»  
»  
13:48, 29/11/2014

✿ Người Đăng: myhttb ✿ Tác Giả:
1.317 Lượt Xem 0 Bình Chọn Truyện Cùng Người Đăng


✿ Nội dung truyện Lời Thì Thầm Của Gió

Truyện Ngắn Tình Yêu Teen 
Lời Thì Thầm Của Gió 
... 
... 
"Em yêu anh không?” 
"Không, em yêu gió.” 
"Gió là tên anh mà. Vậy không biết đó nha, chính 
em nói là yêu Phong đó. Thế làm bạn gái anh nha. 
Không được từ chối, em đã nói yêu anh rồi. Gió 
nói gió cũng…không biết gió nói gì nữa ^^” Anh 
bá đạo bắt tôi trở thành bạn gái của anh. 
… 
Tôi đang đọc cuốn sách, đột nhiên nhớ lại kỉ niệm 
yêu nhau của chúng tôi-lời tỏ tình đọc nhất vô 
nhị của anh. Anh lớn hơn tôi năm tuổi nhưng tính 
nết của anh thì trẻ con và hóm hỉnh. Tôi nhớ 
chúng tôi gặp nhau trên một đồng cỏ lộng gió. Đó 
là một ngày đẹp trời vào mùa hè, tôi về quê chơi. 
Tôi đứng trước gió và dang tay ôm trọn gió vào 
lòng, cảm giác mát rượi lan tỏa khắp cơ thể. Chợt 
tôi thấy có một chàng trai đang ngắm nhìn tôi và 
rồi anh ta bước đến, anh mỉm cười và nói: 
"Chào em, tôi tên Phong. Em có thể cho tôi chụp 
vài tấm hình được chứ?” 
Tôi nhíu mày khó hiểu, tôi suy nghĩ: Trời ạ người 
gì mà tùy tiện thế? Không quen không biết đòi 
chụp hình. Nghĩ sao thế? Mơ đi! 
Tôi không nói không rằng mà chạy về nhà, tôi 
không muốn bị quấy rầy bởi những tên đàn ông 
quái lạ như thế. Vã lại tôi thật tình không có 
thiện cảm với dân-nông-thôn! 
Ngày mai, tôi lại ra cánh đồng cỏ ấy hóng gió. Tôi 
yêu gió lắm, tôi thích sự tự do, thoải mái của gió 
mang lại. Đột nhiên, tên dân-nông-thôn ấy lại 
đến, sao hắn cứ bám riết lấy tôi thế? Tôi suy nghĩ 
vậy nhưng rồi lại lắc đầu bảo mình quá nhạy cảm, 
chắc chỉ là tình cờ gặp nhau, có lẽ là như vậy. Tôi 
vẫn đứng đó cảm nhận làn gió mát thổi vào mặt 
lùa qua tóc tôi- ôi mát quá! Đang hưởng thụ làn 
gió mát rượi thì anh ta bước đến cạnh tôi. Gì chứ, 
anh đến để làm phiền tôi ư? Tôi vốn rụt rè, theo 
bản năng tôi bỏ chạy nhưng anh lại nắm lấy cánh 
tay tôi: 
"Đừng chạy trốn như đà điểu nữa được không? Tôi 
chỉ muốn xin vài tấm hình để hoàn thành bài tốt 
nghiệp về gió và nông thôn thôi. Tôi chỉ còn thời 
gian một ngày nữa sẽ về trường đại học ở thành 
phố. Tôi cảm nhận được một nét đẹp tự nhiên 
trong em, em rất đặc biệt. Làm người mẫu cho tôi, 
tôi sẽ trả thù lao!” 
Được chứ? Anh nói thật ư? Tôi nghi ngờ, suy nghĩ 
một lúc rồi gật đầu đồng ý. Nhìn anh ngũ quan 
sáng lạng, gương mặt thành thật, không có vẻ là 
kẻ bịp bợm. 
Phong thái chụp hình của anh rất chuyên nghiệp, 
tôi cảm thấy anh có một khí chất đặc biệt. Qủa 
thật thì tôi không cần phải tạo kiểu, tôi chỉ tự do 
thể hiện cảm nhận của mình về gió. Một cô gái 
mười bảy tuổi bất chợt cảm thấy tim rung động 
trước một phong thái nho nhã, khí chất bất phàm 
của một vị thanh niên. Tôi không hiểu vì sao có 
cảm giác như vậy, chỉ cảm thấy anh rất đặc biệt. 
Chụp xong ảnh, tôi cũng có bắt chuyện với anh. 
Tuy nói rất ít nhưng chẳng hiểu sao tôi có cảm 
giác anh rất thân thuộc, ác cảm ban đầu tôi dành 
cho anh cũng đã tiêu biến từ khi nào. Giữa chúng 
tôi có một sợi dây vô hình nối chúng tôi gần bên 
nhau… 
Sáng sớm mai, tôi ra cánh đồng cỏ thật sớm, chào 
tạm biệt anh bởi tôi biết giữa chúng tôi sẽ không 
còn cơ hội gặp lại lần nữa, mỗi người một phương 
trời khác nhau. Hôm nay tôi trông thấy anh khá 
lạ, có phải anh cũng như tôi không muốn xa 
nhau? Nhưng anh cũng phải quay về với cuộc 
sống hằng ngày và tôi cũng vậy. Chúng tôi cũng 
giống như là gió và cát. Anh là gió, tôi là cát. Gió 
cuốn cát bay, gió chỉ vô tình lướt qua, không có 
tâm tình nhớ đến cát. Bất chợt ôm lấy anh, cái ôm 
của anh giống như gió- một cái ôm mát rượi khiến 
tôi không muốn buông tay. Anh mỉm cười rồi lấy 
một xấp ảnh đã chụp hôm qua đưa cho tôi: 
"Nhóc con, giữ làm kỉ niệm nhé. Em rất có tiềm 
chất làm người mẫu a!” 
"Chẳng phải anh bảo phải nộp bài tốt nghiệp 
sao?” 
"Tôi nói dối để lừa em chụp ảnh thôi.” Anh mỉm 
cười 
"Sao???” Tôi có vẻ giận dữ khi bị người ta lừa dối. 
"Đùa thôi. Tôi không biết in hai xấp ảnh sao? 
Nhóc con mãi là nhóc con. Hữu duyên sẽ gặp lại. 
Tạm biệt” Anh nói rồi bước đi xa dần, gió vờn 
quanh anh tạo cho tôi nhận thấy anh thật xa vời. 
Một cảm giác xa mãi… 
… 
Tôi đứng trên sân thượng của trường đại học, 
những cơn gió cứ liên tiếp ùa đến. Tôi cứ đứng 
bất động hóng gió, cảm giác thật thoải mái, rất tự 
do. Tôi tưởng tượng mình như một cánh chim nhỏ, 
dang rộng đôi cánh bay lượn trên trời xanh. 
"Thích gió lắm à? Đây là địa bàn của tôi, không ai 
được phép đặt chân đến đây.” Một giọng nói nam 
trầm vang lên phía sau lưng 
"Tôi rất thích gió. Một người bạn của tôi cũng yêu 
gió…” Tôi vu vơ nói rồi ngạc nhiên quay lại nhìn 
anh. Tôi trơ ra như khúc gỗ, trái đất nhỏ vậy ư? 
"Nhóc con là em ư?” Nở một nụ cười mê hoặc, anh 
tiếp "Cuối cùng cũng gặp lại nhau rồi, có duyên 
thật.” 
"Anh có nghĩ gió mang chúng ta đến gần bên 
nhau không?” Lòng tôi vui như nở hoa, tôi đã chờ 
ngày gặp lại anh rất lâu rồi. 
"Sai rồi. Gió cuốn em đến gặp tôi vì ông trời nghĩ 
chúng ta có duyên.” Anh lại nở nụ cười, quay lưng 
bước đi. Tình yêu của tôi bắt đầu từ đây… 
… 
Hiện giờ chúng tôi đang yêu nhau, anh đã trở 
thành nhiếp ảnh gia có tiếng trong ngành, còn tôi 
thì vẫn đang học năm cuối đại học. Công việc anh 
khá bận rộn, càng ngày càng ít thời gian dành cho 
tôi. Lúc nào tôi gọi cho anh, anh luôn trả lời: "Anh 
bận, gọi lại sau.” Tôi buồn, có phải anh đã hết 
yêu tôi rồi đúng không? Lắc đầu, tôi tự trách bản 
thân mình quá nhạy cảm, anh rất yêu tôi mà, tôi 
nên tin tưởng anh. Sự nghiệp rất quan trọng! 
Đọc xong quyển sách, tôi bước ra khỏi quán cà 
phê đi về hướng siêu thị. Trong đầu đang nghĩ tối 
nay nên làm món ăn anh yêu thích. Trên đường đi 
đột nhiên tôi thấy anh, chẳng phải giờ này anh 
vẫn đang bận sao? Sao anh lại có mặt ở đây??? 
Bỗng tôi nhìn thấy một cô gái ở bên cạnh anh, cô 
ấy ăn mặc sang trọng nhưng quyến rũ. Cô gái ấy 
hôn anh và anh mỉm cười, đưa tay vuốt tóc cô ta, 
ánh nhìn tỏ ra sự yêu thương và cưng chiều. Hai 
người bước vào cửa hàng chuyên bán quà lưu 
niệm, cô gái nũng nịu đòi chọn quà này quà nọ, 
anh lại xoa đầu cô ta. Tôi đứng bất động ở đấy, 
anh đang đi cùng phụ nữ khác, anh không yêu tôi 
nữa đúng không? Tôi lấy điện thoại gọi cho anh: 
"Anh Phong, anh đang ở đâu?” Tôi cố kiềm chế 
bản thân nhưng giọng nói của tôi vẫn run rẫy. 
"Anh đang bận, gặp sau!” Anh lạnh nhạt nói rồi 
cúp máy. 
Anh quả thật đang lừa dối tôi! Trên cõi đời này 
người đàn ông tôi yêu nhất lại lừa dối tôi, tôi 
không thể chấp nhận được sự thật này, xông vào 
trong cửa hàng đến ngay trước mặt họ dùng giọng 
lạnh lùng: 
"Cô ấy là ai?!” Giọng lạnh nhạt nhưng vẫn run rẫy, 
tôi không thể kiềm chế những cảm giác đang trỗi 
dậy trong lòng. 
Anh tỏ ra vẻ rất ngạc nhiên về sự có mặt của tôi, 
anh ấp úng mãi không nói được. Cô gái bên cạnh 
anh kiêu hãnh đưa mắt lướt nhìn tôi một cái, bình 
tĩnh nói: 
"Tôi là vị hôn thê của anh ấy! Cô biết anh Phong 
ư? Sao tôi không nghe anh ấy nhắc đến cô vậy?” 
Cô ta nở một nụ cười châm biếm. 
Tiếng sét ầm ầm đánh bên tai tôi. Sốc lắm! Gã 
đàn ông từng nói lời ngon ngọt, từng cử chỉ quan 
tâm, yêu thương tôi đều chỉ là giả dối. Tôi giơ cao 
bàn tay muốn tát thẳng lên mặt anh, đùa giỡn 
tình cảm của tôi vui đến vậy à? Nhưng cuối cùng 
tôi cũng không ra tay được, trái tim tôi đớn đau, 
cả cơ thể dường như không còn một chút sức lực, 
đánh anh có ích lợi gì, anh không thể quay lại bên 
tôi được nữa. Từ trước đến giờ, tình cảm của anh 
chỉ là giả dối, do tôi tự mình đa tình. Anh đã 
từng yêu tôi dù chỉ một giây chưa??? 
"Tôi thật là ngốc nghếch. Quên đi, tôi trao tình 
yêu nhầm người rồi.” 
Tôi cười thật thê lương, có gắng gượng đứng vững, 
tiếp tục: 
"Nhớ gửi thiệp cưới cho tôi, tôi chắc chắn đến dự. 
Trăm nay hạnh phúc.” 
Vui thật. Ra tôi chỉ là con đàn bà xen ngang, yêu 
người gần kết hôn. Tôi cố tỏ ra bình tĩnh bước ra 
ngoài. Đau lắm! Tôi thật sự không nghĩ đến việc có 
một ngày anh sẽ phản bội tôi, có ngày tôi nhận ra 
anh không yêu tôi, tôi có thể mạnh mẽ không khóc 
trước mặt anh, bình tĩnh nói từng câu như vậy. 
Lúc tôi bước đi, anh muốn níu lấy tay tôi để giải 
thích nhưng người phụ nữ kia ngăn anh lại. Anh 
buông tay, anh không đuổi theo tôi. Hành động 
này khiến tim tôi hoàn toàn tan nát, anh thật sự 
không còn điều gì giải thích vì điều tôi thấy hoàn 
toàn là sự thật. Cô vợ sắp cưới của anh là quan 
trọng nhất, tôi chỉ là kẻ xen ngang, là một trò tiêu 
khiển anh đã chán. Mất mặt thật! Tôi làm xấu mặt 
của chính mình cũng làm xấu mặt phụ nữ. Tôi 
không đeo mắt chọn người. Thật ngớ ngẩn và dại 
dột! 
Bước ra ngoài, tôi chạy. Chạy thật nhanh như 
muốn trốn tránh hiện thực tàn nhẫn, một nỗi đau 
mà tôi không muốn chịu đựng… Vừa chạy, trong 
đầu tôi vừa xuất hiện các kỉ niệm ngọt ngào giữa 
tôi và anh gắn bó bao năm nay. Tình cảm ngọt 
ngào lúc trước giờ dã nhuốm đầy vị đắng chát của 
một sự thật. Sự thật luôn phũ phàng lắm! Cho dù 
không muốn chấp nhận thì nó vẫn là sự thật. Anh 
luôn bận rộn đấy, anh không phải bận vì công việc 
mà anh bận vì đi dạo với vị hôn thê. Anh bận lắm 
mặc cho con ngốc như tôi vẫn cứ ngày đêm chờ 
đợi anh từng giây phút. Đùa giỡn với tình cảm của 
tôi vui lắm đúng không? Tôi cười trên gương mặt 
nước mắt nhạt nhòa. Tôi tự trách bản thân có mắt 
không tròng, ngu ngốc xông vào bẫy tình mà anh 
giăng sẵn. Nước mắt vẫn rơi, tôi nhớ đến những 
ngày hạnh phúc trong quá khứ. 
… 
Anh cùng tôi ngồi dưới bãi cỏ xanh mượt, tôi gục 
đầu vào vai anh. Ngọn gió rười rượi thổi đến, lùa 
vào mái tóc tôi, khiến nó bay bồng bềnh trước gió. 
Anh đã thì thầm vào tai tôi: 
"Gió đang hôn em đấy. Em biết gió nói gì không?” 
"Nói gì?” Tôi ngây ngô hỏi. 
"Gió nói…” Anh luôn im lặng sau câu nói đó. 
… 
Có thể lúc đó anh không muốn nói và bây giờ tôi 
đã nhận dược câu trả lời, gió nói: Gió đang lừa 
dối em đấy, đồ ngốc!!! 
Tôi hiểu anh cũng như gió thích sự tự do, thoải 
mái và có thể bỏ rơi tôi bất kì lúc nào. Tình yêu 
của anh nồng nàn như gió và cũng trôi qua thật 
nhanh để lại cho tôi vết thương hằn sâu. 
Anh là gió và tôi là cát. Gió cuốn cát bay, gió vô 
tình lắm!!! 
… 
Rồi vài ngày sau, tôi như một cái xác vô hồn, tôi 
cặm cụi vào sách vở và công việc. Tôi quyết định 
sẽ đi Úc học tiếp thạc sĩ, lúc trước tôi bị tình yêu 
khiến cho mù quáng nên mới từ bỏ vì muốn ở bên 
anh. Tôi không muốn nghĩ đến ngọn gió vô tình 
đó nữa. Từ nay về sau, tôi ghét gió! 
Một tối, tôi mơ về anh. Anh xanh xao đến gặp tôi, 
anh ôm tôi và nói: 
"Anh xin lỗi vì đã làm em buồn. Anh không muốn 
thế đâu. Tha thứ cho anh nhé!” 
"Không, đồ tồi. Anh biến đi. Tôi không bao giờ tha 
thứ cho anh.” Tôi lạnh lùng nói, tôi rất hận anh. 
Cả cuộc đời này, tôi cũng không bao giờ muốn gặp 
anh thêm lần nào nữa 
"Anh là gió và gió mãi yêu em. Gió muốn nói với 
em rằng: ANH YÊU EM NHIỀU LẮM!” Bóng anh mờ 
dần rồi từ từ biến mất hẳn. Một cơn gió thổi qua. 
Mát lắm. Đem cả hơi lạnh phả vào. Câu nói của 
anh mãi vang vọng trong đầu tôi… 
Nước mắt tôi bất chợt rơi, tôi tỉnh giấc ngồi bật 
dậy, gương mặt đã nhạt nhòa nước mắt, chiếc gối 
cũng ướt nhem. Chuông điện thoại vang lên, 
giọng phụ nữ ở đầu dây bên kia: 
"Alô, chị là bạn gái của anh Phong đúng không ạ? 
Anh ấy gặp tai nạn rồi. Em xin chị đến gấp, được 
không?” Giọng cô ấy run rẫy, có phần cầu xin tha 
thiết. 
Tên phụ tình ấy gặp tai nạn rồi, đây chính là quả 
báo đúng không? Đây chính là nghiệt của anh ta. 
Ông trời đang giúp tôi trút giận, ông trời đang 
trừng phạt anh. Tôi nên vui dúng chứ, tôi vui vì 
kẻ tổn thương tôi gặp ác báo? Thế nhưng nước 
mắt tôi lại rơi dài trên gương mặt tiều tụy, trái 
tim tôi thắt chặt đến thở không nỗi. Tôi rất hận 
anh nhưng không muốn anh rời bỏ cuộc đời này, 
tôi không muốn anh gặp tai nạn. Tôi vội vã chạy 
vào bệnh viện như một người điên. Anh không 
được chết, anh phải sống trên cõi đời này để tôi 
tiếp tục hận anh. 
Đến bệnh viện, trái tim tôi lạnh băng khi bắt gặp 
cô vị hôn thê của anh. Tôi bật cười chua chát, nực 
cười thật tôi lo lắng dư thừa rồi đúng không? Trái 
tim tôi vẫn đau như thắt lại, đau lắm!!! 
"Chào chị, em xin lỗi vì chuyện hôm trước . Đó chỉ 
là một lời nói dối, em là em gái của anh ấy. Anh 
Phong…anh ấy muốn chị đi sang Úc, anh ấy không 
muốn chị vì anh ấy mà từ bỏ tương lai của mình. 
Anh rất ngốc!!! Trên đường đi mua quà cho chị, 
anh ấy…anh ấy đã gặp tai nạn…Mấy hôm nay, anh 
ấy rất buồn, anh ấy thật sự rất buồn khi thiếu 
vắng chị. Anh rất nhớ chị. Chị biết không, em 
chưa từng nhìn thấy anh ấy yêu ai như chị. Lúc 
vào phòng cấp cứu, anh ấy vẫn gọi tên chị. Em sai 
rồi, em không nên cùng anh ấy đóng kịch. Em sai 
rồi…” Cô ấy khóc nức nở, giọng nói run rẫy dứt 
quảng. Gương mặt đau khổ vô cùng. 
Tôi sai rồi! Nước mắt của tôi cũng rơi ướt đẫm 
gương mặt… 
Cô ấy đưa chiếc hộp quà xinh xắn cho tôi, giọng 
nói run rẫy, đôi mắt đã sưng húp lên: 
"Trước khi hôn mê, anh ấy vẫn cầm chắc hộp quà 
trong tay… anh bảo em phải đưa tận tay cho chị. 
Anh ấy yêu chị, hi vọng chị sống thật hạnh phúc!” 
Anh yêu tôi, anh vì tôi, anh muốn tôi hạnh phúc. 
Cơ thể tôi run rẫy, tôi cứ khóc như một đứa trẻ. 
Tôi ngu ngốc. Tôi không tin tưởng anh. Tình yêu 
của tôi dành cho anh chưa đủ lớn. Tôi không suy 
xét kĩ càng mọi chuyện. 
Ánh đèn cấp cứu tắt, bác sĩ bước ra thở dài: 
"Chúng tôi đã cố gắng hết sức. Trấn thương sọ 
não nghiêm trọng, người nhà vào gặp mặt bệnh 
nhân lần cuối đi.” 
Em gái anh dường như tuyệt vọng, cô ấy chạy vào 
phòng ôm chặt lấy anh lây lây: 
"Anh…anh không được chết! Anh không được bỏ 
em, bỏ bố mẹ, bỏ bạn gái anh. Anh phải sống 
thực tốt. Chị biết sự thật rồi, chị không giận anh 
nữa…Anh không được chết…” 
Tôi đừng trơ ở cửa phòng, đôi chân không thể nào 
cử động được. Tiến không được, lùi cũng không 
thể… Sinh li tử biệt, đáng sợ lắm!!! Tôi cố lau đi 
nước mắt, tôi không muốn anh thấy tôi yếu đuối 
thế này. 
"Đừng khóc…Gió luôn ở bên em, mãi yêu em… 
sống thật hạnh phúc…” Anh nhắm mắt, đôi mắt 
không bao giờ mở lại nữa. Anh nằm ngủ trên chiếc 
giường bệnh trắng xóa, gương mặt rất bình yên. 
Hơi thở cuối cùng của anh đã ngừng lại, trái tim 
tôi cũng ngừng đập theo anh. Một giọt nước mắt 
to như hạt đậu của tôi rơi trên gương mặt, một 
cơn gió lạnh ùa qua như muốn gạt đi nước mắt 
của tôi. Khoảnh khắc đau nhất trong cuộc đời này 
không phải là lúc bắt gặp anh phải bội tôi, đó 
chính là lúc anh rời xa cuộc đời của tôi mãi mãi. 
Hiểu lầm…đôi lúc khiến con người rời xa nhau mãi 
mãi. Anh đi rồi, tôi cũng chết theo anh mất rồi… 
Cơn gió trong cuộc đời tôi chẳng còn tồn tại trên 
thế gian này. Hạnh phúc trong cuộc đời tôi bị gió 
cuốn đi rồi. Đồ ngốc, bỏ em bơ vơ một mình là 
cách để em sống hạnh phúc ư? Anh là một cơn 
gió vô tình. Vô tình lắm!!! 
… 
Hôm nay là ngày giỗ của anh, anh đã qua đời một 
năm rồi. Có thể bây giờ trái tim tôi lạnh cóng vì 
thiếu mất anh. Tôi nhớ anh, nhớ anh da diết. 
Chợt cơn gió thổi qua tôi, gió khẽ ôm lấy tôi. Tôi 
nghe thấy tiếng anh đang thì thầm bên tôi: 
"Anh là gió và anh yêu em.: 
Phải, chính là anh, anh đã trở về, có thể là anh 
mãi ở bên tôi. Nước mắt tôi rơi và tôi hét lớn: 
"Em yêu gió và em cũng yêu anh!!!” 
Em sống rất tốt, anh yên tâm nhé. Chỉ là cuộc 
sống của em mãi thiếu anh…

Vote Điểm :12345

Loading...

✿ XEM CÁC TRUYỆN LIÊN QUAN :Truyện Ngắn

✿ XEM TRUYỆN KHÁC
ĐĂNG NHẬP

Tên Đăng Nhập:
Mật Khẩu:

CHỨC NĂNG
TRUYỆN NGẪU NHIÊN
TRUYỆN FULL
Lên đầu trang
Xuống cuối trang
Loading...
truyện thái mới truyện thái full oneshot đam mỹ truyện gay oneshot fanfic khải nguyên mới fanfic khải nguyên full oneshot bách hợp fanfic Bác Chiến mới fanfic Bác Chiến full Đam mỹ võng du fanfic vkook hoàn fanfic vkook mới fanfic ChanBaek full fanfic ChanBaek mới

Copyright Kênh Truyện © 2011 - 2020 - In Sách Truyện Theo Yêu Cầu
Powered by uCoz -Giao diện Mobile