»  
»  
20:59, 10/11/2020

Lưu Ly Mỹ Nhân Sát (Quyển 5)
✿ Người Đăng: NuThanTruyen ✿ Tác Giả: Thập Tứ Lang
28 Lượt Xem 10 Bình Chọn Truyện Cùng Người Đăng
ĐỌC Chap 1 ĐỌC Chap Mới Nhất


✿ Nội dung truyện Lưu Ly Mỹ Nhân Sát (Quyển 5)


Lưu Ly Mỹ Nhân Sát Quyển 5

Quyển 5: Phượng hoàng nở hoa

45 chương nhe cả nhà

Quyển 6 : Chương 1 -6

Người dịch: Henlen Chung




Bên này, nàng chỉ là một nữ tử bình thường ; bên kia, nàng là vị tướng quân lãnh huyết vô tình vang danh khắp lục giới... Bên này, nàng có một gia đình hạnh phúc, bao huynh đệ tỷ muội xung quanh, hòa thuận mà đầm ấm ; bên kia, từ khi sinh mạng nàng xuất hiện nơi thiên địa đã không có lấy một thân nhân, cô độc, tịch mịch... Hết thảy, đều bắt nguồn từ cái đêm trăng tròn kia... đêm mà nàng biến thân... Ách, cũng không phải là không có ai thu nhận nàng, nhưng là oa~ oa~ Một linh hồn, hai số phận, hai kiếp sống hòa toàn khác nhau. Nàng - Toàn Cơ của Thiếu Dương phái, một trong ngũ đại phái tu tiên, đầu thai mang theo sự ngốc ngếch và mờ mịt về tình cảm. Nhưng, cũng chính là nàng - Chiến thần uy vũ vang danh khắp lục giới, tưởng chừng đã nắm trong tay hết thảy, nhưng có mấy ai biết được bao đau khổ nàng từng trải qua, về kiếp nhân sinh lênh đênh, lận đận, nhiều đau khổ mà cũng lắm gian truân của nàng...


Chương 1: Cùng quân cộng rớt Hoàng tuyền (nhất)

Chung Mẫn Ngôn hai mắt đều đồng dạng thất thần, nhìn nàng một hồi, sau đó mới nhỏ giọng nói: "Là muội?" Toàn Cơ sợ run một hồi, tay cầm kiếm buông xuống, nhóm yêu quái bên cạnh vừa rồi còn sợ hãi, thấy nàng đột nhiên phát ngốc liền đồng loạt lao đến, đều bị Đằng Xà hỏa thiêu thành tro. "Hắn, bọn hắn ở bên ngoài?" Toàn Cơ thì thao nói, thấy hắn gật gật đầu, xoay người từ trên thạch bích nhảy xuống, sắc mặt trắng bệch không chút huyết sắc, đôi mắt phảng phất một tia đau đớn. Nàng theo bản năng duỗi tay ra định dìu hắn, hỏi nhỏ: "Lục sư huynh, huynh ổn chứ?" Ngón tay vừa mới chạm được đến tay áo hắn, hắn đã co rụt lại, Toàn Cơ lúc này mới nhớ ra hắn chẳng hề thích nàng đụng hắn, đang ngượng ngùng muốn rụt tay về, lại nghe thấy hắn thở dài một tiếng, nâng tay trụ vào bờ vai nhỏ gầy của nàng, cơ hồ đem trọng lượng toàn thân dựa trên vai nàng. Tim Toàn Cơ thịch thịch nhảy loạn, có chút lúng túng, lại có điểm mờ mịt, thấp giọng nói: "Lục sư huynh... Huynh, huynh thế nào rồi...?" "Đừng nói chuyện, ta... có chút không thoải mái, đỡ ta vào trong được không?" Nhiệt khí từ miệng hắn phả vào lỗ tai nàng, mặt Toàn Cơ nhất thời hiện lên một mảng hồng nhạt, luống cuống tay chân đỡ hắn hướng về phía Minh Hà động. Đằng Xà phía sau đã xử lý xong tất cả yêu ma, dường như còn chưa thỏa mãn, ánh mắt có chút tiếc nuối nhìn những cỗ thi thể đã bị mình thiêu đến đen thui nằm la liệt trên mặt đất, liếm liếm làn môi, thở dài một hơi: "Thực chưa đã nghiền mà..." Quay đầu lại thấy hai người kia đã sớm đi xa, căn bản là không chú ý đến mình, vội vàng đuổi theo, đồng thời cũng kêu lên: "Quá không nghĩa khí đi! Lão tử giúp ngươi trừ hết lũ tạp nham này, thúi tiểu nương ngươi lại gặp sắc quên nghĩa... Khoan đã, ngươi, ngươi làm sao vậy, xảy ra chuyện gì? Toàn thân đều là máu như vậy..." Chung Mẫn Ngôn đánh gãy lời nói của hắn, nói: "Ta chỉ là bị tiêu chảy, đối với ngươi là tin tức quan trọng vậy sao?" "Phi" Đằng Xà giận dỗi không thèm đáp. Toàn Cơ nói: "Được rồi, được rồi, tình trang của Lục sư huynh bây giờ không ổn lắm. Đợi chút nữa uống chút thuốc viên liền tốt thôi." Chung Mẫn Ngôn không nói chuyện nữa. Trở lại Minh Hà động, mọi người nghe nói yêu ma đã bị tiêu diệt không khỏi hết sức vui mừng. Hoàn Dương cùng Phác Dương mang theo mười mấy đệ tử thân thủ không tệ đi tuần tra núi xem xem còn yêu ma lẩn trốn nữa không, những người còn lại đều lưu lại trong động chờ tin tức. Linh Lung thấy Chung Mẫn Ngôn rốt cục cũng trở về, vội vàng nhào lên, cười nói: "Giỏi cho Tiểu Lục tử nhà ngươi! Tiêu chảy mà cũng đi lâu như vậy! Ta thấy ngươi nhất định là nhát gan, thấy yêu ma đột kích liền sợ đến chân dính trên mặt đất, không đi tìm chỗ trốn đúng không?" Chung Mẫn Ngôn sắc mặt tái nhợt, miễn cưỡng cười một cái: "Nàng dám cười nhạo ta!" Nói rồi, nhẹ nhàng buông Toàn Cơ ra, bám lên bờ vai Linh Lung, cơ hồ cả người áp lên thân nàng, bất chấp bao người xung quanh, ôm trọn nàng vào trong ngực. Hai người bọn họ tuy rằng đã được coi là một đôi tiểu tình nhân nhưng là Linh Lung da mặt mỏng, trước kia cũng chưa từng cùng hắn ban ngày ban mặt làm hành động thân mật như vậy, nay lại còn trước mặt nhiều người...Hắn hành động như vậy khiến gò má nàng nhất thời đỏ ửng như ráng chiều, thấp giọng khiển trách: "Đừng như vậy mà... Mọi người đều đang nhìn kìa!" Chung Mẫn Ngôn thấp giọng cười một tiếng, lại nhẹ giọng nói: "Thì ra nàng dễ ngượng ngùng như vậy a~... Đừng động... Linh Lung, nàng hảo thơm a!" Linh Lung vừa lúng tùng vừa bối rồi, chỉ hận không có cái lỗ để chui xuống, nàng không dám ngẩng đầu nhìn biểu tình của mọi người, duỗi tay dùng lực đem hắn đẩy ra, Chung Mẫn Ngôn lảo đảo một cái, nàng dường như không nỡ đành vội vàng dùng tay vịn lấy hắn, dẩu môi giận dội: "Ngươi đứng đắn một chút đi." Không ngờ Chung Mẫn Ngôn duỗi tay ôm chầm lấy nàng, vòng tay hắn xiết chặt lại, tựa hồ muốn khảm nàng vào thân thể hắn. Rồi đột nhiên hắn cúi đầu xuống, áp môi lên môi nàng, mút lấy đôi môi nàng, cùng nàng điên cuồng dây dưa. Phảng phất như hắn cùng nàng xa cách ngàn vạn lần sinh tử luân hồi, bây giờ mới gặp lại nhau, phảng phất như mã thượng muốn long trời lở đất, hắn dường như cảm thấy không đủ, hận không thể cùng người trong lòng triền miên đến chết. Mọi người cung quanh liên tiếp hút khi, liên tiếp thán phục đôi trẻ nồng nhiệt không câu nệ này, Linh Lung sợ đến dựng tóc gáy, nhưng lại không muốn dãy dụa, tâm trung không có lấy một tia bài xích, cơ hồ là lưu luyến vòng ôm ấm áp chặt chẽ này, chẳng muốn lìa xa. Hắn lại đưa tay, nhẹ nhàng mơn trớn gò má đang đỏ lựng của nàng, lưu lại cảm giác ướt át cùng một mùi tanh khó chịu. Không biết qua bao lâu, hắn rốt cuộc ly khai hai cánh môi nàng, run giọng: "Linh Lung, nàng hôm này liền cấp tốc gả cho ta đi..." Linh Lung ngơ ngẩn nhìn hắn, chỉ thấy nhãn tình hắn đen đến thâm thúy, bên trong dường như ánh lên ngọn lửa đang âm ỉ cháy, gần như tuyệt vọng nhìn nàng. Hắn thình lình nhắm mắt lại, thấp giọng nói: "Không... Nàng đang nói gì cả... Để cho ta ngắm lại nàng nào... Vẫn xinh đẹp như vậy... Hứa với ta, phải sống thật tốt..." Nàng cảm thấy chất lỏng nhớp nháp trên mặt mình ngày cành dính, thập phần khó chịu, liền dùng tay sờ một cái, cúi đầu nhìn một cái —— bàn tay nàng đầy máu tươi. Nàng kinh ngạc thở dốc, trong lòng sinh ra cảm giác bất an mãnh liệt, nhìn lại thì thấy người vừa ôm mình đã mềm nhũn ngã trên mặt đất, trái tim chợt thắt lại. Nàng kêu lên thất thanh: "Tiểu Lục Tử!" Dưới chân hắn là một vũng máu tươi, màu đỏ tươi như cây kim châm vào mắt nàng, vào tim nàng... khiến nàng toàn thân nàng đau đớn kịch liệt. Nguyên lai, hắn dùng rễ cỏ bùn nhét vào miệng vết thương, tay nàng gắt gao ấn vết máu hắn lưu lại trên mặt nàng, mọi người cư nhiên đều không phát giác.

Mời Bạn Đọc Tiếp Tại Trang : Lưu Ly Mỹ Nhân Sát (Quyển 5) - Tiểu Thuyết - Tiểu Thuyết Xuyên Không Full - Diễn Đàn Kênh Truyện https://kenhtruyen.com/forum/74-24038-1#ixzz6dOWDh39h




Vote Điểm :12345

Loading...

✿ XEM CÁC TRUYỆN LIÊN QUAN :Tiểu Thuyết Full

✿ XEM TRUYỆN KHÁC
ĐĂNG NHẬP

Tên Đăng Nhập:
Mật Khẩu:

CHỨC NĂNG
TRUYỆN NGẪU NHIÊN
TRUYỆN FULL
Lên đầu trang
Xuống cuối trang
Loading...
truyện thái mới truyện thái full oneshot đam mỹ truyện gay oneshot fanfic khải nguyên mới fanfic khải nguyên full oneshot bách hợp fanfic Bác Chiến mới fanfic Bác Chiến full Đam mỹ võng du fanfic vkook hoàn fanfic vkook mới fanfic ChanBaek full fanfic ChanBaek mới

Copyright Kênh Truyện © 2011 - 2020 - In Sách Truyện Theo Yêu Cầu
Powered by uCoz -Giao diện Mobile