»  
»  
17:34, 21/08/2020

Tránh Sủng
✿ Người Đăng: CoChiQuan ✿ Tác Giả: Cáp Khiếm Huynh
77 Lượt Xem 12 Bình Chọn Truyện Cùng Người Đăng
ĐỌC Chap 1 ĐỌC Chap Mới Nhất


✿ Nội dung truyện Tránh Sủng


Tránh Sủng

Tác giả:Cáp Khiếm Huynh

Chuyển ngữ: Phương Vũ LustLeviathan

Thể loại: Quỷ súc thâm tình công x thanh lãnh kiên cường thụ, hắc bang, báo thù rửa hận, ngược luyến tàn tâm, ngược thân.




Cậu được sinh ra trong gia đình giàu có lại được cưng chiều sinh ra tính tình ngạo mạn không xem ai ra gì tự cho mình cái quyền hành hạ giẫm đạp người khác. Cậu ghét hắn cho nên giẫm đạp hắn dưới lòng bàn chân, sỉ nhục hắn. Bởi vì cậu nghĩ dù sao cậu cũng là thiếu gia giàu có muốn làm gì làm còn hắn chỉ là một vệ sĩ được gia đình dùng tiền thuê về bảo vệ cậu mà thôi

Trên đời này thế sự vô thường cậu không bao giờ ngờ tới rằng chỉ sau bốn năm gia đình cậu phá sản, lang thang đầu đường xó chợ, cơm không đủ ăn quần áo không đủ mặc phải ra đường làm việc. Mà hắn – nam nhân cậu từng tối xem thường kia, cư nhiên đứng ở đỉnh cao quyền thế!

Thiếu gia, ngài có biết tôi đã tìm ngài bao lâu không? Haha, tròn trĩnh bốn năm ròng.


Quyển 1 - Chương 1-1: Quyển 1 - Khế tử

Khế tử

Bốn năm trước

Lười biếng dựa trên chiếc ghế mềm điêu khắc tinh mỹ, tuyệt tuấn thiếu niên đưa tay chống trán, thần sắc thản nhiên nhìn nam dung cúi đầu quỳ trước mặt mình run rẩy không ngừng.

Tức giận? Không! Tức giận vì một tên hầu thấp hèn trộm cắp sao? Không đáng! Giàu tại nghèo hiển lộ cao quý, nghèo trước giàu hiện sự ti tiện, loại lạc thú đứng trước đám nghèo nàn này, Thời Thiên cậu đang tao nhã hưởng thụ đây.

Khóe môi nhu hòa mạn khai nở nụ cười như độc xà, Thời Thiên ung dung thong thả nhấc chân, dùng mũi chân điểm dưới cằm nam dung nọ nhẹ nhàng nâng lên, nhìn đôi mắt sợ hãi ngập nước, Thời Thiên cau mày, thương tiếc nói, "Chà chà, thật đáng thương, sao lại sợ đến như vậy? Tôi còn chưa có trừng phạt đây."

"Thiếu...Thiếu gia, thực sự không phải tôi, tôi... Tôi dọn phòng xong liền đi ra, thật không nhìn thấy cái dây chuyền kia của ngài, van cầu ngài bỏ qua cho tôi đi. Van cầu ngài." Nam dung lần thứ hai dập đầu liền mấy cái, thân thể run rẩy càng thêm lợi hại.

"Ai~ " Đôi mày xinh đẹp khóa chặt, Thời Thiên giả vờ bất đắc dĩ thở dài, "Nói như vậy, anh là không dự định giao ra đây đi?"

Nam dung quỳ trên mặt đất, liên tiếp dập đầu lạy xin tha, y biết, nếu Thời Thiên xem y là kẻ trộm mà xử lí, sợ là sẽ không giao y cho cảnh sát, mà là trực tiếp dụng hình phạt riêng, đánh thành tàn phế, thậm chí, đánh chết!

Vị thiếu gia tính tình ác liệt, ương ngạnh ngang ngược này, chọc người ghét, bị người hận nhưng cha cậu ta lại là bá chủ tập đoàn tài chính một phương, cho nên cậu mặc nhiên trở thành đứa con cưng trong xã hội thượng lưu, sai có người chịu, tội có người khiêng, hưởng thụ cuộc sống xa hoa bậc nhất, như kẻ ác bao mình trong vầng hào quang, cay độc mà cao quý, kiêu ngạo nhận lấy bốn phương tám hướng ân sủng, đương nhiên luôn dùng ánh mắt khinh mạn trào phúng liếc nhìn người khác.

Thời Thiên từ trên ghế đứng lên, năm ấy cậu mới mười bảy tuổi, thân hình hơi gầy lại thon dài kiện mỹ, mặc dù nét trẻ con trên mặt còn chưa hết, nhưng như trước không thấy được nửa điểm âm nhu, nụ cười trên khuôn mặt đẹp đẽ không phù hợp với tính cách, xung quanh cậu như dùng kiêu ngạo đúc thành bức tường kiên cố, như một lớp vỏ ngoài tự vệ, có chút cứng rắn, có chút băng lãnh.

"Anh nói tôi nên trừng phạt anh ta như thế nào?" Thời Thiên đột nhiên quay người, câu lên khóe môi, tựa tiếu phi tiếu nhìn nam nhân vẫn luôn đứng sau mình trầm mặc không nói.

Nam nhân một thân đồ đen, thân hình cao lớn, đứng thẳng tắp, từ đầu đến cuối thần sắc bất biến, gương mặt như đao gọt, chìm lãnh, lạnh lùng.

"Dám không trả lời tôi? Anh điếc sao!" Thời Thiên thay đổi sắc mặt, thanh âm trầm xuống mấy phần, nam nhân này là bảo tiêu cậu ghét nhất, mặt luôn không đổi, dùng ánh mắt lạnh nhạt nhìn cậu, thật giống như trong mắt hắn, cậu chỉ là hạng thiếu gia nhà giàu bốc mùi tanh tưởi.

Hai mắt đen kịt của nam nhân rốt cục hơi chuyển động, nhàn nhạt dừng trên mặt Thời Thiên, thanh âm từ tính nghe không ra bất kỳ xúc cảm khác lạ, "Xin lỗi thiếu gia, tôi chỉ phụ tránh an toàn của ngài."

"A, thật vậy sao? Vậy là anh sẽ không xin thay cho anh ta?" Thời Thiên tới gần nam nhân, kiễng chân, hơi thở ôn mềm nhẹ nhàng phun lên gáy hắn, nhẹ giọng cười nói, "Tôi còn nhớ có lần anh bị thương, chính người này đã chăm sóc anh, y đối với anh tốt như vậy, người ta đều nói bảo tiêu rất có tình nghĩa, tại sao hiện tại anh ta gặp nạn, anh liền mở miệng xin thay cũng không muốn?"

Thời Thiên dựa vào nam nhân rất gần, cho nên dễ dàng bắt được sự rung động trong mắt hắn, cậu biết, nam nhân này không hoàn toàn là kẻ lãnh huyết!

Trên đời này, cách khống chế người dễ dàng nhất, là uy hiếp, dễ dàng nhất, là nghiền ép!

"Vậy, anh đến tát anh ta một trăm cái đi." Thời Thiên thấp giọng, lộ ra tiếu ý độc ác, híp mắt cười nhìn nam nhân, "Nếu không, tôi sẽ nhốt anh ta lại, bỏ đói đến chết!"

Thời gian yên tĩnh quá năm giây, nam nhân trầm mặc cuối cùng cũng đi tới trước mặt nam dung, vung tay, dùng sức đánh xuống gương mặt sợ hãi vô tội.

Thời Thiên một lần nữa ngồi trở lại trên ghế, nghiêng đầu, ngón tay trắng nõn cạch cạch gõ lên tay vịn ghế ngồi, lười biếng thưởng thức tình cảnh trước mắt, cậu có thể cảm giác rõ ràng bảo tiêu của mình không cam tâm, có lẽ hắn đang tưởng tượng người hắn đánh chính là thiếu gia của hắn đi.

"Anh là bảo tiêu cha tôi trả lương cao mời tới, khí lực sao lại yếu như vậy? Hay anh muốn giữ lại chút ân tình cho tên trộm này?" Thời Thiên nghiêng đầu, khẽ cười nói, "Áo, tôi nhớ ra rồi, mẹ anh bệnh nặng liệt giường, anh ngoại trừ đi theo bảo vệ tôi, vừa có thời gian liền đến bệnh viện chăm sóc bà ta, dẫn đến giờ nghỉ ngơi của anh rất ít, ha ha, cho nên hiện giờ không cất lên nổi khí lực đúng không?"

Nhắc tới người mẹ đang bệnh nặng của mình, nam nhân rốt cuộc không còn là thần sắc sét đánh không đổi nữa, hắn âm thầm cắn răng, một chưởng mạnh mẽ đánh xuống, nam dung liền bị hắn đánh ngất đi. Chỉ có làm như thế, mới có thể chân chính cứu y!

"Hôn mê? Hắc! Ác như vậy a!" Thời Thiên lần thứ hai đứng dậy, dùng chân đá đá nam dung, sau khi xác định y thật sự ngất, mới để những người hầu khác đem kéo ra ngoài.

Thời Thiên hai tay đút túi, không thú vị quay người, vừa vặn bảo tiêu kia cũng nhìn về phía cậu, ánh mắt khinh khi ghét hận, tựa như trong mắt hắn, cậu chỉ là khối thịt rữa tanh hôi.

Cậu nhìn không thấu bảo tiêu này của mình, xem không tới dưới đôi mày kiếm tuấn lãng, tròng mắt sắc bén đen tuyền đang lưu chuyển tâm tình gì, cậu chỉ biết có sự chán ghét dành cho mình, còn những thứ khác, cậu nghĩ không ra, đương nhiên, cũng lười đi suy đoán, dù sao nam nhân này so với bản thân cậu, người ti mệnh tiện!

Thời Thiên nhanh chân bước về phía trước, vung tay, một cái tát vang dội đánh trên mặt nam nhân, nghiêm mặt, phẫn nộ quát: "Dám nhìn chủ nhân của anh như vậy!"

Nam nhân cúi đầu, diện vô biểu tình nhìn mặt đất, không nói một lời.

Thái độ hờ hững của nam nhân làm Thời Thiên càng thêm tức giận, cậu ghét hận loại cốt khí buồn nôn của đám nghèo hèn trên người nam nhân này!

---

Huyễn màu dưới ánh đèn lưu ly, một tấm thân toàn bạch ngọc, trên chiếc khăn trải bàn đẹp đẽ tinh mỹ, các loại món ngon đủ màu sắc xếp đầy một bàn, Thời Thiên mặc trên người bộ âu phục trắng được làm thủ công cắt may khéo léo, dung ung thong thả dùng cơm, động tác ưu nhã như hoàng gia quý tộc thời cổ đại.

Không biết đã qua bao lâu, Thời Thiên mới hơi liếc mắt nhìn nam nhân từ đầu đến giờ vẫn luôn quỳ gối bên cạnh mình, là tên bảo tiêu mà cậu ghét nhất!

Trong trí nhớ, đây là lần đầu tiên hắn quỳ trước cậu, bởi cha đã từng dặn cậu không cần quá làm khó hắn, cho nên Thời Thiên chưa bao giờ tận lực bức bách nam nhân này như những người khác khi họ cũng quỳ xuống cầu khẩn.

Cho nên lần này quỳ xuống, là hắn tự nguyện!

"Van cầu thiếu gia ngài, hãy cứu lấy mẹ của tôi, bà chống đỡ không được bao lâu nữa!" Nam nhân đã không còn bình tĩnh như trong dĩ vãng, nặng nề dập đầu trên đất, hai tay nắm chặt, có thể thấy đối với việc quỳ xuống cầu xin Thời Thiên, hắn có bao nhiên lúng túng cùng không cam lòng.

Nhưng hắn không thể không van cầu Thời Thiên, việc phẫu thuật của mẹ đã vô cùng cấp bách, nhưng tiền giải phẫu lại là cái giá trên trời, hắn mới làm bảo tiêu không lâu, trong tay căn bản không có nhiều tiền như vậy, hơn nữa lại không thân thích không bằng hữu, lúc khó khăn chỉ có thể tới nhờ cậy van cầu người cùng mình không có chút xíu quan hệ này, mặc dù hắn có cỡ nào không cam lòng!

Mời Bạn Đọc Tiếp Tại Trang : Tránh Sủng - Truyện Thế Giới Thứ 3 - Đam Mỹ Đang Sáng Tác - Diễn Đàn Kênh Truyện https://kenhtruyen.com/forum/56-23526-1#ixzz6VkEihI4L




Vote Điểm :12345

Loading...

✿ XEM CÁC TRUYỆN LIÊN QUAN :Truyện Gay, Đam Mỹ

✿ XEM TRUYỆN KHÁC
ĐĂNG NHẬP

Tên Đăng Nhập:
Mật Khẩu:

CHỨC NĂNG
TRUYỆN NGẪU NHIÊN
TRUYỆN FULL
Lên đầu trang
Xuống cuối trang
Loading...
truyện thái mới truyện thái full oneshot đam mỹ truyện gay oneshot fanfic khải nguyên mới fanfic khải nguyên full oneshot bách hợp fanfic Bác Chiến mới fanfic Bác Chiến full Đam mỹ võng du fanfic vkook hoàn fanfic vkook mới fanfic ChanBaek full fanfic ChanBaek mới

Copyright Kênh Truyện © 2011 - 2020 - In Sách Truyện Theo Yêu Cầu
Powered by uCoz -Giao diện Mobile