»  
»  
16:09, 27/07/2020

Kỷ Niệm Tuyệt Vời Của Ngày Xưa Ấy
✿ Người Đăng: VuongBoi ✿ Tác Giả: Tiêu Vương
28 Lượt Xem 10 Bình Chọn Truyện Cùng Người Đăng
ĐỌC Chap 1 ĐỌC Chap Mới Nhất


✿ Nội dung truyện Kỷ Niệm Tuyệt Vời Của Ngày Xưa Ấy


Kỷ Niệm Tuyệt Vời Của Ngày Xưa Ấy

Tác giả: Tiêu Vương

Quý Khâm Dương - công , Tạ Mạnh -thụ

Nguồn MangaToon




Câu chuyện kể về tình yêu giữa tôi và người con trai tôi yêu. Là người cùng tôi đi qua những tháng năm ngọt ngào thanh xuân tao nhã khi xưa.

Chương 1

Ngày hè tiếng ve kêu không dứt. Nắng chói trang chiếu qua cửa sổ xe , hắt lên mặt Tạ Mạnh không kìm được lấy tay che lên trán , chiếc áo sơ mi đã ướt một mảng dính chặt sau lưng.

Xe buýt lắc lư tiến vào trạm. Tạ Mạnh theo dòng người chen chúc xuống xe , cau mày lau mồ hôi nhễ nhại hai má , trên đầu mặt trời treo cao , cậu hướng bước về phía cổng trường.

Trung học W ngày đầu nhập học của tân sinh , cổng trường giăng đầy biểu ngữ đỏ tươi vui , song toàn những dòng cũ rích:”hôm nay em tự hào về W , ngày mai W tự hào về em !” Trung học W không phải trường cao cấp hàng đầu, đội ngũ giáo viên cũng chẳng quá ưu tú , thế nên sói lượng tân sinh ít đến đáng thương , nhiều nhất là 6 lớp mỗi lớp 40 người. Ngay cả khi diễn ra sự kiện trọng đại như ngày khai giảng , sân trường cũng chẳng mấy náo nhiệt.

Chỉ có 6 lớp nên không phân ra lớp thực nghiệm hay lớp không thực nghiệm. Tạ Mạnh tìm thấy tên và số báo danh của mình trong danh sách của lớp 3 năm nhất , khi đi vào phòng mới phát hiện ra rất đông người đã đến.

Trung học W không có luật từ cấp 2 học thẳng lên cấp 3 , hơn nữa đều là học sinh khôngvđủ điểm thi nguyện vọng một , hoặc là có thành tích kém thời cấp 2. Thậm chí mấy nữ sinh còn trang điểm nhẹ , quay đầu tò mò nhìn Tạ Mạnh.

Phòng học không có điều hoà , mặt Tạ Mạnh nhễ nhại mồ hôi , áo sơ mi dính bết trên người , mồ hôi tuôn rơi khiến chiếc cổ áo trắng mịn ướt đẫm mà sáng bóng.

Phía sau nỗi lên vài tiếng xì xào. Tạ Mạnh vừa lau mồ hôi , vừa kéo ghế lại. Cậu cúi mặt , dưới mái đầu mới cắt là đôi mắt đen láy sáng ngời.

"Bạn học này ". Một nữ sinh có dáng người nhỏ nhắn bước đên gần cậu hỏi , "cậu tên là gì?”

Tạ Mạnh ngẩng đầu quệt mồ hôi trên trán.

"Tớ là Ô Hiểu Mai ". Nữ sinh vươn tay nghiêng đầu một cách đáng yêu ,”còn cậu "?

Tạ Mạnh do dự một lát , quệt tay vào quần cho khô mồ hôi mới bắt tay Ô Hiểu Mai :”Tạ Mạnh ".

Ô Hiểu Mai nói :”tớ tốt nghiệp trường Q”. Cô chỉ mấy người phía sau :”họ đều đến từ trường L , chỉ có Mễ Mễ là cùng trường với tớ ". Nữ sinh tên Mễ Mễ hơi thẹn thùng , ở chỗ ngồi ngẩng đầu nhìn hai người.

Tạ Mạnh im lặng một hồi mới chậm rải đáp :”tớ học trường S "

"Trường S "?Ô Hiểu Mai kinh ngạc ,”thì ra là trường tốt nhất tỉnh mình , tớ nhớ rõ ràng là nó có cả trung học trực thuộc cũng là trung học tốt nhất tỉnh mình thì phải ?”

Tạ Mạnh mơ hồ "ừ "một tiếng. Dường như Ô Hiểu Mai còn muốn hỏi thêm vài câu nữa để đánh giá cậu , tới khi có thêm mấy tân sinh lần lượt đi cào mới đành dừng lại.

"Hay là ngồi cùng tớ đi ?” Ô Hiểu Mai nhiệt tình mời mọc ,”dù sao giáo viên cũng chưa đến ".

Kết quả vừa mới dứt thì một người béo núc ních nom tựa Phật Di Lặc bước vào , giọng cười vang như tiếng chuông :”ai nói tôi chưa đến nào ?nhanh về chỗ đi , nhanh về chỗ đi "

Ô Hiểu Mai bĩu môi , có phần không cam tâm về chỗ. Còn một vài tân sinh chưa tới nhưng Phật Di Lặc không đợi mà xếp chỗ ngồi luôn.

"Ồ cậu bạn đẹp trai "Phật Di Lặc nói , "ngồi khu giữa đó em tên gì?”

"Tạ Mạnh ạ ". Tạ Mạnh cầm cặp sách đi tới

Phật Di Lặc quan sát cậu một phen :”tôi nhớ ra em rồi. Điểm rất cao , chỉ thiếu một hai điểm là có thể vào trung học S”

Tạ Mạnh lắc nhẹ đầu ,”làm bài không tốt ạ "

Phật Di Lặc vỗ vai cậu an ủi :”sông có khíc , người có lúc. Cứ tiếp tục cố gắng đừng nản lòng ".

Tạ Mạnh gật đầu nghiêm túc nói :”cảm ơn thầy "

Toàn thân Phật Di Lặc toát lên vui vẻ , nói thêm vài câu sau đó tiếp tục sắp sếp chỗ ngồi cho những học sinh còn lại.

"Ô Hiểu Mai " thanh âm của Phật Di Lặc bỗng hoá đáng sợ. "Đừng mơ tưởng ngồi cạnh cậu bạn đẹp trai nữa !không cho phép yêu sớm !”

Ô Hiểu Mai mất kiên nhẫn nói :”ai yêu sớm chứ , em tẩm bổ cho mắt cũng không được hay sao "

Xung quanh rầm rộ trận cười ầm ĩ , ai nấy đều có thiện ý , không hề lên tiếng giễu cợt. Tạ Mạnh cũng không kìm được bật cười , Ô Hiểu Mai nhìn cậu đỏ mặt , lém lỉnh lè lưỡi.

Sắp xếp chỗ ngồi xong , Tạ Mạnh cùng một số nam sinh khác đi lấy sách và đồng phục. Sách rất nhiều và nặng nên phải vàng đi vòng lại nhiều chuyến. Cũng chẳng rõ là lượt thứ bao nhiêu khi Tạ Mạnh quay về thì thấy mấy nam sinh đang đứng chắn ở cửa lớp.

Hình như Phật Di Lặc đang mắng ai đó song gipngj điệu lại chẳng mấy nghiêm khắc :”thật không ra làm sao , mới ngày đầu mà đã đi học muộn .” Một lát sau lại nói :”nhuộm tóc hả ?mai đi nhuộm lại cho tôi ".

Tạ Mạnh nhỏ giọng nói "đi nhờ " sau đó chen qua hai nam sinh đi vào. Nam sinh đứng đằng trước nghoảnh đầu nhìn cậu một cái.

"Đây là bẩm sinh” Nam sinh rất nhanh thu lại ánh mắt , thờ ơ vuốt tóc mịnh miễn cưỡng nói "nếu nhuộm đen thì sẽ thành nhuộm tóc thật đấy ,thưa thầy. "

Phậy Di Lặc bị chọc tức , cuộn tập danh sách rồi đánh nhẹ vào đầu cậu nam sinh :”bộ dạng lưu manh chả giống học sinh gì hết. "

Nam sinh bị đánh cũng không nổi giận , nhếch cười rất đểu , vừa nói chuyện với người bên cạnh , vừa tìm chỗ ngồi. Lúc Tạ Mạnh định đi tiếp một lượt nữa để chuyển sách thì hắn cũng đứng dậy đi theo.

"Tôi là Quý Khâm Dương ". Nam sinh chống tay vào góc bàn , tựa như lơ đễnh giới thiệu bản thân. Hắn nghiêng đầu quan sát Tạ Mạnh , nở nụ cười tuyệt đẹp.

"......Tạ Mạnh " Tạ Mạnh im lặng một lát mới nói tên ,Quý Khâm Dương gật đầu âm thầm lẩm dẩm tên Tạ Mạnh một lần

Tạ Mạnh vô thức ngẩng đầu nhìn hắn ,đối phương quay sang mỉm cười với cậu

Đằng sau bóng có người vỗ vay Quý Khâm Dương ,gần như nhân duyên của hắn rất tốt chẳng bao lâu đã tụ tập một chỗ với các nam sinh khác trong lớp.Tạ Mạnh đi sau bọn họ , lúc bước qua hành lang chợt có một cơn gió thổi qua cửa sổ, hất tung tấm rèm màu xanh lam.Tạ Mạnh ngừng bước ,cậu nghiêng đầu nhỏ mắt để mặc làm gió hè mát lạnh mơn trớn da mặt mình.

Ngày hôm sau bắt đầu học quân sự, nội dung đáng lẽ được học trong ba ngày lại bị dồn nén một ngày phải học xong. Từ xếp hàng, đi đều tới đứng nghiêm , qua nửa ngày đã có rất nhiều học sinh chẳng chịu đựng nổi.

Tạ Mạnh cởi mũ bước đến bồn nước rửa mặt,Tóc mái nhẹ nhẹ mồ hôi dính bết trên trán. Cậu trúng tay móc nước đắp lên mặt, lúc đường cầm có áo quạt gió thì bóng nhiên nghe thấy tiếng viết sáu lớn chuyển đến từ bãi tập.

Huấn luyện viên và một năm sinh đang chơi bóng, trong đó có Quý Khâm Dương.

Dáng người nam sinh cao lớn, khoảnh khắc nhảy lên, mái tóc nâu sậm tưởng như đang phát sáng dưới ánh mặt trời. Hắn thành thạo dẫn bóng, kêu vang một tiếng ném bóng vào rỗ.

Tạ Mạnh nhìn nụ cười sáng Lạn trên mặt đối phương, lặng lẽ quay lại vành mũ. Nghỉ trưa qua nữa vậy đám người Quý Khâm Dương mới trở về. Đầu mặt cổ các nam sinh nhễ nhại mồ hôi, toàn thân đều tan ra nóng bức. Tạ Mạnh đang khom lưng định đem đổi bình nước vừa uống, vừa quay đầu lại thì trông thấy Quý Khâm Dương đứng ngay phía sau mình.

"Để tôi giúp cậu”. Nam sinh cười xoắn tay áo lên, mồ hôi trên Mặt vẫn đang chạy dài xuống cổ. Tạ Mạnh chỉ đứng cạnh hắn mà đã cảm thấy một luôn khí nóng nực vô cùng.

Hai người hợp sức cùng nhau đổi bình nước xong. Tạ Mạnh cảm ơn rồi một mình mang chiếc bình rỗng ra ngoài, khi trở về thì thấy Quý Khâm Dương đang nói chuyện với nam sinh bên cạnh.

"Cậu với Tạ mạnh thân nhau lắm?”.Nam sinh thiện ý hỏi một câu.

Quý Khâm Dương không đáp chỉ vừa uống nước vừa lắc đầu.

Nam sinh nói tiếp: "người Trường S rất lợi hại, cả lớp chẳng mấy ai dám chủ động bắt chuyện với cậu ấy.”

Quý Khâm Dương cười nhướn mày: "làm gì khoa trương đến mức đó.”

Nam sinh đánh hắn một cái: "người Ta học giỏi mà, kiêu lắm!”

"Thì đã sao. Quý Khâm Dương không để tâm bảo, chẳng phải hiện tại chúng ta đều học cùng một trường?”

Tạ Mạnh dựa vào cánh cửa, chờ hai người nói xong mới đi vào. Bước qua vị trí của Quý Khâm Dương,nam sinh đang gục ngồi xuống bàn, cũng chẳng rõ có ngủ hay không.

Hầu hết các nữ sinh đều đã tỉnh. Ô Hiểu Mai rón ra rón rén bước đến chỗ Tạ Mạnh , Chọc chọc vai cậu, che tay bên miệng nhỏ giọng bí hiểm: "cái cậu Quý Khâm Dương này ở trường của tụi tớ rất nổi tiếng.”

Tạ Mạnh hơi ngạc nhiên, bắt chước bộ dạng thấp giọng của cô hỏi: "các cậu học cùng một trường à?”

Ô Hiểu Mai gật đầu, dưới cái nhìn chăm chú của nam sinh có chút đỏ mặt , bạo gan bắt đầu tám chuyện: "học lệch cực kỳ nghiêm trọng, viết văn từng thắng giải toán tính còn biết chơi nhạc cụ nữa..... Tớ nghe nói sau khi tan học cậu ấy thường đến mấy nơi nào đó chơi, không biết là thật hay giả.... "
"Mấy nơi nào đó ...”?Tạ Mạnh không kìm được hỏi lại, "là nơi nào?”

Ánh mắt Ô Hiểu Mai có chút nhé tránh, ấp a ấp úng đáp: "dù sao cũng không phải là nơi tốt đẹp gì....”

Tạ Mạnh trợn mắt nhìn.

Ô hiểu mai vội vàng lên tiếng: "tớ cũng chỉ nghe nói thôi, biết đâu là giả thì sao”.

Tạ Mạnh à một tiếng, Ô hiểu mai hẳn cũng hiểu được mình nhiều chuyện thấy ngại ngùng cười gượng hai tiếng. Hai người còn nói thêm một lát, đến khi huấn luyện viên bước vào mới tách nhau ra.

Buổi chiều vẫn tập luyện như cũ, chẳng có qua có thêm một hạng mục bò trườn cho các nam sinh. Hơn 20 nam sinh phân ra hai tổ, và huấn luyện viên mắc dây thừng thành lưới trên mặt đất, sau khi tập luyện mấy lần sẽ bắt đầu bấm thời gian, tổ chậm nhất sẽ phải nhảy ếch một vòng quanh sân thể dục.

Tạ mạnh là tổ trưởng tổ một. Quý Khâm Dương tổ hai. Huấn luyện viên đưa ra một ý, cho hai tổ trưởng vật tay nhau để quyết định trình tự, ai thua sẽ phải thi trước.

Tạ Mạnh sắn tay áo. Làn da phơi nắng nửa ngày của cậu vẫn trắng như cũ, song không hề có vẻ yếu đuối, đường cong cánh tay của thiếu niên bóng loáng đẹp đẽ. Bây giờ Quý Khâm Dương đã ngồi vào bàn, gương mặt tươi cười đưa tay ra.

Nắm tay hai người giao nhau. Nhiệt độ cơ thể Quý Khâm Dương cao hơn một chút, lòng bàn tay khô ráo ấm áp. Thần chí Tạ Mạnh nhất thời có chút hoảng hốt, đến khi phản ứng lại thì có tay đã bị áp chế một nữa.

Xung quanh vang lên tiếng reo hò sôi nổi.

Sức Quý Khâm Dương rất lớn, chiếm được lợi thế đầu tiên rõ ràng, hăng hái muốn trực tiếp áp chế hoàn toàn Tạ Mạnh,song hóa ra lại chẳng hề dễ dàng.

Mu bàn tay của Tạ Mạnh vẫn luôn duy trì một khoảng cách an toàn với mặt bàn, không chút xê dịch. Quý Khâm Dương nhíu mày, ý cười trong mắt chẳng hề giảm nhìn người đối diện, phát hiện Tạ Mạnh cũng đang nhíu mày nhìn mình.

Hai người không rõ cảm xúc nhìn nhau một lát, bỗng nhiên Tạ Mạnh nới lỏng sức lực, người ngoài cho rằng Quý Khâm Dương đã ép được tay Tạ Mạnh xuống bàn, nhưng chỉ có Quý Khâm Dương là biết đối phương cố tình tự hạ mình xuống.

Sau khi thắng, Quý Khâm Dương vẫn không tỏ ra đặc biệt vui vẻ hay không vui vẻ gì, chỉ mỉm cười tươi sáng, vỗ vai Tạ Mạnh”: cảm ơn, người anh em.”

Tạ Mạnh thản nhiên đáp, "đừng khách khí.”

Giờ phút này, hắn hai người đều không ngờ, cho đến những tận tháng năm rất lâu về sau phải cho vào tay này lại trở thành biện pháp giải quyết mâu thuẫn tốt nhất của cả hai. Thắng hay thua có lẽ đều không Quan trọng, bởi thắng thua thường cũng chẳng hoàn toàn dựa vào thực lực. Giống như hôm nay, Tạ Mạnh cố tình bại dưới tay Quý Khâm Dương vậy.

Vì trong phần lớn cuộc đời họ, thắng thua đã không phải kết quả quan trọng nhất nữa.

Ngày đó tổ của Quý Khâm Dương.chậm 2s so với tổ của Tạ Mạnh, thiếu niên cợt nhả nhảy ếch vòng quanh sân. Hoàng hôn rải ánh chiều lên những tấm vạch đỏ rực trên đường chạy, một dáng người nhỏ bé thong thả nhảy bước. Bởi khoảng cách quá xa mà biểu cảm của Quý Khâm Dương có phần nhìn nó không rõ, nhưng Tạ Mạnh biết đối phương đang cười

Không vì lý do gì. Chỉ là cậu cảm thấy như vậy mà thôi

Học quân sự xong, việc học bắt đầu cũng căng thẳng hơn thời gian chạm mặt của Tạ Mạnh và Quý Khâm Dương cũng tựa như giọt nước rơi vào giữa hồ mối quan hệ được tạo thành chỉ như gợn sóng nhỏ xíu, sau đó lập tức mất hút. Hai người trừ học cùng một lớp nghe cùng một giáo viên giảng bài ,làm cùng một loại bài tập, cùng là bạn học ra, cũng chẳng có "cùng” nào nữa.

Tạ Mạnh là học sinh ưu tú điển hình trong mắt giáo viên, tính tình chín chắn khiêm tốn, thậm chí còn hơi khép kín. Nói không nhiều lắm, chơi tương đối thân cũng chỉ có nam sinh Trương Giang Giang, nguyên nhân một phần cũng do hai người là bạn cùng bàn.

Thật ra ban đầu Trường Giang Giang Cũng hơi sợ tạ mạnh. Gã thấy đối phương tốt nghiệp trường S, thành tích học tập lại tốt, thoạt nhìn cũng rất thanh cao, sau này nhất định sẽ kinh thường mình. Nhưng về sau ngồi chung mới phát hiện ra hóa ra không phải như vậy.

Tạ Mạnh rất dịu dàng.

Tuy dùng hai chữ "dịu dàng "để miêu tả một nam sinh cũng hơi ẻo lả, nhưng Trương Giang Giang lại không thấy có người nào thích hợp với hai chữ dịu dàng hơn Tạ Mạnh.

Giống như một viên kẹo cứng rắn xinh đẹp xinh đẹp đến nỗi không ai nỡ ăn nó, khó khăn lắm mới cho nó vào miệng ngậm lại cảm thấy sẽ rất ngọt ngào cho tới lúc cắn ra mới phát hiện: "hóa ra bên trong viên kẹo lại mềm đến không ngờ.”

..... Trương Giang Giang cảm thấy suy tưởng của bạn thân có phần buồn nôn nhưng gã thực sự nghĩ vậy đấy.

Hiển nhiên Tạ Mạnh không biết trong lòng bạn học cùng bạn, mình đã bị liên tưởng ra bộ dáng gì, vẫn ngồi giải bài tập đại số, giải xong thì để lên bàn Trương Giang Giang.

Làm xong giúp cậu rồi, cậu tự xem đi. Tạ Mạnh vô cùng kiên nhẫn, ngồi cùng bàn với Trương giang giang hai tháng. Gần như ngày nào cũng phải làm gấp đôi lượng bài tập toán trên lớp lẫn về nhà còn không để bụng sửa chữa

Truong Giang giang vô cùng vui vẻ cầm vở bài tập lên, theo lời giải mà tậT mạnh viết tự mình tính lại lần nữa làm xong sẽ xóa bài của Tạ mạnh đi.

Trương Giang Giang vừa xoá vừa cảm thán một câu: "sắp thi giữa kỳ rồi.”

Trái lại Tạ mạnh không có nhiều cảm xúc lắm: "đúng vậy môn toán của tớ biết làm sao bây giờ ?”. Trương Giang Giang ảo não nói, "ngay cả cậu cũng không giúp được.... "

"....”Tạ mạnh rất muốn nói rằng, cậu cũng không giúp gã đâu.

"Nhưng mà cũng không sao.”Trương Giang Giang đột ngột phấn chấn, Tạ mạnh tưởng có thể nhìn thấy giá trị HP của gã đầy trong nháy mắt :”chỉ cần có Quý Khâm Dương thì Phật di Lặc sẽ không chú ý đến tớ. Anh Dương chẳng những điếc còn không sợ súng!”

Ngòi bút trên giấy của Tạ mạnh chợt dừng lại: Quý Khâm Dương

Trương Giang Giang: "hồi cấp hai có lần anh Dương thi toán được một điểm vậy mà một điểm kia là vì giáo viên thấy viết tên đẹp nên mới cho.”

Tạ Mạnh: "...cậu ta nộp giấy trắng ?”

TrươngGiang Giang bắt đầu: "không đâu . Cậu ấy viết chữ rất đẹp cũng rất nhiều, nếu sau có thể được điểm chữ đẹp cơ chứ.

Tạm bạn cảm thấy khó tin viết nhiều như vậy đều không đúng

Trường Giang dân tỏ ra rất thấu hiểu: không sai cậu ấy chính xác là không đúng chữ nào.

Thế này cũng quá tuỳ hứng rồi. Tạ Mạnh vừa đưa bút nghệch ngoạc linh tinh và nghĩ.Cậu nghoảnh đầu trông lại bàn cuối cùng. Quý Khâm Dương đang chăm chú viết gì đó tầm nhìn chợt đảo lên bục giảng, lập tức cùng cậu đối mắt, hơi ngạc nhiên, trong cũng rất nhanh đã bày ra nụ cười.

Tạ Mạnh nhìn hắn, qua một lát mới rời mắt đi.

Mời Bạn Đọc Tiếp Tại Trang : Kỷ Niệm Tuyệt Vời Của Ngày Xưa Ấy - Truyện Thế Giới Thứ 3 - Đam Mỹ Đang Sáng Tác - Diễn Đàn Kênh Truyện http://kenhtruyen.com/forum/56-22828-1#ixzz6TNmY0oEf




Vote Điểm :12345

Loading...

✿ XEM CÁC TRUYỆN LIÊN QUAN :Truyện Gay, Đam Mỹ

✿ XEM TRUYỆN KHÁC
ĐĂNG NHẬP

Tên Đăng Nhập:
Mật Khẩu:

CHỨC NĂNG
TRUYỆN NGẪU NHIÊN
TRUYỆN FULL
Lên đầu trang
Xuống cuối trang
Loading...
truyện thái mới truyện thái full oneshot đam mỹ truyện gay oneshot fanfic khải nguyên mới fanfic khải nguyên full oneshot bách hợp fanfic Bác Chiến mới fanfic Bác Chiến full Đam mỹ võng du fanfic vkook hoàn fanfic vkook mới fanfic ChanBaek full fanfic ChanBaek mới

Copyright Kênh Truyện © 2011 - 2020 - In Sách Truyện Theo Yêu Cầu
Powered by uCoz -Giao diện Mobile