếp Tại Trang : Hai Cái Lỗ Tai Dựng Thẳng Lên - Truyện Thế Giới Thứ 3 - Đam Mỹ Full - Diễn Đàn Kênh Truyện https://kenhtruyen.com/forum/71-23855-1#ixzz6ZuRd3pUH




Vote Điểm :12345

Loading...

✿ XEM CÁC TRUYỆN LIÊN QUAN :Truyện Gay, Đam Mỹ Full

✿ XEM TRUYỆN KHÁC
ĐĂNG NHẬP

Tên Đăng Nhập:
Mật Khẩu:

CHỨC NĂNG
TRUYỆN NGẪU NHIÊN
TRUYỆN FULL
Lên đầu trang
Xuống cuối trang
Loading...
truyện thái mới truyện thái full oneshot đam mỹ truyện gay oneshot fanfic khải nguyên mới fanfic khải nguyên full oneshot bách hợp fanfic Bác Chiến mới fanfic Bác Chiến full Đam mỹ võng du fanfic vkook hoàn fanfic vkook mới fanfic ChanBaek full fanfic ChanBaek mới

Copyright Kênh Truyện © 2011 - 2020 - In Sách Truyện Theo Yêu Cầu
Powered by uCoz -Giao diện Mobile