»  
»  
23:22, 04/10/2020

Phương Đường Tiên Sinh Thân Ái
✿ Người Đăng: mymypham ✿ Tác Giả: Tần Thập Nhị
25 Lượt Xem 10 Bình Chọn Truyện Cùng Người Đăng
ĐỌC Chap 1 ĐỌC Chap Mới Nhất


✿ Nội dung truyện Phương Đường Tiên Sinh Thân Ái


Phương Đường Tiên Sinh Thân Ái

Tác giả:Tần Thập Nhị

Nhân vật chính: Ôn Đồng, Cận Tây Trầm

Thể loại: đô thị ngôn tình, tình hữu độc chung.

Tổng số chương: 68 chương




Câu chuyện tình yêu giữa một chú sói phúc hắc từng bước từng bước dụ dỗ tiểu bạch thỏ vào hang, nhiều tình tiết vui nhộn giữa cả hai nhân vật.

Vào một ngày đẹp trời nào đó, Ôn Đồng đã phát sinh ý nghĩ đăng một tin trên weibo: Thích một ông chú, bụng dạ xấu xa, giỏi tính kế người khác, một lời không hợp ý liền chơi khăm người ta. Nên làm sao bây giờ?

Fan comment: Không cần dùng trí, trực tiếp cởi đồ.

Rất lâu sau đó, tình cờ cô phát hiện, tin nhắn weibo cởi quần áo kia thì ra là do người đó gửi!

Ha ha, luận về không có giới hạn, luận về hãm hại người khác, luận về không biết xấu hổ, người kia vĩnh viễn luôn đứng đầu!


Chương 1: Đại đại đại vô liêm sỉ

Chuyển ngữ: Mic

"Ha ha ha Cận Tây Trầm, chú mày đoán phim điện ảnh này của anh doanh thu hiện giờ được bao nhiêu rồi? Mười lăm tỷ đó, mười lăm tỷ, anh bảo chú mày ở lại có thịt ăn, chú mày không nghe, dù thế nào cũng phải chạy tới cái nơi chim chả thèm ị đó làm bác sĩ không biên giới gì đấy, hối hận chưa hối hận chưa hối hận chưa."

Cận Tây Trầm cầm điện thoại đưa ra xa, âm thanh huyên náo hãy còn thao thao bất tuyệt từ bên trong truyền tới, quan trọng là âm thanh này đáng ghét vô cùng, còn rất muốn ăn đòn, nếu là người bình thường xem ra sớm đã nhịn không nổi rồi.

Cận Tây Trầm trước nay có mức độ khoan dung vượt trên người bình thường, chỉ khẽ mỉm cười: "Ừm, với sự tài hoa của Lâm đại đạo diễn, chỉ mười lăm tỷ thì có tính là gì chứ."

"Sao lại cảm thấy lời này không giống như đang khen tôi ấy nhỉ?" Lâm Tu Trúc ở đầu bên kia điện thoại lập tức cảm thấy từ lòng bàn chân dâng lên một luồng khí lạnh, câu này nghe không đúng cho lắm nha.

Cận Tây Trầm ngữ điệu mang theo ray rứt: "Chủ yếu phải trách tôi, mấy năm nay đối xử với anh đích thực quá đáng, tin chắc Lâm đ*o diễn hẳn là không so đo chuyện trước đây với một bác sĩ nghèo như tôi đâu. Một bụng nhiệt huyết của anh vẫn có thể vì sinh mệnh nhân dân toàn thế giới mà cống hiến, anh cũng đừng quá tự coi nhẹ mình."

"Thằng quỷ im miệng, anh đây coi nhẹ mình khi nào hả, mày dù gì cũng là một giáo sư bệnh lý học, liệu có thể dùng thành ngữ đàng hoàng chút không." Lâm Tu Trúc nổi giận.

"Nếu đã không có, vậy cũng đúng lúc dược phẩm và vật liệu bên Kenya này đang thiếu thốn, lần này giao cho anh vậy. Tin tôi, việc này anh có năng lực hoàn thành, cũng sẽ làm tốt." Cận Tây Trầm nói.

"Chuyện này quá không có tính khiêu chiến, vốn không cơ hội thể hiện tính anh hùng của anh đây, đừng có mà dụ dỗ, tôi không nhận." Lâm Tu Trúc lần này hiếm khi suy nghĩ rõ ràng, thẳng thừng vạch ra mục đích của Cận Tây Trầm, hừ lạnh nói.

"Bình thường đương nhiên là không thể hiện được, nhưng lần này chúng tôi muốn tạo tiếng lớn." Cận Tây Trầm nói.

"Tiếng lớn thế nào?"

"Gửi mười vạn trăm vạn dược phẩm có ý nghĩa gì, lần này chúng tôi muốn gửi hai trăm triệu." Cận Tây Trầm ngừng một chút, lại bổ sung nói: "Gộp cả vắc xin, thiết bị gửi cùng lúc luôn."

"Được, tôi thích cái cảm giác làm đại sự thế này............" Lâm Tu Trúc nói được nửa chừng thì dừng lại, hết nửa ngày mới gào lên.

"Thằng khốn cậu quá vô sỉ, lừa một mình tôi còn chưa đủ, ngay cả doanh thu của tôi chú mày cũng muốn chấm mút, chú mày có còn mặt mũi không hả."

"Sao lại nói là lừa anh chứ, con người ta sống phải biết cảm ơn, anh có ngày hôm nay cũng là quần chúng nhân dân ủng hộ anh, hiện giờ đến lượt anh báo đáp quần chúng nhân dân, anh không xấu hổ khi không cảm tạ à?" Cận Tây Trầm nghiêm túc nói, như thể Lâm Tu Trúc mà từ chối thì chính là tội nhân thiên cổ.

"Đương nhiên không phải, ông đây là người thế nào chứ? Với thực lực và tài lực của tôi, đừng nói hai trăm triệu, cậu có thêm một trăm triệu, ông đây cũng chả thèm thở mạnh một tiếng, nói đi, lúc nào gửi qua." Lâm Tu Trúc nói.

"Càng nhanh càng tốt, phía Kenya này cùng lắm chỉ có thể chống đỡ được hai ngày." Cận Tây Trầm lật lật đơn thuốc trong kho, nói.

"Hai ngày, đấy chính là lửa sém lông mày đó. Chú mày làm sao biết doanh thu của anh đây được bao nhiêu, vạn nhất lần này thua lỗ, chú mày làm thế nào?" Lâm Tu Trúc nói, cảm thấy kỳ quái, cậu ta sẽ không thể nào thần thánh như vậy chứ.

"Ở bên này tôi có học sinh là fan của anh." Cận Tây Trầm mặt không đổi sắc đáp.

"Thế chú mày làm thế nào khẳng định anh đây sẽ gọi? Vạn nhất anh đây không gọi, chú mày tiền cũng không cần à?" Lâm Tu Trúc thử nghĩ một lúc, hối hận vô vàn đã gọi dãy số này.

"Anh nhịn không được, đây là phương thức anh dùng để châm chích tôi, anh không bỏ qua đâu." Cận Tây Trầm bình tĩnh đáp.

"Mọe mọe mọe mọe mọe, ông đây cũng không muốn nói chuyện với mày nữa, ông cúp máy đây." Lâm Tu Trúc hiện giờ hận đến độ muốn đem điện thoại nuốt luôn, cả người lo lắng đi qua đi lại trong phòng làm việc.

Tên này quá đáng sợ, ở Kenya xa xôi vạn dặm mà cũng có thể tính tới chỗ mình. Vài ba câu đã lừa được mình chi ra mấy trăm triệu, nhất định phải tuyệt giao, đây là suy nghĩ duy nhất trong lòng anh hiện giờ.

Cận Tây Trầm không đáp, anh cũng không cần phải trả lời, Lâm Tu Trúc tuyệt đối sẽ không chịu im lặng như vậy, nhất định sẽ tự mình tìm chuyện để nói, mà đề tài, khẳng định là cô: Ôn Đồng.

Quả nhiên, một lúc sau, Lâm Tu Trúc đã xấu xa đem đề tài dời sang cô: "Nếu như anh đây đã làm người tốt, vậy không ngại làm người tốt đến cùng, thuận tiện tiết lộ một chút tình hình cháu gái của chú mày, nói thật, hai năm nay chú mày không trở về lấy một lần, không nhớ con bé à?"

Cận Tây Trầm không đáp, Lâm Tu Trúc biết từ miệng thằng quỷ này sẽ không nhả ra được lời nào, nhưng anh là ai chứ, Lâm đ*o diễn nổi danh tài hoa cùng nói nhiều, không có chuyện, tự tìm lời để nói chính là sở trường số một của anh.
"Người coi tiền bạc như rác như chú mày ấy, làm thế nào dạy dỗ ra cô cháu gái yêu tiền như mạng thế hả? Hai ta có giao tình đúng không, anh đây muốn ra ơn với đạo diễn, kết quả hay rồi, cháu gái chú mày chạy tới hỏi: giá cả bao nhiêu? Anh đây ngồi ở một bên, suýt nữa thì mờ cả hai mắt." Nhắc tới chuyện này Lâm Tu Trúc lại nhức đầu, lại bắt đầu cằn nhà cằn nhằn lệch mất trọng tâm.

"Quân tử ái tài thủ chi hữu đạo, một điều rất rõ ràng, anh không hiểu ý nghĩa của câu này." Cận Tây Trầm cười một tiếng.

Lâm Tu Trúc lại nổi giận: "Hai đứa bây đều bệnh thần kinh, cháu gái của chú mày mở miệng ngậm miệng là tiền, dựa theo giá trị hiện tại của con bé, gởi ngân hàng ít nhất cũng tám con số, chú mày cũng đừng có mà sơ suất." Cuối cùng, ý tứ mờ ám nhắc nhở.

"Anh từ khi nào thì học được thuật đọc tâm vậy?" Cận Tây Trầm nói.

"Đây đều là nói có căn cứ ấy chứ, chú mày thấy con bé từ nhỏ sống chung với chú mày, mặc dù chú mày không nhiều tiền như anh đây, nhưng có lúc nào từng để con bé thiếu tiền, dù thế nào cũng không đến mức bỏ bồi dưỡng ra cái tính tình coi tiền như mạng đến thế chứ, nếu không chuẩn bị tiền để trốn theo người ta, chuyện này có giải thích thế nào cũng không rõ." Lâm Tu Trúc phân tích rõ ràng đâu ra đấy, thiếu điều lấy ra chứng cớ chứng minh những điều này là sự thật.

"Chính anh thiếu tâm nhãn, còn đọc tâm thuật thì sao?" Cận Tây Trầm không chút dao động, vẫn bình tĩnh lật văn kiện trong tay, đối với lời của Lâm Tu Trúc thế nhưng một câu cũng không có.

"Cái rắm, ông đây thiếu tâm nhãn? Ông đây không cần quá thông minh!" Lâm Tu Trúc nổi giận.

"Ba câu bỏ ra hai trăm triệu, còn không phải thiếu tâm nhãn?" Cận Tây Trầm nói.

"Chú mày lại nói thêm một câu với ông đây thử coi, có tin ông không đi không hả? Chú mày ôm đám nạn dân Kenya của chú mày tự sinh tự diệt đi." Người này quả thực quá không biết xấu hổ, trong lòng Lâm Tu Trúc bi ai, gài bẫy mình lại còn khoe mẽ, nhìn khắp đám bạn bè chưa từng thấy kẻ nào mặt dày như vậy.

"Đạo diễn Lâm, tôi ghi âm rồi đấy. Nếu như anh kiên quyết không tới, tiêu đề ngày mai sẽ là, đạo diễn nổi tiếng Lâm Tu Trúc nhận lời chi viện hai trăm triệu cho tổ chức bác sĩ không biên giới, sau đó đổi ý còn ác miệng bảo dân chúng tự sinh tự diệt. Nếu anh rảnh, đừng ngại tính toán một chút doanh thu bộ phim điện ảnh sắp tới. Thế nào?" Cận Tây Trầm bình tĩnh nói, không ngờ vừa nói hết câu, người bên kia điện thoại đã nghiến răng nghiến lợi hận không thể nào bóp chết anh.

"Đại đại đại vô liêm sỉ, ông đây tuyệt giao với chú mày." Dứt lời, Lâm Tu Trúc đã "CẠCH" một tiếng cúp điện thoại, kế đó thì cười hắc hắc lại cầm điện thoại gọi đến một dãy số khác.

Gọi liên tục ba lần nhưng đều không trong vùng phủ sóng. Không thể nào, cảnh trượt tuyết quay ba ngày còn chưa xong? Ôn Đồng dựa theo thời gian tính tiền, lần này đạo diễn sẽ mệt phát khóc rồi đây.

Mời Bạn Đọc Tiếp Tại Trang : Phương Đường Tiên Sinh Thân Ái - Tiểu Thuyết - Tiểu Thuyết Full - Diễn Đàn Kênh Truyện https://kenhtruyen.com/forum/5-23823-1#ixzz6ZuzUzCPm




Vote Điểm :12345

Loading...

✿ XEM CÁC TRUYỆN LIÊN QUAN :Tiểu Thuyết Full

✿ XEM TRUYỆN KHÁC
ĐĂNG NHẬP

Tên Đăng Nhập:
Mật Khẩu:

CHỨC NĂNG
TRUYỆN NGẪU NHIÊN
TRUYỆN FULL
Lên đầu trang
Xuống cuối trang
Loading...
truyện thái mới truyện thái full oneshot đam mỹ truyện gay oneshot fanfic khải nguyên mới fanfic khải nguyên full oneshot bách hợp fanfic Bác Chiến mới fanfic Bác Chiến full Đam mỹ võng du fanfic vkook hoàn fanfic vkook mới fanfic ChanBaek full fanfic ChanBaek mới

Copyright Kênh Truyện © 2011 - 2020 - In Sách Truyện Theo Yêu Cầu
Powered by uCoz -Giao diện Mobile