»  
»  
19:54, 03/08/2020

SCI Mê Án Tập Quyển 5 - Sát Thủ Trùng Điệp
✿ Người Đăng: NuThanTruyen ✿ Tác Giả: Nhĩ Nhã
44 Lượt Xem 10 Bình Chọn Truyện Cùng Người Đăng
ĐỌC Chap 1 ĐỌC Chap Mới Nhất


✿ Nội dung truyện SCI Mê Án Tập Quyển 5 - Sát Thủ Trùng Điệp

u
Nhĩ Nhã - nhất công nhất thụ, trinh thám
Đọc Lại SCI Quyển 4 : Quyển 4


Vụ án thứ 5: Bóng ma ám ảnh

Con chó nhỏ nằm chết trong ngõ hẹp

Anh trai cầm tay em nhỏ đi qua.

Nhìn con chó bị chặt thành từng mảnh

Cậu em trai nức nở vì chó con.

Anh trai hỏi sơn tước bay ngang

"Mi có thấy kẻ giết con chó nhỏ?”

Sơn tước vụt qua, hót rằng: "Ta không biết”

Anh trai bèn hỏi chuột trong kho

"Kẻ giết nó, mi có biết là ai?”

Chuột kho kêu lên, ý nói: "Ta không biết”

Anh trai gặp đi qua một con kiến

"Kẻ giết chó, mi có biết là ai?”

Kiến đáp lại: "Mi phải hỏi ánh trăng”

Anh trai ngẩng đầu nhìn trăng sáng

"Mi có biết?” Gật đầu "Ta có thấy

Kẻ giết nó – em trai nhỏ của mi”

Anh trai cúi đầu nhìn em trai nhỏ

Đứng bên xác chó, bờ vai run run

Không phải khóc, mà là cười nói

Ngẩng đầu nhìn anh trai nó:



"Là con chó nhỏ tự giết mình thôi”



Tháng ba, tiết xuân dần hiện rõ, mọi người trong SCI phá xong đại án, đang chờ đón ba ngày nghỉ ngơi hiếm có.

"Miêu Nhi? Cậu làm gì thế?” Bạch Ngọc Đường thấy Triển Chiêu trải ra một đống văn kiện thư từ tài liệu trong phòng ngủ, khó hiểu hỏi.

Triển Chiêu ngẩng đầu nhìn anh, "Tìm tư liệu.”

"Tìm tư liệu gì?” Bạch Ngọc Đường đẩy đống sách vở ra mà tiến lại, "Cậu lại muốn viết sách à?”

"Ừ ~~” Triển Chiêu lăn lăn lăn, cuối cùng tìm được một tập giấy, đưa ra: "Tiểu Bạch, đây là vụ án cuối cùng cậu nhận trước khi rời khỏi đội Hình sự à?”

Bạch Ngọc Đường nhận lấy rồi nhìn qua, "Đúng vậy, vụ án lúc đầu do tôi phụ trách, sau rồi vì tôi chuyển qua SCI nên vụ này giao lại cho Ngải Hổ.” Vừa nói, vừa lật tư liệu xem… "Án chưa phá?” Bạch Ngọc Đường giật mình, "Vụ này đã nửa năm rồi còn chưa phá?!”

Triển Chiêu gật gật đầu: "Tên hung thủ kia được giới truyền thông gọi là ‘Kẻ Trừng Phạt Trong Đêm’.”

"Cái gì mà ‘kẻ trừng phạt’…” Bạch Ngọc Đường khó chịu nhướng mày, "Mấy tên côn đồ bị giết toàn là trộm vặt, không thì cũng là ẩu đả gì gì đó, không đáng tội chết.”

"Vụ án này thật kỳ lạ.” Triển Chiêu nói, "Không hề có động cơ, người bị hại cũng không có điểm nào giống nhau, cuối cùng ‘Kẻ Trừng Phạt Trong Đêm’ này còn vô duyên vô cớ mà biến mất.”

Bạch Ngọc Đường ngồi sát bên Triển Chiêu, nhéo mũi anh, "Cái con mèo này, khó được dịp nghỉ ngơi, đừng nói đến hung thủ với xác chết nữa có được không?”

Triển Chiêu vuốt ve tay anh, "Đúng rồi, vừa rồi cậu làm cái gì mà bận bịu ngoài kia thế?”

"Tôi giặt sạch quần áo cho cậu!” Bạch Ngọc Đường cười ha hả, "Chăm chỉ không?”

"Cái gì?” Triển Chiêu lao tới giật mạnh cửa tủ quần áo, phát hiện cái tủ trống trơn, quay ra ban công, một đống quần áo chỉnh tề phơi thành hàng, "Con chuột bạch kia, tại sao lại đem giặt sạch hết đồ của tôi thế hả?!”

"Lần trước cậu còn dám để mẩu da xác chết vào túi áo!” Bạch Ngọc Đường lý lẽ hùng hồn, "Ai biết cậu còn cho cái khỉ gì vào nữa? Hôm nay trời cũng nắng đẹp, giặt sạch hết cho đấy.”

"Con chuột chết! Cậu mắc bệnh sạch sẽ trầm trọng rồi!” Triển Chiêu phẫn nộ, "Tối nay tôi phải làm sao? Chúng ta còn phải đi xem Tề Nhạc biểu diễn cơ mà!”

………

Tối đến, cổng sân vận động thành phố S, Bạch Ngọc Đường một bộ trắng từ đầu đến chân cùng với Triển Chiêu, cũng một bộ trắng từ chân lên đầu, cùng nhau xuống xe.
Nhìn đến đám đông fan ca nhạc bu kín trước mắt, Bạch Ngọc Đường kinh ngạc há hốc mồm, "Sao lắm người thế này? Con nhóc đó nổi tiếng thế ư?”

Triển Chiêu liếc mắt nhìn anh: "Đây chính show diễn tại sân vận động sức chứa vạn người. Hiện giờ nhóm nhạc của Tề Nhạc rất được giới trẻ hâm mộ.” Vừa nói vừa nắm chặt lấy cổ áo trắng đang mặc trên người, tức điên lên được! Quần áo Bạch Ngọc Đường mặc từ hồi đi học mà giờ anh vẫn mặc vừa —— Tức chết đi mà!

"Con nhóc Tề Nhạc không phải có tình yêu tình đương gì đó với Hổ Tử sao?” Bạch Ngọc Đường vừa nói dứt miệng đã bị Triển Chiêu bịt chặn miệng, "Ở đây chỗ nào cũng có phóng viên, bị nghe thấy là xong đó.” Nói xong, kéo Bạch Ngọc Đường đi vào.

"Miêu Nhi, cậu càng ngày càng bạo lực…” Bạch Ngọc Đường bị kéo tay lôi đi, cảm thấy bộ dạng Triển Chiêu đằng đằng sát khí nhảy vào đám người thật sự là rất đáng yêu. Cũng lúc này, một người cúi đầu, rảo chân đi ngược hướng bọn họ. Những người khác đều đi vào trong, chỉ có hắn là đi ra ngoài, có vẻ hơi lạc lõng. Hắn cúi đầu, không phát hiện ra Bạch Ngọc Đường, tốc độ đi cũng đặc biệt nhanh, đột nhiên nhận ra trước mặt có người thì đã thấy bóng trắng lọt tràn tầm mắt.

Người nọ vừa ngẩng đầu, đối mặt với Bạch Ngọc Đường.

"Cẩn thận!” Triển Chiêu quay đầu lại nhìn thấy, túm lấy Bạch Ngọc Đường.

Linh hoạt lách mình tránh đi, nhưng bả vai vẫn bị đụng một chút, Bạch Ngọc Đường thấy người nọ mặt mày râu ria, tuổi hình như không nhỏ, vội cười, nói "Sorry~~”, rồi quay thân theo dòng người vào sân vận động.

Người nọ dừng bước, ngoái đầu lại nhìn chằm chằm bóng trắng đang rời xa, tựa như bị đóng đinh tại chỗ, vẫn không nhúc nhích.

Lúc sau, ai đi qua cũng cảm thấy hắn là kẻ điên —— Bởi vì hắn luôn miệng khẽ lặp đi lặp lại: "Bạch… đẹp, Bạch quả nhiên luôn đẹp hơn Hắc…”

Buổi diễn kéo dài đến hơn bốn giờ đồng hồ. Lúc ra ngoài, Bạch Ngọc Đường choáng váng ù tai, xem ra còn mệt hơn cả đi bắt trộm, thế nhưng Triển Chiêu đi bên cạnh lại rất hưng phấn.

Theo lời giảng của song sinh họ Đinh, vẻ ngoài con người rất chi lừa tình nhau: Nói thí dụ như Bạch Ngọc Đường, lần đầu mới gặp có thể thấy anh là công tử hào hoa, nhưng thật ra từ nhỏ đã chịu gia giáo cực nghiêm. Uống rượu, nhuộm tóc, tán gái, ăn mặc hở hang,… Đừng nói là làm, ngay cả nghĩ còn không dám nghĩ, thêm bệnh sạch sẽ hơi bị thái quá. Nếu nói Bạch Ngọc Đường vì ngoại hình phong lưu hơn người mà chịu vô số thiệt thòi, thì Triển Chiêu lại vì ngoại hình thuần lương trăm phần trăm làm người khác chịu vô số thiệt thòi.

Ngồi vào trong xe, Bạch Ngọc Đường xoa xoa thái dương, "Ồn ào kinh ~~ "

"Tiểu Bạch, kia có phải là người vừa rồi đụng cậu không?” Triển Chiêu đột đưa tay chỉ theo hướng vừa nói.

"A?” Bạch Ngọc Đường nhìn theo hướng chỉ của Triển Chiêu, quả nhiên, thấy người lúc trước đụng vào anh vẫn đứng nguyên vị trí đó, nhưng vì lúc ra khỏi sân vận động, bọn họ lại đi cửa khác nên không phát hiện.

"Không phải anh ta đứng nguyên từ đó tới bây giờ chứ?” Bạch Ngọc Đường mở cửa xe, lại bị Triển Chiêu giữ chặt, "Cậu muốn làm gì?”

"Tôi đi xem.” Bạch Ngọc Đường thấy tên kia vẫn đứng đó không nhúc nhích như trước, có chút nghi hoặc.

"Tôi cũng đi, người nọ xem ra rất không bình thường!” Triển Chiêu hơi lo lắng, cũng muốn xuống xe.

Chính lúc này, chỉ thấy một đám thiếu niên ào ra từ sân vận động, tay cầm đuốc lửa, tay cầm đèn huỳnh quang cỡ lớn, vừa hát vừa nhảy. Đám người lao ra khuất cả dáng người kia. Khi họ đi qua rồi, nhìn lại…

Người kia, đã mất dạng.

Bạch Ngọc Đường khó tin dụi mắt, quay đầu lại nhìn Triển Chiêu, thấy anh cũng có vẻ giật mình. Hai người đến vị trí kia, nhìn xung quanh, không phát hiện người nọ… Cứ như đã bốc hơi mất dạng.

"Quỷ quái!” Trở lại trong xe, Bạch Ngọc Đường thắt dây an toàn, "Miêu Nhi, vừa rồi cậu có nhìn rõ tên đó không?”

Triển Chiêu nhún vai, "Không, chỉ thấy dáng người thôi. Mà chẳng phải cậu đã đối mặt với hắn sao? Không nhớ rõ mặt à?”

"… Là nam, nhưng mặt đầy râu… Tôi còn tưởng là một lão già…” Bạch Ngọc Đường khởi động xe, "Nhưng vừa rồi nhìn dáng đứng đó, không giống lão già.”

"Nói không chừng người giống người, nhìn lầm thôi…” Triển Chiêu nháy mắt mấy cái, "Hay là một fan cuồng nhiệt, không có tiền mua vé, vào không được chỉ đành đứng ngoài nghe đến hết.”
Bạch Ngọc Đường cũng cảm thấy buồn cười, không nghĩ nhiều nữa. Xe chạy được nửa đường, ngang qua khu phía Đông, thấy ven đường đỗ không ít xe cảnh sát, một đám người dựa vào tường ôm đầu, trên mặt đất đều là dao chặt dưa với cả đống hung khí khác.

Tạt xe qua, Bạch Ngọc Đường hạ cửa xe hỏi một nhân viên cảnh sát, "Xảy ra chuyện gì?”

Nhân viên cảnh sát trẻ kể lại đầu đuôi cho Bạch Ngọc Đường xong, khẩn trương đến mức lắp bắp: "Ưm… Bạch đội trưởng… chuyện này, lũ đầu gấu khu Đông với khu Tây quyết đấu sống còn với nhau.”

Bạch Ngọc Đường khẽ chau mày, "Khu Đông – Tây không phải rất yên bình hay sao? Thế nào lại đánh nhau?”

Viên cảnh sát cúi đầu nhỏ giọng, đáp: "Mấy hôm trước, lão đại khu Tây là Hắc Ngư đã chết, người của khu Tây nói là khu Đông làm, muốn báo thù. Hôm qua Nhị đương gia khu Đông là lão Hồng cũng lăn ra chết, cái chết của hai người có điểm tương tự, cho nên người khu Đông nói là khu Tây làm, hôm nay liền tụ tập chém giết lẫn nhau.”

Bạch Ngọc Đường gật gù, "Hắc Ngư và lão Hồng đều chết? Chết như thế nào?”

"Nghe nói đều chết ở nhà.” Viên cảnh sát thủ thế cầm súng, "Đều là đầu nát bươm, súng lục còn bị đóng lại trên tường, xem ra là thanh toán xã hội đen.”

"Súng bị đóng lại trên tường?” Triển Chiêu thắc mắc, "Dùng đinh đóng í hả?”

"Cụ thể tôi không rõ lắm.” Viên cảnh sát trẻ gãi gãi đầu, "Tôi cũng chỉ nghe người ta đồn thôi.”

Đang nói, chợt nghe một cảnh sát hét lên: "ĐỨNG LẠI!”

Bạch Ngọc Đường và Triển Chiêu nhìn theo hướng tiếng hét, một tên bộ dạng dơ dáy, đại khái là thừa dịp cảnh sát không chú ý chuồn mất. Hắn quẹo vào một ngõ nhỏ, mất dạng.

Bạch Ngọc Đường cảm ơn viên cảnh sát trẻ, lái ô tô rời đi.

"Súng đóng trên tường?” Triển Chiêu khó hiểu, "Thế này nghĩa là sao?”

Bạch Ngọc Đường cũng cau mày nhún vai, "Hai người kia chết cũng kỳ quái… Trong nhà Hắc Ngư và lão Hồng ít nhất cũng phải mấy chục tay anh chị canh gác, làm sao bị thanh trừng mà không bị ai phát hiện, nghe giống sát thủ chuyên nghiệp làm.”

"A!” Triển Chiêu chỉ chỉ ngoài cửa sổ xe, nói: "Tên côn đồ vừa rồi đào tẩu kìa.”

Bạch Ngọc Đường giảm ga, xoay sang nhìn lại, ở đầu ngõ bên kia đường, một thanh niên tóc vàng đứng đó, hết nhìn đông lại nhìn tây, miệng ngậm thuốc.

"A…” Bạch Ngọc Đường đánh tay lái, quẹo xe đi.

"Cậu không bắt nó à?” Triển Chiêu cười, hỏi.

"Thằng bé này mới mười mấy tuổi, chưa lăn lộn đường đời nhiều, tính tình cũng không quá xấu, kiếm tiền cho em gái ăn học.” Bạch Ngọc Đường thở dài, "Bất đắc dĩ thôi, ba mẹ chết sớm, nó lại không nỡ gả em gái cho người ta.”

"Cậu biết nó à?” Triển Chiêu có chút ngạc nhiên.

"Trước kia có gặp trong một vụ đặc biệt.” Bạch Ngọc Đường nhẹ nhàng bâng quơ đáp, "Tôi thấy tay cảnh sát vừa rồi là cố ý thả nó, cả đội tuần tra này cũng không làm khó nó…”

Bạch Ngọc Đường vừa dứt lời, phía sau liền truyền tới một âm thanh vang vọng, như là lốp nổ, hoặc là nổ pháo trúc, nhưng bản năng nghề nghiệp của cả hai đều nói cho họ biết —— Là tiếng súng!

"Từ phía sau.” Triển Chiêu xuống xe, chỉ về hướng phố vừa rồi nơi con ngõ nhỏ.

Sau đó, nghe được tiếng thét chói tai.

Hai người nhanh như chớp vụt qua chỗ rẽ, người đi bộ đang tụ tập hai bên đường, từ xa tò mò nhìn vào ngõ. Súng sẵn trên tay, trong lòng hai người lập tức nảy lên dự cảm không hay.

Đi về phía đường cái, Bạch Ngọc Đường lại gần, chỉ thấy thằng bé vừa rồi nằm trên đất, thẳng tắp, mắt trợn tròn, hình như đã tắt thở, máu từ cái lỗ trên trán vẫn tràn ra ngoài.

"Súng nổ từ đâu?” Bạch Ngọc Đường hỏi một người qua đường đứng gần nhất.

"Là… Trong hẻm…” Người này cũng sợ ngây người, nơm nớp chỉ vào trong ngõ. Bạch Ngọc Đường không nói hai lời, liền chạy theo hướng chỉ.

Triển Chiêu gọi điện thoại báo cho cảnh cục, rồi cúi người kiểm tra thi thể ngay lập tức… Để ý, chàng trai thực sự rất trẻ, cùng lắm chỉ mười sáu mười bảy. Túi áo căng phồng, Triển Chiêu mở miệng túi ra, nhấc cái bao ni lông, bên trong là một chiếc khăn lụa rất xinh xắn, vẫn còn mới… Chắc là mua tặng em gái…

Khẽ thở dài, Triển Chiêu đứng lên, cảm thấy thực khó chịu. Lúc này, Bạch Ngọc Đường chạy ra khỏi con ngõ.

"Thế nào?”

Bạch Ngọc Đường lắc đầu, "Không phát hiện ai.” Cúi đầu nhìn thi thể cứng ngắc, cũng thở dài không nói gì.

Rất nhanh, xe cảnh sát đến, hai người báo lại sự tình cho cảnh sát xong cũng đi ngay.

Lên xe, Triển Chiêu đột nhiên nói: "Tiểu Bạch… Rất giống.”

"Giống?” Bạch Ngọc Đường lúc đầu chưa kịp phản ứng, nhưng sau đó lập tức cả kinh, "Ý cậu là Kẻ Trừng Phạt Trong Đêm kia á?”

Triển Chiêu gật gật đầu: "Thời điểm là đêm khuya, một phát súng nát đầu, không có lý do gì, đều giết côn đồ, xuất quỷ nhập thần…”

"Ngày mai đến cảnh cục xem tư liệu điều tra. Tôi thực sự muốn tiếp nhận lại vụ này.” Bạch Ngọc Đường khởi động xe, "Đủ cấp bậc rồi.”

Bánh xe chậm rãi lăn xa, hiện trường bị vây ruy băng vàng. Bốn phía từ trên lầu, rất nhiều hộ gia đình mở cửa sổ nhô đầu ra xem. Có một cửa sổ cũng mở toang, nhưng lại không có ánh đèn. Một kẻ đứng trước cửa sổ, miệng thở dốc từng hồi, vừa thở vừa cười, cứ như đang rất hưng phấn, "Nhìn đi… Bạch nhìn rõ chứ? Bạch thực ra luôn đẹp hơn Hắc… Nhìn xem.”

Mời Bạn Đọc Tiếp Tại Trang : SCI Mê Án Tập Quyển 5 - Sát Thủ Trùng Điệp - Truyện Thế Giới Thứ 3 - Đam Mỹ Full - Diễn Đàn Kênh Truyện https://kenhtruyen.com/forum/71-23076-1#ixzz6U3bAZ1At




Vote Điểm :12345

Loading...

✿ XEM CÁC TRUYỆN LIÊN QUAN :Truyện Gay, Đam Mỹ Full

✿ XEM TRUYỆN KHÁC
ĐĂNG NHẬP

Tên Đăng Nhập:
Mật Khẩu:

CHỨC NĂNG
TRUYỆN NGẪU NHIÊN
TRUYỆN FULL
Lên đầu trang
Xuống cuối trang
Loading...
truyện thái mới truyện thái full oneshot đam mỹ truyện gay oneshot fanfic khải nguyên mới fanfic khải nguyên full oneshot bách hợp fanfic Bác Chiến mới fanfic Bác Chiến full Đam mỹ võng du fanfic vkook hoàn fanfic vkook mới fanfic ChanBaek full fanfic ChanBaek mới

Copyright Kênh Truyện © 2011 - 2020 - In Sách Truyện Theo Yêu Cầu
Powered by uCoz -Giao diện Mobile