»  
»  
14:30, 15/07/2020

Tiểu Đình, Sao Em Lạnh Lùng Quá Vậy?
✿ Người Đăng: lacphong ✿ Tác Giả: AugNguyen
619 Lượt Xem 25 Bình Chọn Truyện Cùng Người Đăng
ĐỌC Chap 1 ĐỌC Chap Mới Nhất


✿ Nội dung truyện Tiểu Đình, Sao Em Lạnh Lùng Quá Vậy?


Tiểu Đình, Sao Em Lạnh Lùng Quá Vậy?

Tác giả: AugNguyen

Nguồn MangaToon




Đây là câu chuyện bách hợp về 1 cô gái lai Đức tham gia vào 1 học viện, tại đây cô đã gặp 1 người làm trái tim cô rung động, nhưng người này lại quá khao khát đạt được mục tiêu của riêng mình...

Chap 1.

Tiếng chuông báo thức vang lên, Ami thức dậy với dáng vẻ mệt mỏi, đêm hôm qua cô nàng mải mê đọc sách đến 2h mà không hay biết. Hôm nay lại là ngày đầu tiên cô đến học viện X nên trong lòng có chút hồi hộp. Học viện X là nơi đào tạo tiếng Đức cho những người đi du học và đi theo diện vừa học vừa làm. Vốn dĩ cô đi du học Đức là vì bố cô, 1 người đàn ông điển trai, lịch lãm muốn Ami kế thừa công ty của mình tại Đức. Ý định này không phải bây giờ ông mới đề xuất, mà ngay khi Ami ra đời, mẹ cô, 1 người phụ nữ Trung Quốc với mái tóc vàng óng và đôi mắt đen long lanh thoáng chút nhân hậu mắc phải chứng trầm cảm sau khi sinh. Vì vậy bố của Ami quyết định sẽ ở Trung Quốc cho tới khi người vợ thân yêu của mình khỏi bệnh hoàn toàn.
Ròng rã 6 năm trời điều trị, cuối cùng bà ấy cũng đã hoàn toàn bình phục, sắc mặt tuy nhợt nhạt nhưng vẫn đầy vẻ phúc hậu. Khó khăn này đã qua thì đến khó khăn khác, cô nàng Ami ương bướng không chịu theo cha mẹ sang Đức, cô trót yêu quê hương này và chỉ muốn sống cùng ông bà ngoại. Việc này dĩ nhiên làm cho ông Daniel, bố của Ami, rất tức giận. Suốt 6 năm trời ông vất vả chạy đi chạy về giữa 2 nước để thăm vợ và con, bây giờ lại thêm cô con gái dở chứng không chịu đi cùng. Ông giận dữ quát:
- Ami, con đang nghĩ gì vậy hả, con phải theo bố mẹ sang Đức, con phải kế thừa công ty của bố, nên con phải đi, hiểu chưa hả?
- Không, không. Con không đi đâu, con không muốn rời xa ông bà, con không muốn rời xa bạn bè của con. Sang bên đấy còn sẽ không gặp được ông bà và bạn bè nữa. Con không cần thừa kế gì hết, con ghét bố, con ghét bố, bố chỉ thích công việc thôi, bố không yêu con. - Ami giãy giụa nói.
- Con...sao con dám nói như vậy hả? - Ông Daniel vừa hét lên và vung tay tát vào mặt con gái.
Ami òa khóc và bỏ chạy ra ngoài. Suốt ngày hôm đó, Ami không trở về nhà. Bố mẹ cô tìm khắp nơi trong thị trấn và gọi điện cho những người bạn của Ami đều không tìm thấy cô. Duy chỉ có bà ngoại Ami biết cháu gái mình trốn ở đâu mỗi khi cô bé có chuyện buồn, lại 1 phần lo sợ con gái (mẹ Ami) chỉ vừa mới hồi phục lại chịu cú sốc quá lớn nên trấn an:
- Daniel, Hạ Linh à, mẹ biết Ami như vậy là do lỗi của mẹ, mẹ đã quá nuông chiều con bé, mẹ xin lỗi 2 con. Mẹ biết Ami đang ở đâu, nhưng con bé cũng sẽ không chịu nghe lời đâu. Hay là thế này, 2 con cứ trở về Đức trước, mẹ sẽ chăm sóc Ami, nuôi dưỡng con bé đến khi nó 18 tuổi, rồi nó sẽ đồng ý sang Đức thôi. Hạ Linh chỉ vừa mới hồi phục, mẹ không muốn con phải lo lắng cho Ami. Hai con thấy thế nào, nếu được mẹ sẽ đi khuyên nhủ nó, con bé rất nghe lời của mẹ.
- Mẹ đã nói như vậy thì con xin nghe theo. Ngày mai tụi con sẽ trở về Đức, mẹ hãy giúp con khuyên nhủ Ami, con cũng chỉ muốn tốt cho con của con thôi. - Daniel thở dài.
- Được rồi, được rồi. Hai đứa lo chuẩn bị đồ đi, còn lại cứ để mẹ lo.
Tối hôm đó, bà ngoại Ami đến 1 cái hang nhỏ trong khu rừng gần nhà. Cái hang do chính Ami phát hiện ra và cô đã tạo nên 1 vương quốc thu nhỏ của riêng mình. Bà ngoại cũng biết nơi đó vì chính cô đã cùng bà thiết kế nên
- Ami à, cháu ở trong đó phải không? - Bà ngoại cất tiếng gọi.
Không có tiếng trả lời, nhưng ánh đèn đom đóm trong hang đã phản chiếu 1 cái bóng bé nhỏ đang ngồi khóc thút thít.
- Ami, bà có tin tốt đây. Bố mẹ cháu không bắt cháu đi sang Đức nữa đâu. - Bà ngoại nói.
- Bà nói thật ạ? - Ami bước ra, 2 tay đang lau nước mắt còn vương trên má. Đôi mắt cô đỏ hoe và khẽ nấc vì khóc quá nhiều.
- Là thật đấy. Nào, cô công chúa bé nhỏ của bà, có thể cho bà vào trong được không? - Bà ngoại mỉm cười hiền từ.
- Vâng, bà vào đi ạ. - Vừa nói, Ami vừa lấy tay tém những chiếc lá chuối dùng làm cửa cho bà ngoại vào.
Gọi là vương quốc nhưng bên trong lại rất đơn sơ, cái hang chỉ cao 1 mét rưỡi, vào sâu 2 mét, ở giữa đặt 1 khúc gỗ vuông vức do ông ngoại làm để kê đèn đom đóm và làm bàn. Trên vách hang treo rất nhiều tranh Ami vẽ, có bức 2 bà cháu đang nắm tay nhau chơi đùa, có bức bố và mẹ dắt tay Ami đi dạo, có bức vẽ cả gia đình đang ăn cơm cùng nhau,...
Tranh của 1 đứa trẻ 6 tuổi thì chỉ là những nét vẽ đơn giản, nhưng tình cảm cô bé đặt vào những bức tranh làm cho bức tranh trở nên có hồn. Bên dưới lót vô số lá và cỏ khô để có thể ngồi và nằm thoải mái hơn.
- Nào nào, Ami yêu dấu của bà đói lắm rồi đúng không? Chúng ta hãy bàn bạc với nhau thật nhanh chóng rồi về nhà ăn cơm nhé. - Bà ngoại ôm lấy Ami, xoa đầu cô bé.
- Bàn bạc gì cơ ạ? - Ami ngước lên nhìn bà với ánh mắt đầy nghi hoặc.
- Bây giờ Ami sẽ sống cùng với ông bà đến khi cháu 18 tuổi, sau đó, cháu phải sang Đức đoàn tụ với bố mẹ cháu. Cháu có đồng ý không nào?
- Cháu không muốn đi, cháu không muốn đi đâu bà ơi, cháu muốn ở cùng với bà cơ. Cháu mà đi rồi, bà sẽ rất cô đơn. - Ami nói, mắt ngân ngấn lệ.
- Ami ngoan, khi cháu 18 tuổi, cháu phải học cách sống tự lập. Lúc đó, cháu đã đủ trưởng thành để không cần ở cạnh bà nữa, cháu có thể về thăm bà, nhưng cháu không thể sống cùng bà mãi. Bởi vì đến 1 lúc nào đó, cả ông và bà đều sẽ qua đời, cháu phải học cách để trưởng thành hơn. Cháu có hiểu không?
- Cháu...
- Ami của bà bây giờ cũng khôn lớn rồi, không nên hở 1 tý là khóc nhè đâu biết chưa? Chẳng lẽ cháu không muốn ở cùng bố mẹ hay sao?
- Cháu không muốn. Mẹ thì suốt ngày ở trong căn phòng đó, cháu không thể ôm,hôn mẹ mà chỉ có thể nhìn mẹ qua cửa kính. Mẹ cũng không thèm nói chuyện với cháu. Cháu không biết bà ấy liệu có phải là mẹ của cháu không nữa. Còn bố thì lâu lâu mới về nhà, khi về cũng không ôm cháu, không chơi với cháu, chỉ vào phòng cùng mẹ rồi hôm sau lại đi. Cháu không hề cảm nhận được họ là bố mẹ của cháu.
- Ami của bà, bây giờ cháu chưa hiểu, đợi sau này cháu lớn rồi, cháu sẽ hiểu là bố mẹ cháu rất thương yêu cháu, chỉ là không thể thể hiện ra thôi. Được rồi Ami, hứa với bà 1 điều, đến khi 18 tuổi, cháu phải sang Đức cùng gia đình của cháu, cháu đồng ý không?
- Dạ, cháu hứa.
Ami giật mình, định thần lại trước gương. Đã tới lúc phải thực hiện lời hứa năm xưa rồi. Cô bây giờ đã là 1 thiếu nữ 17 tuổi, mái tóc vàng óng uốn lượn vừa chạm thắt lưng. Đôi mắt xanh sâu thẳm như muốn hút mọi vật khi nhìn vào nó. Cô mang đậm vẻ đẹp giữa phương Tây và phương Đông. Tuy vậy, từ khi còn bé cho đến khi vào trung học, Ami luôn là đối tượng bị trêu chọc bởi màu mắt kì lạ và mái tóc xoăn của mình. Mỗi lần như thế, cô chỉ biết ôm mặt khóc và thui thủi 1 mình. Đến khi lên trung học, cô đã quen với những lời châm chọc và ít để tâm đến nó hơn, dù gì cũng chỉ 1 vài năm nữa thôi, cô cũng đâu còn ở đây nữa.

Mời Bạn Đọc Tiếp Tại Trang : Tiểu Đình, Sao Em Lạnh Lùng Quá Vậy? - Truyện Thế Giới Thứ 3 - Truyện Les, Bách Hợp Full - Diễn Đàn Kênh Truyện http://kenhtruyen.com/forum/61-22658-1#ixzz6SFGXwLWU




Vote Điểm :12345

Loading...

✿ XEM CÁC TRUYỆN LIÊN QUAN :Truyện Les, Bách Hợp Full

✿ XEM TRUYỆN KHÁC
ĐĂNG NHẬP

Tên Đăng Nhập:
Mật Khẩu:

CHỨC NĂNG
TRUYỆN NGẪU NHIÊN
TRUYỆN FULL
Lên đầu trang
Xuống cuối trang
Loading...
truyện thái mới truyện thái full oneshot đam mỹ truyện gay oneshot fanfic khải nguyên mới fanfic khải nguyên full oneshot bách hợp fanfic Bác Chiến mới fanfic Bác Chiến full Đam mỹ võng du fanfic vkook hoàn fanfic vkook mới fanfic ChanBaek full fanfic ChanBaek mới

Copyright Kênh Truyện © 2011 - 2020 - In Sách Truyện Theo Yêu Cầu
Powered by uCoz -Giao diện Mobile