»  
»  
18:00, 10/08/2020

Tận Thế Đàn Thú
✿ Người Đăng: CauCau0079 ✿ Tác Giả: Uyển Tư Không
26 Lượt Xem 10 Bình Chọn Truyện Cùng Người Đăng
ĐỌC Chap 1 ĐỌC Chap Mới Nhất


✿ Nội dung truyện Tận Thế Đàn Thú


Tận Thế Đàn Thú

Tác giả: Uyển Tư Không

Convert: Poisonic Raw: ngocquynh520

Editor: tyvybutchi

Beta: mèo tam thể

Độ dài: 76 chương + 9 ngoại truyện.

Thể loại: Np, nhân thú, quân nhân, viễn tưởng, xuyên không, sủng, zombie, H.

Nhân vật chính: Lâm Gia ┃ Phối hợp diễn: Thú Nhân, xác sống (Zombie); Nhân loại. Nam chính: Dương Kiện, Ngân Hổ, Tatu, Corey, Cain, Hoffman, Dick, Lannok, Tia Chớp (Kim Điêu).




Nội dung giới thiệu vắn tắt: Chuyện kể về một cô gái tên Lâm Gia cùng một đám mãnh thú mỹ nam xuyên không đến tương lai sau khi ngày tận thế đã qua. Tận thế ập đến đã làm thay đổi cuộc sống của Lâm Gia - một cô bác sĩ thú y ưu tú, xinh đẹp. Cô cùng một đám thú thú xuyên đến dị giới - một thế giới tương lai đầy rẫy những nguy hiểm với những xác sống có mặt ở khắp nơi. Có chiến tranh giữa người với người, người với xác sống, và giữa xác sống với thú thú, có âm mưu, nguy hiểm và bạo lực của thể loại quân nhân, ý chí sống còn, cố gắng sinh tồn của nguyên thuỷ, kết hợp với ngọt và sủng => TÓM LẠI LÀ 1 NỒI THẬP CẨM. *Đoạn ngắn* Cain: "Ngươi có muốn Lâm Gia làm giống cái của ngươi hay không hả?" Ngân Hổ: "uốn" (muốn) Cain "Được! Vậy ta dẫn ngươi đi tắm rửa, đừng làm phiền cô ấy. Học được cách tự chăm sóc cho bản thân, thì sẽ học được cách chăm sóc cô ấy. Lâm Gia thấy ngươi thông minh khỏe mạnh như vậy, khẳng định sẽ đồng ý trở thành người phụ..giống cái của ngươi, đến lúc đó cô ấy không tắm rửa cho ngươi cũng không sao nhưng ngươi có thể tắm cho cô ấy." Đôi mắt Ngân Hổ lóe sáng, cái đuôi "vụt" một tiếng dựng th


Chương 1

Một buổi sáng tháng 3 năm 2011.  Dương Kiện từ trong tay trợ thủ nhận một động vật nhỏ được bao bọc trong khăn lông, nhảy xuống xe Jeep bước nhanh vọt vào doanh địa.  Bác sĩ thú y Lâm Gia đã sớm chờ ở cửa, dẫn Dương Kiện bước nhanh đến phòng y tế.  Dương Kiện đem vật nhỏ đặt lên bàn khám bệnh, Lâm Gia vừa mở khăn ra xem thì bên trong đã lộ ra một cái đầu đầy lông tơ trắng như tuyết, thì ra là một chú hổ con còn chưa có mở mắt.  Có lẽ là cảm giác được ánh sáng, hổ con nhúc nhích cái đầu nhỏ, nhu nhu nha nha kêu hai tiếng, thanh âm non nớt đáng yêu.  Sau khi Lâm Gia cẩn thận xem xét thân thể hổ con xong, lấy ống nghe xuống: " Không ngờ ở vùng Đông Bắc lại có hổ trắng, thật hiếm có. Là con đực, thân thể không có dị tật gì, cậu nhóc rất khỏe mạnh.”  Cô nhìn biểu hiện của Dương Kiện, mặc dù đã đoán được nhưng vẫn muốn hỏi: "Hổ mẹ đâu?”  Dương Kiện nghe được thân thể hổ con không có dị tật hay bị bệnh gì, mới thở phào nhẹ nhõm, lại nghe Lâm Gia hỏi, sắc mặt bỗng nặng nề, trong mắt lộ ra đau đớn và căm phẫn: "Không phải hổ mẹ vứt bỏ con mình, mà là lúc đi kiếm ăn trở về bị bọn săn trộm giết, thật là đáng chết! Nếu không phải bọn anh kịp thời chạy tới, nhóc con này cũng xong rồi.”  Lâm Gia cắn răng mắng: "Bọn săn trộm đáng chết! Bắt được bọn họ chứ?”  Dương Kiện lắc đầu một cái, áy náy nói: "Không có, bọn họ có súng, hỏa lực rất mạnh, tổ viên của chúng ta có thể cứu được hổ con mà không có ai bị thương coi như là may mắn lắm rồi.”  Lâm Gia không hỏi tới nữa, cô dùng bông y tế cẩn thận lau chùi thân thể chú hổ con.  Hổ con nhúc nhích chóp mũi, run rẩy đưa mũi lại gần ngửi ngửi tay Lâm Gia. Hình như là ngửi thấy mùi làm hổ con an tâm, nên cọ gương mặt lông lá vào bàn tay của cô.  Lâm Gia sờ sờ cái đầu nhỏ bé của hổ con, trong mắt tràn đầy thương tiếc và trìu mến: "Nhóc con đáng thương…”  Hổ con đáp lại bằng một tiếng kêu khẽ, đưa cái lưỡi phấn hồng ra liếm liếm lòng bàn tay Lâm Gia, cái đầu nhỏ quay trái quay phải cọ vào bàn tay Lâm gia, bộ dáng rất thân mật, Dương Kiện đứng một bên nhìn mà mắt trợn tròn.  "Lâm Gia, nhóc hổ con này xem ra có duyên với em rồi, nhìn xem bộ dạng thân thiết của nó kìa.”  Lâm Gia cười vui vẻ, cầm lấy khăn lông bao bọc kỹ lưỡng hổ con, ôm hổ con vào trong ngực, một tay cầm bình sữa đã chuẩn bị từ sớm ở trên bàn, lắc đều bình sữa, sau khi thử nhiệt độ của sữa trong bình mới đưa cho hổ con bú.  "Bé ngoan, uống sữa nha…”  Hổ con ngửi thấy mùi sữa thơm ngon, lập tức ngẩng đầu lên, kêu nhu nha mấy tiếng rồi men theo mùi sữa tìm kiếm, chóp mũi đụng phải núm vú cao su, cọ cọ một chút mới mở miệng ngậm núm vú cao su, từng ngụm từng ngụm bú. Hai chân trước bé xíu, mũm mỉm giơ lên, huơ huơ giẫm giẫm, tựa như đang bú sữa ở trong ngực của mẹ nó, vô cùng dễ thương.  Sau khi bú sữa xong, hổ con có vẻ như rất mệt mỏi, ngáp một cái, rúc vào trong ngực Lâm Gia co lại như một cuộn len trắng, ngủ thật say.

Mời Bạn Đọc Tiếp Tại Trang : Tận Thế Đàn Thú - Tiểu Thuyết - Tiểu Thuyết Full - Diễn Đàn Kênh Truyện https://kenhtruyen.com/forum/5-23444-1#ixzz6Ui8G52yt




Vote Điểm :12345

Loading...

✿ XEM CÁC TRUYỆN LIÊN QUAN :Tiểu Thuyết Full

✿ XEM TRUYỆN KHÁC
ĐĂNG NHẬP

Tên Đăng Nhập:
Mật Khẩu:

CHỨC NĂNG
TRUYỆN NGẪU NHIÊN
TRUYỆN FULL
Lên đầu trang
Xuống cuối trang
Loading...
truyện thái mới truyện thái full oneshot đam mỹ truyện gay oneshot fanfic khải nguyên mới fanfic khải nguyên full oneshot bách hợp fanfic Bác Chiến mới fanfic Bác Chiến full Đam mỹ võng du fanfic vkook hoàn fanfic vkook mới fanfic ChanBaek full fanfic ChanBaek mới

Copyright Kênh Truyện © 2011 - 2020 - In Sách Truyện Theo Yêu Cầu
Powered by uCoz -Giao diện Mobile