»  
»  
22:22, 04/10/2020

Nguyệt Lạc Cựu Mộ Lý
✿ Người Đăng: NghichPhongChu ✿ Tác Giả: Bát Thiên Quế Tửu
31 Lượt Xem 10 Bình Chọn Truyện Cùng Người Đăng
ĐỌC Chap 1 ĐỌC Chap Mới Nhất


✿ Nội dung truyện Nguyệt Lạc Cựu Mộ Lý


Nguyệt Lạc Cựu Mộ Lý

Tác giả:Bát Thiên Quế Tửu

Dịch tên truyện: Mặt Trăng Lặn Trong Hoàng Hôn Xưa

Thể loại: Chủ công, cổ đại, ngược, cao H

Độ dài: 20 chương + 1 phiên ngoại

Edit: Sói




Văn án

Có một bí mật mà y không hé miệng với bất kì ai...

Y có khả năng nhìn thấy được kiếp này cùng tương lai của người khác...

Một ngày trời mưa, y bị thương, lại được một ác quỷ nhặt về, ác quỷ ẩn cư ở miếu, giúp y thích ứng với đôi mắt mù.

Ban đầu cảnh giác, câu nệ, dần dần cũng bị thời gian sớm chiều làm bạn hòa tan.

Những lo sợ cùng bất an trong lòng dần dần được ác quỷ xoa dịu.

"Trong mắt ta ngươi không phải ác quỷ, ngươi là tâm sinh hướng thiện."



Hắn bất đắc dĩ thân ở vực sâu lại một lòng hướng thiện,

Y vô tâm nhìn thấu thiên cơ lại khó thoát hãm hại,

Gặp được ngươi, là từ bi thần phật cả trời đều không thể cho……

Ôn nhu cường đại × nhuyễn manh tri kỷ.

Thiên Trọng Xuyên x Phong Trản.


Chương 1

Lại là một ngày mưa.

Thiên Trọng Xuyên dậy rất sớm, hắn muốn đem con chim chẳng biết tại sao lại chết ở trong miếu ngày hôm qua đến Mộ Lý sơn an táng.

Ngày mưa đường rất trơn, Thiên Trọng Xuyên đi chân trần, cầm một cọng dây thừng trói chặt quần áo rộng thùng thình, tư thái của hắn rất đoan chính, giống như cầm vật quý. Tay trái của hắn cầm con chim chết kia, tay phải che ở trên người chim, chặn cho nó một ít nước mưa lạnh lẽo.

Mộ Lý sơn cách nơi này không gần, Thiên Trọng Xuyên đi thật lâu, thẳng đến khi mưa ngừng, chỉ còn lại một tầng mưa bụi đánh vào bờ vai cùng tóc ngắn của hắn, hắn bước lên con đường nhỏ vào núi.

Đối với nơi này, Thiên Trọng Xuyên rõ như lòng bàn tay, hắn không sợ chân trần của mình sẽ bị cái gì đâm thủng, gần như đầu cũng không cần cúi, hắn đã tới nơi mình muốn đến, nơi đó có một cây bách nhỏ còn chưa trưởng thành, hắn cảm thấy nơi này đối với con chim chết yểu mà nói, là một nơi rất tốt để an giấc ngàn thu.

Chính là nơi hắn muốn đào hố chôn con chim nhỏ đã có gì đó, Thiên Trọng Xuyên ngồi xổm xuống, cẩn thận xem xét. Đó là một con rồng nhỏ, thật sự rất nhỏ, còn chưa dài bằng cánh tay hắn, giống như bị người lấy đao hung hăng cắt xuống, vảy rồng trong suốt lật lên, dưới mắt có hai vệt máu bị nước mưa rửa trôi.

Thiên Trọng Xuyên thử sờ sờ nó, đột nhiên đuôi của nó khẽ động một cái.

Còn sống.

Thiên Trọng Xuyên nghĩ nghĩ, thận trọng đặt con chim trong tay xuống đất, cởi áo của mình, bàn tay chỉ tiết phân minh* dùng sức vặn ra nước mưa ở trên, hắn làm một tay nải đơn giản, cẩn thận đặt con rồng nhỏ vào.

(*指节分明 đốt ngón tay rõ ràng.)

Con chim kia đã được an táng, Thiên Trọng Xuyên treo cái bọc nhỏ có hơi nặng ở trên cánh tay, dựa theo đường cũ trở về.

Cổng lớn của miếu không khóa, rất ít người lui tới nơi này, Thiên Trọng Xuyên cũng không lo lắng cho quần áo đệm chăn đơn sơ của mình sẽ gặp bất trắc gì, hắn đẩy cổng đi vào miếu, đặt con rồng lên giường, đi múc một thùng nước giếng lạnh buốt rửa sạch cho mình trước, mới về nhìn rồng nhỏ.

Thiên Trọng Xuyên đã cứu rất nhiều động vật, nhưng vẫn là lần đầu tiên, thực tế, hắn cũng là lần đầu tiên nhìn thấy một con rồng ở khoảng cách gần như vậy, hắn vô cùng cẩn thận ấn cái vảy rồng bị vểnh lên kia xuống, hy vọng chúng nó có thể khép lại theo cách bình thường, lại cẩn thận lau miệng vết thương của rồng nhỏ, hắn không biết dược của nhân gian có thể dùng hay không, không tùy tiện rịt thuốc cho nó.

Sân sau có củi, Thiên Trọng Xuyên lấy một ít bỏ vào chậu đồng, đốt lên bỏ dưới gầm giường. Trong phòng thật sự quá lạnh, hôm nay lại có mưa, hắn không hy vọng con rồng này bị sống sờ sờ đông chết.

Vẫn luôn đợi đến mười ngày, con rồng kia cũng không tỉnh, Thiên Trọng Xuyên thậm chí cho rằng nó đã không cứu được.

Ngày thứ mười một, Thiên Trọng Xuyên phát hiện trong phòng bếp không còn đồ ăn, hắn đến vườn rau ở sau miếu, hái không ít rau xanh xách về, vốn là muốn đi thẳng đến phòng bếp, lúc đi ngang qua phòng của hắn vẫn là không quá yên tâm cầm theo rổ đi vào, muốn nhìn xem con rồng nhỏ kia đã tỉnh hay chưa.

Trên giường trống không, Thiên Trọng Xuyên còn chưa kịp phản ứng, đã bị người bóp cổ đè lên tường, không biết thiếu niên từ đâu xông tới, hắn nhìn thấy một khuôn mặt trẻ tuổi cách mình rất gần, đối phương hung ác hỏi hắn: "Ngươi là ai?”

Thiên Trọng Xuyên không khẩn trương, hắn biết rõ có thêm mười thiếu niên cũng không thể giết chính mình, hắn nhìn đôi mắt của thiếu niên, đôi mắt xinh đẹp kia lại là một mảnh sương mù, chỗ đồng tử trắng dã.

Thiếu niên mù.Hắn dâng lên một chút lòng trắc ẩn, rất bình tĩnh nói cho y biết: "Ta chính là một người bình thường, ngươi không cần sợ, ta không có lòng hiếu kỳ đối với chuyện đã xảy ra với ngươi, nếu như ngươi muốn đi, tùy thời có thể đi.”

Bàn tay bóp cổ hắn của thiếu niên chậm rãi thả lỏng, vô số lần đối mặt với nguy hiểm, lại khiến y có một loại cảm giác diệu kỳ, y tin tưởng vững chắc người trước mặt không có ác ý, liền tin lời của Thiên Trọng Xuyên, ngậm miệng chậm rãi cách xa hắn một chút.

"Ta có quần áo, tuy rằng khả năng không vừa, ngươi muốn mặc không?” Thiên Trọng Xuyên nhìn thân thể trần truồng chồng chất vết thương của thiếu niên.

Qua hồi lâu, thiếu niên do dự nói tiếng cảm ơn.

Quần áo của Thiên Trọng Xuyên rất lớn, thiếu niên mặc không quá vừa người, vụng về xắn cổ tay áo của mình, y không nhìn thấy. Thiên Trọng Xuyên nhưng không quản y, xoay người đi xử lý đống rau xanh mình vừa hái xuống.

Hôm nay trời quang, nước trong giếng cũng không lạnh như mấy ngày hôm trước, Thiên Trọng Xuyên hơi cong lưng, rửa rau trên bệ đá mình tự xây, trên rau xanh có sâu, là một con sâu xanh biếc mập mạp, Thiên Trọng Xuyên vươn ngón tay muốn chọc nó xuống, nó rồi lại không dằn nổi mà uốn éo chạy trốn.

Thiên Trọng Xuyên cúi đầu nhìn đầu ngón tay của mình, qua hồi lâu mới tiếp tục rửa rau.

Hắn làm một bữa cơm đơn giản, gạo lứt cách thủy cùng rau xanh, đủ cho hai người ăn.

Con rồng nhỏ không ăn, tuy rằng y mặc quần áo của Thiên Trọng Xuyên, nhưng vẫn rất cảnh giác, mắt lại bị mù, cả người vừa hoảng vừa sợ, lại không muốn biểu hiện ra ở trước mặt Thiên Trọng Xuyên, đành phải trầm mặc ngồi ở một bên, nghe Thiên Trọng Xuyên thỉnh thoảng phát ra tiếng đũa đụng bát đĩa.

Nơi này quá an tĩnh, an tĩnh đến chỉ có thể nghe thấy tiếng côn trùng cùng chim hót, chim giống như Thiên Trọng Xuyên, ở tại trong miếu, xây một cái ổ ở dưới mái hiên của Thiên Trọng Xuyên, Thiên Trọng Xuyên đã xem nó rất nhiều lần ở khoảng cách gần, là một con chim xanh, ở đầu đuôi có ánh sáng như lửa, hai con mắt là màu vàng.
Lúc này, con chim này lại bay vào phòng, vô cùng lớn mật mà đậu trên vai rồng nhỏ, y lại hoảng sợ, theo bản năng rút kiếm.

Nhưng mà kiếm của y đã không còn.

"Không phải sợ, là một con chim.” Thiên Trọng Xuyên vừa vặn ăn cơm xong rồi, hắn im lặng thu dọn bát đũa của mình: "Cơm để ở chỗ này, muốn ăn mà nói liền ăn.”

Hắn xoay người muốn đi, rồng nhỏ nghe thấy tiếng bước chân càng lúc càng xa của hắn, do dự lên tiếng: "Chờ một chút!”

Thiên Trọng Xuyên dừng, hắn quay đầu nhìn rồng nhỏ, chờ câu sau của y.

"Ta có thể làm giúp ngươi cái gì không?”

"Có thể, ngươi giúp ta cho rắn ăn đi.” Thiên Trọng Xuyên kéo y đứng dậy, rời đi thật lâu, rồng nhỏ không nhìn thấy, chỉ cảm thấy càng lúc càng lạnh, qua hồi lâu, Thiên Trọng Xuyên dừng.

"Đứng ở chỗ này, không nên cử động, một bước cũng không cần động.” Thiên Trọng Xuyên rời đi, không bao lâu ôm một cái túi lại đây, bên trong đều là thịt tươi cắt nát: "Cầm thịt ném xuống là được, nhưng một lần chỉ ném một miếng, cách một hồi lại ném tiếp, không cần lo lắng rắn cắn ngươi, cái hố này rất sâu.”

Hắn nói xong cũng rời đi, rồng nhỏ ngồi xổm xuống, dùng tay sờ soạng vào trong túi, cầm một miếng thịt, thử ném xuống dưới.

Bên dưới lập tức vang lên tiếng xùy xùy, rồng nhỏ không sợ, tay của y rất ổn, lòng thầm tính toán thời gian, mãi cho đến khi y ngồi xổm đã có chút cứng đờ, mới ném xong túi thịt này.

Thiên Trọng Xuyên giống như có thiên lý nhãn, y vừa mới đứng lên, Thiên Trọng Xuyên đã tới ngay, hai người trầm mặc trở về phòng của Thiên Trọng Xuyên, Thiên Trọng Xuyên lau sạch máu trên tay cho y, rồng nhỏ mò mẫm ngồi bên cạnh bàn, bắt đầu ăn cơm đã lạnh ngắt.

"Cái miếu này chỉ có ta và ngươi, nhưng vẫn có rất nhiều thứ sống.” Thiên Trọng Xuyên nói: "Nếu như ngươi cảm thấy không muốn ăn chực, ta có thể cho ngươi làm một ít việc ngươi có thể làm, lúc nào ngươi muốn đi, tùy thời có thể đi.”

Rồng nhỏ ừ một tiếng, y đói lắm rồi, chỉ muốn ăn cơm, nhưng y chưa từng chịu đói lần nào, không học được ăn như hổ đói, vẫn giữ hình tượng rất tốt ăn gì đó, Thiên Trọng Xuyên để ý thấy trên chóp tai y lộ ra một chút màu xanh lam.

Cơm đã ăn xong, rồng nhỏ vụng về dọn bát đũa, Thiên Trọng Xuyên nhìn y thiếu chút nữa làm rơi bát xuống đất, tự mình ra tay thu dọn giúp y, rồng nhỏ dường như xấu hổ, hỏi hắn: "Cảm ơn ngươi, ngươi tên là gì?”

Hắn trầm mặc thật lâu, không biết có phải nói ra tên giả để lừa gạt đối phương hay không, nhưng hắn nhìn khuôn mặt của thiếu niên, lại cảm thấy không cần thiết.

"Thiên Trọng Xuyên,” Hắn hỏi: "Ngươi thì sao?”

Rồng nhỏ trịnh trọng nói cho hắn biết: "Ta gọi Phong Trản.”



Vote Điểm :12345

Loading...

✿ XEM CÁC TRUYỆN LIÊN QUAN :Truyện Gay, Đam Mỹ Full

✿ XEM TRUYỆN KHÁC
ĐĂNG NHẬP

Tên Đăng Nhập:
Mật Khẩu:

CHỨC NĂNG
TRUYỆN NGẪU NHIÊN
TRUYỆN FULL
Lên đầu trang
Xuống cuối trang
Loading...
truyện thái mới truyện thái full oneshot đam mỹ truyện gay oneshot fanfic khải nguyên mới fanfic khải nguyên full oneshot bách hợp fanfic Bác Chiến mới fanfic Bác Chiến full Đam mỹ võng du fanfic vkook hoàn fanfic vkook mới fanfic ChanBaek full fanfic ChanBaek mới

Copyright Kênh Truyện © 2011 - 2020 - In Sách Truyện Theo Yêu Cầu
Powered by uCoz -Giao diện Mobile