»  
»  
22:22, 04/10/2020

Nguyệt Loan Loan
✿ Người Đăng: huyCongTu ✿ Tác Giả: Lộng Hà
44 Lượt Xem 10 Bình Chọn Truyện Cùng Người Đăng
ĐỌC Chap 1 ĐỌC Chap Mới Nhất


✿ Nội dung truyện Nguyệt Loan Loan


Nguyệt Loan Loan

Tác giả:Lộng Hà




Vương Gia thôn nằm ở phía tây huyện Đại Lĩnh,

phải đi qua một con sông mới tới. Con sông đó bị người trong thôn xưng là sông Diêm Vương,

chỉ là vì mỗi khi đến mùa mưa nước sông sẽ đột nhiên dâng tràn, mỗi năm đều có người chết chìm trong sông,

cho nên người trong thôn mỗi ngày đều phải thờ phượng một lần, biểu thị tâm ý,

cầu xin cho các hương thân trong thôn có thể sống an lành.

Người trong thôn khi trời tối đều không dám qua sông, vì liên quan tới truyền thuyết quỷ thần, tin thì sẽ linh,

không tin cũng không có chuyện gì, nhưng thứ này hơn phân nửa vẫn dọa người.


Chương 1

Vương Gia thôn nằm ở phía tây huyện Đại Lĩnh, phải đi qua một con sông mới tới. Con sông đó bị người trong thôn xưng là sông Diêm Vương, chỉ là vì mỗi khi đến mùa mưa nước sông sẽ đột nhiên dâng tràn, mỗi năm đều có người chết chìm trong sông, cho nên người trong thôn mỗi ngày đều phải thờ phượng một lần, biểu thị tâm ý, cầu xin cho các hương thân trong thôn có thể sống an lành. Người trong thôn khi trời tối đều không dám qua sông, vì liên quan tới truyền thuyết quỷ thần, tin thì sẽ linh, không tin cũng không có chuyện gì, nhưng thứ này hơn phân nửa vẫn dọa người.

Vương Đại Ngưu là một người nổi danh trong thôn, sinh ra đã có một thân hình tốt, cao thước tám, hai vai săn chắc hữu lực có cơ thịt, một tay có thể nhấc được cối xay bằng đá ở đầu đông của thôn, làn da tráng kiện màu đồng cổ, một người có sức lao động tốt như vậy ở nông thôn cũng không thấy nhiều, cũng nên nói là đến lúc cưới vợ rồi, nhưng trách cũng chỉ trách tướng mạo của y, một bộ dạng giống như Trương Phi như vậy thì cũng không có cô nương nào nguyện ý gả cho, lại thêm Vương Đại Ngưu này là một cô nhi, trong nhà trừ một gian phòng một mẫu đất thì tài sản gì cũng không có, nên càng không có cô nương nào nguyện ý cùng y.

Vương Đại Ngưu tướng mạo dọa người, thật ra thì trong lòng không xấu, vô cùng hàm hậu, biết tướng mạo của mình không đẹp mắt nên yêu cầu chọn vợ không cao, chỉ cần thân thể không bệnh không tai, có thể làm việc, hoàn cảnh trong nhà thì không quan trọng lắm, còn có một điều quan trọng nhất là mông phải bự, nghe dì ở cách vách nói nữ nhân mông to thì có thể sinh được nam oa oa. Nhìn Vương Đại Ngưu dọa người như vậy, nhưng lại rất yêu thương hài tử, hài tử trong thôn luôn nguyện ý chạy tới chỗ y, vì Vương Đại Ngưu mỗi lần đi lên huyện trở về đều mua mấy xâu kẹo đường cho chúng.

Căn nhà tranh của Vương Đại Ngưu là tài sản duy nhất mà cha y trước khi qua đời đã để lại, những thứ khác đều tiêu sạch để chữa trị cho lão nhân rồi. Căn nhà tranh này nằm ở phía đông của thôn, cách con sông đó không đến một khắc, vào mùa hạ người trong thôn thà đi tới nhánh sông Nhạn Giang cách thôn mấy dặm tắm rửa cũng không nguyện tắm ở đây, Vương Đại Ngưu gan lớn, trước giờ không cố kỵ điểm này, thường xuyên vào đêm hạ đến dòng sông tắm rửa, hứng gió, tắm hết khí nóng toàn thân, để ngủ một giấc ngon, để hôm sau tiếp tục làm việc.

Vào giữa tháng tám, trong không khí ban đêm vẫn còn lưu lại sự nóng bức của ban ngày. Vương Đại Ngưu thoát sạch y phục, toàn thân quang lõa đến tảng đá lớn nằm cạnh bờ sông, tay nhấc hòn đá, lòng bàn tay đều là nhiệt khí, vốn đang đầy nhiệt huyết y nhanh chóng thả tay trượt xuống sông. Nước sông không sâu lắm, khi Đại Ngưu đứng thì nước có thể ngập tới thắt lưng y. Lúc này Vương Đại Ngưu nằm trong dòng nước, không ngừng động chân để bản thân bảo trì tình trạng nổi trên mặt nước. Nước sông vì cả một ngày phơi nắng nên vẫn còn giữ lại độ ấm, được dòng nước âm ấm chảy qua thân thể, Vương Đại Ngưu thoải mái rên rỉ một tiếng, nhắm mắt lại tận hưởng sự thanh nhàn khó có được.

Một hắc ảnh từ trong rừng xông ra, từ hướng của huyện Đại Lĩnh mà tới, hắn đi qua sông Diêm Vương, rồi dừng lại, lặng lẽ tránh sau tảng đá mà vừa rồi Vương Đại Ngưu đã đụng tới, tảng đá này thật ra không lớn, nhưng hắc ảnh này lại có thể nhanh chóng ẩn nấp bản thân, Đại Ngưu vẫn đang hưởng thụ trong dòng sông không nhìn thấy sự tồn tại của hắc ảnh đó.

Ngâm cũng lâu rồi, Đại Ngưu đứng dậy, đám cá nhỏ xung quanh chạy đến tìm mồi cắn cắn trên lông chân của Đại Ngưu, ngứa ngứa nhột nhột khiến Đại Ngưu cười lớn. Y đi đến trước tảng đá lớn, trên đó đặt y phục, khăn và quả bồ kết mới của y. Trên bầu trời không có ánh trăng, chỉ có chút tia sáng lấp lánh của vì sao, ở vùng nông quê tiếc nên không đốt đèn, thị lực của Đại Ngưu trong bóng tối cũng rất tốt, y chuẩn xác lấy được khăn và bồ kết mình cần, nhưng không nhìn thấy nhân ảnh ẩn núp sau tảng đá. Nhân ảnh cẩn thận di động vị trí của mình, từ một góc độ khác lén nhìn Đại Ngưu.

Thần kinh Đại Ngưu vốn rất đơn giản, không chút cảm nhận được bản thân đang bị nhìn trộm, y vẫn giống như bình thường tắm rửa. Vương Đại Ngưu và những nông dân khác không giống nhau ở chỗ y rất yêu sạch sẽ, cho dù là mùa đông cũng phải theo định kỳ nấu nước tắm, cho nên trên thân thể của Đại Ngưu không có mùi hôi thường thấy của nông thôn, ngược lại còn thêm chút vị thơm của bồ kết, người khác hay nói y lãng phí thứ châm lửa tốt này, y lại không để ý, dù sao sức lực lớn, đến lúc cần lại lên núi chẻ củi là được.

Đại Ngưu vắt khăn lên vai, bóc ra một chút bồ kết, phủ ở trước ngực, y cúi đầu tỉ mỉ xoa lên, tấm lưng mịn màng săn chắc vì thế hoàn toàn lộ ra, bị hắc ảnh đang ẩn nấp sau tảng đá nhìn thấy rõ ràng. Trên lưng vẫn còn lăn vài giọt nước, làn da một tầng ẩm ướt, dưới ánh sao như phủ lên một tầng ngân sắc. Nương theo vận động của Đại Ngưu, từng giọt nước tinh nghịch trượt từ cổ y, thuận theo cột sống chảy xuống, sau đó là thắt lưng săn gọn, bờ mông tròn trịa. Hai chân của Đại Ngưu dạng ra, cho dù trong bóng đêm, làn da trắng mịn trong bắp đùi vẫn có thể nhìn thấy rất rõ. Giọt nước đáng yêu trượt qua phần đùi xinh đẹp, rồi rơi thẳng xuống mặt nước, gợn lên một trận sóng lăn tăn. Có thể là phía trước đã rửa xong rồi, Đại Ngưu đang ngâm trong nước lại trồi ra, xung quanh y hình thành một tầng bọt màu trắng, y lại cầm khăn quấn lấy bồ kết, tay trái kéo lên trên, rồi tay phải lại kéo xuống dưới, cứ thế qua lại ma sát, làn da ở bả vai vì liên tục bị dùng lực mà hồng lên, bắp thịt ở vai phải cũng gồng lên, tràn đầy sức sống. Khi Đại Ngưu đang tắm rửa vẫn luôn thích tìm vui, ha ha hát tiểu khúc của thôn quê, hoàn toàn không nghe thấy tiếng thở dốc kịch liệt sau tảng đá kia. Giống như một con mèo, hoặc là con lang đã nhắm chuẩn con mồi, hắc ảnh chậm rãi di động, dưới tình huống Đại Ngưu hoàn toàn không có chuẩn bị mà nhào lên, Đại Ngưu không kịp kinh hô đã bị người đó điểm vào á huyệt.

Vương Đại Ngưu kinh hoảng mở trừng mắt, y không biết là kẻ nào tấn công y, hay là tại sao lại tấn công y, sẽ không phải muốn giết người diệt khẩu đi. Đại Ngưu bị cái bóng hắc sắc nắm chặt thắt lưng, vòng qua phía trước, để mặc Đại Ngưu giãy dụa. Hắn nhấc Đại Ngưu mang lên bờ, vứt Đại Ngưu lên mảnh đất mọc đầy cỏ xanh. Mông Đại Ngưu chạm đất, y cảm thấy phần dưới đau nhói một chút, xém nữa đã rơi nước mắt. Y đợi cơn đau này trôi qua, liền ngẩng đầu nhìn rõ nam nhân trước mặt này. Ánh sao chiếu xuống không thể nhìn thật rõ, nhưng là đôi mắt của nam nhân này sáng như con dao mổ heo của đồ tể ở trấn trên, bờ môi mỏng cắn chặt lại, nhìn không ra hỉ nộ, một thân trường bào màu tối, cũng không nhìn rõ màu sắc, hắn đứng ở đó, giống như một vị thần, thái độ khinh khi nhìn Đại Ngưu toàn thân quang lõa. Dưới nhãn quang nam nhân, Đại Ngưu quên cả sợ hãi, xấu hổ chiếm thượng phong, y co ro người lại, muốn tránh khỏi ánh mắt của nam nhân.

Nam nhân nhào lên thân thể Đại Ngưu, áp chế tứ chi vì sợ hãi mà muốn giãy dụa của Đại Ngưu. Động tác của hắn đơn giản mà nhanh chóng, lật người Đại Ngưu lại, kéo mở y sam của mình, không có bất kỳ tiền hí (chuẩn bị trước khi làm) nào, phốc một tiếng, Đại Ngưu chỉ cảm thấy bản thân bị đâm vào một cây trụ gỗ cự đại, nội tạng dường như muốn bị dồn ra khỏi thân thể, cực đại đau đớn lan tràn trong thần kinh, y mở to miệng, phát ta tiếng gió hư hư, giống như thanh âm khi cánh cửa gỗ cũ kỹ được đóng lại. Nam nhân hoàn toàn không cố kỵ tới Đại Ngưu vì đau đớn mà co rút, cánh tay cường mãnh hữu lực của hắn nắm tay Đại Ngưu cố định lên đỉnh đầu y, hai chân kẹp chặt hai bên thắt lưng Đại Ngưu, để phòng ngừa Đại Ngưu vì đau đớn mà muốn bò về trước tránh khỏi hắn. Trên trán nam nhân tiết ra từng giọt mồ hôi, rơi xuống tấm lưng quang lõa của Đại Ngưu, y phục nửa thân trên của hắn chỉnh tề, khí tức bình ổn, rất khó tưởng tượng hắn đang hưởng thụ loại khoái cảm nóng bỏng. Bao chặt lấy hắn là nội bích nóng bỏng, xúc cảm như tơ lụa, co duỗi mang tính đàn hồi, khiến một kẻ trước nay luôn lãnh tĩnh như hắn cũng dần dần giải phóng một hơi. Đại Ngưu mở to mắt, dường như ngay một giây tiếp theo con mắt đó sẽ nứt ra, hai tay của y không ngừng cào cấu vào đám đá cỏ phía dưới, như để phát tiết ra sự đau đớn của thân thể, huyết dịch hòa lẫn với bùn đất thấm đẫm đầu ngón tay. Nam nhân ngẩng cao đầu, bầu trời đầy sao hiếu kỳ quan sát sự mập hợp nguyên thủy nhất này, nơi này không có địch nhân, không có kẻ thăm dò, không có bất cứ thứ gì có thể bán đứng hắn, hắn yên tâm đem hết tâm trí tập trung vào việc này, mang hết khoái lạc giao phó lên nông phu dưới thân này, đó là một loại cực đỉnh, khoái lạc chưa từng được thể nghiệm, thân tâm giống như được chắp thêm đôi cánh, du ngoạn lên chín tầng mây. Nương theo một tiếng rên dài của nam nhân, dịch thể nóng rực tràn vào thân thể của Đại Ngưu, tại chỗ kết hợp rỉ ra nhiệt dịch hỗn hợp trắng đỏ. Nam nhân ngồi trên người Đại Ngưu, như đang suy nghĩ gì đó mà nhìn ngắm Đại Ngưu đã hôn mê. Thân thể này tựa như có một loại ma lực nào đó, trong lúc Đại Ngưu hôn mê còn bài xích dị vật tự bên ngoài, lại vận động trong nội bích này, vật cự đại của nam nhân thêm một lần lên đến đỉnh, không cần suy nghĩ, thuận theo bản năng, nam nhân chìm vào trong thế giới cực lạc hoàn mỹ. Nam nhân không có sở thích kì quái gì đó, chỉ một tư thế mà hắn dùng tới hai canh giờ, cho đến khi nhiệt tình đều đã được thỏa mãn mới rời khỏi thân thể tiêu hồn này. Đại Ngưu đã chìm sâu vào trong hôn mê, nam nhân nhìn ra xa, đi đến cạnh tảng đá, cầm lấy y phục vải thô của Đại Ngưu phủ lên cho y, lại nghĩ nghĩ, lấy ra một miếng vàng nhét dưới người Đại Ngưu, rồi đến bờ sông rửa mặt, cuối cùng nhìn lại một lần người nam nhân vừa rồi còn cùng hắn mưa rền gió giật, nhảy lên một thân cây, mấy lần phóng bước rồi tiêu thất trong bóng đêm. Đại Ngưu trong lúc hôn mê còn đau đớn rên hừ hừ, một tư thế duy trì quá lâu khiến thân thể y cứng ngắc.

Mời Bạn Đọc Tiếp Tại Trang : Nguyệt Loan Loan - Truyện Thế Giới Thứ 3 - Đam Mỹ Full - Diễn Đàn Kênh Truyện https://kenhtruyen.com/forum/71-23853-1#ixzz6ZupoZNMq




Vote Điểm :12345

Loading...

✿ XEM CÁC TRUYỆN LIÊN QUAN :Truyện Gay, Đam Mỹ Full

✿ XEM TRUYỆN KHÁC
ĐĂNG NHẬP

Tên Đăng Nhập:
Mật Khẩu:

CHỨC NĂNG
TRUYỆN NGẪU NHIÊN
TRUYỆN FULL
Lên đầu trang
Xuống cuối trang
Loading...
truyện thái mới truyện thái full oneshot đam mỹ truyện gay oneshot fanfic khải nguyên mới fanfic khải nguyên full oneshot bách hợp fanfic Bác Chiến mới fanfic Bác Chiến full Đam mỹ võng du fanfic vkook hoàn fanfic vkook mới fanfic ChanBaek full fanfic ChanBaek mới

Copyright Kênh Truyện © 2011 - 2020 - In Sách Truyện Theo Yêu Cầu
Powered by uCoz -Giao diện Mobile