»  
»  
18:00, 10/08/2020

Tỏa Tình
✿ Người Đăng: TinoBach ✿ Tác Giả: Phiền Lạc
87 Lượt Xem 10 Bình Chọn Truyện Cùng Người Đăng
ĐỌC Chap 1 ĐỌC Chap Mới Nhất


✿ Nội dung truyện Tỏa Tình


Tỏa Tình

Tác giả: 樊落 - Phiền Lạc

Editor: Tiểu Điệp nhi

Thể loại: cổ trang, huynh đệ văn, cường công lãnh thụ (?), HE

Tình trạng RAW: hoàn

Tình trạng dịch: Hoàn *tung bông*

Pairing: Mộ Dung Viễn x Mộ Dung Trí




Từ sau lần bị Mộ Dung Viễn đẩy xuống nước hồi bé, Mộ Dung Trí liền trở nên lạnh lùng lãnh tĩnh, còn... sợ nước. Thỉnh thoảng, y thậm chí còn nhớ đến nụ cười tàn khốc khi Mộ Dung Viễn đẩy y xuống nước, khiến y cũng không biết, y sợ nước hay là... sợ tứ đệ này của mình... Ông trời phù hộ, khiến hắn tìm được Mộ Dung Trí... Nghe xong mật báo, liền vội vã dẫn người đi cứu Mộ Dung Trí. Thấy y rơi xuống nước, ngay cả tâm hồn của hắn đều suýt bị hù chết. Đây đều là lỗi của hắn. Rõ ràng là thích người này, nhưng luôn không nhịn được mà bắt nạt y... "A Viễn, ngươi sẽ không đẩy ta xuống nước nữa chứ?" "Không, không đâu, tam ca, ta vĩnh viễn sẽ không làm tổn thương ngươi!" Bởi vì vào năm ấy, khi y đưa chiếc khóa vàng nho nhỏ ấy cho hắn thì, trái tim của hắn cũng đã bị khóa nơi y rồi...


Chương 1

Trăng non như câu, sao sáng dần dần mờ nhạt. Đêm về khuya, cùng là lúc bách tính thường dân đóng cửa nghỉ ngơi, duy chỉ có một gian thuyền hoa trên Nguyên Hồ trong kinh thành vẫn để đèn đuốc sáng trưng, khắp nơi đèn lồng cao thấp, chiếu ánh hồng quang xuống lớp băng mỏng trên mặt hồ. Tiếng cười yếu ớt của du khách hoa nương hòa vào tiếng đàn phảng phất truyền ra từ trong gian, đem vùng quanh du hồ lớn nhất trong Kinh thành thành một vùng trời khác, minh nhạc ti trúc[1] ca vũ như nhẹ phiêu diêu trong hồ, đem bóng đêm yên lặng chậm rãi lu mờ, khiến những khách nhân đang chìm trong xa hoa hưởng lạc dần dần quên mất tịch liêu đêm trường. Tiếng mõ báo canh ba từ phía xa truyền đến, lập tức liền bị ti trúc cầm thanh bao trùm. Mộ Dung Trí đứng lặng ngoài thuyền, nghe được tiếng mõ vọng đến, không khỏi siết chặt áo choàng da cừu trên người, thản nhiên nói: "Canh ba rồi." Đã vào canh ba, nhưng bầu không khí tiệc rượu trong thuyền vẫn đang lên cao, hoàn toàn không có dấu hiệu chấm dứt, khiến cho Mộ Dung Trí vốn không thích xã giao bắt đầu có chút mất kiên nhẫn. Mấy năm nay tiền lệ tụ hội dường như đã trở thành hoạt động không thể thiếu trên thương trường, kì thực nói trắng ra, đơn giản chỉ là các cửa hàng làm ăn với nhau buồn chán xã giao. Hôm nay mời y tới là Tạ lão bản của Ti Trù Trang, cùng dự còn có mấy chủ nhân thương hành, thêm vào vài nữ tử ca vũ tấu nhạc rót rượu, ước chừng cũng hơn mười người. Các năm trước đều có Mộ Dung Viễn đi dự tiệc cùng hắn, Mộ Dung Viễn hảo tửu thiện ẩm, pha hỉ tụ hội[2], dạng tửu yến như thế này không cần y nói, người nọ cũng tất không mời mà đến, hơn nữa Mộ Dung Viễn giỏi giao tiếp, lại khéo léo, mỗi lần chỉ cần hắn có mặt, bầu không khí yến hội chắc chắn sẽ rất náo nhiệt. Ngày trước hắn rất ghét hành động luôn tự dĩ vi thị, phản khách vi chủ[3] của Mộ Dung Viễn, nhưng đêm nay, người kia lại không xuất hiện, ngược lại khiến Mộ Dung Trí có chút thúc thủ thúc cước[4]. Y đã quen với việc để Mộ Dung Viễn ứng phó với mấy tràng khách sáo qua lại buồn chán, thay y đỡ một vài lời kính rượu không cần thiết. Thiếu sự hiện diện của hắn, Mộ Dung Trí đối với việc giao tiếp đêm nay cảm thấy rất mệt mỏi, mà tân khách tựa hồ cũng không quen với việc thiếu Mộ Dung Viễn. Từ đầu yến tiệc đến giờ, đã có không ít người hỏi y hành tung của Mộ Dung Viễn. Mấy câu hỏi đều như nhau khiến Mộ Dung Trí có hơi bực bội, y làm sao biết cái người thích tùy hứng kia đêm nay đi đâu? Mộ Dung Trí đành qua loa nói Mộ Dung Viễn có việc không thể dự tiệc, bỗng có một người nghe xong kì quái nói: "Vậy sao, đến tột cùng là xảy ra chuyện đại sự gì kiến Tứ công tử nhà các ngươi quên mất tụ hội? Từng ấy năm hắn vẫn luôn có yến là tất sẽ đến mà." Nghe xong lời này, Mộ Dung Trí mới giật mình, đích xác là như vậy. Từ khi hắn tiếp quản sinh ý của Lạc Diệp Sơn Trang, các loại yến tiệc tụ hội Mộ Dung Viễn vẫn luôn nhất định đi dự cùng y, mà y tựa hồ cũng đã quen với việc bất luận khi nào, người kia đều quấn quýt lấy y như hình với bóng, không sai, là quấn quýt! Khiến y cảm thấy rất phiền phức! Khó trách đêm nay lại cảm thấy nhàm chán, ra là do bên người quá thanh tĩnh. Lúc này không có Mộ Dung Viễn, y cũng không cần tập trung quá mức để ứng phó đối phương. Thiếu một đối thủ, tuy là có thanh tĩnh, nhưng cũng đồng thời khiến y cảm thấy chút cô đơn. Sau khi đại ca qua đời, thị thiếp của hắn cũng được Mộ Dung Viễn tặng cho không ít bạc, cho người đưa về quê cũ nương nhờ họ hàng tìm người tái giá. Nhị muội Tiểu Thành cũng theo đại phu nhân về nhà mẹ đẻ của nàng, hiện tại trong cả sơn trang chỉ còn mỗi hai huynh đệ, y và Mộ Dung Viễn, còn đâu không khí cả nhà cùng nhau vui mừng trước tết năm ngoái, năm nay Lạc Diệp sơn trang thậm chí ngay cả lạnh lẽo đều không bằng, trực tiếp xem là thê lương đi. Một đại gia tộc tốt đẹp nhường ấy, trong một năm liền thất linh bát tán, chẳng lẽ đã đến hồi suy tàn rồi sao? Không khí yến tiệc vui mừng cũng không có chút hấp dẫn nào đối với Mộ Dung Trí, ngược lại khiến y cảm thấy càng cô đơn hơn. Không biết vì sao, tâm tình đêm nay của y tương đối uể oải, hơn nữa trong lòng lại hoảng hốt không cách gì an tĩnh lại, khiến y cũng chẳng có tinh thần nói chuyện xã giao với các tân khách cùng thuyền hoa, nên mới cố tình tìm một chỗ xả hơi bên ngoài. Trong không trung phơ phất vài vụn tuyết nho nhỏ, bay vào mặt Mộ Dung Trí, khiến y kinh niên hoàn hồn, lúc này mới phát hiện ra thuyền hoa cũng đã đi đến giữa hồ. Đột nhiên, trên mặt hồ đen sẫm phát ra một luồng sáng kì lạ, mặt hồ an tĩnh bỗng nổi sóng mạnh, tạo thành một lốc xoáy vô hình, mạnh mẽ cuốn hắn vào nơi vực sâu thăm thẳm. Mộ Dung Trí bất giác lui về phía sau vài bước, cố ổn định bất an trong lòng, nhìn về phía mặt hồ. Chỉ thấy trong màn đêm yên tĩnh mặt nước phẳng lặng như gương, không có nửa gợn sóng, như thể cảnh tượng vừa rồi chỉ là do y tưởng tượng mà ra. Thuyền hoa rời xa bờ khiến Mộ Dung Trí bỗng cảm thấy bất an. Y đang nghĩ muốn gọi người lái thuyền hoa vào bờ, thì ngay lúc ấy, trong khoang đột nhiên tĩnh lặng lạnh lùng khiến y nổi lên cảnh giác. Không biết từ khi nào tiếng ti trúc cười đùa trong thùy đã im bặt, bốn phía lặng yên như tờ, trên Nguyên Hồ rộng lớn hắt ánh sắc lung linh của mấy chiếc đèn lồng treo trên cao, càng khiến cho bóng đêm nơi xa thêm âm trầm. Ầm ầm!! Tiếng vỡ vụn từ dưới đáy thuyền truyền đến phá vỡ không gian tĩnh lặng, vài tên hắc y nhân từ trong hồ nhảy lên thuyền, hàn quang lóe ra, hướng Mộ Dung Trí phóng tới. Mộ Dung Trí vội vàng tránh né, lập tức rút ra nhuyễn kiếm bên hông rút ra, khiến một tên ở gần đó bỏ mạng dưới lưỡi kiếm.

Mời Bạn Đọc Tiếp Tại Trang : Tỏa Tình - Truyện Thế Giới Thứ 3 - Đam Mỹ Full - Diễn Đàn Kênh Truyện https://kenhtruyen.com/forum/71-23455-1#ixzz6Ui2x0SLG




Vote Điểm :12345

Loading...

✿ XEM CÁC TRUYỆN LIÊN QUAN :Truyện Gay, Đam Mỹ Full

✿ XEM TRUYỆN KHÁC
ĐĂNG NHẬP

Tên Đăng Nhập:
Mật Khẩu:

CHỨC NĂNG
TRUYỆN NGẪU NHIÊN
TRUYỆN FULL
Lên đầu trang
Xuống cuối trang
Loading...
truyện thái mới truyện thái full oneshot đam mỹ truyện gay oneshot fanfic khải nguyên mới fanfic khải nguyên full oneshot bách hợp fanfic Bác Chiến mới fanfic Bác Chiến full Đam mỹ võng du fanfic vkook hoàn fanfic vkook mới fanfic ChanBaek full fanfic ChanBaek mới

Copyright Kênh Truyện © 2011 - 2020 - In Sách Truyện Theo Yêu Cầu
Powered by uCoz -Giao diện Mobile