»  
»  
05:13, 09/08/2020

Kinh Hồng Vũ
✿ Người Đăng: DuongHaNguyet ✿ Tác Giả: Âu Dương Lam Ca
70 Lượt Xem 20 Bình Chọn Truyện Cùng Người Đăng
ĐỌC Chap 1 ĐỌC Chap Mới Nhất


✿ Nội dung truyện Kinh Hồng Vũ


Tác Giả: Âu Dương Lam Ca

Tên truyện: Kinh Hồng Vũ/惊红舞

Thể loại: Sủng,ngược thân ngược tâm.

Nữ chủ: Tô Phá Ca (Tiểu Bạch/Bạch Vô Thường).

Nữ Chính: Tố Phượng Di, Tiêu Vũ Yên, Hải Ngôn, Tô Vân Hi, Vương Dĩ Cơ, Diêm Hạ Vu, Dung Đới Giai, Thi Di Quan, Hồ Mạc Nhi, Hồ Ly Khanh.




Văn Án:

Đường đường là một Bạch Vô Thường các loại quỷ nhìn thấy cũng phải khiếp sợ ba phần, lại vô thanh vô thức bị ba tên hảo bằng hữu hất cho một chậu nước khiến nàng bị Vương Thượng phạt lên trên trần gian làm công ích. Lại mạc danh kì diệu trở thành kẻ thay thế cho một tên hoàng đế y hệt bản thân. Không ngờ lại chọc đến những nữ nhân chốn cung đình của hắn, thử hỏi Bạch Vô Thường nàng phải làm thế nào đây.


Chương 1

Minh Giới lãnh lẽo tâm tối, nước dưới Vong Xuyên Hà róc rách từng tiếng chói tai, gió nhẹ thổi lay động từng đóa hoa Bỉ Ngạn đỏ như chu sa. từng tầng âm thanh trộn lẫn tạo nên một mạt thê lương nơi hắc cảnh Âm Tào. Phía cuối gốc phố của chợ âm phủ, trà lâu vẫn như ngày thường, quỷ hồn hết đợt này đến đợt khác, ra ra vào vào, vội đến vội đi. Tiếng trò chuyện, tiếng cười đùa, tiếng thi văn vang vọng, một màng này khiến nơi Âm Tào lãnh lẽo được một chút sắc khí hơn. Dãy bàn cuối trà lâu lại một màng không khí khác biệt, bốn con người ngồi đối diện nhau, âm thanh từ hướng bốn người họ phát ra dường như khiêm tốn. Huyên Hinh tay bê mộc khay đựng trà thêm một ít điểm tâm hướng bàn đó đi đến. "Công vụ hôm nay không có sao, lại ghé đến sớm như vậy?" Huyên Hinh đặt khay trà xuống, cẩn thận đem ra từng thứ một. "Chỉ là do ai đó gây họa, Vương Thượng lại bị kẻ đó che mắt nên công vụ không những không thể động đến mà còn bổng lộc một trăm năm liền bị khai trừ." giọng nói đầy thâm ý mỉa mai cất lên, lại thêm một nụ cười nhếch môi. "Kẻ đó đúng là không biết tốt xấu, không những làm không nhận, đem thau nước bẩn của hắn hất hết lên người kẻ khác. Chỉ tội cho kẻ đó, khi không lại lãnh hậu quả từ trên trời rơi xuống." giọng nói này có phần nhẹ hơn giọng nói khi nãy, cũng góp một ít lời. "Nè nè, các người đã nói đủ rồi chưa, ta không phải cố ý mà. Ta cũng không muốn đem thau nước bẩn hất hết lên người Tiểu Bạch, ta là người không có nghĩa khí như vậy?. Cho nên bữa trà này ta mời, xem như ta tạ lỗi với các ngươi a. Song, các ngươi không có lương tâm, lại còn oán ta?" một giọng nói khác lên tiếng không phục, muốn hướng những người kia là mình không cố tình làm vậy. "Ngươi có nghĩa khí thì chúng ta cũng không có ngồi đây thảnh thơi không công vụ. Ngươi mà có nghĩa khí thì Tiểu Bạch cũng không cần bổng lộc một ngàn năm bị khai trừ triệt để, lại còn bị đẩy lên trần gian làm công ích." giọng nói kia vẫn không buông tha cho người là tâm điểm cuộc đối thoại trực tiếp trước mặt hắn mắng một câu không nghĩa khí. Huyên Hinh nghe câu chuyện từ đầu đến cuối có lẽ đã hiểu ra vấn đề, khẽ mỉm cười, ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh người một thân bạch y. "Thì ra nói cho cùng thì mọi chuyện đều xuất phát từ ngươi. Tiểu Du, có nói gì thì ngươi cũng không đúng, đi ăn vụn, da mặt còn hảo dày đến dùng thau nước bẩn đó hất lên Tiểu Bạch, ngươi có phải nên hướng Tiểu Bạch nói một câu?" Huyên Hinh chống cằm hướng hắn giảng đạo một câu, mỉm cười nhìn người tên gọi Tiểu Bạch kia. "Tiểu Bạch, ta hướng ngươi tạ tội, ngươi đừng oán ta nữa, ta biết ta sai rồi, ta không nên đem ngươi ra làm kẻ thế thân. Bổng lộc của ta sẽ chia cho ngươi một nửa, ngươi đừng sinh khí nữa được không a?" Tiểu Du hướng người tên Tiểu Bạch tạ lỗi, mong hắn đừng sinh khí, nếu không mình sẽ khó sống lắm. "Tiểu Bạch, hắn cũng đã hướng ngươi tạ lỗi, ngươi đừng sinh khí nữa hảo?" Huyên Hinh nắm tay áo của người tên Tiểu Bạch kia nhẹ kéo một cái, thổ khí như lan hạ giọng. "Ta rất giống người hay để bụng sao?" Tiểu Bạch lúc này mới đáp lời, điễm tĩnh nâng chén trà nhấp một ngụm. "Tất nhiên là không giống. Tiểu Bạch mà giống người hay để bụng thì đã không phải Tiểu Bạch chúng ta quen biết." người ngồi kế bên Tiểu Du cười trừ, xua tay. "Phải phải, Tiểu Hắc nói rất đúng nha." Tiểu Du hùa tiếp lời kẻ được xưng Tiểu Hắc. "Tiểu Bạch, cứ mặc cho bọn họ hồ ngôn đi. Ngươi thích nhất Vi Tương cao, hảo, ăn nhiều một chút." Huyên Hinh mặc ba kẻ kia, thủ ngọc đem một khối cao hướng Tiểu Bạch đưa đến. Tiểu Bạch không nói, lặng lẽ đem khối cao cắn một cái, lại nhấp thêm ngụm trà. "Huyên Hinh tỷ rõ không nói lý, chúng ta cũng rất thích cao tỷ làm, hà cớ gì tỷ chỉ hướng Tiểu Bạch đưa cao mà không cho chúng ta." Tiểu Du hướng Huyên Hinh bất bình. "Ngươi a, đúng là cái đồ ngu ngốc, Tiểu Bạch là người ta tâm can a, ngươi lại là cái gì trong lòng người ta đây?. Nếu cũng muốn được như vậy, ngươi nên nhanh chóng tìm một quỷ nương tử, hảo hảo đem nàng rước hồi gia a." giọng nói kia lại mỉa mai Tiểu Du mắt quạ, không đầu óc. "Ngươi... ngươi... cái tên đáng ghét, ta còn chưa hảo hảo chiêm ngưỡng xong cảnh đẹp nhân gian, ngươi lại bảo ta tìm quỷ nương tử rước về nhà. Quỷ nương tử nhu mì hiền thục thì thật hậu, còn nếu không may rước phải mẫu lão hổ về nhà thì đời của ta cũng xem như bỏ!" Tiểu Du chỉ trích tên kia không nghĩa khí. "Các ngươi đã cãi nhau xong chưa?. Nếu nói về nhanh chóng rước quỷ nương tử thì Tiểu Bạch trốn không thoát, cả thành này có cô nương nào chẳng muốn mau chóng hướng Tiểu Bạch đề thân đâu, cho dù hắn thật không muốn tìm thì nhất định sẽ có người cam tâm tình nguyện dâng hiến tấm thân, trèo lên giường của hắn. Cũng sẽ không đến lượt của chúng ta." Tiểu Hắc nhìn Tiểu Bạch nở nụ cười ẩn ý. "Tiểu Hắc nói chí phải, cả thành này cô nương đều như điên như dại, tâm ngày ngày đều nhắc Tiểu Bạch, vật định tình đem tới quỷ sai môn đều chật kín a. Ngày ngày đúng giờ mùi quỷ nha đều sẽ xuất hiện oanh oanh yến yến, thật là một màng nhộn nhịp đi." Tiểu Du đập tay một cái, lại làm ra cái động tán thành. "Còn hảo là đám quỷ sai đều không phải óc heo, không để các nàng vào, nếu không thì không biết họ đem quỷ nha nháo thành cái dạng gì rồi." người kia mỉm cười, nhớ lại cảnh đó bất giác rùng mình một cái. "Ai bảo lão thiên thật thiếu đạo nghĩa, sinh ra Tiểu Bạch mỹ mạo, tài hoa. Cốt muốn tất cả nam tử dưới Minh Giới đều không thể rước nương tử." Tiểu Du hướng Tiểu Bạch phồng mang trợn má. "Đáng sợ là ngay cả công chúa đẹp tựa thiên tiên, khuynh hoa khuynh quốc, cầm kì thi họa của Mục thành cũng hướng Tiểu Bạch dâng hiến một tấm chân tình, Tiểu Bạch lần này đúng là nan giải a." Tiểu Hắc trên mặt hiện một màng tiếu ý. "Đáng tiếc, tên này lại là một khúc gỗ. Cô nương người ta ngỏ ý với hắn, hắn không những không hồi đáp mà còn không có chút xuân ý đem người ta đuổi về nhà. Đừng nói chi đến động vào hắn, ngay cả vạt áo của hắn cũng chưa thể chạm vào. Chỉ có thể nhìn chứ không thể sờ. Đâu như Huyên Hinh tỷ đây chắc là ngoại lệ, Tiểu Bạch thường tán thưởng trà Huyên Hinh tỷ pha rất ngon, Vi Tương cao Huyên Hinh tỷ làm phi thường hảo vừa miệng, một ngày phải dùng ít nhất bảy, tám khối cộng năm chung trà. Còn không khách sáo nói ra Vi Tương cao không phải Huyên Hinh tỷ làm thì đều không phải hàng thượng phẩm." người kia lại nhìn Huyên Hinh mà cười. Huyên Hinh nghe bọn hộ đối thoại, nghe đến khúc kia mặt liền ửng đỏ một tầng, tim đập phi thường nhanh, hơi thở dồn dập, khẽ liếc nhìn người bên cạnh. "Tiểu Bạch thật là phúc tinh cao chiếu, oanh oanh yến yến quay quanh. Còn ngươi thì đen hơn cẩu, đừng nói oanh yến mà ngay cả mẫu lão hổ ngươi cũng không có phúc phần." người kia mỉa mai Tiểu Du một màng, song, nhanh chân chạy khỏi trà lâu. "Tiểu Thụy ngươi đứng lại cho ta! Dám nói ta không phúc phần rước mẫu lão hổ sao, đừng để gia bắt được ngươi, gia mà bắt được ngươi sẽ biết tay!!!" Tiểu Du hướng Tiểu Thụy rượt theo. "Nè nè, hai ngươi đợi ta, gấp như vậy làm gì chứ, bộ được phát lương sao." Tiểu Hắc gọi theo, đứng lên theo hướng hai người kia chạy đi. "Đa tạ Huyên Hinh tỷ, chúng ta phải làm công vụ rồi, lần sau sẽ ngồi lâu một chút." Tiểu Bạch đứng dậy hướng Huyên Hinh làm một cái lễ rồi bước đi. "Đừng khách sáo, Tiểu Bạch nhớ cẩn thận." Huyên Hinh đứng trông theo dáng người bạch y khuất dần, nở một nụ cười. Nàng, Tiểu Bạch, Bạch Vô Thường. Là một trong Vô Thường nhị gia mà người đời thường gọi, lúc sinh thời nàng là công dân thế kỷ 21. Gia đạo sớm không còn một ai, nàng cố gắng học hỏi, cuối cùng cũng trở thành một đầu bếp có chút danh tiếng. Chuyện xảy ra không ai có thể biết trước được, năm nàng hai mươi lăm cái xuân xanh, nàng bị người ta mưu sát, chết ngay tức khắc, hồn phách lưu lạc xuống Minh Giới trình diện. Diêm Vương gia cơ hồ thấy nàng lúc sinh thời không phạm ác điều, là một người tốt bụng, lại bị người ta giết hại oan mạng. Trùng hợp lúc này Minh Giới đang thiếu người, còn trống một chỗ cho nên liền đem nàng đắp vào đó. Song, mới có một Bạch Vô Thường của ngày hôm nay. Người đời ai lại không biết đến Hắc Bạch Vô Thường, Thụy Du Nhị Quỷ, các nàng là tay chân thân cận của Diêm Vương gia, phụ trách cai quản tứ quỷ môn Đông, Tây, Nam, Bắc. Quản lý sổ sách của Minh Giới, cai quản sinh cơ Địa Phủ. Mà nói đến ba cái tên hảo bằng hữu của nàng, Hắc Vô Thường, Ngã Vô Thường, Dã Vô Thường. Ba tên này trước khi nàng nhận chức đã tại nhiệm, kinh nghiệm lâu hơn nàng mười mấy vạn năm. Bản tính hai tên kia không giống tuổi tác thật của bọn họ nên nàng bị đẩy lên hàng nhị. Hắc Vô Thường tính khí ôn, trưởng, nhu, không phóng túng như hai kẻ kia, nhưng cũng không thể nói là người tốt. Ngã Vô Thường tính khí trung, nhạy, hỏa, cũng không thể coi là quân tử. Dã Vô Thường, tên này lại càng không thể coi là chính nhân quân tử, tính khí sắc, tửu, hoạt. Cũng nhờ phúc đức của hắn, nàng mới bị Diêm Vương gia đẩy lên trần gian làm công ích, lương bổng một ngàn năm liền bị khai trừ một cách triệt để. Hắn mang tính sắc, dạo thanh lâu, da mặt lại còn dày tới mức tú bà các phường thanh lâu chỉ nghe cái danh Tiểu Du là đã biết quý nhân nào sẽ giá lâm. Hám tửu, háo sắc không nói, say đến mức đem thanh lâu của người ta nháo đến người nhìn người sợ. Tú bà lại không thể tìm hắn sinh khí, song chỉ có thể tìm Diêm Vương gia cáo trạng. Diêm Vương gia tức giận tìm hắn trách tội, hắn liền không một chút nghĩa khí đem cả thau nước bẩn đó hất hết lên người nàng. Diêm Vương gia khai trừ nàng một ngàn năm bổng lộc, phạt nàng lên trần gian làm công ích chuộc tội, còn hạ lệnh nàng tại trần gian không thể lộ diện. Nàng là đề phòng những oanh oanh yến yến trên trần gian kia, để họ không đem trần gian nháo đến gà bay chó chạy. Nàng nếm mùi rồi, còn chưa biết sợ mà đề phòng sao. Trần gian bị nháo thành gà bay chó chạy thì nhất định ngọc đế sẽ không buông tha nàng. Nên mới thành cớ sự ngày hôm nay. -----Hết Chương 1----- Tác giả: Đây là tâm huyết mới của ta, ta ấp ủ lâu rồi nên bây giờ ta cho nó lên luôn. Cái này ta dùng lại sườn từ bộ Mỹ Nhân Dạ cộng thêm ý tưởng mới mà viết ra. Thỉnh chư vị đọc xong để lại tại hạ cái cmt, để ta được vui lòng, đa tạ.

(Tạo hình Bạch Vô Thường)

(Tạo hình Hắc Vô Thường)

(Tạo hình Ngã Vô Thường)

(Tạo hình Dã Vô Thường)




Vote Điểm :12345

Loading...

✿ XEM CÁC TRUYỆN LIÊN QUAN :Truyện Les, Bách Hợp

✿ XEM TRUYỆN KHÁC
ĐĂNG NHẬP

Tên Đăng Nhập:
Mật Khẩu:

CHỨC NĂNG
TRUYỆN NGẪU NHIÊN
TRUYỆN FULL
Lên đầu trang
Xuống cuối trang
Loading...
truyện thái mới truyện thái full oneshot đam mỹ truyện gay oneshot fanfic khải nguyên mới fanfic khải nguyên full oneshot bách hợp fanfic Bác Chiến mới fanfic Bác Chiến full Đam mỹ võng du fanfic vkook hoàn fanfic vkook mới fanfic ChanBaek full fanfic ChanBaek mới

Copyright Kênh Truyện © 2011 - 2020 - In Sách Truyện Theo Yêu Cầu
Powered by uCoz -Giao diện Mobile