»  
»  
06:50, 05/10/2020

Mỗi Ngày Không Đến Mấy Phát Cúc Hoa Liền Ngứa
✿ Người Đăng: ichi ✿ Tác Giả: Tây Tây Đặc
82 Lượt Xem 14 Bình Chọn Truyện Cùng Người Đăng
ĐỌC Chap 1 ĐỌC Chap Mới Nhất


✿ Nội dung truyện Mỗi Ngày Không Đến Mấy Phát Cúc Hoa Liền Ngứa

Chương 1
Hoa Tiểu Mạc là một trạch nam, là một diao ti*, ở nội thành thuê một cái cửa hàng mặt tiền chuyên môn bán sách, bạn bè của hắn đều biết nơi đó có hàng trân tàng, tiểu hoàng thư* các loại đều có.

[diao ti: chỉ những người ở tận cùng đáy xã hội, sinh ra không có gì đặc biệt, gia cảnh nghèo khó, thường thì họ luôn bị những người thuộc tầng lớp thượng lưu kinh bỉ | tiểu hoàng thư: sách khiêu dâm]

Nhưng Hoa Tiểu Mạc cũng là một người có nguyên tắc, những sách đó nếu như không phải là người quen hắn tuyệt đối không lộ ra nửa chữ.

Mấy năm nay cuộc sống trôi qua thực tự tại, hắn là một cô nhi, cũng không cưới vợ sinh con, mỗi tháng kiếm đủ mình tiêu xài, hơn nữa còn có thể tích luỹ một ít.

Hôm nay là sinh nhật hai mươi tuổi của hắn, Hoa Tiểu Mạc đóng cửa tiệm sớm nửa tiếng đi về nhà.

Nấu hai món một canh, Hoa Tiểu Mạc ăn thực no nê, tuy rằng một người ăn có chút tịch mịch, bất quá hắn đã quen rồi.

Ăn cơm tối xong hắn cầm quần áo đi vào nhà vệ sinh chuẩn bị tắm rửa, sau khi mở vòi hoa sen, cảm thụ buồng vệ sinh bị sương mù vấn vít, Hoa Tiểu Mạc ngâm nga trong miệng một điệu nhạc, eo nhỏ cũng lắc lư theo tiết tấu, cả đầu đều là tình cảnh đại sát tứ phương trong trò chơi hồi chiều.

Đứng trước gương một tay sửa sang tóc mình, miệng huýt sáo, nhếch mép cười nói: "Đẹp trai dữ.”

Chuẩn bị cởi cúc áo sơ mi để lộ ra một khối cơ bụng nhỏ thật vất vả mới luyện được, xà phòng mới lấy từ trên bồn rửa từ lòng bàn tay trượt mất, hắn ngồi xổm xuống nhặt lấy, kết quả bởi vì nước đọng cùng với thể trạng thấp kém, chân trượt một cái, cả người cắm đầu về phía trước.

Sau khi tỉnh lại lần nữa Hoa Tiểu Mạc trước tiên xoa cái trán đau đớn, chờ khi hắn cảm giác được hôn ám trước mắt mới hậu tri hậu giác biết có chỗ không thích hợp.

Hắn vẫn là mặc một thân y phục tắm rửa trước đó, nhưng mà…

Mẹ nó, là quần áo rộng ra hay là người hắn rút lại, Hoa Tiểu Mạc nhìn tay chân trắng nõn của mình, thực rõ ràng, là hắn rút.

Máy móc đứng lên, hắn sờ sờ áo sơ mi, phát hiện áo sơ mi đã dài đến đùi, mà quần dài trực tiếp xếp mấy tầng ở mắt cá chân, Hoa Tiểu Mạc hít sâu vài lần. Phản ứng đầu tiên trong đầu chính là mình trọng sinh trở lại bốn năm năm trước.

Một lúc lâu sau Hoa Tiểu Mạc đi tới gần ánh sáng có chút yếu ớt cách đó không xa, dưới chân không biết đụng phải cái gì, hắn thiếu chút nữa cắm đầu xuống đất. Vừa đi vừa sờ soạng hai bên, khi sờ đến tấm ván gỗ cứng rắn, hắn vội vàng đẩy ra, ánh trăng bên ngoài chiếu vào, tâm Hoa Tiểu Mạc cũng trầm xuống đáy cốc.

Nơi này là một cái phá miếu* bẩn loạn hoang phế. [phá miếu: miếu đổ nát]

Đúng lúc này, trong đầu bỗng nhiên vang lên một âm thanh mờ ảo: "Nếu muốn trở về, phải tìm được kẻ có bớt hình dạng cánh hoa màu đỏ trên người, rồi cùng nhau làm chuyện phu thê.”

"Ai, ai đang nói đó?” Hoa Tiểu Mạc nắm chặt nắm tay mắng: "Đừng có con mẹ nó giả thần giả quỷ với lão tử!”

Hồi đáp hắn chỉ có tiếng kêu ùng ục ùng ục của bao tử mình, Hoa Tiểu Mạc rùng mình một cái, ngộ phắc*, gặp quỷ , hắn hung hăng chà xát cánh tay. [ngộ phắc: nguyên văn Hán Việt là ‘ngọa tào’, nó là một cách chửi thường thấy trên mạng, phát âm tựa như ‘ngã thao’ tức là I fuck đó, nên mình edit thành ngộ phắc nhé = v = cũng nghĩa đó mà cũng khá đồng âm]

Sau lưng bỗng nhiên đau đớn một trận như thiêu cháy, loại đau này giống như là xé nát máu thịt, có cái gì đó đang chậm rãi nẩy mầm sinh trưởng.

Hoa Tiểu Mạc cắn răng, đau quá, hắn dứt khoát cởi áo sơ mi, ngoái cổ muốn nhìn xem sau lưng rốt cuộc thế nào, nhưng cái gì hắn cũng không thấy được.

Thật là quỷ dị, tay Hoa Tiểu Mạc run run mặc y phục trở lại, kéo căng cổ họng lớn tiếng la lên: "Ra đây, ngươi đi ra đây! Có gan thì ra đây!” Nhưng hiện tại thanh âm hắn rất nhuyễn, không có lực uy hiếp gì.

Gào thét một hồi, cổ họng Hoa Tiểu Mạc cũng khàn, hữu khí vô lực kêu rên: "Ra đây a, tổ tông, cầu xin ngươi xuất hiện đi, đừng giỡn nữa, ta sắp bị ngươi giỡn banh rồi.”

Nhưng mà trong phá miếu trừ bỏ gió lạnh rít gào, không có gì khác nữa.

Lá khô bị gió cuốn lên, tiếng xào xạc phá lệ u ám, thân thể Hoa Tiểu Mạc run lên, lạnh quá, tay chân lạnh ngắt, sớm biết lúc xuyên qua đây là mùa thu, hắn hẳn nên mang theo vài kiện áo bông. [=.=|||]

Đóng kín cửa lại, Hoa Tiểu Mạc ưu thương lại nhàm chán ngã vào trong đống cỏ, vừa hà hơi chà xát lòng bàn tay vừa ở trong lòng cầu Bồ Tát, mẹ nó, chẳng lẽ mới vừa xuyên qua đã bị đông chết tươi sao.

Đây là một thế giới xa lạ, cũng không như mấy nam chính trong những tiểu thuyết kia có không gian, có hệ thống, có manh sủng, có bàn tay vàng, nhưng hắn bi đát biến từ thành niên trở thành vị thành niên, tám chín phần mười đại khái khoảng mười lăm mười sáu tuổi, Hoa Tiểu Mạc đưa tay xoa xoa ánh mắt, gặp cảnh bi thương như thế vậy mà hắn không khóc.

Trở về, nhất định phải trở về, năm nay mới mua được cái nhà, còn chưa kịp trang hoàng, đã mạc danh kỳ diệu xuyên qua, hắn có chút lo lắng sổ tiết kiệm trong nhà có thể bị tiểu thâu* cuỗm đi hay không. [tiểu thâu: ăn trộm]

Hoa Tiểu Mạc vươn tay gãi gãi sau lưng, hình như không còn đau nữa, cứ như đau đớn lúc trước là ảo giác vậy.

Ngoài phá miếu đột nhiên vang lên một tiếng bước chân, Hoa Tiểu Mạc liếm liếm đôi môi phát khô lấy can đảm quát lớn: "Ai?”

Chỉ nghe bên ngoài một cái thanh âm thô cuồng nói: "Trước Phật hoa sen nở ba đóa.”

Không được phép nghĩ nhiều, Hoa Tiểu Mạc vội vội vàng vàng ném ra một câu: "Xuân đến dương liễu phất năm cành.”

Bên ngoài phá miếu trầm mặc một trận, Hoa Tiểu Mạc đã bắt đầu bới đống cỏ, hắn hi vọng có thể bới ra một cái lỗ để trốn vào, chết hay là sống còn phải xem thiên ý.

"Ha ha ha, tại hạ có thể được gặp đệ tử Địch Hoa phái thần bí nhất giang hồ quả thật là một chuyện may mắn lớn trong đời.”

Tới cùng tiếng cười to chính là một nam nhân trung niên cao lớn thô kệch, trên tay mang theo một thanh trường đao.

Địch Hoa phái? Cái này con mẹ nó cũng có thể trúng? Hai mắt Hoa Tiểu Mạc rất nhanh liếc cái trường đao phiếm hàn quang một cái, nuốt nước miếng, trên cổ lạnh lẽo, hắn bất động thanh sắc căng cứng thân thể.


Mời Bạn Đọc Tiếp Tại Trang : Mỗi Ngày Không Đến Mấy Phát Cúc Hoa Liền Ngứa - Truyện Thế Giới Thứ 3 - Đam Mỹ Full - Diễn Đàn Kênh Truyện https://kenhtruyen.com/forum/71-4830-1#ixzz6ZvID8OdZ




Vote Điểm :12345

Loading...

✿ XEM CÁC TRUYỆN LIÊN QUAN :Truyện Gay, Đam Mỹ Full

✿ XEM TRUYỆN KHÁC
ĐĂNG NHẬP

Tên Đăng Nhập:
Mật Khẩu:

CHỨC NĂNG
TRUYỆN NGẪU NHIÊN
TRUYỆN FULL
Lên đầu trang
Xuống cuối trang
Loading...
truyện thái mới truyện thái full oneshot đam mỹ truyện gay oneshot fanfic khải nguyên mới fanfic khải nguyên full oneshot bách hợp fanfic Bác Chiến mới fanfic Bác Chiến full Đam mỹ võng du fanfic vkook hoàn fanfic vkook mới fanfic ChanBaek full fanfic ChanBaek mới

Copyright Kênh Truyện © 2011 - 2020 - In Sách Truyện Theo Yêu Cầu
Powered by uCoz -Giao diện Mobile